Sáng thứ Sáu, 10 giờ 45 phút, xe của Parker vẫn ở trong gara. Tôi cho là như vậy, vì tôi không thấy anh lái xe ra khỏi gara và tôi đã theo dõi chiếc xe ngay khi thức dậy.
Có thể anh đi chạy bộ, dọc theo Landing Lane đến lối vào của bãi biển Breaker. Tôi không nhìn thấy anh rời đi từ chái nhà cho khách. Tôi phải mở các cửa sổ phòng khách xung quanh bàn làm việc của mình và cố gắng lắng nghe tiếng đóng cửa, hoặc tiếng bước chân của anh trên sỏi.
Tôi đã lùi một cuộc họp với nhà thầu của một trong những ngôi nhà mới ở Stone Hollow sang thứ Hai. Tôi đã hủy việc thay cửa sổ cho ngôi nhà Blue Robin, nói với nhà cung cấp rằng chúng tôi phải hẹn lại vào ngày khác. Những bức email và những cuộc gọi nằm đó chờ được tôi xử lý. Tôi không muốn bị phân tâm và bỏ lỡ cơ hội của mình.
Đến 11 giờ, tôi vẫn chưa nghe thấy anh đi ra khỏi nhà, và tôi bắt đầu tự hỏi liệu anh ấy thậm chí có ở nhà hay không. Nhưng vào lúc 11 giờ 5 phút, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng cửa gara trượt mở, tiếng động cơ khởi động, bánh xe từ từ lăn xuống đường trước khi mờ dần ở phía xa.
Và sau đó tôi đợi thêm năm phút, để chắc chắn rằng anh đã đi.
Tôi vẫn còn chìa khóa từ hộp khóa. Tôi có thể lẻn vào bất kỳ cánh cửa nào dù là cửa trước, cửa sau hoặc cửa bên cạnh nhà - nhưng tôi nghĩ để không bị người khác khả nghi thì mình nên đi bằng cửa trước. Tôi đã nghĩ ra một cái cớ nếu bị bắt gặp: Vì gần đây thường mất điện nên tôi đang kiểm tra đường điện trước khi gọi thợ đến xem xét. Sau khi bước vào nhà, tôi khóa cửa. Ngôi nhà trông vẫn y như khi Parker đến - như một ngôi nhà không người ở. Một người ở duy nhất không để lại nhiều dấu ấn ở nơi đây. Có lẽ với anh ngôi nhà là tổng thể của không gian rộng lớn, thoáng đãng. Nơi để ngồi thư giãn và ngắm đại dương.
Tôi nghĩ mình có thể dễ dàng phát hiện ra một hộp đựng những món đồ của Sadie. Thoạt nhìn, có vẻ Parker đã không bỏ lại những món đồ của cô trong bất kỳ phòng chung nào ở tầng dưới. Cốc cà phê của anh vẫn còn trên quầy và có một thùng trứng rỗng được đặt bên cạnh chiếc cốc.
Một chồng thư được xếp ngay ngắn trên góc bàn bếp, phần lớn được ghi gửi tới Quỹ từ thiện của gia đình Loman. Parker chắc hẳn đã đi lấy thư từ sớm - thư của nhà họ luôn được giữ tại bưu điện cho đến khi họ quay lại thị trấn. Các phong bì đã được mở, với các biên lai và thư cảm ơn vì sự hỗ trợ liên tục của bạn được chia thành các chồng khác nhau. Mỗi bức thư được gửi đến các quỹ địa phương khác nhau - từ Quỹ xây dựng cho bên cảnh sát; dự án Cải tạo trung tâm thành phố Littleport; sáng kiến Bảo tồn thiên nhiên. Tất cả sự hào phóng của họ chỉ gói gọn trong một chồng giấy sáng bóng.
Sự xáo trộn duy nhất của ngôi nhà với cách sắp xếp mọi thứ đều hoàn hảo này là những chiếc gối trên đi văng, nơi Parker đã ngồi khi chúng tôi ở đây cùng nhau đêm đầu tiên.
