Feeling easy on the outside
But not so funny on the inside.Bên ngoài dễ chịu,
Nhưng trong lòng chẳng thú chi.
Blue Öyster Cult,
This Ain’t the Summer of Love
Strike và Robin thay phiên nhau theo dõi Bạch Kim trong vài ngày sau đó. Strike thường kiếm cớ gặp Robin trong ngày làm việc và luôn bắt cô phải về nhà khi trời vẫn còn sáng, khi tàu điện vẫn còn đông người. Tối thứ Năm, Strike bám theo Bạch Kim cho đến khi cô gái người Nga trở về an toàn trong tầm mắt cú vọ của Mọc Sừng Kinh Niên, rồi quay về phố Octavia ở Wandsworth, nơi hắn đang trú ngụ để tránh báo chí.
Đây là lần thứ hai trong sự nghiệp thám tử Strike buộc phải nương náu nhà Nick và Ilsa bạn hắn. Nhà họ có lẽ là nơi duy nhất mà hắn chịu nổi lúc này, nhưng Strike vẫn thấy lạc lõng khác thường giữa quỹ đạo đời sống của cặp vợ chồng có sự nghiệp cả đôi. Căn hộ áp mái chật chội trên đầu văn phòng có khiếm khuyết đến đâu thì hắn vẫn được đi về hoàn toàn tự do, muốn ăn lúc 2 giờ sáng khi vừa đi theo dõi về cũng không sao, tha hồ lên xuống cầu thang sắt mà không sợ đánh thức ai. Giờ đây hắn cảm nhận thứ áp lực không thành lời đó: thi thoảng phải có mặt ở bữa ăn chung, tự thấy khó chịu mỗi khi lục tủ lạnh lúc tờ mờ sáng, mặc dù hai người đã mời hắn cứ tự nhiên cho.
Mặt khác, Strike đã không cần đến khi vào quân đội mới có được tính ngăn nắp gọn gàng. Những năm tháng tuổi trẻ sống trong hỗn độn và dơ bẩn đã tạo nên một phản ứng trái chiều. Ilsa từng nhận xét rằng Strike đi lại quanh nhà không để lại dấu vết, còn ông chồng của cô, một bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa, thì chỉ cần nhìn đồ đạc vứt lung tung, ngăn tủ kéo ra không đẩy lại cũng đoán được đang ở đâu.
Nhờ người quen ở phố Denmark, Strike biết rằng đám săn ảnh vẫn còn lởn vởn trước cửa văn phòng, vậy nên hắn sẽ phải ở phòng cho khách nhà Nick và Ilsa đến cuối tuần. Căn phòng tường trắng trơ trọi, buồn buồn, vẫn chờ đón người chủ nhân thật sự. Cả hai đã cố gắng nhiều năm nhưng vẫn chưa có con. Strike chưa bao giờ hỏi chuyện. Hắn thấy hai người, mà nhất là Nick, rất cảm kích trước sự tế nhị đó.
Hắn quen cả hai từ lâu, Ilsa thì gần như quen cả đời. Ilsa tóc vàng, đeo kính, quê ở St Mawes dưới Cornwall, cũng là nơi Strike từng sống lâu nhất. Hắn và Ilsa học chung lớp ở trường tiểu học. Mỗi khi về ở với cậu Ted và mợ Joan, những dịp như vậy khá thường xuyên, cả hai nối lại tình bạn vốn bắt đầu ở chỗ mợ Joan và mẹ Ilsa cũng từng là bạn học khi xưa.
Nick có tóc màu vàng cát, hai mấy tuổi đã bắt đầu hói, là bạn ở trường phổ thông ở Hackney, ngôi trường cuối cùng của hắn. Nick và Ilsa gặp nhau tại sinh nhật lần thứ mười tám của Strike ở London, cặp kè được một năm, rồi chia tay khi hai người vào hai trường đại học khác nhau. Đến chừng hai lăm tuổi cả hai gặp lại nhau, lúc này Ilsa đã đính hôn với một luật sư đồng nghiệp còn Nick cũng đang hẹn hò với một bác sĩ. Chỉ trong vài tuần, cả hai chia tay người yêu; một năm sau đó, Nick và Ilsa lấy nhau, Strike làm phụ rể.
Strike trở về nhà họ lúc mười rưỡi tối. Khi hắn đóng cửa sau lưng, Nick và Ilsa chào hắn từ phòng khách, giục hắn cứ tự nhiên ăn nốt cơm hộp cà-ri vẫn còn khá nhiều.
