Tuy chỉ mới quen biết nhau chưa nhiều, nhưng Lam Giang nhận ra ở Ngọc Yến một đức tính quý báu: Cô không bao giờ sai hẹn.
Khi chuông đồng hồ reo vang báo 11 giờ đúng thì tiếng gõ cửa ngoài hành lang đã vang lên và sau đó, khuôn mặt dễ thương của Ngọc Yến hiện ra sau cánh cửa.
Hai cô gái ôm chầm lấy nhau! Chỉ mới có ít ngày xa nhau, nhưng nỗi nhớ cồn cào trở thành niềm vui của sự gặp lại cứ bùng lên không nén nổi. Có lẽ, cái khoảng cách xa xôi của Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh đã tạo ra cảm giác là họ đã xa nhau quá lâu.
Lam Giang bày lên bàn tất cả những thứ mà cô dành để đón Ngọc Yến. Sự cởi mở đó rất phù hợp với tính cách của Ngọc Yến. Họ vừa ăn vừa nói chuyện. Ngọc Yến cứ xuýt xoa mãi trước vị ngon của dưa lê và vải thiều – những thứ trái cây miền Bắc mà cô chưa biết tới. Câu chuyện của họ luôn luôn bị đứt đoạn trong những tiếng cười vui vẻ, chốc chốc lại vang lên…
Khi niềm vui gặp lại đã tạm lắng xuống, họ chuyển sang những đề tài khác. Lam Giang hỏi thăm về má Chín Tâm, về cháu Hồng Ngọc. Cô băn khoăn hỏi Ngọc Yến về những dư luận xung quanh bài báo của mình ở thành phố Hồ Chí Minh. Tất cả những câu hỏi ấy đều được Ngọc Yến trả lời tỉ mỉ, cặn kẽ bằng giọng miền Nam nghe thật đáng yêu.
– À, còn về ảnh thì sao? – Ngọc Yến chợt nhớ ra: – Chị đã hứa là sẽ cho em xem hình của ảnh mà!
Nghe câu hỏi ấy, Lam Giang đứng ngay dậy. Cô đến bên bàn, cầm tấm ảnh màu cỡ 9cm x 12cm in hình Xuân Sáu lồng trong khung kính nhỏ đưa lại cho bạn. Cũng ngay lúc đó, bên ngoài hành lang chợt có tiếng gõ cửa.
– Có lẽ ông bác mình đi dạo phố đã trở về đấy.
Lam Giang nói và nhanh nhẹn đứng dậy. Cô đi tới bên cánh cửa và nhẹ nhàng vặn nắm đấm…
Không phải ông Hân. Khuôn mặt tươi cười hiện ra với đôi mắt hơi cụp xuống: Hoài Nam.
– Xin lỗi vì tôi đã đường đột… Không biết có gì làm phiền bạn không?
Lam Giang vui vẻ mở rộng cánh cửa:
– Không có gì đâu! Mời anh vào nhà đi. Em cũng vừa có khách. Một cô bạn ở thành phố Hồ Chí Minh.
Hoài Nam chậm rãi bước vào phòng khách bằng cái dáng đi hơi gù. Lam Giang vào theo. Cô nói với Hoài Nam:
– Mời anh sang phòng bên này. Cô bạn em đang ở đó.
Trong khi Hoài Nam đi sang phòng bên cạnh, Lam Giang vào phòng khách lấy mấy ly nước lạnh và cũng bước vào theo. Nhưng vừa đến cửa, Lam Giang chợt sững lại vì một cảnh bất ngờ và suýt nữa thì những ly nước trên tay cô rơi xuống nền gạch hoa.
Ngọc Yến vẫn đang ngồi ở chỗ cũ, nhưng khuôn mặt tái xanh và bàn tay cầm ảnh Xuân Sáu cứ run lên bần bật. Hoài Nam đứng sững giữa phòng, tròn mắt nhìn một cách kinh ngạc.
– Ngọc Yến! Cậu làm sao thế?
