Đáng lẽ tôi phải quay lại tìm cô ấy; ngay khi cô ấy không tới tham dự bữa tiệc; ngay khi cô ấy không chịu bắt máy; ngay khi cô ấy không trả lời tin nhắn của tôi.
Nhưng vì những ly rượu luôn cần được rót đầy, những chiếc xe đang tìm chỗ đỗ đã khiến tôi trở nên quay cuồng. Tôi đã được yêu cầu phải luôn để mọi thứ trong tầm mắt để bữa tiệc hôm đó diễn ra suôn sẻ. Nếu thấy tôi quay trở lại, thế nào cô ấy cũng lại cười thẳng vào mặt tôi rồi đảo đôi mắt tinh nghịch và nói: “Avery, mình có một người mẹ là quá đủ rồi!”
Tôi biết tất cả những điều trên chỉ là lời biện bạch.
Tôi đến địa điểm tổ chức tiệc sớm hơn tất cả mọi người.
Bữa tiệc năm nay được tổ chức vào mùa hè tại một ngôi nhà cho thuê của gia đình nhà Loman. Ngôi nhà nằm phía sau những hàng cây và một con đường lớn, sân nhà không quá rộng, chỉ đủ chỗ cho hai chiếc ô tô đỗ. Nhà Loman đặt tên cho ngôi nhà là Blue Robin* vì tấm gỗ ốp quanh nhà có màu xanh da trời và mái nhà có hình dáng giống như mái của một ngôi nhà tổ chim. Tuy nhiên, tôi lại nghĩ ngôi nhà được đặt tên như vậy là vì nó nằm phía sau những hàng cây, sâu đến mức giống như một đốm sáng xanh hiện lên trên nền bóng tối mà chỉ có thể nhìn thấy rõ khi lại gần.
•
Một loài chim đẻ trứng có màu xanh dương.


Tuy ngôi nhà không phải là một địa điểm lý tưởng bậc nhất hay là nơi có khung cảnh đẹp nhất cho các buổi tiệc tùng; tuy ngôi nhà ở quá xa để thấy biển và chỉ đủ gần mới có thể nghe thấy tiếng sóng rì rào khơi xa nhưng đây lại là nơi cách xa khách sạn Bed and Breakfast nhất, sân nhà cũng được bao quanh với những cây thường xanh* đẹp mắt được cắt tỉa gọn gàng nhất. Mong rằng các vị khách đến đây sẽ không ai than phiền hay chỉ để ý đến những điểm hạn chế của ngôi nhà.
•
Là thuật ngữ khoa học dùng để chỉ cây rừng có lá tồn tại liên tục trong thời gian ít nhất là 12 tháng trên thân chính. Điều này khác biệt với các loài rụng lá hoặc là thân thảo (hàng năm hoặc lâu năm).
Các ngôi nhà của nhà Loman cho thuê vào mùa hè đều có điểm chung là kiến trúc nội thất giống y như nhau. Điều này làm cho mỗi khi rời khỏi nhà hay sau khi dẫn khách đi tham quan, tôi đều cảm thấy như mất phương hướng. Một cái xích đu ở mái hiên thay vì đường lót sỏi, nhà ở gần biển thay vì gần núi. Mỗi ngôi nhà đều có lớp gạch lót giống nhau, cùng tông màu đá hoa cương, cùng phong cách nhà cổ mộc mạc. Các bức tường trong mỗi ngôi nhà đều được trang trí với những bức tranh về Littleport (Ngôi làng lớn nhất): ngọn hải đăng, những cánh buồm trắng ở hải cảng, những đợt sóng bọt tung trắng xóa đang vỗ vào các vách đá. Đá ở đây như đang cố gắng vươn mình trước những ngọn sóng, những hòn đảo ở phía xa thoắt ẩn, thoắt hiện theo dòng thủy triều.
