Thào Seo Sình lao vụt lên đỉnh đồi như một cơn gió. Anh vén tấm vải bạt che ở cửa lều và nhảy bổ vào trong.
Trong lều vắng lặng.
— Cán bộ Nhạc à! – Seo Sình gọi khẽ.
Sự xuất hiện bất ngờ của anh thanh niên H’mông có thể làm đảo lộn mọi dự kiến. Thân đã thấy động và hắn sẽ nhanh chóng tìm cách tẩu thoát. Công Thắng dặn Văn Nhạc quay lại lều gặp Seo Sình. Còn anh nhanh nhẹn mất hút sau những bụi cỏ tranh rậm rạp… Đang đi, Công Thắng bỗng dừng lại. Có một bóng đen vừa lao vụt trước mặt rồi mải miết băng theo bờ suối.