Where’s the man with the golden tattoo?Người đàn ông có hình xăm vàng ở đâu?
Blue Öyster Cult,
Power Underneath DespairSức mạnh dưới nỗi tuyệt vọng
Như Strike đã đoán, chiếc Mini, ngay cả khi đã chỉnh ghế lùi xa hết cỡ vẫn vô cùng bất tiện. Mất chân phải, hắn phải đạp ga bằng chân trái. Tư thế đó đòi hỏi hắn phải chật vật vặn vẹo cơ thể trong không gian nhỏ xíu. Mãi đến khi rời khỏi thủ phủ Scotland, yên vị trên xa lộ A7 yên tĩnh chạy thẳng một đường tới Melrose, hắn mới có thể thôi tập trung vào máy móc xe cộ mà chuyển sang nghĩ về binh nhì Donald Laing của trung đoàn King’s Own Royal Borderers, kẻ mà hắn gặp lần đầu tiên mười một năm trước đây trên võ đài quyền Anh.
Cuộc chạm trán xảy ra vào một buổi tối ở nhà thi đấu thể thao lạnh lẽo, u ám trong tiếng gào thét khản giọng của năm trăm quân nhân hò hét cổ vũ. Khi đó hắn là hạ sĩ Cormoran Strike thuộc Quân Cảnh Hoàng Gia, khỏe mạnh nguyên vẹn, cơ bắp rắn chắc, hai chân lành lặn, sẵn sàng thể hiện bản thân trong Giải Quyền Anh liên trung đoàn. Cổ động viên của Laing nhiều gấp ba lần của Strike. Không phải hiềm khích cá nhân gì. Về nguyên tắc, chẳng ai ưa gì cánh quân cảnh cả. Được xem một tay Mũ Đỏ bị đập tơi tả sẽ là một cái kết đẹp cho đêm đấm bốc. Hai đối thủ đều to lớn. Đây cũng là lượt đấu cuối trong đêm. Tiếng gào rống của đám đông vang dội rần rật trong gân cốt hai đối thủ, như một thứ mạch đập thứ hai.
Strike còn nhớ cặp mắt đen ti hí và đầu tóc rễ tre của đối thủ, màu tóc đỏ sậm như lông cáo. Một hình xăm hình hoa hồng vàng chạy suốt chiều dài cánh tay trái. Cổ Laing dày hơn nhiều so với cái cằm hẹp, bộ ngực không lông lá, da tái xanh đầy cơ bắp như tượng thần Atlas bằng cẩm thạch, nốt tàn nhang lấm tấm trên cánh tay và vai như vết muỗi đốt nổi bật trên nước da trắng.
Bốn hiệp, hai bên cân sức, đối thủ trẻ hơn có lẽ vượt hắn về tốc độ, còn Strike có kỹ thuật tốt hơn.
Sang hiệp thú năm, Strike gạt đỡ, đánh nhử vào mặt rồi giáng một cú vào thận của Laing, khiến gã đo ván. Phe cổ vũ Laing im lặng khi gã ngã xuống, rồi la ó ầm ĩ khắp nhà thi đấu như voi gầm.
Đếm đến sáu thì Laing đã đứng dậy được, nhưng gã đã bỏ lại kỷ luật trên sàn nhà. Gã đấm loạn xạ; có khi không chịu buông, ăn ngay một cú cảnh cáo nghiêm khắc của trọng tài; sau khi chuông reo gã vẫn cố đấm thêm một cú: cảnh cáo lần hai.
Vào hiệp sáu được một phút, Strike đã làm chủ được tình thế khi đối thủ mất hết kỹ thuật, hắn ép Laing – lúc này chảy máu mũi ròng ròng, lên dây thừng. Trọng tài tách hai người, rồi ra hiệu tiếp tục, Laing vứt đi lớp phép tắc mỏng manh cuối cùng, ra sức đập đầu đối thủ. Trọng tài cố can gián, Laing như nổi điên. Strike suýt soát né được cú đá vào hạ bộ, rồi thấy mình bị khóa chặt trong cánh tay Laing, răng gã cắn vào mặt hắn. Strike mơ hồ nghe có tiếng trọng tài hét, đám đông im bặt, sự nhiệt tình trở thành cảm giác bất an trước sức mạnh ghê gớm của Laing. Trọng tài tách hai võ sĩ ra, hét vào mặt Laing, nhưng dường như gã không nghe thấy gì cả, gã chỉ kịp đứng dậy rồi xông vào Strike, hắn né kịp, giáng một cú vào bụng Laing. Laing lộn nhào, đứt hơi, quỵ gối, ngã xuống sàn. Strike rời sàn đấu trong tiếng vỗ tay yếu ớt, máu rỉ ra từ vết cắn rát buốt trên má hắn.
Strike về nhì toàn giải, chỉ sau Trung sĩ từ Tiểu đoàn dù 3. Hai tuần sau đó hắn luân chuyển công tác, đi khỏi Aldershot, nhưng đã kịp nghe rằng Laing bị tạm giam ở trại vì có hành vi vô kỷ luật và bạo lực trên sàn đấu. Hình phạt đáng ra còn trầm trọng hơn, nhưng Strike nghe nói cấp trên đã chấp nhận tình tiết giảm nhẹ. Laing khai rằng mình đã bước lên võ đài trong tâm trạng đau khổ khi nghe tin vợ chưa cưới vừa bị sảy thai.