Tôi bước lên cầu thang xoắn ốc để đi lên tầng tiếp theo. Ở phía bên phải hành lang là phòng ngủ của Parker, tôi kiểm tra căn phòng đó đầu tiên. Tất cả các phòng ngủ trên tầng đều có cửa sổ hướng ra biển, với những cánh cửa kéo cao đến trần nhà dẫn ra ban công riêng.
Phòng của Parker trông vẫn y như vậy - giường ngủ chưa được dọn, trong tủ không có hành lý, ngăn kéo đóng hờ. Trong tủ quần áo không hề có cái hộp nào, chỉ có một vài đôi giày và những chiếc móc treo va vào nhau phát ra âm thanh yếu ớt, hình như chúng cảm thấy bị làm phiền bởi sự hiện diện của tôi. Dưới gầm giường và tủ đầu giường cũng vậy, tôi mở một vài ngăn kéo để kiểm tra, nhưng trong đó chỉ có một vài bộ quần áo mùa hè mà anh mang theo.
Phòng tiếp theo là phòng ngủ chính, và đúng như tôi dự đoán, căn phòng vẫn y nguyên chưa có ai động vào. Tuy nhiên, tôi đã cẩn thận kiểm tra tất cả mọi nơi và tìm kiếm bất cứ thứ gì. Nhưng căn phòng vẫn nguyên vẹn như vậy, với một khu vực ngồi riêng biệt, một chiếc ghế màu xanh bên cạnh một chồng sách dường như được chọn vì hình thức hơn là vì niềm yêu thích đọc sách, tất cả đều có màu ngà và màu xanh.
Phòng Sadie nằm ở phía bên kia của hành lang. Cánh cửa phòng cô không khóa, điều đó khiến tôi nghĩ rằng gần đây ai đó đã vào phòng của cô. Nhưng trông căn phòng vẫn gọn gàng. Tôi biết cảnh sát đã lục soát căn phòng này và tự hỏi họ đã lấy đi những thứ gì? Thật khó để biết căn phòng thiếu những thứ gì khi bạn không biết những thứ gì đã bị lấy đi. Tấm ga trải giường của cô phẳng mịn và dường như không bị ai chạm vào, góc đầu giường gỗ sồi nơi cô thường treo túi giờ đây trống rỗng.
Tôi đã giả định rằng gia đình cô đã lấy toàn bộ đồ cá nhân, cùng quần áo của cô trở về Connecticut. Gáy tôi nóng ran. Dấu ấn của Sadie vẫn còn nguyên vẹn ở nơi đây, tôi cảm thấy Sadie như đang hiện diện trước mặt tôi. Tôi nhìn qua vai mình và tưởng tượng cô tìm thấy tôi ở đây. Nhẹ nhàng bước tới sau lưng tôi để đưa tay bịt mắt tôi - Đoán xem là ai nào? Tôi giật nảy mình còn cô thì cười sảng khoái.
Tôi quay người lại như xé tan màng không khí đang vây quanh mình khiến chúng di chuyển xa tôi hơn. Thiết kế của căn nhà là như vậy, chỉ cần một âm thanh rất nhỏ phát ra cũng đủ vọng xuống các căn phòng khác. Một thiết kế cho thấy mỗi đường nét của ngôi nhà đều lưu lại sự hiện diện của bạn.
Lần đầu tiên ngủ lại đây, tôi đã bị đánh thức bởi âm thanh của một cánh cửa đóng lại ở đâu đó dưới sảnh. Sadie vẫn ngủ say bên cạnh tôi, một cánh tay đặt lên trán thật bình yên. Nhưng tôi nghĩ mình đã nhìn thấy một tia sáng xuyên qua cửa kính ban công của cô. Tôi bước ra khỏi giường, và cảm thấy tấm ván sàn bật dưới chân mình.
Tôi đứng bên cửa sổ, gần đến mức mũi tôi như chạm vào kính, nhìn ra ngoài. Tôi đưa mắt nhìn xuyên vào bóng tối bên ngoài, cố gắng tìm một hình bóng. Lúc đó tôi thấy một bóng người nhợt nhạt, một giây trước khi tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô.
