Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Tôi không biết Parker đã về nhà chưa, nhưng tôi không muốn anh nhìn thấy tôi, ngăn tôi lại hay đi theo tôi. Tôi thực sự đã chạy thẳng từ xe vào nhà và khóa cửa. Tay tôi run rẩy vì adrenaline[1].

Sadie và tôi có cùng một mẫu điện thoại. Bộ sạc của tôi có thể sẽ tích hợp được với điện thoại của cô. Tôi kết nối điện thoại của cô với dây sạc trên bàn và nhìn chằm chằm vào màn hình đen, chờ đợi, đi qua đi lại trước cửa sổ phòng khách. Nhớ lại điều cuối cùng cô nói với tôi: Cậu nghĩ sao về bộ váy này?

Lúc này ký ức đó lại mang một ẩn ý khác: Giống như cô ấy đang chuẩn bị để gặp ai đó. Màu da nhợt nhạt trên vai cô, sự hồi hộp lo lắng, mà lúc đó tôi đã nhầm là sự hồi hộp, phấn khích trước bữa tiệc tối hôm đó.

Bây giờ, tôi nhìn lại sự kiện đó theo một góc khác.

Ở đâu đó trong điện thoại của tôi có một bản sao của bản danh sách thám tử Collins đã viết vào mùa hè năm ngoái. Tôi lướt qua các hình ảnh cũ cho đến khi tìm thấy bức ảnh chụp bản danh sách, bức ảnh hơi mờ vì tôi rụt tay lại quá nhanh khi vị thám tử quay lại. Tôi phải phóng to, xoay màn hình để nhìn cho rõ. Danh sách gồm những cái tên: Avery Greer, Luciana Suarez, Parker Loman, Connor Harlow. Thời gian đến của chúng tôi được viết bằng chữ viết tay của tôi.

Cảnh sát đã tìm chi tiết gì đó trong bản danh sách này. Một chi tiết nào đó không khớp. Tôi xé một tờ giấy từ tập giấy nhớ trên bàn và viết lại bản danh sách hiện tại cộng với thông tin mà Connor đã đưa cho tôi:

Tôi -18 giờ 40 phút

Luce - 20 giờ

Connor - 20 giờ 10 phút

Parker -20 giờ 30 phút

Tôi gõ nhẹ đầu bút xuống bàn làm việc, cho đến khi nhịp điệu gõ bút khiến tôi cảm thấy lo lắng. Có lẽ Sadie và Connor đã có kế hoạch gặp nhau. Có lẽ khi cô bảo Parker đừng đợi vì Connor sẽ chở cô tới bữa tiệc.

Tôi không biết cô ấy đã làm gì trước đó khi tôi đang làm việc. Cô ấy đã mặc quần áo và sẵn sàng vào đầu giờ chiều, trong khi tôi đang tính toán tiền thuê nhà cả ngày hôm đó, hoàn toàn cuốn vào công việc của Cuối Mùa du lịch. Luce nói cô nghĩ Sadie vẫn đang đóng hành lý. Parker nói Sadie bảo anh đừng đợi cô. Nhưng bằng cách nào đó, điện thoại của cô lại được giấu ở trong một ngôi nhà cho thuê ở đầu kia thị trấn, trong khi cơ thể cô dạt vào Bãi biển Breaker. Có thể gần đây ai đó đã giấu nó trong rương? Hay nó đã ở đó kể từ đêm cô ấy chết?

Ngay khi màn hình điện thoại của cô ấy sáng lên, màn hình hiện phải nhập mật mã, tôi gõ mật mã lên màn hình. Màn hình lóe lên một thông báo thử lại và tim tôi chùng xuống.