Ngay cả khi đó, tức nhiều năm trước khi biết thêm được những chuyện về Laing khiến Strike phải đến đây bằng chiếc Mini mượn tạm, hắn đã không tin rằng một bào thai vừa chết lại có nghĩa lý gì với con thú dữ mà hắn cảm nhận được, con thú ẩn dưới lớp da trắng như sữa, không lông lá của Laing. Vết cắn vẫn còn rõ trên mặt khi hắn rời Anh quốc.
Ba năm sau đó, Strike đến đảo Cyprus điều tra một nghi án hiếp dâm. Bước vào phòng thẩm vấn, hắn đối mặt với Donald Laing lần thứ hai. Laing bây giờ đã đậm người hơn, có thêm vài hình xăm mới, gương mặt lấm tấm tàn nhang do nắng đảo và quanh đôi mắt sâu hằn lên những vết chân chim.
Không có gì ngạc nhiên khi luật sư của Laing phản đối chuyện điều tra viên của vụ án là một người đã từng bị thân chủ cắn, vậy là Strike đổi án với một đồng nghiệp đang điều tra đường dây ma túy trên đảo. Một tuần sau đó hắn đi uống với đồng nghiệp này và ngạc nhiên khi thấy anh ta có vẻ tin câu chuyện của Laing. Theo đó Laing và người được cho là nạn nhân – một cô hầu bàn trên đảo, đã cùng say xỉn, quan hệ tình dục vụng về nhưng hoàn toàn đồng thuận. Cô này hiện giờ đang rất ân hận vì bạn trai của cô đã nghe phong thanh chuyện cô rời khỏi chỗ làm với Laing. Không hề có nhân chứng, cô hầu bàn khai đã bị tấn công và khống chế bằng dao.
“Loại gái ưa tiệc tùng,” là đánh giá của người đồng nghiệp SIB về người được cho là nạn nhân.
Strike không thể cãi lại đồng nghiệp, nhưng hắn vẫn chưa quên rằng Laing từng khiến một sĩ quan cấp trên phải động lòng sau màn đánh đấm bạo lực vô tổ chức trước hàng trăm người. Khi Strike hỏi chi tiết về Laing, tay đồng nghiệp mô tả một người đàn ông dễ mến, thông minh với óc hài hước kiểu tưng tửng.
“Hơi vô kỷ luật,” điều tra viên thừa nhận, sau khi xem hồ sơ của Laing, “nhưng tôi không nghĩ anh ta hiếp dâm. Đã lấy vợ ở quê; đem vợ qua đây luôn mà.”
Strike trở lại với vụ ma túy trong cái nắng oi ả. Hai tuần sau đó, khi đã nuôi bộ râu vốn mọc khá nhanh để bộ dạng trông đỡ lính hơn, hắn nằm trên sàn nhà trong căn gác của hang ổ ma túy đặc khói, nghe kể một câu chuyện lạ lùng, vẻ luộm thuộm, giày sandal, quần đùi thụng và đủ món vòng xuyến trên cổ tay của Strike khiến cậu thanh niên buôn thuốc dân đảo không hề nghi ngờ rằng mình đang nói chuyện với một tay quân cảnh Anh quốc. Hai người nằm ườn cạnh nhau cùng hút cỏ, cậu này tiết lộ cho Strike tên tuổi vài quân nhân trên đảo có tham gia buôn bán, mà không chỉ cần sa. Giọng cậu khá nặng và Strike phải tập trung cố nhớ những cái tên trọ trẹ đó, hay đúng ra là những biệt danh, vậy nên Dunnullung không hề khiến hắn nghĩ ngay đến người quen. Cho đến khi cậu bạn hút bất đầu kể chuyện Dunnullung trói rồi tra tấn vợ thì Strike mới liên tưởng đến Laing. “Điên lắm,” cậu trai mắt bò hờ hững nói. “Bởi vì cô kia tính bỏ hắn.” Strike cẩn thận từ tốn hỏi thêm, cậu ta kể tiếp rằng mình nghe được câu chuyện từ chính Laing. Có vẻ như Laing đã kể lại để vừa chọc cười, vừa cảnh báo thằng oắt đang buôn bán với mình.
Khu nhà Seaforth Estate nóng rực giữa nắng trưa khi Strike đến vào ngày hôm sau. Nhà cửa quân nhân ở đây thuộc loại cũ nhất trên đảo, tường sơn trắng, hơi tồi tàn. Hắn định sẽ ghé thăm Laing, kẻ vừa thoát tội hiếp dâm, giờ đã đi làm lại. Khi hắn bấm chuông cửa, Strike nghe văng vẳng tiếng trẻ con khóc.
“Tụi tui nghĩ cô đó dễ bị choáng,” một bà hàng xóm ưa ngồi lê chạy ra tám chuyện. “Có gì đó không bình thường. Người đâu thiệt là nhút nhát.”
