Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Desolate landscape, Storybook bliss…Cảnh trí hoang vu

Lòng vui như mộng…

Blue Öyster Cult

Death Valley Nights

“Tổn thất của ngành tâm lý học,” Strike nói, “lại là thắng lợi của ngành thám tử tư. Cô khá lắm, Robin à.”

Hắn nâng lon bia McEwan chúc mừng Robin. Hai người ngồi trong chiếc xe Land Rover đang đỗ gần hàng bán đồ ăn nhanh Olympic, cùng ăn cá và khoai tây chiên. Cửa sổ hàng ăn rực sáng khiến không gian chung quanh như tối hơn. Những cái bóng đều đều đi qua những khoảng sáng hình chữ nhật, hiện nổi lên thành người thật khi bước vào hàng khoai tây chiên bận rộn, rồi biến lại thành hình bóng khi bước ra.

“Vậy vợ hắn bỏ đi.”

“Holly nói rằng kể từ đó hắn chưa bao giờ gặp lại con cái?”

“Đúng vậy.”

Strike nhấp bia McEwan, nghĩ ngợi. Hắn muốn tin rằng Brockbank đã thực sự cắt đứt liên lạc với Brittany, nhưng nếu tên quỷ dữ ấy bằng cách nào đó đã tìm ra tung tích của cô bé thì sao?

“Nhưng ta vẫn không biết hắn đang ở đâu,” Robin thở dài.

“Nhưng ta biết hắn không còn ở đây nữa, và đã không ở đây từ khoảng một năm,” Strike nói. “Ta biết hắn vẫn còn đổ tội cho tôi, rằng hắn vẫn còn giở trò với các bé gái và hắn rõ là chẳng điên khùng gì như người ta tưởng lúc hắn ở trong bệnh viện.”

“Tại sao anh nói vậy?”

“Nghe có vẻ như hắn giữ kín vụ bị tố cáo xâm hại trẻ em. Hắn vẫn làm việc mặc dù hoàn toàn có thể ngồi nhà ăn trợ cấp tàn tật. Tôi nghĩ hắn làm việc để có nhiều cơ hội tiếp cận các bé gái hơn.”

“Đừng nói vậy,” Robin lẩm bẩm khi ký ức Holly thổ lộ tâm sự đột nhiên bị thế chỗ bởi hình ảnh cái đầu đông lạnh, một gương mặt non nớt, tròn trĩnh, có vẻ ngạc nhiên mơ hồ.

“Ta còn biết chuyện Brockbank và Laing đều vẫn còn lởn vởn ở Anh, đều đang căm tôi đến tận xương tủy.”

Vừa nhai khoai tây chiên, Strike vừa mò mẫm trong ngăn đựng găng tay, lấy ra tập bản đồ đường bộ, im lặng một lúc, lần giở từng trang. Robin gói lại chỗ thức ăn thừa trong tờ giấy báo rồi nói:

“Tôi phải đi gọi điện cho mẹ. Đợi tôi lát.”

Đứng dựa vào cột đèn cách đó không xa, cô gọi về nhà.

“Con không sao chứ Robin?”

“Con ổn mà mẹ.”

“Con với Matthew có chuyện gì vậy?”

Robin nhìn lên bầu trời mờ sao.

“Con nghĩ chắc tụi con thôi nhau rồi.”

“Con nghĩ vậy sao?” Linda hỏi lại. Giọng không sốc cũng không buồn, chỉ quan tâm muốn biết đầu đuôi câu chuyện.

Robin đã lo rằng cô sẽ bật khóc nếu phải nói thành lời, nhưng mắt cô ráo hoảnh, cô cũng không cần phải cố giữ giọng bình tĩnh. Có lẽ cô đang cứng rắn dần lên. Chuyện đời khốn khổ của Holly Brockbank và kết cục kinh hoàng của cô gái ở Shepherd & Bush khiến cô nhìn mọi thứ khác di.

“Chuyện mới hôm tối thứ Hai thôi.”

“Có phải vì Cormoran không?”