Cậu đang nhìn gì đấy? Sadie đứng sau lưng tôi, cái bóng của cô lồng lên bóng của tôi.
Tớ cũng không rõ. Tớ tưởng mình đã thấy một cái gì đó.
Không thể đâu. - Cô ấy vừa lắc đầu vừa nói.
Tôi hiểu ý của cô ấy khi tôi quay trở lại giường. Điều duy nhất bạn có thể nhìn thấy trong các cửa sổ vào ban đêm chỉ là cái bóng của chính bạn.
Bây giờ, khi tôi nhìn ra những ô cửa sổ đó, tôi vẫn cảm thấy hình bóng của cô đang dõi theo tôi.
Phòng tắm của cô vẫn có các loại mỹ phẩm, dầu gội, dầu xả. Một cái lược. Một hộp đựng kem đánh răng. Một loại lọ thủy tinh, mục đích chỉ để trang trí là chính. Bàn làm việc của cô đã được sắp xếp lại trong vài năm qua, nó được kê vào một góc mà trước đó là khu vực để ngồi ngắm cảnh. Cô đã bắt đầu làm việc toàn thời gian từ xa vào mùa hè năm ngoái, và bàn của cô giờ đã đẹp hơn cho máy tính xách tay và máy in được đặt gọn gàng. Đó là nơi tôi đã từng để lại tờ giấy nhắn, cùng với hộp kẹo mềm yêu thích của cô mà tôi đã phải lái một giờ xuống bờ biển để lấy. Một lời xin lỗi và một sự hòa giải.
Vào đầu mùa hè năm ngoái, về cơ bản, Sadie đã trở thành chủ của tôi. Người mà tôi phải báo cáo mọi công việc. Trước khi Grant quyết định tôi có thể tự mình xử lý tất cả các hoạt động hậu cần của các ngôi nhà cho thuê tại Littleport và cô ấy được chuyển sang làm một công việc mới. Bây giờ, trên mặt bàn của cô hoàn toàn trống không. Không có gì lạ được đặt ở đây.
Căn phòng cuối cùng tôi kiểm tra là văn phòng của Grant, giờ đây đã trở thành văn phòng của Parker. Đó là căn phòng duy nhất ở tầng trên nằm đối diện với mặt trước của ngôi nhà, ngoài phòng giặt ủi và phòng tắm. Căn phòng có tấm rèm che để tránh ánh nắng chiếu vào màn hình máy tính đặt trên bàn, lúc này nó vẫn đang ở được mở.
Tôi có thể thấy Parker tiếp quản công việc một cách tinh tế, mọi thứ đều khác một chút so với tôi nhớ. Một phiên bản nhỏ nhưng không tốt của bố tớ, Sadie đã gọi anh như vậy. Bàn làm việc vẫn vậy, nằm trên một tấm thảm trang trí màu đỏ, nhưng cách bố trí trên mặt bàn thì khác. Một tờ giấy nhớ màu vàng ở bên cạnh máy tính xách tay, một cây bút, một danh sách được viết nguệch ngoạc, một nửa các mục đã được gạch bỏ. Grant thường giữ mọi thứ bên trong ngăn kéo khi ông ra ngoài, ông thu dọn rất tỉ mỉ bàn làm việc của mình mỗi khi ông rời khỏi nhà.
Parker cất chiếc túi da dưới bàn. Tôi nhìn vào trong, nhưng chỉ thấy một vài tệp tài liệu công việc mà anh đang làm. Màn hình máy tính xách tay màu đen, nhưng rõ ràng Parker đã rời đi vội vàng, có thể vì mải làm việc mà quên mất thời gian. Tôi cẩn thận mở các ngăn kéo bên cạnh, nhưng chúng hầu như trống rỗng, ngoại trừ những vật phẩm chắc hẳn đã bị bỏ lại từ mùa hè năm ngoái: một chồng giấy nhớ mới và một hộp đựng bút.