“Còn ông chồng thì sao?” Strike hỏi.
“Donnie? Trời, cha Donnie đó vui tính lắm,” bà hàng xóm tươi tỉnh hẳn. “Anh nghe chả giả giọng Hạ sĩ Oakley là biết! Y chang luôn. Tức cười hết biết.”
Luôn có những nguyên tắc, rất nhiều nguyên tắc, liên quan đến việc vào nhà một quân nhân mà chưa được phép. Strike đập lên cửa, nhưng không ai trả lời. Hắn vẫn nghe tiếng trẻ con khóc. Hắn đi quanh phía sau nhà. Tất cả màn cửa đã được kéo lại. Hắn gõ lên cửa sau. Im lặng.
Lý lẽ duy nhất của hắn, nếu phải bào chữa cho mình, là tiếng trẻ con khóc. Có thể sẽ không đủ để biện hộ cho việc khám nhà không phép. Strike không tin tưởng những người quá lệ thuộc vào bản năng hay trực giác, nhưng tự dưng hắn cảm thấy chắc chắn, rằng có gì đó không bình thường. Hắn khá nhạy với những thứ kỳ lạ quái gở. Trong suốt thời thơ ấu hắn từng thấy những thứ mà người ta thường chỉ muốn thấy trên phim.
Cánh cửa tháo tung, bật mở sau khi hắn thúc vai hai lần. Bếp có mùi hôi. Thùng rác đã nhiều ngày chưa đổ. Hắn bước vào nhà.
“Chị Laing?”
Không ai trả lời. Tiếng trẻ con khóc yếu ớt vọng xuống từ trên lầu. Hắn lên cầu thang, vừa đi vừa gọi lớn.
Cửa vào phòng ngủ chính mở sẵn. Căn phòng tranh tối tranh sáng. Có mùi kinh khủng.
“Chị Laing?”
Vợ Laing trần truồng, cổ tay bị cột vào đầu giường, người đắp sơ một tấm trải giường đẫm máu. Đứa bé nằm cạnh trên nệm, chỉ mặc mỗi tã lót. Strike thấy nó co ro, yếu ớt.
Khi hắn vừa chạy đến tháo dây trói, vừa dùng tay còn lại mò mẫm lấy điện thoại gọi cấp cứu, chị ta lào khào:
“Không… đi đi… đi ngay…”
Strike hiếm khi chứng kiến một nỗi kinh hãi như thế. Khi xuống tay vô nhân tính, chồng của chị ta dường như có sức mạnh khác thường, như thần thánh. Ngay cả khi Strike cố cởi trói ở cổ tay sưng đẫm máu, vợ Laing nài nỉ hắn cứ để mình ở đó. Gã đã nói sẽ giết chị ta nếu đứa bé vẫn còn khóc khi gã về tới nhà. Dường như chị ta không thể hình dung được một viễn cảnh mà trong đó Laing không có quyền lực tối thượng.
Donald Laing bị kết án mười sáu năm tù giam vì tội ác đã gây ra cho vợ mình, và bằng chứng của Strike đã khiến gã phải xộ khám. Đến phút cuối, Laing vẫn phủ nhận tất cả, khai rằng chính vợ gã đã tự trói mình, rằng chị ta thích thế, rằng chị ta lập dị như vậy, rằng chị ta bỏ mặc đứa bé, rằng chị ta đã cố gán tội cho gã, rằng tất cả chỉ là một màn kịch.
Những ký ức thật nhơ nhuốc. Thật lạ lùng là chúng lại hiện về trong đầu hắn khi chiếc Mini chạy băng qua những ngọn đồi xanh, lấp lánh dưới nắng đang mạnh dần lên. Quang cảnh khá lạ với Strike. Những khối đá granite lớn, những ngọn đồi nối nhau dường như có vẻ hùng vĩ lạ lùng trong sự trơ trọi, trong không gian lồng lộng tĩnh lặng. Thời thơ ấu hắn đã nhiều lần ngồi trên bờ biển, nghe vị mặn trên đầu lưỡi: còn đây là xứ sở của rừng cây và sông hồ, bí hiểm lạ lùng theo kiểu khác hẳn với St Mawes - thị trấn nhỏ với lịch sử buôn lậu, với những ngôi nhà đủ màu nhấp nhô dọc bờ biển.
Khi lướt qua một cầu cạn ngoạn mục bên tay phải, hắn nghĩ về những kẻ loạn thần kinh nhân cách, về chuyện dường như chúng có ở khắp nơi, không chỉ trong những chung cư, ổ chuột và xóm tạm chiếm tồi tàn, mà ở cả đây, giữa nơi xinh đẹp thanh bình này. Những kẻ như Laing cũng giống như chuột; ta biết chúng ở đó, nhưng ta không nghĩ gì nhiều đến chúng, cho đến khi phải đối mặt.
Hai lâu đài đá tí hon đứng canh gác hai bên đường. Khi Strike lái xe tiến vào thị trấn quê hương của Donald Laing, mặt trời lên cao, rực rỡ chói chang.