“Vụ gì đây?” hắn hỏi, nhìn quanh, hơi ngạc nhiên khi thấy mớ dây cờ đuôi nheo trang trí, rồi giấy tờ ghi chép loằng ngoằng, rồi cỡ chừng hai trăm cốc nhựa màu đỏ, trắng xanh đựng trong túi ni lông lớn.
“Tụi này đang phụ xóm tổ chức tiệc đường phố mừng đám cưới hoàng gia,” Ilsa giải thích.
“Ôi lạy Chúa tôi,” Strike lạnh lùng mỉa, múc cà-ri Madras còn âm ấm ra đĩa.
“Vui mà! Bồ nên đi.”
Strike lườm cô bạn học một cái, khiến cô phải bật cười.
“Hôm nay được việc không?” Nick hỏi, đưa cho hắn một lon bia Tennent’s.
“Không,” Strike đáp, cảm kích đón lấy lon bia. “Thêm một ca nữa bị xù. Giờ còn đúng hai khách hàng.”
Nick và Ilsa xuýt xoa thông cảm, rồi cùng im lặng dễ chịu khi hắn tọng cà-ri vào miệng. Mệt mỏi và chán nản, Strike đã dành phần lớn cuốc tàu về nhà nghĩ ngợi đến hậu quả tai hại của vụ chân cẳng lên cái cơ ngơi mà hắn đã ra sức gây dựng. Ảnh của hắn giờ đây nhan nhản trên mạng, trên báo, gắn liền với một chuyện ác ôn từ trên trời rơi xuống. Báo dùng vụ đó để nhắc người đọc rằng bản thân hắn cũng chỉ có một chân. Hắn không hề thấy xấu hổ gì chuyện này, nhưng cũng không muốn dùng nó để quảng cáo; giờ đây trong con mắt công chúng Strike có chút gì đó quái lạ, trụy lạc. Tên hắn đã bị vấy bẩn.
“Có tin tức gì vụ chân cẳng chưa?” Ilsa hỏi, sau khi Strike đã thủ tiêu một lượng cà-ri đáng kể và uống được nửa lon bia. “Cảnh sát có gì chưa?”
“Tối mai mình đi gặp Wardle, nhưng có vẻ họ cũng chưa có gì nhiều. Bên đó đang tập trung vào tay đầu gấu.”
Hắn không kể chi tiết với Nick và Ilsa về ba người đàn ông mà hắn nghĩ đã gởi cái chân – ba kẻ đủ ghê gớm và thù hằn để làm việc đó. Hắn chỉ nói mình từng ngáng đường một tay trùm tội phạm, tay này đã từng chặt bộ phận cơ thể người rồi gởi qua bưu điện dằn mặt kẻ thù. Vậy là cả hai ngay lập tức đồng ý với Wardle rằng hẳn thủ phạm là đây.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, ngồi trên chiếc xô-pha êm ái màu xanh lá, Strike nhớ ra rằng Nick và Ilsa đã từng gặp Jeff Whittaker. Tiệc sinh nhật lần thứ mười tám của Strike ở quán Bell tại Whitechapel; khi đó mẹ hắn có thai sáu tháng. Vẻ mặt mợ hắn vừa giận vừa cố vui còn cậu Ted, thường là trung gian hòa giải, đã không thể che giấu cơn giận và khinh bỉ khi Whittaker phê thuốc ngất ngây chạy ra giữa sàn nhảy, giành mic hát một bài tự biên. Strike nhớ lúc đó hắn tức tối ra sao, chỉ muốn đi thật xa, đến Oxford, bỏ lại tất cả, nhưng có lẽ Nick và Ilsa không nhớ gì nhiều: cả hai tối hôm đó đã đắm đuối, choáng ngợp và sửng sốt trước sự gắn bó sâu sắc mà bất ngờ vừa nảy sinh.
“Bồ đang lo cho Robin,” Ilsa nói, khẳng định hơn là hỏi han.
Strike lầm rầm đồng ý, miệng vẫn đầy bánh naan. Hắn đã có thời gian suy nghĩ suốt bốn ngày qua. Trong hoàn cảnh trớ trêu đó, và hoàn toàn không do lỗi của cô, cô đã trở thành điểm yếu của hắn, mà hắn ngờ rằng kẻ gởi chân cho cô biết rõ điều đó. Nếu nhân viên của mình là nam giới, hắn đã không lo lắng như vậy.
Strike không quên rằng đến lúc này Robin có giá trị như thế nào với hắn. Cô có thể thuyết phục nhân chứng cứng đầu lên tiếng, khi bộ dạng và mặt mũi bặm trợn của hắn khiến họ muốn thoái lui. Sự duyên dáng và tính cách nhẹ nhàng của Robin đã xoa dịu nghi ngờ, mở cửa, dọn đường cho hắn cả trăm lần. Hắn biết mình nợ cô, hắn chỉ ước gì, ngay lúc này đây, cô đi đâu cho khuất mắt, rồi cứ ở yên đó cho đến khi tác giả cái chân bị bắt.
