… Văn Nhạc và Seo Sình tiếp tục men theo dòng nước mát lạnh suối Tả Cừ. Những mẫu quặng quý dần dần chất đầy trong chiếc túi nhỏ Seo Sình đang khoác trên vai. Đến giữa trưa thì vũng nước có cây lim tỏa rợp bóng đã hiện ra, chắn ngang lộ trình.
Văn Nhạc ngồi dưới bóng mát cây lim cổ thụ, kê sổ tay lên đùi và hí hoáy ghi chép. Những kết quả thu được làm cho anh hết sức hài lòng – tất cả đều khớp với dự đoán.
Vừa hạ ba lô xuống, Seo Sình đã tót lên một bậc đá và biến mất sau những bụi cây. Văn Nhạc đã ghi chép xong. Anh cất cuốn sổ tay vào túi và lơ đãng nhìn xuống vũng nước xanh ngắt, rợp bóng lim. Tuy được đặt tên là “vũng”, nhưng thực ra đây là một hồ nước có chiều dài tới hai chục thước và chiều ngang gần chục thước. Do nước ở đây bị hút xuống một mạch ngầm ở dưới đáy, nên mặt nước không bao giờ phẳng lặng. Nước trong vũng chầm chậm quay tròn và ở chính giữa vũng là một cái xoáy lớn, lõm xuống như miệng một con cá khổng lồ. Tiếng nước bị hút xuống kêu vo vo, thỉnh thoảng lại tắc nghẹn, ằng ặc như một con thú đang xé mồi nghe thật rùng rợn.
Ngoài cây lim tỏa bóng rợp, xung quanh vũng nước mọc um tùm các bụi cỏ và lau sậy. Mặc dù đang giữa trưa, nhưng hơi nước vẫn lởn vởn bốc lên, góp phần tạo vẻ huyền bí, dữ dội của cái vùng đã đi vào truyền thuyết ấy.
Hơi nước mát lạnh và bóng mát cây lim làm cho Văn Nhạc tỉnh táo, sảng khoái. Anh đứng dậy, đi một vòng quanh cái gốc lim xù xì với những đoạn rễ lực lưỡng nổi trên mặt đất. Cùng lúc đó, có tiếng Seo Sình hét giật giọng:
– Cán bộ Nhạc à, cẩn thận đấy!
Sau lời nhắc nhở đó, Seo Sình cầm ngang khẩu súng và lao tới, nép vào gốc cây lim.
– Cán bộ trèo lên cây đi! Nhanh lên!
Văn Nhạc vội bám lấy một cành thấp và đu người lên cây.
Xung quanh vũng nước im lặng – một sự im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng của dòng xoáy là vẫn réo lên như một bản độc thoại lâm li, dữ tợn của núi rừng. Văn Nhạc rẽ lá và quan sát. Anh không thấy có gì lạ.
– Seo Sình à! – Văn Nhạc gọi khẽ.
Không thấy tiếng Seo Sình trả lời. Văn Nhạc cúi xuống nhìn và thấy nòng súng của anh thanh niên H’mông ấy khẽ rung lên, chĩa sang bên kia vũng nước.
Văn Nhạc băn khoăn quan sát một lần nữa. Lần này thì anh đã nhìn thấy. Khi ánh mắt Văn Nhạc vừa nhận ra cái điều khủng khiếp ấy, anh bám vội vào chạc cây và cố ghìm một tiếng kêu…