Lam Giang kêu lên. Cô đặt vội những ly nước xuống bàn và bước nhanh lại phía Ngọc Yến. Đúng lúc ấy, chiếc khung ảnh rơi ra khỏi bàn tay đang run rẩy của Ngọc Yến và rơi xuống nền nhà, phát ra một tiếng động chát chúa của kính vỡ.
Lam Giang chồm tới ôm ghì lấy hai vai bạn. Cô hoảng hốt:
– Ngọc Yến, có chuyện gì thế này?
– Chị… Lam Giang! – Ngọc Yến nói trong hơi thở gấp gáp: – Không có gì đâu? Chị làm ơn cho em ly nước…!
Lam Giang đưa tay ra hiệu. Hoài Nam như choàng tỉnh, mang nước đến cho cô. Một tay đỡ đầu bạn, tay kia Lam Giang cầm ly nước. Ngọc Yến thong thả uống từng ngụm nhỏ.
Cô mỉm cười yếu ớt:
– Thôi. Em đỡ rồi! Chị khỏi lo đi!
Nhưng đôi môi run run và gò má vẫn tái xanh của Ngọc Yến đã nói điều ngược lại. Lam Giang khe khẽ đặt bạn nằm xuống.
– Ngọc Yến nằm nghỉ đi.
Hoài Nam từ phút đầu lúng túng trước những cảnh mà anh được chứng kiến, bấy giờ mới rụt rè nói:
– Có lẽ… để tôi xin phép một dịp khác vậy. Hôm sau tôi trở lại.
– Vâng! Xin lỗi anh! – Lam Giang cố mỉm cười: – Chuyện bất ngờ quá! Anh thông cảm cho!
– Không sao đâu! Thôi. Tạm biệt!…
Hoài Nam gật đầu chào và lui ra. Lam Giang tiễn anh ta đến tận cầu thang và sau khi đã xin lỗi anh một lần nữa, cô vội vàng quay trở lại với Ngọc Yến. Bước vào trong phòng, cô đã thấy Ngọc Yến ngồi dậy và đang cầm trên tay tấm ảnh của Xuân Sáu, bây giờ không còn kính nữa.
– Chúng ta sẽ lắp kính khác. – Lam Giang vui vẻ nói và lấy chổi quét những mảnh kính vỡ trên nền nhà: – Tấm ảnh ấy anh Xuân Sáu chụp ở nước ngoài trong thời gian chuẩn bị về nước đấy!
Nhưng rõ ràng là cơn choáng ban nãy của Ngọc Yến vẫn chưa qua. Cô hỏi bằng giọng run run và cố ý tranh ánh mất của Lam Giang:
— Chị còn có… tấm hình nào của ảnh nữa không?
— Có chứ. Nhiều lắm!
Lam Giang nói và với cuốn an-bom trên giá sách. Trong đó, có tới hàng chục tấm ảnh của Xuân Sáu và cô. Tấm ảnh chụp chung với Ngọc Yến trong chuyến công tác vừa qua, cô cũng đã lồng vào trong đó.
Trong khi Ngọc Yến thong thả giở từng trang của cuốn an-bom. Lam Giang ngồi xuống bên cạnh. Cô giới thiệu từng tấm ảnh:
– Đây là anh ấy và một người bạn học. Còn đây anh ấy lúc chia tay ở sân bay, tấm ảnh này, mình và anh ấy chụp ở công viên Lê-nin, còn đây nữa. Bọn mình đến dự lễ sinh nhật một người bạn…
Ngọc Yến bỗng ngẩng đầu lên. Cô nói bằng một giọng nghe ráo hoảnh:
– Chị, chị Lam Giang này…
Lam Giang hoảng hốt thực sự khi nhìn thấy những giọt nước mắt đang từ từ lăn trên gò má của bạn.
– Ngọc Yến. Có chuyện gì thế?
– Không! Chị Lam Giang. – Ngọc Yến nói nhỏ nhưng rõ ràng: – Chị đừng quá lo cho em! Em sẽ kể cho chị nghe một câu chuyện… Nhưng chị phải hứa với em là phải thật bình tĩnh. Chị hứa chớ?
Lam Giang gật đầu và nắm chặt hai bàn tay của Ngọc Yến…