Littleport luôn mang một vẻ đẹp rất riêng: hoang dã, bí ẩn và tách biệt. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao có nhiều người chấp nhận lái xe một đoạn đường dài chỉ để đến đây, tận hưởng cảm giác được nghỉ ngơi, đắm mình vào thiên nhiên. Một thị trấn được bao quanh bởi núi và biển, nhỏ bé và khiêm tốn, lối vào duy nhất là con đường dọc bờ biển đòi hỏi sự kiên nhẫn của người lái xe. Nơi đây tồn tại được hoàn toàn nhờ sự kiên cường trong đấu tranh chống lại sự tàn khốc của thiên nhiên. Nếu lớn lên ở đây, bạn sẽ có cảm giác con người mình cũng được tôi luyện bởi chính sự kiên cường đó.
Tôi lấy những chai rượu còn lại trong thùng ra đặt lên bàn đá hoa cương, mang những món đồ trang trí dễ vỡ cất đi và bật đèn bể bơi. Tôi ra hiên sau ngồi và tự thưởng cho mình một ly rượu, lắng nghe những âm thanh theo gió từ biển vọng vào rì rào. Một cơn gió lạnh chớm thu lùa qua những kẽ lá khiến tôi rùng mình và phải kéo kín áo khoác để giữ ấm.
Bữa tiệc này luôn được tổ chức vào những thời khắc chuyển mùa, một sự níu kéo cuối cùng của mùa hè trước khi trời sang thu và vào đông. Mùa đông ở nơi đây không chỉ lạnh thấu xương mà còn dài đằng đẵng. Những cơn gió lạnh có thể ùa đến rất nhanh, chỉ ngay khi tiệc tàn và các vị khách rời khỏi.
Nhưng hàng năm, những bữa tiệc này luôn diễn ra trước khi mùa đông tới.
Một đợt sóng nữa vỗ vào bờ, tôi nhắm nghiền mắt và nhẩm đếm từng giây. Chờ đợi!
Bữa tiệc được tổ chức để tạm biệt mùa hè, nhưng mấy ngày hôm nay những cơn gió không biết từ đâu kéo nhau ùa tới khiến tôi nghĩ mùa hè đã bị cuốn theo những ngọn sóng trôi ra mãi xa kia rồi.
Khi bữa tiệc bắt đầu trở nên náo nhiệt thì Luciana xuất hiện. Tôi không biết chị ấy tới từ khi nào nhưng khi tôi nhìn thấy thì chị ấy đã đứng ở đó, một mình lẻ loi trong nhà bếp. Dáng hình cao ráo nổi bật của chị dễ khiến người khác chú ý, vậy mà chị lại đang đứng bất động trước sự náo nhiệt của những hoạt động xung quanh. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên chị tham gia bữa tiệc như thế này. Nó khác hẳn những bữa tiệc mà chị đã tham dự trong suốt mùa hè vừa qua, bữa tiệc chào đón chị đến với thế giới của Littleport, Maine.
Tôi chạm nhẹ vào khuỷu tay của chị, bằng cảm nhận của mình tôi thấy nó lạnh toát. Chị giật mình quay ra nhìn tôi, rồi chị thở phào nhẹ nhõm, dường như chị thấy rất vui khi gặp tôi. “Bữa tiệc này không giống như những gì chị tưởng tượng một chút nào!”
Chị ấy không chỉ ăn mặc rất lộng lẫy mà còn chuẩn bị rất chu đáo khi đến tham dự bữa tiệc này. Mái tóc uốn xoăn nhẹ, quần được thiết kế riêng phù hợp với đôi giày cao gót của chị. Cảm giác giống như chị đang chuẩn bị đi dự một bữa tiệc nhẹ buổi sáng hơn là một bữa tiệc buổi tối như thế này.
