Hôm nay, giáo sư Lâm Ninh và Lam Giang tiễn ông Hân ra sân bay. Buổi tiễn đưa thật lưu luyến và cảm động… Cho tới lúc đã ngồi bên chiếc ghế của mình trong máy bay, ông Hân vẫn cảm thấy trong lòng một nỗi vui buồn xáo trộn. Bất giác, ông nhớ lại mấy phút ngồi trên chiếc ghế đá ở vườn hoa nhỏ gần cửa Nam… Chắc không ai biết rằng mấy phút như là vô tình ấy chính là một trong những mục đích chủ yếu trong chuyến đi về Việt Nam của ông lần này. “Viên kẹo” nhỏ, do một người nào đó bí mật gắn dưới đáy chiếc ghế đá, bây giờ đã nằm gọn trong một gói kẹo ở túi áo ông. Tất cả đã xảy ra hoàn toàn tốt đẹp, nếu như không kể đến một trục trặc: Không hiểu sao, không thấy họa sĩ Đào Nguyên Lan đến gặp ông để trao lại vật mà ông yêu cầu. Tuy vậy, với “viên kẹo” đang có trong túi, ông Hân cũng đã hết sức hài lòng vì chuyến đi của mình. Ở Pháp, “viên kẹo” nhỏ bé này đã được ngả giá từ trước khi ông về Việt Nam: Một tấm ngân phiếu với số tiền không nhỏ đang chờ đợi ông và bây giờ coi như ông đã cầm chắc nó trong tay. Còn một điều đáng tiếc nữa là: chiếc “khuy áo” (thực chất là một máy ghi âm bí mật) gắn trên bộ quần áo ngủ của ông, chỉ một chút nữa là trở thành “có giá”, nếu như tối hôm đó, giáo sư Lâm Ninh không đột ngột chấm dứt câu chuyện của mình về công trình khoa học X.3.
Ông Hân ngả người thoải mái trên chiếc ghế mềm mại, khi chiếc máy bay bắt đầu lăn bánh trên đường băng. Ông không biết rằng, ngoài giáo sư Lâm Ninh và Lam Giang, còn có một người thứ ba cũng có mặt ở sân bay để lặng lẽ tiễn đưa ông. Đó là một thanh niên có nước da ngăm đen và dáng người dong dỏng cao với khuôn mặt hơi dài và làn môi kiên nghị. Đó là đại úy Trần Vinh. Nhìn theo chiếc máy bay chở ông Hân đang nhỏ dần trên nền trời trong xanh, Trần Vinh mỉm cười. Anh cũng đang nghĩ về “viên kẹo” nhỏ nằm trong túi ông Hân. Đó là một “viên kẹo” đặc biệt do đại tá Lê Hữu giao cho anh và anh đã kịp thời đổi nó lấy một viên kẹo khác do Xuân Sáu dán vào đáy ghế. Buổi tối hôm đó, anh và một nữ trinh sát tên là Quỳnh Hoa đã tìm đến vườn hoa nhỏ ở Cửa Nam và đã kịp thời tiếp cận chiếc ghế đá hấp dẫn ấy trước khi ông Hân đến chỉ vài phút.
Dù sao thì mọi việc cũng đã ổn thỏa cả – Trần Vinh nghĩ thầm và đi vượt qua trước mặt giáo sư Lâm Ninh và con gái ông về phía cửa ra vào sân bay. Đại tá Lê Hữu và các đồng chí của anh đang chờ đợi ở Bộ, nhưng đến giờ phút này thì chẳng còn gì để phải vội vàng nữa. Những việc cần phải làm thì họ đã làm xong và đã đạt được những kết quả đúng như dự định.