Ngăn kéo bên phải phía dưới đã bị khóa, nhưng dường như trong đó chỉ đựng tài liệu, không phải là nơi tôi mong đợi sẽ giấu một hộp chứa những món đồ cá nhân của Sadie. Tuy nhiên, tôi đã mở ngăn kéo trên cùng để tìm chìa khóa và thấy một cái được giấu trong một đống ổ usb, tất cả đều mang logo của Công ty bất động sản Loman. Họ đã từng phát những thứ này làm quà tặng, thay cho móc khóa. Một thứ gì đó nhiều khả năng sẽ được sử dụng và đánh giá cao.
Nhưng chiếc chìa khóa này quá lớn cho ổ khóa ngăn bàn. Quá nhỏ cho một chìa khóa nhà.
Tôi ngồi trên ghế của anh và nhìn quanh căn phòng. Có một chiếc tủ nằm cạnh cửa sổ, sâu trong góc. Tôi chưa bao giờ nhìn kỹ chiếc tủ đó vì chưa từng có lý do để đi vào căn phòng này, nhưng đây là chiếc tủ duy nhất không có các núm cầm trên cánh với vẻ ngoài cổ kính đơn giản không trang trí hoa văn. Ngay dưới núm cầm có một ổ khóa. Dường như đây là nơi duy nhất dành cho sự riêng tư.
Chiếc chìa khóa vừa một cách hoàn hảo, khóa mở ra ngay lập tức.
Khi mở cửa tủ, tôi mong mình sẽ nhìn thấy hộp đồ cá nhân của Sadie. Một bí mật đáng để giữ. Một chi tiết đáng để giấu. Nhưng các kệ được xếp kín với các tệp tài liệu, mỗi thư mục được dán nhãn rõ ràng - mỗi tập tài liệu cho các ngôi nhà cho thuê, hợp đồng và bản thiết kế bên trong; một tập tài liệu khác được đánh dấu là Biên lai từ các Quỹ từ thiện, mà chắc chắn sẽ được nhét thêm các bức thư ở bàn bếp; một tập khác đánh dấu Hồ sơ y tế.
Không có gì thuộc về Sadie. Chỉ là các tài liệu bình thường được giữ an toàn, tránh xa tầm nhìn. Không có gì bí mật về họ.
Rất có thể chiếc hộp đựng những món đồ cá nhân của Sadie có lẽ vẫn nằm trong cốp xe của Parker. Tôi đã làm anh ấy ngạc nhiên, và có thể anh ấy đã quên mất sự tồn tại của nó và cẩn thận khóa cửa gara.
Tôi vừa chuẩn bị xếp các tệp tài liệu trở lại vào tủ thì nghe thấy tiếng lốp xe lăn trên sỏi. Tôi xoay người đột ngột và bị chói mắt bởi ánh mặt trời chiếu xuyên qua những tấm rèm. Tôi bước lại gần để quan sát. Có một chiếc ô tô tối màu tiến về phía nhà để xe. Một chiếc thứ hai đi ngay sát phía sau, nhưng dừng lại trước khi đến nhà để xe. Ai đó bước ra khỏi cửa phụ tài xế. Mái tóc nâu buông xuống ngang vai, áo len màu be nhạt. Kính đỏ. Erica.
Chết tiệt! Cô ta đưa tay lên che mắt, nhìn về phía ngôi nhà và tôi né sang một bên, hy vọng cô ấy không nhìn thấy bóng của tôi. Cô ấy đáng lẽ phải nhắn tin cho tôi trước, để ít nhất tôi cũng được báo trước.
Tôi khóa tủ, bỏ chìa khóa vào ngăn kéo trên cùng, xáo trộn các ổ đĩa usb xung quanh, hy vọng trông nó thật tự nhiên. Tôi nhìn nhanh căn phòng để đảm bảo mọi thứ trông vẫn y như khi tôi bước vào. Tôi kéo thẳng ghế, đảm bảo túi của Parker ở dưới bàn được đóng lại. Rồi tôi chạy xuống cầu thang, nín thở, lắng nghe tiếng trò chuyện của họ. Giọng nói của Parker vọng lại đâu đó từ phía trước, anh đang nói dở một câu chuyện mà tôi không thể nghe rõ.