Tôi mỉm cười hỏi chị: “Sadie có đi cùng chị không?”. Sau đó, tôi đưa mắt quan sát để tìm màu sắc quen thuộc là mái tóc vàng đậm được chẻ ngôi giữa, tóc hai bên được tết thành hai dải mỏng và kẹp gọn về phía sau, trông nó hồn nhiên như một đứa trẻ vậy. Tôi kiễng chân và cố dỏng tai tìm kiếm tiếng cười quen thuộc của cô.
Luce lắc đầu, những lọn tóc xoăn nhẹ vờn qua vai chị. “Không, chị nghĩ là con bé vẫn đang đóng đồ. Parker chở chị tới đây rồi anh bảo là muốn đỗ xe ở Bed and Breakfast để sau bữa tiệc đi về sẽ tiện hơn.” Chị chỉ tay về hướng Bed and Breakfast, một ngôi nhà từ thời Victoria được cải tạo lại thành khách sạn với tháp chuông nhỏ và có mái hiên. Đứng ở đó bạn có thể nhìn bao quát gần như toàn bộ vùng Littleport, những phần đẹp nhất, từ hải cảng tới dải cát của bãi biển Breaker, một con dốc cạnh ngôi nhà dẫn thẳng ra biển, dẫn đến ngôi nhà của gia đình Loman ở phía Bắc thị trấn.
“Anh ấy đáng lẽ không nên đỗ xe ở đó!” - Tôi vừa nói vừa lấy điện thoại ra khỏi túi. Làm sao mà giấu kín được bữa tiệc này với những người chủ của B&B khi mà tất cả các vị khách đều đỗ xe ở đó chứ?
Luce nhún vai. Parker Loman luôn làm theo ý mình mà không bao giờ nghĩ đến hậu quả về sau.
Tôi áp tai vào điện thoại, cố gắng nghe tiếng đổ chuông trong tiếng nhạc ầm ĩ.
Xin chào, bạn đã gọi đến số của Sadie Loman...
Tôi dập máy, cất điện thoại vào trong túi và đưa cho Luce một ly vang đỏ. “Của chị đây!” - Tôi nói. Mặc dù, câu mà tôi muốn nói lúc đó là: “Ôi Chúa ơi, hãy hít một hơi thật sâu và thư giãn đi nào!”, nhưng không hiểu toàn bộ vốn từ vựng của tôi đã bay đi đâu mất khiến cho mỗi cuộc trò chuyện giữa tôi và Luciana Suarez thường chỉ gói gọn trong vài từ. Luce nhận lấy ly rượu với thái độ kính cẩn nhất, đó là một trong những điểm tôi thích ở chị. Tôi chuyển những chai rượu đã uống gần hết ra một chỗ để tìm chai whiskey, loại rượu mà tôi biết là chị rất thích.
Sau khi tôi rót rượu vào ly, chị nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” - Tôi đáp lại.
Mặc dù tôi và chị đã biết nhau cả một mùa hè, nhưng cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa biết chị cảm nhận như thế nào về tôi, một đứa con gái sống bên cạnh phòng khách trong ngôi nhà của bạn trai chị. Bạn hay thù, đồng minh hay kẻ địch.
Chị nghiêng người ghé lại gần tôi như để chia sẻ một điều gì đó bí mật, “Đến giờ chị vẫn chưa thể hiểu nổi bữa tiệc này!”
Tôi cười: “Rồi chị sẽ hiểu thôi!” Luce đã rất băn khoăn về bữa tiệc này kể từ khi Parker và Sadie kể rằng, hai anh em họ cùng với bố mẹ của mình sẽ không rời khỏi đây vào Ngày lao động, thay vào đó, họ ở lại để dự bữa tiệc này.
Một đêm cuối cùng dành cho những người ở lại từ Ngày Tưởng niệm đến Ngày lao động, tuần mùa hè cuối cùng trước khi mùa đông tới. Những người khách ở lại ăn mừng cùng những người dân bản địa đã sống ở đây nhiều năm.
