Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Tiếng súng của Seo Sình bất ngờ vang lên trong buổi sáng yên tĩnh, làm cho Thân giật mình và gần như bị bắn ra khỏi lều. Hắn hoảng hốt vồ lấy khẩu súng. Nhưng sau đó, hắn đã trấn tĩnh lại được. Tuy vậy, mồ hôi túa ra vẫn còn ướt đẫm trên khuôn mặt sạm đen của hắn.

Không! – Đó chỉ là một cơn mê. Bởi vì cảnh vật chung quanh hắn vẫn bình yên như thế: Mặt trời buổi sáng vẫn tỏa ánh nắng, làm cho núi rừng vời vợi màu xanh. Ngọn núi Nhù xa xa vẫn lặng lẽ với vành mây trắng bao quanh chiếc sừng đá cao vút của nó. Trên những vạt đồi cỏ tranh, gió vẫn lao xao và những nương thuốc phiện vẫn rung rinh những cánh hoa trắng, như những cánh bướm nhỏ… Thân nặng nề quay trở vào trong lều. Hắn dựng khẩu súng vào vách và nằm vật xuống. Cơn mê sảng vừa qua thật kỳ lạ.

Hơn hai mươi năm trước, vào khoảng cuối năm 1964, Thân luồn rừng trở về Lủng Seo, theo một con đường bí mật đi qua biên giới. Hắn chưa đi vào bản Phùng ngay mà nằm ở một nơi kín đáo để quan sát, giống như một con thú rình mồi…

Cuối cùng, “con mồi” của hắn đã xuất hiện – Đó chính là anh thợ săn Thào Seo Tủa – Con trai của cụ Thào Seo Páo. Lúc đó, Seo Tủa vừa lấy vợ và A Say – Vợ của anh - đang có mang Seo Sình.

Hôm ấy, Seo Tủa vào rừng đi săn. Anh đi sâu vào những cánh rừng mà không ngờ mình đã bị theo dõi. Thân kiên nhẫn bám theo Thào Seo Tủa cho đến khi gặp được cơ hội tốt nhất. Seo Tủa gặp một con lợn ở gần núi Nhù. Mũi tên của anh đã găm đúng vào mắt con thú và làm cho nó hộc lên rồi lồng lộn lao về phía chân núi. Ở đó, con lợn bị trúng tên lại chạy tiếp lên chỗ có cái “giếng” đá. Cuối cùng, nó chui vào ẩn náu trong một bụi cỏ tranh, ngay ở bên miệng “giếng” đá.

Seo Tủa lần theo dấu máu và tìm thấy nơi con thú đang ẩn náu. Anh rút dao ra cầm tay và tiến đến gần.

Nấp sau một phiến đá, Thân bình tĩnh giương súng lên, ngắm kỹ và bóp cò. Seo Tủa bị trúng đạn, loạng choạng làm rơi cây dao trên tay và ngã nhào vào cái miệng “giếng”. Thân nhảy bổ đến. Hắn quan sát kỹ và khi đã tin chắc là Seo Tủa sẽ không bao giờ lên khỏi được cái nấm mồ sâu thẳm ấy, hắn mới hoàn toàn yên tâm. Hắn lắp thêm một viên đạn nữa, tiến về phía con lợn đang rúc sâu vào bụi cỏ cạnh đó. Hắn chọc nòng súng vào bụi cây và khi con thú tuyệt vọng vừa há miệng ngoạm lấy đầu nòng súng thì hắn bóp cò.

Bữa đó, Thân ngồi ăn thịt lợn nướng ở ngay bên miệng cái nấm mồ tự nhiên mà Thào Seo Tủa vừa ngã xuống. Đó là bữa ăn ngon lành nhất trong đời hắn, vì mối nguy hiểm duy nhất của hắn là anh thợ săn Thào Seo Tủa – người đã biết mặt hắn từ năm 1952, bây giờ đã vĩnh viễn im lặng. Hắn đã có thể ung dung trở lại Lủng Seo mà không sợ có người biết về quá khứ đầy tội ác của hắn.

… Tiếng súng của Thào Seo Sình vang lên đúng vào lúc Thân đang mơ thấy mình cắn ngập răng vào một tảng đùi lợn nướng thơm phức và nhầy mỡ…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.