Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Khi Thào A Lẩu vừa lò dò bước tới thì Thân cũng chồm dậy. Hắn vung dao lên, nhằm thẳng vào cái ngực lép kẹp của lão thầy mo và đâm phập xuống.

Nhưng lão thầy mo với dáng người lòng khòng ấy đã tỏ ra nhanh nhẹn không ngờ. Hắn né người, tránh ngay được đường dao nguy hiểm, đồng thời bắt gọn bàn tay cầm dao bằng một thế võ điêu luyện.

Thân nhào tới, áp sát cái thân hình thấp đậm của hắn vào lão thầy mo và vung bàn tay còn lại, ráng sức thoi thẳng vào bụng lão. Quả đấm dữ dội đó như bị hút chặt vào bụng Thào A Lẩu và ngay sau đó, Thân đã bị hai bàn tay dài như tay vượn của lão siết vào cổ như một gọng kìm.

Tình thế đã xoay ngược trở lại. Thân rũ người xuống và Thào A Lẩu quật hắn xuống đất như một thân cây bị phạt gốc.

Thân ngã vật xuống và ngay lập tức lại chồm dậy, nhưng Thào A Lẩu đã quát khẽ bằng một giọng đầy uy lực:

– Nguyễn Trọng Thân, dừng lại!

Mấy tiếng đó có một hiệu lực kỳ lạ. Thân đứng sững, há hốc miệng nhìn trân trân vào kẻ vừa gọi lên cái tên cúng cơm của hắn, bởi vì đến tận phút đó, người ở bản Phùng vẫn chỉ quen gọi hắn bằng cái tên: ông Thống.

Lão thầy mo cười nhạt và nói tiếp:

– E4! “Vương thủ trưởng” gửi lời hỏi thăm mày.

Thân lùi lại một bước. Trên khuôn mặt trắng bệch của hắn lộ rõ một vẻ thất đảm. Hắn đứng sững trước lão thầy mo và buông thõng hai tay một cách bất lực.

Thào A Lẩu ghé sát lại và nói thì thào, làm bay ra những luồng hơi thổi vào mặt Thân:

– “Vương thủ trưởng” chỉ thị: Bằng mọi giá, mày phải lấy được mẫu quặng và đặc biệt là những tài liệu địa chất của vùng này. Sau đó, phải giết chết một vài tên trong bọn địa chất. Nhất là lão giáo sư!…

Ngừng một lát, hắn nói tiếp:

– Mày phải làm ngay trong đêm nay. Sáng mai, chúng nó đã đi rồi. Nếu mày không làm được, tổ quốc sẽ không tha tội chết cho mày! Còn nếu mày dám phản bội, người của Vương thủ trưởng không thiếu gì cách… Chỉ cần gửi cho bọn công an Việt Nam vài tấm ảnh… Chúng nó sẽ lột da mày ngay.

Những lời nói của lão thầy mo như những nhát dao liên tục chém xuống làm Thân co rúm người. Thào A Lẩu cúi xuống nhặt con dao và trả lại cho Thân. Lão nhắc lại một lần nữa những yêu cầu của “tổ quốc” và kết luận:

– Mày phải hoàn thành nhiệm vụ. Sáng mai đến vũng cây lim vào lúc gà rừng bắt đầu gáy. Sẽ có người đón mày tại đó. Nếu mày làm được thì sẽ có thưởng lớn, được đưa đi nghỉ ngơi sung sướng một thời gian. Còn nếu không làm được thì… Chắc mày cũng đã biết Vương thủ trưởng là người như thế nào…

Lão thầy mo nói đúng. Thân không còn lạ gì người mang tên là “Vương thủ trưởng” ấy.

… Hơn ba mươi năm trước, sau thất bại nhục nhã ở Việt Nam, những tên thực dân Pháp và lũ tay sai của chúng cuống cuồng tháo chạy như lũ chuột ra khỏi nơi ẩn nấp cuối cùng. Tên lính khố đỏ Nguyễn Trọng Thân cùng chịu chung một số phận nhục nhã như quan thầy của hắn. Nhưng khác với những tên đồng bọn, Thân không chạy theo bọn Pháp, cũng không trở về Hà Nội mà hắn cứ đi thẳng lên phía Bắc…

Ở bên kia biên giới, Thân sống lay lắt, tạm bợ một thời gian và sau đó, hắn đã gặp được những kẻ cùng chí hướng.

Thân đã ở lại bên kia biên giới suốt mười năm và cuối năm 1964, hắn được lệnh trở về Lủng Seo. Người đưa tiễn hắn ở biên giới là một gã cao lớn, mặc áo đại cán với khuôn mặt dữ tợn, cặp lông mày xếch ngược giao nhau. Lúc đó, Thân được biết tên hắn là Mã Trường – Người phụ trách một đại đội lính biên phòng ở khu vực này. Mã Trường đưa Thân đến sát biên giới và ở đó, hắn đã gặp “Vương thủ trưởng”.

Đó là một gã trạc độ ba mươi tuổi, dáng người thấp bé nhưng rất nhanh nhẹn. Đặc biệt, hắn có đôi mắt ti hí gian ác và tiếng cười thì lanh lảnh giống như một chuỗi dây xích va vào nhau. “Vương thủ trưởng” bắt chặt tay Thân và trao cho hắn một số giấy tờ của một người có tên là Thống nào đó:

— Từ nay, đồng chí sẽ mang bí danh E4. Đồng chí trở về đó, cố gắng sống thật hòa thuận với bà con trong vùng. Khi nào cần, tổ quốc sẽ cho người đến và giao nhiệm vụ cụ thể…

“Vương thủ trưởng” dừng lại một lát và sau đó bỗng nhìn xoáy vào mặt Thân:

– Đồng chí không lo phải đơn độc. Sẽ luôn luôn có người bên cạnh đồng chí. Chúng ta phải chuẩn bị cho một sự nghiệp vĩ đại và đòi hỏi phải kiên nhẫn… Phải luôn luôn ghi nhớ rằng: Nơi chúng ta đang đứng đây không phải là biên giới vĩnh viễn và những người dân ở cả hai bên cột mốc này chỉ có một tổ quốc mà thôi…

Đã hơn hai mươi năm qua, không bao giờ Thân quên được gã có đôi mắt rắn và tiếng cười đặc biệt đó. Chỉ có điều là hình như bọn chúng đã quên Thân. Nhưng đến bây giờ, khi lão thầy mo bất ngờ xuất hiện với bộ mặt hoàn toàn khác thì Thân mới chợt nhớ lại câu nói của Vương thủ trưởng hồi đó: “Phải kiên nhẫn”!…

Thì ra họ chưa bao giờ quên hắn. Lão thầy mo chính là kẻ đã được giao nhiệm vụ giám sát Thân. Điều bất ngờ đó làm cho Thân choáng váng. Hắn đứng lặng đi, không nhận ra Thào A Lẩu đã biến mất từ lúc nào. Một lúc sau, Thân mới choàng tỉnh. Hắn vội vã đi vào bụi cây tìm lại khẩu súng. Thân quay về căn lều của hắn. Thì giờ bây giờ đối với hắn phải tính từng phút một…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.