Khác với những bữa tiệc mà nhà Loman đã tổ chức trong suốt mùa hè, bữa tiệc này không có đồ ăn sang trọng, cũng không có người phục vụ hay người pha chế. Thay vào đó là những vỏ chai đã hết rượu, những chiếc tủ lạnh và tủ đựng thực phẩm trống rỗng, đồ đạc, vỏ chai nằm ngổn ngang.
Đây là đêm của sự ăn mừng thoải mái, đêm để nói những lời tạm biệt, sau đó là chín tháng để quên đi những điều mình đã làm trong bữa tiệc và mong rằng những người tham dự cũng sẽ quên đi.
Bữa tiệc này được tổ chức với hình thức vừa khép kín, vừa mở rộng. Đặc biệt là không có danh sách khách mời. Vì thế, nếu bạn từng nghe về thông tin bữa tiệc thì đồng nghĩa với việc bạn đã là thành viên tham dự bữa tiệc đó. Tất cả những người lớn đều đã trở về thành phố để tiếp tục công việc của mình. Những đứa trẻ cũng được bố mẹ đưa về nhập học từ sớm. Và thế là chỉ còn lại lớp thanh thiếu niên, độ tuổi từ đại học trở lên. Tất cả muốn được hòa mình vào bữa tiệc trước khi quay trở lại với nhịp sống của mình và để tạm biệt khoảng thời gian còn được vui chơi rồi chuẩn bị hành trang tự lập bước vào đời.
Không khí của bữa tiệc đêm nay đã đưa những vị khách và dân bản địa đến gần nhau hơn, nếu nhìn thoáng qua, bạn sẽ không phân biệt được ai là khách, ai là dân bản địa. Cả khách và dân bản địa hòa vào nhau như không thể phân tách được.
Chỉ trong vài phút mà Luce đã nhìn xuống chiếc đồng hồ vàng đeo trên tay của mình đến hai lần, chị tỏ vẻ sốt ruột: “Ôi...” - Chị nói: “Anh ấy đi lâu quá!”
Sau câu nói của chị thì Parker cũng xuất hiện, anh nhìn quanh và rất nhanh đã nhận thấy chúng tôi ở phía cửa ra vào. Mọi người đều quay lại nhìn anh, đây là điều thường xảy ra mỗi khi Parker Loman xuất hiện. Các cử chỉ và hành động của anh toát ra một vẻ lạnh lùng khiến mọi người luôn cảm thấy cảnh giác.
“Bố mẹ anh thế nào cũng sẽ nhìn thấy xe của anh!” - Tôi nói khi anh tiến đến chỗ chúng tôi.
Anh khẽ vòng tay qua eo của Luce và nói. “Em lo lắng nhiều quá đấy, Avery.”
Đúng là tôi thường lo lắng thái quá, nhưng đó là vì anh chẳng bao giờ nghĩ cho người khác - những người dân đã sống ở đây nhiều năm, những người vừa rất cần người như anh, vừa ghen tỵ hay không ưa những người như anh.
“Sadie đâu rồi?” - Tôi hỏi lớn qua tiếng nhạc.
“Anh tưởng con bé đi xe cùng với em?” - Anh nhún vai. “Con bé bảo anh đừng đợi, chắc đó là cách Sadie nói rằng, con bé không muốn tham dự bữa tiệc.”
Tôi lắc đầu, Sadie chưa bao giờ bỏ lỡ bất kỳ bữa tiệc Cuối Mùa nào kể từ bữa tiệc đầu tiên chúng tôi tham dự năm 18 tuổi.
Sáng sớm nay, Sadie đã mở toang cửa phòng cho khách và gọi lớn tên tôi. Avery?
Cô gọi cho đến khi bước vào phòng ngủ, thấy tôi đang ngồi bên chiếc laptop trên tấm ga giường màu trắng, vẫn trong bộ đồ ngủ với chiếc quần cộc và áo dài tay, tóc được búi gọn trên đỉnh đầu.