“Không,” Robin nói. “Sarah Shadlock. Hóa ra Matt ngủ với cô ta khi con đang… hồi con về nhà. Khi… mẹ biết khi nào rồi đó. Sau khi con bỏ học.”

Hai thanh niên loạng choạng bước ra khỏi quán Olympic, rõ là đã có hơi men, lớn tiếng la lối chửi thề.

Một tay nhìn thấy Robin, nhấm nháy với tay còn lại. Cả hai lảo đảo đi về phía cô.

“Cưng có sao không cưng?”

Strike bước ra khỏi xe, đóng cửa đánh rầm, lù lù đứng đó, cao hơn cả hai một cái đầu. Hai tên đột ngột im bặt, loạng choạng bỏ ra xa. Strike đứng dựa vào xe, châm điếu thuốc, gương mặt khuất trong bóng tối.

“Mẹ còn đó không?”

“Nó nói với con vậy hồi tối thứ Hai hả?” Linda hỏi.

“Dạ,” Robin nói.

“Tại sao?”

“Tụi con lại cãi nhau về Cormoran,” Robin lí nhí, biết Strike đứng cách đó chỉ vài bước. “Con nói, ‘chỉ là bạn bè bình thường thôi, như anh và Sarah vậy,’ … rồi con nhìn thấy vẻ mặt ảnh… rồi ảnh thú thật.”

Mẹ cô thở dài não nề. Robin nghĩ bà sẽ an ủi hay cho cô lời khuyên.

“Lạy Chúa tôi,” Linda đáp. Im lặng thêm một lúc lâu. “Thật tình con ra sao hả Robin?”

“Con ổn mà mẹ, con nói thật. Con đang đi làm. Đi làm cũng đỡ.”

“Tại sao con đi Barrow mà không phải chỗ nào khác?”

“Tụi con đang đi tìm tung tích một trong những người mà Strike ghi đã gởi cái chân.”

“Tối nay con ở đâu?”

“Tụi con sẽ nghỉ ở nhà trọ Travelodge,” Robin nói. “Đương nhiên là hai phòng riêng,” cô vội vã thêm vào.

“Rồi từ lúc đi khỏi tới giờ con đã nói năng gì với Matthew chưa?”

“Ảnh cứ gởi tin nhắn, nói là ảnh thương con.”

Khi nói ra mấy tiếng đó cô sực nhớ mình vẫn chưa đọc tin nhắn cuối cùng của Matthew. Suýt nữa thì quên mất.

“Con xin lỗi,” Robin nói. “Áo cưới rồi tiệc cưới rồi tất cả mọi thứ… Con xin lỗi mẹ.”

“Mẹ không lo mấy chuyện đó,” Linda nói, rồi bà hỏi lần nữa. “Con có ổn không hả Robin?”

“Con ổn, con nói thật mà,” cô ngập ngừng, rồi tiếp, dứt dạc, “Cormoran tốt lắm.”

“Nhưng con sẽ phải nói chuyện với Matthew,” Linda nói. “Chừng đó năm… con không thể không nói chuyện với nó được.”

Robin không giữ được bình tĩnh nữa; giọng cô run rẩy giận dữ, hai tay run bần bật khi cô nói hết ra.

“Tụi con còn đi xem rugby với Sarah và Tom chỉ hai tuần trước. Kể từ hồi đại học, lúc nào cô ta cũng lảng vảng quanh Matthew – hai người ngủ với nhau khi con… khi con… Matthew chưa bao giờ tránh mặt cô ta cả, lúc nào cô ta cũng ôm ấp đụng chạm ảnh, hết đùa giỡn suồng sã với Matthew tới phá đám hai đứa tụi con – hôm đi xem rugby cô ta cứ moi chuyện Strike, ôi, ổng thật hấp dẫn, mà chỉ có hai người trong văn phòng thôi hả? - mà xưa giờ con vẫn nghĩ chỉ là đơn phương thôi, con biết chuyện cô ta muốn dụ Matthew lên giường hồi học đại học nhưng con đâu có ngờ… mười tám tháng, hai người ngủ với nhau – mà mẹ biết ảnh nói sao với con không? Khi đó cô ta chỉ an ủi ảnh… Con từng phải nhượng bộ, chịu để ảnh mời cô ta đi đám cưới vì con lỡ mời Strike mà không nói trước với ảnh, cho nên con phải chịu vậy chớ con đâu có muốn mời cô ta. Matt đi ăn trưa với Sarah mỗi khi làm việc gần văn phòng của cô ta…”

“Mẹ sẽ đi London thăm con,” Linda nói.