Tôi có thể lẻn ra ngoài bằng cửa hiên ở phía sau nhà, nhưng tôi sợ họ sẽ nhìn thấy mình khi cố gắng mở cánh cổng sắt màu đen. Thay vào đó, tôi chọn cửa phụ, nằm ngay ngoài bếp, qua tiền sảnh. Tôi đóng cửa khi bước ra ngoài, rồi lặng lẽ nhét chìa khóa vào ổ khóa, đảm bảo rằng căn nhà đã được khóa. Tôi nghe thấy sự trầm bổng trong giọng nói của Erica, Parker cười để đáp lại. Tôi trốn sau thùng rác và hàng rào lưới, đợi cho đến khi nghe thấy tiếng cười một lần nữa, và rồi tôi chạy đến phía gara, nấp sau các lùm cây, hy vọng không ai để ý.
Tôi dừng lại 10 giây để thở chậm lại và rồi bước ra từ phía bên kia của nhà để xe, tôi vẫy tay: “Erica phải không? Tôi nghĩ là mình đã nghe thấy tiếng của mọi người.”
Cả hai người họ quay lại nhìn tôi, khuôn mặt không hề biểu lộ cảm xúc. Erica mỉm cười đầu tiên. “Xin lỗi, tôi vừa định nhắn tin cho cậu.”
“Không sao!” - Tôi nói. “Mọi người sẵn sàng chưa? Vào nhà thôi!”
Erica đứng giữa phòng khách, cô ta quan sát một lượt khắp ngôi nhà như để đánh giá về ngôi nhà.
Tim tôi vẫn đập rất mạnh, tôi phải mở tủ lạnh để mong những làn gió mát từ trong phả ra sẽ làm dịu đi sức nóng đang lan tỏa trên mặt mình. “Tôi có thể lấy cho Cậu có muốn uống một thứ gì đó không?” - Tôi hỏi.
“Không, cảm ơn!” - Cô ấy làm bộ chỉ lên đồng hồ khi tôi lấy đồ uống ra. “Tôi phải sớm quay trở lại văn phòng.”
Tôi lấy bức ảnh từ bàn làm việc, đưa nó cho cô ấy mà không nhìn. “Bức ảnh này ổn chứ?”
Erica nhìn chằm chằm vào bức ảnh trong tay, đôi mắt cô không chớp, tôi có thể thấy màu sắc của bức ảnh phản chiếu lên cặp kính của cô. Tôi hy vọng cô hài lòng về bức ảnh. “Bức ảnh ổn lắm.” Cô cất bức ảnh vào túi, sau đó nghiêng qua bàn của tôi và nhìn ra ngoài cửa sổ. “Tôi phải thú nhận một điều là ở đây có khung cảnh thật đẹp!” - Cô ấy nói. Giống như cô ấy đang nói tiếp một cuộc trò chuyện mà tôi đã bỏ lỡ.
“Đúng vậy. Bây giờ cậu chuyển hẳn tới Littleport à?”
Cô ấy gật đầu trong lúc vẫn nhìn ra cửa sổ. “Tôi đã chuyển hẳn tới đây sau khi lấy bằng vào tháng Năm. Tôi ở cùng với dì của mình đến lúc tôi có thể tự lập. Công việc này cũng là dì tìm cho tôi.”
“Cậu nên nhìn khung cảnh từ chái nhà chính.” - Tôi nói.
“Tôi đã nhìn rồi!” - Cô trả lời rồi quay sang đối mặt với tôi, tay chống bên hông. “Cậu thực sự không nhớ đúng không?”
Tôi lắc đầu, đôi mắt mở to, cố gắng nhớ lại khuôn mặt của cô trong căn nhà của nhà Loman.
“Tôi đoán là cậu không nhớ. Tôi đã làm việc cùng cậu trong bữa tiệc năm đó. Ngay sau khi cậu tốt nghiệp trung học, nhớ không?”
“Ôi...” - Tôi thốt lên đẫy ngạc nhiên rồi đưa tay lên che miệng để âm thanh đó không phát ra lần nữa. Tôi đã nhớ ra, không phải bản thân cô ấy mà là nhiệm vụ Everlyn đã giao cho chúng tôi. Erica, hiên nhà. Avery, bếp. Nhưng những khoảnh khắc đó đã bị lu mờ bởi những phần ký ức hằn sâu trong tâm trí tôi: Máu, phòng tắm, Sadie. “Tôi xin lỗi, đã lâu quá rồi!”