Lúc đó Sadie đã ăn mặc lộng lẫy sẵn sàng cho bữa tiệc trong khi tôi đang hoàn thành nốt những công việc liên quan đến công ty quản lý bất động sản, một nhánh nhỏ nằm trong chuỗi tập đoàn phát triển bất động sản của Grant Loman. Sadie, mặc chiếc váy lụa màu xanh da trời, xăng đan quai màu vàng, đứng tạo dáng trước mặt tôi, cô hỏi: Cậu nghĩ sao về bộ váy này? Chiếc váy đó ôm gọn cơ thể của Sadie càng làm tôn thêm đường cong và những nét quyến rũ của cô.
Tôi thả người lên gối, chân co lại, nghĩ rằng chắc cô nàng sẽ ở lại chơi một lúc. Cậu biết nếu mặc thế này thì cậu sẽ chết cóng đúng không? - Tôi nói. Trong vài tối gần đây nhiệt độ đã giảm sâu, và như người dân bản địa ở nơi này nói, đó là điềm báo về điều không tốt lành sắp xảy ra.
Chỉ trong một tuần, toàn bộ những nhà hàng, cửa hàng dọc Harbor Drive sẽ thay đổi giờ mở cửa, những nhà thiết kế sân vườn sẽ quay trở về làm người bảo dưỡng trường học và tài xế xe buýt; những người trẻ tuổi từng làm bồi bàn hay quét dọn boong tàu sẽ di cư đến New Hampshire để làm người hướng dẫn trượt tuyết.
Phần lớn người dân nơi đây đã quá quen với việc tận hưởng mùa hè, giống như những cục pin nạp đầy năng lượng mặt trời để dự trữ cho những ngày mùa đông lạnh giá.
Sadie đảo tròn mắt và nói: Mình có một bà mẹ là đủ lắm rồi! Cô vừa nói vừa lục tung tủ quần áo của tôi, khi thấy một chiếc áo len chui đầu màu nâu của mình cô liền khoác lên người. Chiếc áo len đã biến bộ đồ của cô trở thành một sự kết hợp hoàn hảo, vừa lịch sự vừa thoải mái. Đẹp mà không cần phải quá cố gắng. Cũng nhanh như lúc đến, Sadie lao về phía cửa, các ngón tay đan vào đuôi tóc, cả căn phòng tràn ngập năng lượng vui tươi từ cô.
Nếu không vì bữa tiệc này thì Sadie trưng diện như vậy làm gì chứ?
Qua cánh cửa mở ở hiên trước, tôi nhìn thấy Connor đang ngồi ở thành bể bơi, chiếc quần jean được xắn lên, đôi chân trần ngâm dưới nước nhuộm một màu xanh vì ánh đèn. Tôi suýt chút nữa đã bước đến bên anh và hỏi liệu anh có nhìn thấy Sadie không, vì tôi thường cảm thấy hoài niệm sau khi uống vài ly, nhưng kể cả vậy, tôi biết mình không nên tiến lại gần anh. Khi anh quay về phía tôi, tôi liền quay đi. Tôi thực sự không nghĩ rằng anh sẽ tới.
Tôi rút điện thoại ra và gửi cho Sadie một tin nhắn: Cậu đang ở đâu?
Những chấm nhỏ chuyển động trên màn hình cho thấy cô ấy đang viết phản hồi. Sau đó, nó dừng lại, nhưng không có tin nhắn được gửi tới.
Tôi gửi thêm một tin nhắn nữa: ???
Không phản hồi. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình thêm một lúc rồi cất điện thoại đi, có thể cô ấy đang trên đường tới, bất chấp lời tuyên bố vừa rồi của Parker.
Ai đó đang nhảy múa trong bếp. Parker ngả đầu ra sau và cười sảng khoái. Điều bí mật của bữa tiệc đã bắt đầu từ đây.
