Đêm về khuya, lễ hội càng vui hơn.
Củi được chất thêm vào đống lửa. Rượu đựng trong các vò đất được mang thêm ra. Ai cũng chuếnh choáng say. Không ai nhận thấy sự vắng mặt của thầy mo Thào A Lẩu. Chỉ có đôi mắt tinh tường của Seo Sình là đã nhìn thấy cái dáng cao lòng khòng của lão thầy mo đang luồn như một con rắn, lẩn ra khỏi vòng người quanh đống lửa.
“Cần phải bám sát hắn”. – Seo Sình thầm nghĩ và xốc súng đứng dậy.
Thào A Lẩu lủi nhanh ra sau và vòng xuống chân đồi. Seo Sình hạ súng xuống cầm tay, bí mật bám sát từng bước chân của hắn…