Sadie và tôi vừa làm lành sau một cuộc cãi vã vài tuần trước khi cô chết. Cho đến thời điểm đó, chúng tôi toàn quyền truy cập vào điện thoại của nhau trong nhiều năm. Chúng tôi có thể kiểm tra tin nhắn, xem thời tiết, chụp ảnh. Đó là một sự biểu hiện của niềm tin, là một lời hứa.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy sẽ thay mật mã mà không cho tôi biết chỉ vì một cuộc cãi vã. Tôi lau tay vào áo sơ mi, cố gắng giữ chiếc điện thoại thật chặt trên tay, cảm nhận nhịp đập mạnh của tim lan đến từng đầu ngón tay. Tôi nín thở và cố gắng một lần nữa.

Màn hình mật mã biến mất và tôi đã vào được điện thoại của cô.

Hình nền của màn hình chính là một hình ảnh dòng nước. Tôi chưa từng nhìn thấy nó trước đây, nhưng có vẻ như nó được chụp từ rìa của con dốc lúc mặt trời mọc, bầu trời pha lẫn hai màu xanh lam và mặt trời rực rỡ màu hổ phách trên đường chân trời. Dường như cô đã từng đứng đó, suy nghĩ về những khoảnh khắc sẽ xảy ra sau đó. Lần cuối tôi dùng điện thoại của cô thì hình nền của cô là một dải màu tím.

Điều đầu tiên tôi làm là mở mục tin nhắn, để xem cô có gửi cho tôi tin nhắn nào không. Nhưng tin nhắn duy nhất trong hộp thư đến của cô là những tin nhắn từ tôi. Tin nhắn đầu tiên hỏi cô đang ở đâu. Tin nhắn thứ hai là một chuỗi ba dấu hỏi.

Tên của tôi được cô lưu trong điện thoại là Avie. Đó là cái tên mà cô vẫn thường gọi tôi mỗi khi chúng tôi lạc nhau trong đám đông và có chút chuếnh choáng vì rượu. Avie, cậu đâu rồi? - Giống như cô muốn mọi người biết rằng tôi thuộc về cô.

Bộ nhớ của chiếc điện thoại trống trơn. Không có tin nhắn từ bất cứ ai khác, tin nhắn trước kia của chúng tôi đã bị xóa hoàn toàn. Tôi không chắc cảnh sát có thể truy cập những tin nhắn cũ của cô ấy, dù có hay không có điện thoại, nhưng tôi chẳng thể tìm thấy thứ gì. Nhật ký cuộc gọi của cô đã bị xóa sạch.

Không có cuộc gọi hay tin nhắn nào đến sau những tin nhắn tôi đã gửi. Tôi đã cho rằng điện thoại của cô ấy bị biển cuốn trôi và đó là lý do tại sao khi cảnh sát cố gắng định vị nó thì điện thoại đã ở chế độ ngoại tuyến. Nhưng tôi nhìn lại vết nứt ở góc một lần nữa, tự hỏi liệu điện thoại của cô ấy có bị rơi hay bị ném hay không - và liệu có phải vì thế mà chiếc điện thoại đã bị sập nguồn hay không.

Cô ấy có cảm thấy sợ không, khi cô ấy đứng ở lối vào phòng tôi? Mặt cô ấy có biến sắc không, giống như muốn báo hiệu rằng tôi hãy đi cùng cô? Để hỏi cô liệu có chuyện gì không ổn?

Tôi nhấp vào biểu tượng email, nhưng tài khoản công việc của cô ấy đã bị vô hiệu hóa vào năm cô ấy qua đời. Cô có một tài khoản cá nhân thứ hai, chứa đầy thư rác, thông báo bán hàng, những lời nhắc cuộc hẹn định kỳ mà cô không bao giờ có cơ hội để hủy bỏ. Tài khoản này tràn ngập những thư rác không liên quan, bất cứ những email trước đó đều đã bị vô hiệu hóa. Tôi đã cố không để lại những dấu vết vĩnh viễn hoặc có thể theo dõi trên điện thoại của cô, như nhấp vào bất kỳ email chưa đọc nào đang mở. Nhưng chỉ nhìn qua các mục thôi thì cũng đâu gây hại gì.

