Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Văn Nhạc và Xuân Sáu đang dò dẫm lội theo dòng nước giá buốt của con suối Tả Cừ, bỗng họ nghe có tiếng hú khe khẽ và sau đó, Seo Sình cầm khẩu súng săn nhảy ra từ một gốc cây to ngay bên cạnh bờ suối.

– Các cán bộ cho tao đi với.

Seo Sình nói và không chờ được sự đồng ý đã xăm xăm lội xuống dòng suối.

Văn Nhạc lo lắng:

– Seo Sình ra đây làm gì? Cụ Seo Páo giận đấy!

– Nhưng tao thích đi tìm cái quặng mà!

– Thế ngộ nhỡ cụ Seo Páo biết, cụ giận chúng tôi thì sao? – Xuân Sáu cũng góp lời.

– Ô! Ông không ghét cán bộ địa chất đâu! Chỉ có thầy mo Thào A Lẩu là ghét thôi. Nó sợ mà!

– Thế Seo Sình không sợ con ma hay sao? – Xuân Sáu cười hỏi: – Con ma thằng Nhè Xính với chín người Vợ của nó ấy mà!

Seo Sình cười theo, phô hai hàm răng đều đặn, trắng muốt trên gương mặt đen sạm:

– Không có con ma mà! Có phải thế không cán bộ Nhạc?

Hai kỹ sư địa chất cùng mỉm cười làm cho Seo Sình bạo dạn hơn:

– Cán bộ cho tao đi cùng với nhé! Tao thích đi tìm cái quặng mà!

Không nỡ từ chối người thanh niên H’mông can đảm ấy, Văn Nhạc và Xuân Sáu đồng ý. Họ hướng dẫn cho Seo Sình cách chọn các mẫu quặng, rồi tiếp tục lội theo dòng nước đang chảy róc rách. Dưới lòng suối là những viên đá cuội nhẵn bóng nằm lẫn lộn với những mảnh đá màu xanh. Đôi lúc, Văn Nhạc lại ghé vào bờ và quan sát những đoạn dòng nước xối mạnh, tạo ra những vết lở. Trong khi đó, Xuân Sáu đi phía sau tiếp tục lúi húi ghi chép và nhỏ những giọt hóa chất đựng trong những chiếc lọ nhỏ lên các mẫu đá…

Những kết quả thu được đều phù hợp với dự đoán. Giáo sư Lâm Ninh đã tỏ ra là một nhà khoa học sắc sảo với những dự đoán chính xác của ông.

Niềm vui làm tăng thêm sức lực. Văn Nhạc trở nên hoạt bát hơn. Có những lúc anh lội phăm phăm làm cho Seo Sình phải vất vả lắm mới theo kịp. Họ cứ tiếp tục công việc trong khoảng một giờ nữa. Bỗng Seo Sình dừng lại, ngơ ngác tìm kiếm: Không thấy Xuân Sáu ở phía sau họ nữa.

Seo Sình cầm súng quay trở lại. Ở một đoạn chỗ dòng suối có nhiều bụi cây rậm rạp hai bên bờ. Seo Sình thấy Xuân Sáu đang loạng choạng nhoài bên bờ suối, với khuôn mặt tái xanh và hơi thở dồn dập.

— Cán bộ Sáu làm sao thế?

Seo Sình kêu lên và nhảy vọt đến bên cạnh, đúng lúc Xuân Sáu ôm ngực từ từ khuỵu xuống.

Văn Nhạc lúc đó cũng đã quay trở lại. Anh cùng với Seo Sình đưa Xuân Sáu lên bờ suối và đặt anh nằm xuống thảm cỏ, dưới bóng mát của một cây si rủ xùm xòa những chùm rễ lớn.

Tình huống bất ngờ nhưng không làm cho Văn Nhạc lúng túng. Anh đưa tay ra hiệu cho Seo Sình, cần phải báo ngay cho giáo sư Lâm Ninh và những người đi với ông biết.

Trong khi Seo Sình tháo súng ra khỏi vai và hướng nòng súng lên đỉnh đồi. Văn Nhạc ngồi xuống. Anh kê đầu Xuân Sáu lên đùi mình và bắt đầu làm các động tác hô hấp nhân tạo. Tình hình sức khỏe của Xuân Sáu vẫn chưa khá lên được. Khuôn mặt của anh tái xanh và hơi thở nặng nề, dứt quãng. Chiếc kính cận tuột ra khỏi đôi mắt đang nhắm nghiền, bất động.

Seo Sình giương súng và bóp cò. Tiếng nổ làm cho cả khu rừng bất chợt lắng lại…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.