“Không… mẹ…”

“Chỉ đi một ngày thôi. Đi ăn trưa với con.”

Robin yếu ớt bật cười.

“Mẹ, con không có nghỉ ăn trưa. Đâu phải việc văn phòng kiểu đó.”

“Mẹ sẽ đi xuống London, Robin à.”

Khi mẹ cô nói dứt dạc như vậy, Robin hiểu mình không thể cãi lại được.

“Con… thôi được rồi…” Robin đáp.

Sau khi chào tạm biệt mẹ Robin mới để ý thấy mình đã rơm rớm nước mắt. Mặc dù cứ cố tỏ ra cứng rắn, ý nghĩ sẽ được gặp bà Linda khiến cô thấy an ủi.

Cô nhìn về phía chiếc Land Rover. Strike vẫn còn đứng dựa vào xe, cũng đang gọi điện thoại. Hay hắn chỉ giả vờ thôi? Cô đã nói chuyện khá lớn tiếng. Khi cần hắn cũng có thể cư xử rất tế nhị.

Cô nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay, mở tin nhắn của Matthew.

Mẹ em gọi. Anh nói em đi công tác. Nhắn cho anh biết liệu em có muốn anh nói với ba là em sẽ không đi dự sinh nhật. Anh yêu em, Robin. Mxxxx

Lại nữa: anh ta không thực sự tin rằng quan hệ của hai người đã chấm dứt. Nhắn cho anh biết liệu em có muốn anh nói với ba… như thế tất cả chỉ là chuyện vặt vãnh, như thể cô sẽ không giận lâu đến nỗi không đi dự tiệc sinh nhật… Tôi còn chẳng quý gì ba của anh nữa…

Giận dữ, cô gõ tin nhắn trả lời.

Đương nhiên là tôi sẽ không đi sinh nhật.

Cô trở lại xe. Strike có vẻ đang nói chuyện điện thoại thật sự. Tập bản đồ đường bộ mở sẵn trên ghế trước: hắn vừa xem bản đồ thị trấn Market Harborough ở Leicestershire.

“Ừ vậy đi,” cô nghe Strike nói. “Ừ, gặp nhau sau nhé.”

Là Elin, cô nghĩ thầm.

Hắn chui vào xe.

“Wardle hả?” cô hỏi, vô tư.

“Elin,” hắn đáp.

Chị ấy có biết anh đi xa với tôi không? Đi xa chỉ có hai người?

Robin cảm giác mặt mình ửng đỏ. Cô không biết ý nghĩ đó từ đâu nảy đến. Có phải như…

“Anh muốn đi Market Harborough sao?” cô hỏi, cầm tấm bản đồ lên.

“Tiện đường đi luôn,” Strike nói, làm thêm một hơi bia nữa. “Đó là chỗ cuối cùng Brockbank làm việc. Có thể tìm được manh mối; phải thử xem sao… và nếu ta đi qua đó…”

Hắn cầm tập bản đồ từ tay cô rồi lật thêm vài trang.

“Chỗ đó chỉ cách Corby có mười hai dặm. Có thể tranh thủ tạt qua, xem thử người tên Laing, ở chung với một phụ nữ tại đó năm 2008 có phải là Laing của ta không. Người này vẫn còn sống ở đó: tên là Lorraine MacNaughton.”

Robin đã quen với trí nhớ siêu phàm của Strike, không bỏ sót tên tuổi chi tiết nào.