Tiếp theo tôi kiểm tra ảnh của cô, một trang hình thu nhỏ chưa bị xóa. Tôi ngồi trên ghế, lướt qua những bức ảnh trong khi điện thoại vẫn đang sạc. Hình ảnh phong cảnh được chụp xung quanh Littleport: một con đường núi quanh co trong một đường hầm cây xanh, bến cảng, những triền dốc, Bãi biển Breaker vào lúc hoàng hôn. Tôi chưa từng nghĩ rằng cô là kiểu người thích chụp ảnh, nhưng Littleport có một vẻ đẹp rất cuốn hút. Nó có cách khiến các du khách muốn được khám phá nơi đây nhiều hơn, mở rộng tâm hồn bạn và khiến bạn muốn quay lại lần nữa.

Khi kéo tiếp tôi nhìn thấy những bức ảnh cá nhân: Sadie với đại dương phía sau; Sadie và Luce tại hồ bơi; Parker và Luce ngồi đối diện với cô, đang cụng ly và cười, chắc bọn họ đã đi ăn tối ở cửa hàng sang trọng nào đó.

Tay tôi chợt dừng lại trước hình ảnh của một người đàn ông, quen thuộc theo cách khiến trái tim tôi ngừng đập.

Đeo kính râm, tay đặt sau đầu, nằm ngửa, không mặc áo và làn da rám nắng. Đó là Connor đang nằm trên thuyền của anh ấy và Sadie đang đứng để chụp bức ảnh. Có lẽ những bức ảnh này đã được cảnh sát truy cập từ nơi khác. Có lẽ đây là lý do tại sao cảnh sát cứ hỏi về Connor, về hai người họ. Anh có thể chối thế nào tùy ý nhưng bằng chứng ở ngay đây.

Sadie biết đến tên Connor cũng gần cùng lúc khi cô biết tên tôi. Nhưng theo như tôi biết, họ chưa từng nói chuyện với nhau. Mùa hè đầu tiên đó, trong khi thế giới Sadie đang được mở ra với tôi, cô ấy cũng đã được chào đón vào thế giới của tôi với một sự tò mò tột độ. Đôi mắt cô sáng lên khi nghe những câu chuyện của tôi - càng liều lĩnh thì cô càng thích thú. Điều đó mang lại một cảm giác lôi cuốn, khiến tôi biến những mùa đông cô đơn lạnh lẽo trở thành những câu chuyện để kể lại cho cô.

Làm thế nào tôi đã trải qua mùa đông trong sự thờ ơ, giống như thời gian đã đóng băng, uống nhiều rượu như đang tìm kiếm thứ gì đó và càng uống nhiều hơn vì tin rằng chắc chắn tôi sẽ tìm được điều đó. Tôi đã cãi nhau với bạn bè thế nào, khiến tình cảm giữa chúng tôi rạn nứt, những điều ngu ngốc, liều lĩnh mà tôi đã làm. Không tin ai và mất tất cả niềm tin từ mọi người.

Trong một thời gian dài, mọi lỗi lầm của tôi đã được tha thứ, đó không biết có phải là do họ thấy tôi đau buồn, hay vì hoàn cảnh sầu thảm của tôi hay không? Mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của giận dữ và cay đắng của bản thân? Nhưng cuối cùng mọi người cũng phải nhận ra điều mà tôi đã sớm hiểu: nỗi đau buồn đó không tạo ra bất cứ thứ gì chưa từng tồn tại trước đó. Rằng nó chỉ khiến những thứ vốn đã tồn tại trở nên rõ ràng hơn và loại bỏ tất cả những ràng buộc kìm nén những thứ đó trong tôi.

Đây mới là Avery Greer thực sự.

Nhưng Sadie đã không nhìn nhận câu chuyện của tôi theo hướng đó, hoặc cô đã hiểu như vậy nhưng không hề bận tâm, cô không hề cảm thấy tôi là kiểu người nên phải tránh xa.