Có ai đó đặt một bàn tay trên lưng tôi, tôi nhắm mắt lại, người ngả về phía bàn tay đó và trở thành một người khác.
Những chuyện như vậy ở bữa tiệc Cuối Mùa là rất bình thường.
Đến nửa đêm, mọi thứ dần trở nên rời rạc và nhạt dần, dù cho tất cả các cánh cửa đều đang mở, tiếng cười của các vị khách làm cho căn phòng trở nên nóng hơn. Parker bắt được ánh nhìn của tôi ở giữa đám đông, đầu anh khẽ hất về phía cửa trước. Cảnh báo tôi một điều gì đó.
Tôi nhìn theo hướng anh ra hiệu và thấy hai sĩ quan cảnh sát đang đứng ở cửa, một cơn gió lạnh thổi từ cửa sau vào làm tôi tỉnh táo hơn. Cả hai sĩ quan cảnh sát đều không đội mũ, như thể đang cố hòa vào đám đông. Tôi biết kiểu gì mình cũng gặp rắc rối.
Ngôi nhà thuộc sở hữu của nhà Loman, nhưng tôi lại là người quản lý tài sản. Và quan trọng hơn, nhiệm vụ của tôi là giữ cho không có chuyện rắc rối gì xảy ra.
Tôi nhận ra cả hai sĩ quan cảnh sát này, nhưng tôi không quen biết họ đủ rõ để nhớ ra tên của họ. Còn họ thì như có vẻ đã nhận ra tôi. Vì khi tôi khoảng 18,19 tuổi, tôi đã gây ra rất nhiều rắc rối, lúc đó cả hai sĩ quan cảnh sát này đều đã chứng kiến những sự vụ đấy. Và đặc biệt là nếu không có khách đến nghỉ dưỡng vào mùa hè, dân số của Littleport chỉ khoảng dưới 3.000 người nên họ sẽ nhớ rất rõ.
Tôi không muốn họ lập đơn khiếu nại nên liền mở lời: “Tôi xin lỗi!” trong khi cố gắng giữ giọng nói ổn định và mạnh mẽ nhất có thể. “Chúng tôi sẽ cố gắng không làm ồn.” - Tôi vừa nói vừa khua tay làm cử chỉ ra hiệu mọi người không nên làm ồn nữa.
Các sĩ quan dường như không quan tâm tới lời xin lỗi của tôi. “Chúng tôi đang tìm Parker Loman!” - Một trong hai người nói ngắn gọn, mắt hướng về phía đám đông để tìm Parker. Tôi nhìn về phía Parker, thấy anh đang lách qua đám đông tiến về phía tôi.
“Anh là Parker Loman?” - Vị sĩ quan cao hơn nói khi Parker đến gần. Tất nhiên họ biết Parker là ai.
Parker gật đầu, người đứng thẳng. Ngay lập tức anh thay đổi nét mặt của một doanh nhân, Parker nói: “Tôi có thể giúp gì các anh?” Ngay cả khi đôi mắt bị che bởi những lọn tóc đen, ánh điện chiếu vào làm hiện rõ cả những giọt mồ hôi thì khuôn mặt anh vẫn bừng sáng.
“Chúng ta có thể ra ngoài và nói chuyện một chút được không?” - Vị sĩ quan cao lớn nói, Parker là một người khôn ngoan nên anh biết lúc này mình phải làm gì. “Tất nhiên rồi!” - Anh nói trong khi vẫn đứng yên. “Các anh có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra được không?” - Parker biết khi nào nên nói chuyện và khi nào cần tới luật sư, anh đã cầm sẵn điện thoại trong tay.
