Ông Hân từ ga tàu điện đi thẳng tới cái vườn hoa nhỏ ở Cửa Nam và bước đến cái ghế đá mà đôi thanh niên ban nãy không thích ngồi. Ông ngả người trên ghế, lim dim chừng mười phút rồi nhổm dậy nhìn đồng hồ. Đã 9 giờ 30 phút. Ông đứng dậy và đi ra bến ô tô buýt để trở về khu tập thể Kim Liên.
Dáng đi bây giờ của ông đã thư thái trở lại.
Từ một góc tối, Xuân Sáu đã chứng kiến tất cả những cảnh đó. Khi ông Hân đứng dậy khỏi chiếc ghế đá thì hắn cũng bước nhanh ra khỏi nơi đang đứng.
Hắn hiểu rằng mình đã bị lộ.