Sau buổi họp mặt với nhóm khảo sát, ngay chiều hôm đó, giáo sư Lâm Ninh đi vào bản Phùng để thăm hỏi cụ Thào Seo Páo. Ông mang theo một món quà đã được chuẩn bị từ Hà Nội, gồm một cân thuốc lào và một gói đường để biếu cụ trưởng bản. Đêm hôm ấy, giáo sư ở lại trong nhà cụ Seo Páo theo lời mời của cụ.
Kết quả cuối cùng, lại một lần nữa chứng tỏ khả năng giao tiếp phong phú của giáo sư Lâm Ninh. Cụ Thào Seo Páo đã đồng ý cho nhóm khảo sát vào thăm dò trong khu rừng cấm Tả Cừ nhưng với một điều kiện: Thào Seo Sình không được phép đi với họ.
Quyết định của cụ trưởng bản Phùng là một thắng lợi to lớn để nhóm khảo sát có điều kiện hoàn thành nốt những công việc còn dở dang của mình ở vùng Lủng Seo. Ngày hôm sau, cụ Thào Seo Páo đã cho mổ lợn làm lễ cúng “con ma”. Thực lòng thì cụ rất lo cho tính mạng của những cán bộ địa chất mà bây giờ cụ đã hiểu rằng, họ là những người bạn, những người anh em chân tình và tốt bụng của người H’mông.
Có một điều lạ là thầy mo Thào A Lẩu cũng đã đồng ý một cách dễ dàng với quyết định của cụ trưởng bản. Ngày hôm sau, lão đã đứng ra tổ chức một lễ cúng ma thật lớn. Buổi lễ đó, có cả giáo sư Lâm Ninh và Văn Nhạc tới dự. Trong cái dáng vẻ lăng xăng của lão thầy mo, Văn Nhạc vẫn cảm thấy có những điều thật khó cắt nghĩa. Trên đường đi từ nơi ở của nhóm khảo sát đến bản Phùng. Văn Nhạc đã tranh thủ báo cáo với giáo sư về hành vi của Thân và lão thầy mo trong cái đêm đầy bí ẩn mà anh và Seo Sình đã phát hiện được.
Báo cáo của Văn Nhạc làm cho giáo sư rất lo ngại.
Ông thầm cảm ơn cuộc nói chuyện do những người có trách nhiệm mời ông đến, trước khi ông rời Hà Nội để lên biên giới. Thật ra, cho đến bây giờ ông mới thấy hết được tầm quan trọng của vấn đề và tầm nhìn xa của những người đang làm việc trong một lĩnh vực hoàn toàn xa lạ đối với ông.