“Mình thích Robin,” Ilsa nói.
“Ai cũng thích Robin,” Strike làu bàu, miệng vẫn đầy bánh ăn. Mà đúng vậy: em gái Lucy của hắn, bạn bè tạt qua văn phòng, khách hàng – tất cả đều cất công nói với Strike rằng họ quý nữ đồng nghiệp của hắn ra sao. Tuy vậy, hắn vẫn nhận ra chút dò xét trong giọng Ilsa, khiến hắn cố nói chuyện Robin thật lạnh lùng, và hắn thấy mình đã đoán đúng khi Ilsa hỏi câu tiếp theo:
“Bồ với Elin sao rồi?”
“Ổn,” Strike đáp.
“Cô ấy vẫn cố giấu bồ khuất mắt ông chồng cũ hả?” Ilsa hỏi, hơi xỉa xói tò mò.
“Bồ không thích Elin chứ gì?” Strike đáp, thích thú lật ngược thế cờ. Hắn chơi với Ilsa cũng đã chừng ba mươi năm: biết ngay là cô sẽ bối rối phủ nhận.
“Thích chứ… ý mình là, mình đâu có biết gì về Elin, nhưng mà cô ấy có vẻ… với lại quan trọng là bồ hạnh phúc.”
Hắn đã đoán như vậy cũng đủ khiến Ilsa bỏ lửng câu chuyện Robin – cô không phải là người đầu tiên trong đám bạn hắn nói rằng hắn và Robin hợp nhau quá, chẳng lẽ không có chuyện…? Chẳng lẽ hắn chưa bao giờ nghĩ tới…? – nhưng Ilsa là luật sư, đâu có dễ bị tắt đài.
“Robin hoãn đám cưới rồi mà, phải vậy không? Đã định ngày mới…?”
“Rồi,” Strike đáp. “Ngày hai tháng Bảy. Đang nghỉ mấy ngày, về trên Yorkshire để mà… sửa soạn cưới kiếc gì đó. Thứ Ba mới xuống lại.”
Hắn đã trở thành đồng minh bất đắc dĩ của Matthew, nằng nặc đòi Robin nghỉ thứ Sáu và thứ Hai, thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ rằng cô sẽ về nhà cha mẹ, cách xa hắn hai trăm năm mươi dặm. Robin đã rất thất vọng vì sẽ không được gặp Wardle tại quán Old Blue Last ở Shoreditch, nhưng Strike nhận ra cô cũng thấy nhẹ người một chút vì được nghỉ vài ngày.
Ilsa trông rầu rầu khi nghe tin Robin vẫn có ý định cưới một người không phải là Strike, nhưng trước khi cô kịp nói gì, điện thoại Strike đã kịp rung. Là Graham Hardacre, đồng nghiệp cũ của hắn ở SIB.
“Vô phép hai người,” hắn nói với Nick và Ilsa, đặt đĩa cà-ri xuống bàn và đứng dậy, “phải nghe cú này, quan trọng. – Nghe đây Hardy!”
“Nói chuyện được không, Oggy?” Hardacre hỏi khi hắn phăm phăm ra cửa trước.
“Giờ thì được,” Strike đáp, đi hết lối nhỏ qua vườn trong ba bước rồi ra đường tối để đi bộ và hút thuốc. “Mày có gì cho tao?”
“Thực tình mà nói,” Hardacre đáp, giọng có vẻ căng thẳng, “nếu được mày lên đây coi đi bồ tèo. Sếp tao khó tính bỏ bà. Mới đầu đã không hợp nhau mà. Nếu tao gởi thông tin ra ngoài mà mụ biết được…”
“Còn nếu tao đi lên đó?”
“Lên sáng sớm rồi tao cứ mở máy tính để đó. Kiểu bất cẩn, hiểu không?”
Hardacre từng lén lút chia sẻ thông tin bảo mật cho Strike. Gã chỉ vừa chuyển đến Đơn vị 35: Strike chẳng ngạc nhiên khi bạn cũ không muốn làm gì sơ sẩy.
Tay thám tử băng qua đường, ngồi lên bức tường thấp trước vườn của nhà đối diện, châm một điếu thuốc rồi hỏi: “Chỗ thông tin đó có đáng để tao chạy lên Scotland không?”
“Tùy mày muốn gì nữa.”
“Địa chỉ cũ – quan hệ gia đình nọ kia – nếu có được hồ sơ tâm thần và y tế thì càng tốt. Brockbank giải ngũ vì thương tật, khi nào nhỉ, 2003 hả?”