Chúng tôi dành những buổi chiều muộn ngồi bên hiên của Harbor Club để nhìn ra bến cảng và đường phố, gọi nước chanh và ngắm nhìn mọi người vào ra các cửa hàng bên dưới. Sadie luôn cho thêm đường khi cô uống, mặc dù tôi có thể thấy các hạt đường vẫn chưa tan trong cốc của cô.

Cô ấy sẽ chỉ ra một ai đó bên dưới, bất cứ người nào lọt vào mắt cô: Stella Bryant. Bố mẹ cô ấy với bố mẹ tớ là bạn bè nên cô ấy qua chơi suốt. Đó là kiểu người khiến người khác không thể chịu nổi. Và một người khác: Olsen, một trong những người bạn của Parker. Tớ hôn anh ấy năm tớ 14 tuổi và đến tận bây giờ anh ấy vẫn không dám nói chuyện với tớ. Nghĩ lại, đến giờ tớ vẫn không biết tên của anh ấy là gì.

Cô cầm ống hút của mình chỉ qua mép lan can, về phía bến tàu. Ai kia?

Ai cơ?

Cô đảo tròn mắt. Cái anh chàng mà cậu cứ nhìn nãy giờ ấy.

Cô nhìn tôi không chớp mắt, và tôi cũng vậy, cho đến khi tôi thở dài, ngả người ra sau ghế. Connor Harlow. Bạn bè rồi chuyển thành một cuộc tình chớp nhoáng và rồi chia tay trong đau thương.

Ôi! Cô nói, mắt cô sáng lên khi cô tiến lại gần, tay chống lên cằm. Thôi nào, đừng dừng lại ở đó. Kể cho tớ nghe đi mà.

Tôi đã bỏ qua phần tồi tệ nhất, về con người mà tôi đã trở thành trong mùa đông vừa qua. Những điều về bản thân tôi mà tôi ước gì mình không biết. Tôi bỏ qua đoạn anh ấy trước kia là người bạn lâu năm nhất của tôi, người bạn thân nhất của tôi, vai trò mà cô hiện đang thay thế. Câu chuyện điển hình thôi. Ngủ với anh ấy một lần, rồi nhận ra rằng đó là một ý tưởng tồi. Tôi co người giả vẻ ghê tởm. Và sau đó, một lần nữa sau khi tôi đã biết đó là một ý tưởng tồi. Cô cười lớn một cách đáng ngạc nhiên. Và sau đó... - Tôi nói tiếp: Sự tự hủy hoại của tôi không có giới hạn nên anh ấy đã tìm thấy tôi trên bãi biển với bạn của anh ấy một tuần sau đó.

Cô chớp mắt hai lần, đôi mắt sáng lên. xin chào. Rất vui được gặp cậu, tớ là Sadie.

Tôi bật cười. Và sau đó, cô giục tôi kể tiếp. Tớ đã đến nhà một người bạn chung của cả hai trong tình trạng say xỉn. Khách sạn B&B, cậu biết chứ? Ý tớ là, tớ say đến mức không biết gì, để tìm anh ấy. Lúc đó tớ tin rằng anh ấy và bạn tớ, Faith, đã trở nên thân thiết hơn trước tình trạng tệ hại của tớ lúc đó. Và khi Faith cố gắng khiến tớ bình tĩnh lại, tớ đã làm một trận ra trò, bố mẹ cậu ấy đã phải gọi cảnh sát.

Sadie với đôi mắt to tròn thể hiện sự ngạc nhiên đến sững sờ. Cô ấy nghe tôi kể trong sự thích thú.

Và tôi chốt hạ với một câu kết kinh điển: cảnh sát đến kịp lúc để thấy tớ đẩy Faith. Cậu ấy vấp phải một trong những cái vòi nước ở bể bơi, cậu biết không? Tay của cậu ấy bị gãy và mọi chuyện trở nên rối tinh lên.

