Lam Giang buồn rũ người, chậm chạp trở về. Cô ngồi thừ xuống ghế ngao ngán. Ông Hân vẫn chưa thấy về. Khu tập thể giờ này vắng lặng. Hình như tất cả mọi người đã bỏ rơi, đã lãng quên cô để lao vào một dòng xoáy vô hình nào đó mà cô không thể nhận biết được.
Đột nhiên, Lam Giang đứng bật dậy và đi nhanh ra. Cô đã nghe thấy bên ngoài cửa, có ai đó đang gõ một cách nôn nóng. Một người bạn dù là ai bây giờ đối với cô cũng thật đáng quý. Quên cả cái bộ dạng không được chải chuốt của mình, Lam Giang xoay mạnh nắm đấm ổ khóa.
Cửa bật mở. Xuân Sáu ào vào như một làn gió dữ, làm cho Lam Giang bật lùi trở lại…