“Em gái cậu, Sadie...” - Vị sĩ quan cảnh sát cao lớn nói, trong khi vị sĩ quan còn lại quay đi chỗ khác. Anh ra hiệu ý muốn Parker tiến lại gần hơn, hạ giọng để tôi không thể nghe thấy những gì họ đang nói, nhưng tôi cảm nhận được rằng có gì đó không ổn. Cách Parker đứng, vẻ mặt của anh, chiếc điện thoại gần như rơi ra khỏi tay anh. Tôi bước lại gần, cảm thấy tim thắt lại trong lồng ngực. Tôi nghe được câu hỏi cuối cùng của vị sĩ quan cảnh sát: “Lần cuối cậu nhìn thấy em gái mình, cô ấy mặc trang phục gì?”
Parker nheo mắt. “Tôi không...” Anh nhìn quanh căn phòng phía sau, giống như đang đợi em gái mình xuất hiện một cách thần kỳ trong đám đông.
Tôi không hiểu tại sao họ lại hỏi như vậy nhưng tôi biết câu trả lời. “Một bộ váy màu xanh.” - Tôi nói. “Áo len màu nâu. Xăng đan màu vàng!”
Hai sĩ quan cảnh sát nhìn nhau rồi nói: “Có bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào khác không?”
Parker nhắm mắt. “Đợi đã...” - Anh nói, giống như muốn chuyển hướng cuộc trò chuyện, hay làm thay đổi tiến trình tất yếu của các sự kiện tiếp theo.
“Con bé có một điểm đặc biệt để nhận dạng.” - Luce bất ngờ lên tiếng. Tôi không hề nhận ra chị đang đứng ngay cạnh Parker. Tóc chị được vén lên và lớp trang điểm bắt đầu nhạt đi, quầng thâm dưới mắt cũng dần hiện ra. Luce bước về phía trước, chị nhìn cả hai chúng tôi. Chị gật đầu rồi nói chắc lịch: “Một hình xăm ở ngay đây.” Luce chỉ vào một vị trí trên cơ thể mình, ngay phần xương hông trái. Ngón tay chị vẽ một hình số tám nằm ngang, biểu tượng vô cực thể hiện sự trường tồn vĩnh cửu.
Hai vị sĩ quan bắt đầu nói, và đó là lúc bầu trời quanh tôi sụp đổ.
Tôi cảm thấy nôn nao khó chịu như đang ở trên một con thuyền nhỏ không nơi neo đậu giữa đại dương mênh mông, một cảm giác say sóng mà tôi luôn cảm thấy khi đi thuyền vào ban đêm mặc dù tôi lớn lên ở rất gần bờ biển. Một màn đêm vô định không rõ hướng đi.
Viên cảnh sát cao lớn đặt một tay lên vai Parker. “Xác của em gái cậu được tìm thấy ở Bãi biển Breaker...”
Cả căn phòng xôn xao, Luce kinh hãi trong khi tôi vẫn không tin về những điều họ đang nói. Sadie làm gì ở Bãi biển Breaker chứ? Tôi hình dung cô đang đi chân trần và nhảy múa. Tấm thân trần nhảy xuống mặt nước lạnh ngắt chỉ vì một câu thách thức. Khuôn mặt cô ánh lên những tia sáng từ đám lửa trại mà chúng tôi nhóm lên bằng các thanh gỗ dạt vào bờ.
Đằng sau tôi, tiếng nhạc nhỏ dần rồi tắt hẳn.
“Hãy gọi báo cho bố mẹ cậu!” - Vị sĩ quan tiếp tục. “Chúng tôi cần cậu theo chúng tôi về đồn.”
“Không!” - Tôi nói: “Cậu ấy đang... đóng gói đồ đạc, chuẩn bị để lên đường về nhà!” Vị sĩ quan tròn mắt và nhìn xuống tay tôi. Tay tôi đang nắm chặt mép tay áo của anh, các đầu ngón tay trắng bệch. Tôi thả tay ra, lùi lại một bước, tôi va phải một ai đó. Rõ ràng cô ấy đã định nhắn tin trả lời tôi. Họ nhầm người rồi. Tôi rút điện thoại ra để kiểm tra. Nhưng tin nhắn của tôi vẫn chưa được Sadie hồi đáp.