Chỉ riêng phản ứng của cô ấy lúc đó cũng đáng để kể câu chuyện. Thế cậu có bị bắt không? - Cô nhìn tôi và hỏi.

Không. Thị trấn nhỏ và Faith không muốn khởi kiện. Một lời cảnh báo. Một tai nạn. Tôi đã thêm động tác giả vờ khi nói đến từ tai nạn, mặc dù đó thực sự là một vụ tai nạn. Tôi không cố ý làm tổn thương Faith, dù không thể nhớ rõ các chi tiết. Tuy nhiên, hóa ra phần lớn người dân ở đây không tha thứ cho những hành động gây hại người khác.

Cô nhấp một ngụm nước chanh nữa mà không hề rời mắt khỏi tôi. Cuộc sống của cậu thú vị hơn tớ rất nhiều, Avery.

Tớ thực sự nghi ngờ điều đó đấy! - Tôi nói. Sau này, Faith đã nói rằng tôi bị điên, thần kinh và cần sự giúp đỡ. Ngay cả khi những người bạn thân nhất cũng từ bỏ bạn thì bạn thực sự phải xem lại bản thân mình. Nhưng tôi thích phản ứng của Sadie. Vì vậy, tôi tiếp tục chia sẻ những câu chuyện mùa đông năm ấy về sự liều lĩnh, sự hoang dã mà không hề sợ hãi. Tôi cảm thấy sức nặng dần biến mất khi được trút bầu tâm sự với người khác. Khi chúng tôi đứng lên, cô phải chống tay lên bàn để đứng vững. Tớ hơi chóng mặt một chút. - Cô nói: Tớ nghĩ là tớ bị choáng bởi câu chuyện cuộc đời cậu.

Tôi trả lời cộc lốc. Tớ đã nghĩ sẽ công bằng hơn nếu chuẩn bị tâm lý trước cho cậu.

Tất cả những điều khiến mọi người rời xa tôi, lại kéo cô lại gần hơn và tôi muốn có thật nhiều thứ khác để kể cho cô, để làm cô cười và lắc đầu biểu lộ thái độ gì đó với tôi. Khiến cô phải ngắm nhìn khi tôi lao xuống một vách đá vô định, trở thành con người mà tôi những muốn quên đi cho đến khi mùa du lịch kết thúc và cô phải về nhà ở Connecticut trước khi trở lại trường đại học ở Boston.

Chúng tôi tiếp tục giữ liên lạc qua tin nhắn và các cuộc gọi điện thoại.

Tháng 5 sau đó, khi cô ấy trở lại, tôi đã chờ sẵn ở con dốc đi lên nhà cô, khi cô hỏi: Cậu có tin tớ không? Tôi đã tin mà không hề băn khoăn, suy nghĩ. Cô chở chúng tôi thẳng đến tiệm xăm cách bờ biển hai thị trấn và nói: Nhắm mắt lại.

Connor là của tôi. Anh là câu chuyện của tôi, quá khứ của tôi. Nhưng qua nhiều năm, cuộc sống của tôi và Sadie bắt đầu hòa quyện vào nhau. Nhà cô ấy trở thành nhà của tôi. Quần áo của cô trong tủ quần áo của tôi. Chìa khóa xe dùng chung của nhau. Chúng tôi cùng nhau trải qua những kỷ niệm. Tôi ngưỡng mộ Grant vì cô ngưỡng mộ ông; không hài lòng với Bianca vì cô cũng cảm thấy như vậy. Chúng tôi cùng nhau yêu và ghét cùng một thứ. Tôi nhìn thế giới qua đôi mắt của cô và tưởng rằng mình đã nhìn mọi thứ qua một lăng kính mới.

