Đêm.
Thành phố ngời ánh điện. Những đường phố Hà Nội tấp nập người đi. Vào mùa này, đêm Hà Nội thường sinh động hẳn lên. Cái nóng bức của nắng hè ban ngày đã được những cơn gió xua đi, trả lại cho bầu không khí sự thoáng đãng và dịu mát…
Ông Hân thong thả đi dạo trên con đường nhỏ chạy quanh bờ hồ Hoàn Kiếm. Vẫn với cái dáng thong thả, nhàn rỗi như mọi ngày, ông chậm rãi đếm từng bước. Hình như những biến động đã không có ảnh hưởng gì tới ông và ông giống như một người ngoài cuộc, mặc cho cái dòng xoáy dữ dội đang hút mọi nhân vật về cái tâm điểm dữ dội nhất của nó.
Ở một chiếc ghế đá, có một ông già với mái tóc phủ dài đến vai đang trầm tư ngắm nhìn mặt hồ loang ánh điện. Ông Hân bước tới bên cạnh và thong thả ngồi xuống nửa còn lại của chiếc ghế đá ấy…
Họ ngồi bên nhau như vậy trong khoảng nửa tiếng và sau đó ông Hân đứng dậy, đi thẳng sang phía bờ hồ bên kia. Lần này, những bước đi của ông gấp gáp hơn. Chỉ một thoáng sau, ông đã mất hút trên hè phố rất đông người qua lại.