“Được thôi,” cô nói, thấy vui vì sáng mai lại được đi điều tra tiếp, chứ không chỉ có lái xe hàng tiếng về London. Biết đâu, họ sẽ tìm được manh mối gì đó, rồi lại thêm một đêm xa nhà nữa, cô sẽ không phải thấy mặt Matthew thêm mười hai tiếng nữa – nhưng rồi cô nhớ ra Matthew sẽ đi về miền Bắc ngay tối hôm sau, để dự sinh nhật ba. Đằng nào cô cũng sẽ được ở nhà một mình.

“Có khi nào hắn đã tìm ra tung tích của cô ấy không?” Strike tự nói thành tiếng, sau khi im lặng hồi lâu.

“Xin lỗi… gì kia? Ai kia?”

“Liệu Brockbank đã tìm ra tung tích của Brittany rồi giết cô ấy sau chừng đó năm? Hay tôi đang đi lạc hướng hoàn toàn, chỉ vì tôi cứ bị dằn vặt chuyện cũ?”

Hắn thu nắm đấm, khẽ thụi vào cửa chiếc Land Rover.

“Nhưng còn cái chân,” Strike nói, tự cãi lại mình. “Cái chân có sẹo, y như chân của cô ấy. Chuyện giữa hai người. ‘Tao cố chặt chân mày khi mày còn nhỏ nhưng đúng lúc mẹ mày bước vào.’ Quân ác ôn khốn kiếp. Còn ai khác muốn gởi một cái chân sẹo cho tôi nữa?”

“Nhưng mà,” Robin chậm rãi, “tôi có thể nghĩ đến một lý do khiến thủ phạm chọn cái chân, lý do này hoàn toàn không liên quan gì đến Brittany Brockbank.”

Strike quay lại nhìn cô.

“Nói đi.”

“Kẻ giết cô gái đó đã có thể gởi cho anh bất kỳ bộ phận nào để đạt được cùng kết quả,” Robin nói, “một cánh tay, hay… hay một bên ngực chẳng hạn…” cô cố hết sức giữ giọng bình thản, “gởi cái gì cũng sẽ khiến cảnh sát và báo giới vây quanh chúng ta như vừa rồi. Công việc sẽ đình trệ và kiểu gì ta cũng điêu đứng… nhưng y cố ý gởi một cái chân phải, cắt ngay đúng chỗ anh bị cưa chân.”

“Có lẽ là liên quan tới bài hát khốn nạn đó. Mặc dù…” Strike nghĩ lại. “Không, tôi đang nói nhảm rồi nhỉ? Ngu vậy thì gởi một cánh tay cũng được. Hoặc cái cổ.”

“Y rõ ràng đang ám chỉ thương tích của anh,” Robin nói. “Chân cụt của anh có ý nghĩa gì với y?”

“Chúa mới biết,” Strike nói, nhìn qua gương mặt cô khi cô nói.

“Phẩm chất anh hùng,” Robin nói.

Strike hừ mũi.

“Xui xẻo thì có gì mà anh với hùng.”

“Anh là lính cựu từng được tuyên dương.”

“Tôi đâu có được tuyên dương vì bị nổ mìn. Vụ đó có từ trước rồi.”

“Anh chẳng bao giờ kể với tôi.”

Cô quay lại đối diện hắn, nhưng hắn từ chối nói chuyện lạc đề.

“Cô tiếp đi. Tại sao gởi cái chân?”

“Thương tích của anh là chứng tích của chiến tranh. Nó là biểu tượng của sự dũng cảm, vượt lên nghịch cảnh. Chuyện anh bị cưa chân luôn được nhắc đến mỗi khi báo chí nói về anh. Tôi nghĩ… với y… chuyện này đi liền với tiếng tăm và thành tựu… và… và danh dự.

“Y đang cố bỉ bôi thương tích của anh, cố gắn nó với một thứ gì đó thật kinh khủng, hướng công luận từ chỗ nghĩ anh là người hùng, đến chỗ nghĩ anh là kẻ đã nhận được một phần cơ thể của cô gái bị phanh thây. Y muốn gây chuyện cho anh, nhưng còn muốn hạ nhục anh nữa.

“Y muốn có cái anh đã có, muốn được người đời công nhận, được coi trọng.”

