Đêm hội ấy vui lắm. Nhưng có một người không thấy lòng mình vui – đó là Thào Seo Sình.
Những ngày được đi theo các kỹ sư của nhóm khảo sát địa chất, tuy chỉ tròn một tháng, nhưng đã trở thành một đoạn đời không bao giờ quên được của chàng trai H’mông ấy. Khoảng thời gian tuy ngắn ngủi, nhưng đã đủ để tạo ra một sự thay đổi lớn trong tâm hồn Seo Sình. Những người cán bộ tài giỏi và tốt bụng đã hé mở cho Seo Sình một chân trời kỳ lạ mà anh chưa từng biết tới. Chính điều đó đã nhen nhóm trong anh một ước mơ cháy bỏng. Ngày mai họ đã ra đi, để lại sự bình yên cho vùng Lủng Seo và để lại cho riêng Seo Sình một nỗi trống trải không thể bù đắp nổi!
Chiều hôm nay, Văn Nhạc đã gọi Seo Sình lại. Vì buổi tối phải ở lại trông lều, nên anh chia tay với Seo Sình trước. Anh tặng Seo Sình một cuốn sách nhỏ có nhiều chữ và những hình ảnh rất đẹp. Seo Sình nhớ mãi lời dặn của người kỹ sư địa chất mà anh cảm thấy quý mến, thân thiết như ruột thịt ấy:
Seo Sình à. muốn biết nhiều, muốn làm được nhiều việc thì phải học. Phải biết cái chữ! Bao giờ biết nhiều chữ rồi thì Seo Sình cũng sẽ biết làm cán bộ địa chất thôi.
Cuốn sách ấy bây giờ đang nằm cồm cộm trong áo Seo Sình.