Parker đẩy hai vị sĩ quan ra và lao về phía cửa trước rồi biến mất ở phía sau ngôi nhà.
Luce và tôi chạy theo Parker qua những tán cây, cả hai chúng tôi đều trèo vào xe sau khi đuổi kịp anh ở bãi đậu xe.
Khi chiếc xe đi qua các cửa hàng tối tăm dọc theo Harbor Drive, âm thanh duy nhất mà tôi có thể nghe thấy là tiếng nấc vì thở gấp của Luce. Tôi nhìn qua cửa sổ khi xe qua khúc cua dẫn đến bãi biển Breaker, ánh đèn nhấp nháy phía trước, những chiếc xe cảnh sát chặn lối vào khu đất. Có một sĩ quan đứng gác phía sau cồn cát trên tay cầm một cây gậy phát sáng ra hiệu cho chúng tôi đi qua.
Parker lao xe vào mà không hề giảm tốc độ. Anh lái xe lao lên con dốc của Landing Lane, đến thẳng ngôi nhà ở cuối đường. Parker đi thẳng vào trong nhà để kiểm tra xem Sadie có nhà hay không, có lẽ vì anh cũng không thể tin nổi điều mình vừa nghe. Luce quay lại nhìn tôi rồi chạy đuổi theo Parker.
Tôi thấy bước chân của mình loạng choạng, tay chống lên tường để để lấy lại cân bằng rồi đi qua cánh cổng màu đen dẫn vào hồ bơi, đi thẳng đến con đường dẫn tới vách đá phía bên kia. Con đường này men theo con dốc và bị cắt đột ngột ở mũi phía Bắc bãi biển Breaker, ở đây có những bậc cầu thang được đẽo từ đá dẫn xuống bãi cát.
Tôi muốn ra bãi biển để tận mắt nhìn thấy Sadie, tôi không muốn tin những điều mà vị cảnh sát nói là sự thật. Tôi muốn nhìn thấy Sadie đang ở dưới bãi biển tranh cãi với cảnh sát rằng tất cả đã sai và đó chỉ là một sự hiểu nhầm.
Ngay cả khi tôi đã quá quen với việc mất đi người thân ở nơi đây, bố mẹ và bà, những người tôi yêu thương nhất đã lần lượt rời bỏ tôi, thậm chí tôi còn cảm thấy tự mãn vì mình đã vượt qua tất cả những nỗi đau đó. Nhưng rồi tôi vẫn cảm thấy có gì đó đau nhói từ tận trong xương tủy, một cảm giác bàng hoàng đến khó thở, khi nghĩ đến hình ảnh Sadie nằm đó một mình, lạnh lẽo, trên bãi biển.
Tôi có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ vào vách đá rồi hình dung ra từng lớp bọt trắng xóa hiện ra dưới ánh sáng ban ngày. Nhưng lúc này mọi thứ quanh tôi đều chìm trong bóng tối, tôi phải dựa vào âm thanh để tiếp tục di chuyển. Phía xa, ánh sáng của ngọn hải đăng lóe lên rồi lại biến mất theo chiều quay, tôi đi về phía đó một cách vô thức.
Trong bóng tối, tôi thấy có cái gì đó đang chuyển động ngay trước mặt, phía con đường dẫn ra vách đá. Một chiếc đèn pin chiếu về hướng của tôi, tôi giơ một cánh tay lên để che cho đỡ chói. Bóng một người đàn ông dần hiện ra trước mắt, anh đang đi về phía tôi, bộ đàm của anh phát ra âm thanh lách tách. Anh nói: “Cô không được phép đi vào đây!” Khi anh ta hạ chiếc đèn pin xuống, chiếc đèn rọi ánh sáng ra phía sau lưng. Mặt đất dưới chân tôi bắt đầu rung chuyển.
Đôi xăng đan màu vàng quen thuộc nằm ở phía rìa vách đá.