Strike cúi xuống, lấy lon McEwan thứ hai ra khỏi túi màu nâu dưới chân. Khoen lon bật mở, lách tách trong đêm lạnh.

“Nếu cô nói đúng,” Strike đáp, nhìn khói thuốc uốn lượn vào màn đêm, “nếu thằng điên này ngứa gan vì tôi nổi tiếng, thì Whittaker trở thành nghi can số một. Hắn chỉ muốn có vậy: muốn thành sao siếc.”

Robin chờ đợi. Strike hầu như chưa bao giờ nói gì với cô về cha dượng, mặc dù nhờ Internet cô đã biết khá nhiều chuyện mà Strike giữ kín.

“Hắn là kẻ ăn bám nhất mà tôi từng biết,” Strike đáp. “Cái kiểu cố ăn theo tiếng tăm của người khác đó đúng y như bản chất của hắn.”

Trong không gian chật hẹp trong xe Robin cảm thấy được Strike đang giận dữ trở lại. Phản ứng của hắn với từng người trong ba đối tượng đó rất nhất quán: Brockbank khiến hắn thấy cắn rứt, Whittaker khiến hắn giận dữ. Laing là người duy nhất hắn có vẻ giữ được sự khách quan khi nhắc đến.

“Shanker chưa tìm được gì sao?”

“Nói là hắn ta đang ở Catford. Shanker sẽ tìm ra hắn. Whittaker ở một xó dơ dáy nào đó. Chắc chắn là ở London.”

“Làm sao anh chắc vậy được?”

“Thì ngoài London còn ở đâu nữa?” Strike nói, nhìn qua phía dãy nhà liền kề bên kia bãi đỗ xe. “Whittaker gốc ở Yorkshire, nhưng bây giờ thành dân London chính hiệu rồi.”

“Đã lâu rồi anh chưa gặp ông ấy phải không?”

“Tôi đâu cần gặp. Tôi còn lạ gì. Cái thể loại tạp nham trôi dạt về thủ đô, cố kiếm chác rồi ở lì đó. Hắn nghĩ London là chỗ duy nhất xứng với hắn. Phải là sân khấu lớn nhất kia.”

Vậy mà Whittaker chưa bao giờ lê lết ra khỏi được những xó xỉnh dơ dáy ở thủ đô, nơi cái nghèo, tội phạm và bạo lực nhung nhúc như vi trùng, cũng chính là cái thế giới ngầm bẩn thỉu mà Shanker vẫn còn trú ẩn. Nếu chưa từng ở đó người ta sẽ không hiểu rằng London như một nước khác hoàn toàn. Người ta có thể ghen tị với London vì nơi ấy tập trung quyền lực và tiền bạc nhiều hơn bất kỳ thành phố nào ở Anh quốc, nhưng nếu không sống ở đó, họ sẽ không hiểu rằng cái nghèo ở London có màu sắc riêng biệt, nơi ấy mọi thứ đắt đỏ hơn, ranh giới khắc nghiệt giữa kẻ được và người mất lúc nào cũng đập vào mắt đến đau đớn. Khoảng cách giữa căn hộ có cột màu va-ni của Elin ở Clarence Terrace và xóm tạm chiếm bẩn thỉu ở Whitechapel nơi mẹ Strike đã chết không thể chỉ đo bằng dặm. Hai người phụ nữ ấy ở hai thế giới đối lập hoàn toàn, ngăn cách bởi gia thế và duyên phận, bởi những quyết định sai lầm và những vận may tình cờ. Mẹ của Strike và Elin, cả hai đều xinh đẹp, thông minh, một người bị cuốn vào vũng lầy của ma túy và tệ nạn, người kia đường hoàng ngồi nhìn ra công viên Regent’s Park đằng sau cửa kính không tì vết.