“Đúng vậy,” Hardacre đáp.
Có tiếng động sau lưng Strike khiến hắn đứng dậy, quay mặt lại: chủ nhân của bức tường hắn ngồi nãy giờ đang đi đổ rác. Một người đàn ông nhỏ con chừng sáu chục tuổi, trong ánh đèn đường Strike thấy vẻ mặt bực bội của ông ta nhanh chóng chuyển thành nụ cười hiền lành khi nhận ra bộ dạng của Strike. Gã thám tử bỏ đi, lướt qua dãy nhà song lập với hàng cây rậm lá và bờ giậu xào xạc trong cơn gió xuân. Rồi mai đây nó sẽ được gắn thêm cờ phướn để mừng một cặp nữa vừa kết đôi. Sau đó không lâu là đến đám cưới của Robin.
“Chắc mày cũng không có gì nhiều về Laing,” Strike nói, giọng hơi dò xét. Binh nghiệp của tay người Scot này còn ngắn hơn Brockbank nữa.
“Không, nhưng lạy Chúa, tay này nghe ghê gớm quá,” Hardacre nói.
“Sau Glasshouse thì hắn đi đâu?”
Glasshouse là nhà tù quân sự ở Colchester, nơi tất cả phạm nhân gốc quân nhân được chuyển đến trước khi vào nhà tù dân sự.
“Nhà tù HMP Emley. Không có thông tin gì sau đó; mày phải hỏi bên quản chế.”
“Ừ được rồi,” Strike đáp, phả khói lên trời sao. Hắn và Hardacre đều hiểu hắn không còn là cảnh sát nữa, hắn không có quyền hành gì hơn dân thường khi tiếp cận hồ sơ quản chế. “Hắn quê ở đầu trên Scotland vậy hả Hardy?”
“Melrose. Hồi mới nhập ngũ, hắn ghi tên người thân gần nhất là mẹ – tao có tra.”
“Melrose,” Strike lặp lại, ngẫm ngợi.
Hắn nghĩ đến hai khách hàng còn lại: lão ngốc lắm tiền, thích chứng tỏ mình bị cắm sừng và mệnh phụ phu nhân giàu có, trả tiền cho hắn để thu thập bằng chứng cho thấy ông chồng cũ đang rình mò mấy đứa con. Ông này đang ở Chicago, còn Bạch Kim thì nghỉ theo dõi hai mươi bốn giờ cũng chẳng hề gì.
Đương nhiên vẫn còn khả năng là không ai trong số những kẻ hắn nghi ngờ có dính dáng gì đến cái chân, rằng tất cả chỉ ở trong đầu hắn mà thôi.
A harvest of limbs…
“Từ Edinburgh đi Melrose bao xa?”
“Chừng một tiếng, tiếng rưỡi lái xe gì đó.”
Strike dụi tắt điếu thuốc trên miệng cống.
“Hardy, tối Chủ Nhật tao tính đi tàu đêm lên, sáng vô văn phòng sớm, rồi lái xe xuống Melrose, xem Laing có về lại nhà không, hoặc người ta có biết hắn ở đâu không.”
“Được đó Oggy. Tao sẽ ra ga đón mày nếu mày nhắn giờ tới. À,” Hardacre xởi lởi, “nếu mà mày chỉ đi trong ngày, tao cho mày mượn xe luôn.”
Strike không quay lại ngay với hai người bạn tò mò và món cà-ri nguội lạnh. Hút thêm một điếu, hắn thả bước trên phố im lìm, suy nghĩ. Rồi hắn nhớ ra là tối Chủ Nhật đã có lịch đi nghe hòa nhạc ở Trung Tâm Nghệ Thuật Southbank Centre. Elin rất nhiệt tình nuôi dưỡng tình yêu nhạc cổ điển cho hắn, còn hắn thì chỉ thích sơ sơ mà cũng chẳng thèm giả vờ tha thiết. Hắn nhìn đồng hồ. Trễ rồi, bây giờ không thể gọi hoãn được nữa; ngày mai hắn phải nhớ làm vụ này.
Vừa quay lại nhà, hắn vừa nghĩ đến Robin. Cô rất ít khi nói về đám cưới, chỉ còn hai tháng rưỡi nữa là đến ngày. Lúc cô nói với Wardle về đám máy ảnh dùng một lần đã đặt mua sẵn, Strike nhận ra chẳng bao lâu nữa cô sẽ thành Bà Matthew Cunliffe.
Vẫn còn thời gian mà, hắn nghĩ thầm. Còn thời gian để làm gì, hắn không nghĩ nốt, ngay cả với chính mình.