Nhưng cô không hề kể với tôi về Connor và tôi cũng không hề nhận ra rằng họ từng hẹn hò. Tôi đã bị phân tâm bởi số tiền bị lấy cắp tại công ty và bận bịu giải quyết hậu quả sau đó. Cái cảm giác bị cô bỏ mặc và lảng tránh, thực sự là điều tôi không muốn nhớ lại. Và giờ đây, tôi đang xem danh bạ của cô theo thứ tự bảng chữ cái. Bee, bố, Junior. Tôi biết cái tên cuối cùng chính là Parker, một trò đùa, một cái tên cô bắt đầu dùng để gọi anh, để trêu tức anh khi anh bỏ qua hoàn toàn giai đoạn nổi loạn của tuổi trẻ.

Một ngày nào đó, anh ấy sẽ tiếp quản công ty. - Cô ấy đã giải thích khi tôi hỏi. Một hậu duệ tài năng, một phiên bản nhỏ không tốt của bố tớ.

Thế còn cậu thì sao? Tôi biết cô ấy đang học tài chính, thực tập tại công ty gia đình và trực tiếp học cách kinh doanh của gia đình. Tôi đã nghĩ cô hoàn toàn có thể tiếp quản công ty.

Tớ sẽ không bao giờ được chọn. Tớ không đủ chiều cao.

Tôi đã lướt qua vần C và H mà không hề tìm thấy bất cứ dấu hiệu gì liên quan đến Connor. Nhưng khi kéo đến cuối danh sách, tôi đã tìm thấy tên anh được lưu là *Connor, để tên nằm ở cuối danh bạ.

Tôi chưa bao giờ biết tờ ghi chú của Sadie viết gì. Tôi chỉ biết rằng nó tồn tại, và rằng chính tờ ghi chú đó đã khép lại vụ án. Nhưng trước khi họ tìm thấy bức thư, có một lý do cảnh sát liên tục hỏi tôi về Connor Harlow, và đó chắc chắn là về mối quan hệ bí mật này, một điều đáng để che giấu. Và bây giờ: Hình ảnh của anh trong điện thoại của cô, tên anh với dấu hoa thị, như thể cô đang chỉ tôi hướng về phía anh.

Thực sự thì, Connor vẫn luôn là một người không giỏi nói dối.

Tôi cắm điện thoại Sadie vào máy tính xách tay và sao chép ảnh của cô ấy. Khi những bức ảnh vẫn đang được sao chép, một chiếc xe từ từ tiến tới. Tôi nhìn qua cửa sổ bên cạnh cửa trước đúng lúc Parker bước ra khỏi xe, vẫn đang nổ máy để mở cửa gara. Tôi gấp tờ giấy ghi danh sách tên lại và nhét nó cẩn thận vào ví.

Tôi cần nói chuyện với anh. Đã có hai cuộc đột nhập được xác nhận tại các ngôi nhà cho thuê của họ. Những tiếng động trong đêm, tiếng bước chân trên cát.

Và bây giờ tôi bắt đầu nghi ngờ rằng có một người khác đã ở với Sadie, sau khi tôi gửi tin nhắn cho cô ấy. Có ai đó đã ở trên con dốc với cô. Có thể họ đã cãi nhau, xảy ra xô xát và cô bị đẩy ngã. Chiếc điện thoại bị rơi xuống vách đá, vỡ tan. Người kia nhặt nó lên, đến bữa tiệc và giấu điện thoại của cô khi cảnh sát đến. Một người đã tùng ở bữa tiệc. Một người nào đó có thể bỏ đi và quay lại mà không ai biết.

❀ ❀ ❀

[1] Adrenaline là một loại hoóc môn đặc biệt được sản sinh khi cơ thể rơi vào trạng thái sợ hãi, giận dữ hoặc phấn khích. Adrenaline có khả năng làm tăng nhịp tim, tốc độ hô hấp, lượng glucose tới cơ bắp và lưu lượng máu tới các cơ khiến các giác quan trở nên nhạy bén.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.