Robin cũng đang nghĩ về London. Matthew bị London mê hoặc, nhưng anh ta không quan tâm gì đến những thế giới rối rắm mà cô dò dẫm mỗi ngày trong công việc điều tra. Anh ta hớn hở nhìn vào cái bộ mặt lấp lánh hấp dẫn ấy: những nhà hàng thượng hạng, những khu nhà ở cao cấp nhất, như thể London là trò chơi Cờ Tỷ Phú khổng lồ. Anh chưa bao giờ hoàn toàn thuộc về Yorkshire, về thị trấn Masham quê nhà của hai người. Cha của Matthew quê ở Yorkshire, còn người mẹ quá cố của anh là dân Surrey, khi còn sống luôn tỏ ra mình cực chẳng đã mới dọn lên miền Bắc. Bà luôn chỉnh Matthew và chị gái Kimberly mỗi khi hai người nói năng ngả giọng Yorkshire. Thứ giọng trung tính cẩn thận của Matthew là một trong những lý do khiến các anh em của Robin không hào hứng gì khi hai người bắt đầu hẹn hò: mặc cho Robin cự lại, mặc cho cái tên rất Yorkshire của anh ta, họ đã nhận ra ở Matthew một kẻ muốn làm dân miền Nam.

“Chỗ này thật kỳ lạ, đúng không?” Strike nói, vẫn nhìn về phía dãy nhà. “Cứ như một hòn đảo vậy. Xưa giờ tôi chưa từng nghe giọng Barrow.”

Một giọng đàn ông vang lên gần đó, hát hò hào hứng. Ban đầu, Robin tưởng ông này hát thánh ca. Rồi nhiều giọng khác cùng hòa chất giọng không lẫn vào đâu được ấy, gió đổi chiều và hai người nghe được rõ vài câu:

Friends to share in games and laughter

Songs at dusk and books at noon…Chung với ta chia niềm vui tiếng cười

Bài ca khi chiều về, trang sách buổi ban trưa

“Bài hát thời đi học,” Robin nói, mỉm cười. Giờ cô đã thấy được họ, một nhóm đàn ông trung niên mặc com-lê đen, đang vừa lớn giọng hát hò vừa đi dọc phố Buccleuch.

“Đám tang,” Strike đoán. “Bạn học cũ. Nhìn họ kìa.” Khi nhóm người mặc com-lê đen đi ngang qua chiếc xe, một người trong số đó bắt gặp ánh mắt Robin đang nhìn họ.

“Trường chuyên nam sinh Barrow!” ông ta hét về phía cô, nắm tay đưa lên như thể vừa ghi bàn thắng. Những người còn lại reo lên cổ vũ, nhưng có gì u sầu trong màn hát hò say xỉn đó. Họ bắt đầu hát trở lại khi vừa đi khuất tắm mất hai người.

Harbour lights and clustered shipping

Clouds above the wheeling gulls…Đèn trên cảng soi tàu neo đậu

Mây bồng bềnh đón cánh hải âu.

“Đồng hương,” Strike tiếp.

Hắn nghĩ đến những người như cậu Ted, dân Cornwall thứ thiệt, sống cả đời và sẽ nằm xuống ở St Mawes, trở thành một phần của nơi chốn ấy, sẽ được nhớ đến như người bản xứ, sẽ mỉm cười nhìn xuống từ những tấm hình mờ dần của đội cứu hộ tình nguyện Life Boat treo trên tường các tửu quán. Khi cậu Ted qua đời, mà Strike mong chí ít sẽ phải hai ba mươi năm nữa – người ta sẽ khóc đưa cậu như khóc đưa cựu nam sinh trường Barrow không quen biết kia: bằng rượu, bằng nước mắt, nhưng là để ăn mừng đã được sống cùng con người ấy. Còn Brockbank, tên ấu dâm dữ dằn đen tối, hay Laing kẻ vũ phu tóc đỏ, đã để lại gì ở quê hương của chúng? Những cái rùng mình thở phào nhẹ nhõm vì chúng đã rời đi, nỗi sợ hãi vì chúng đã trở lại, một loạt những người đã bị chúng làm tổn thương và những ký ức tồi tệ.

“Mình đi nhé?” Robin khẽ hỏi, Strike gật đầu, thả tàn thuốc còn cháy sáng vào lon McEwan chỉ còn chút cặn, tàn thuốc phát tiếng kêu xì xèo, sảng khoái.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.