Có một bóng đen đang ở trong căn lều của nhóm khảo sát. Hắn quỳ bên cạnh chiếc hòm gỗ và lật những tập giấy, trong khi tay kia cầm một vật nhỏ giơ lên ngang ngực.
Văn Nhạc đã bắt gặp cảnh đó khi anh vừa vội vã đi từ dưới dòng suối lên đồi và hé cửa nhìn vào trong lều. “Đồ khốn nạn”! – Văn Nhạc nghiến răng thầm nghĩ và quyết định phải bắt quả tang kẻ gian… Nhưng đúng lúc anh đang định nhảy bổ vào thì có một bàn tay của ai đó đã đặt lên vai anh và tiếp theo đó là một giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc:
– Đừng!… Anh Nhạc!…
Văn Nhạc giật mình quay lại. Anh đã nhận ra người đứng sau mình – đó là Phạm Công Thắng – người được giáo sư Lâm Ninh giao cho việc đưa Xuân Sáu trở về tỉnh lỵ từ mấy hôm trước.
Công Thắng đã trở lại từ lúc nào và tại sao anh lại có mặt ở đây vào lúc này? Những câu hỏi vừa nảy ra trong Văn Nhạc thì Công Thắng đã đưa tay lên môi ra hiệu im lặng và rút túi áo lấy ra một vật nhỏ. Anh bấm đèn pin cho Văn Nhạc nhìn rõ cái vật ấy rồi lại bỏ vào túi áo.
Văn Nhạc đã hiểu. Anh “à” lên một tiếng khe khẽ và thở phào nhẹ nhõm. Trong khi đó, Công Thắng kéo anh ra sau một bụi cây gần đó, dặn dò những điều cần thiết…