Không sao, dì đã kể với tôi những gì đã xảy ra. Dì cảnh báo tôi phải giữ khoảng cách với cậu, không có ý xúc phạm đâu.” Cô hắng giọng, mắt nhìn sang hướng khác. “Nhưng có vẻ cậu đã sống khá tốt.”
Tôi gật đầu. Một người biết nói gì khi phải đối mặt với quá khứ xấu hổ của chính mình đây? Tôi muốn gạt nó đi, nói với cô ấy rằng đã lâu lắm rồi, tôi cũng không còn nhớ nữa. Dì của cô để bảo vệ cô nên đã thổi phồng mọi chuyện lên thôi.
Tôi không chối bỏ quá khứ mà thay vào đó tôi dùng nó làm động lực để cố gắng, giống như tôi đã học được từ Sadie, bởi như cô ấy đã dạy tôi, không việc gì phải giấu mình cả. Đặc biệt là ở đây. “Đó là một khoảng thời gian tồi tệ.” - Tôi nói.
Cô chớp mắt, rồi gật đầu: “Phải, tất cả chúng ta đều đã lớn lên, tôi đoán vậy.”
“Dì của cậu đã rất tốt với tôi vào khoảng thời gian tồi tệ nhất của tôi. Tôi không thể tưởng tượng ra rằng sẽ có người thuê tôi làm việc vào khoảng thời gian đó.”
Cô mỉm cười, giống như đang nhớ ra một điều gì đó: “Cậu đừng đánh giá dì của tôi quá cao như vậy. Bà ấy sẽ làm bất cứ điều gì người nhà Loman yêu cầu. Có lẽ đến giờ vẫn vậy.”
Tôi lắc đầu, không hiểu gì.
Erica chỉ ngón tay về phía ngôi nhà chính. “Sadie Loman là bạn của cậu, phải không? Cô ấy đã gọi trước khi bữa tiệc được tổ chức và hỏi về cậu. Tôi tưởng cậu đã biết điều đó?”
“Không!” - Tôi đã nói. Điều đó không đúng. Cô ấy đã hiểu sai rồi. “Tôi đã gặp cô ấy ngày hôm đó. Tại bữa tiệc.”
Erica nghiêng đầu, giống như cô ấy đang cố đọc điều gì đó trong lời nói của tôi. “Không, tôi nhớ. Tôi nhớ vì dì tôi không hài lòng về điều đó. Dì tôi bảo tôi phải theo sát cậu, đảm bảo rằng cậu theo kịp công việc.” Cô ấy nhún vai. “Giống như cậu đã nói, chuyện đó xảy ra lâu lắm rồi.” Cứ như cô ấy đang tha thứ cho tôi vì đã không nhớ ra vậy.
Nhưng không. Khoảnh khắc đó đã trở nên sâu đậm hơn theo năm tháng. Erica đã sai. Sadie không hề biết tôi. Chúng tôi tình cờ gặp nhau. Sadie đã bắt gặp tôi trong phòng tắm, khi tôi trốn vào đó để cố gắng cầm máu.
Một cuộc gặp gỡ tình cờ, và thế giới của tôi đã thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.
“Chà, tôi nên đi thôi.” Erica vỗ nhẹ vào nơi cất bức ảnh: “Cảm ơn vì bức ảnh, Avery.”
Cô ấy bước xuống con đường đi về phía xe của mình, còn tôi đứng ở trước cửa, nhìn cô ấy lái xe đi. Cô ấy chắc chắn đã nhầm hoặc nhớ sai rồi. Dường như cô ấy đã tráo đổi một ký ức này với một ký ức khác trong các chuyến đến thăm Littleport.
Tôi chuẩn bị đóng cửa thì vô tình mắt tôi bắt gặp một điều gì đó khiến tôi chú ý. Parker, đứng ở rìa nhà để xe, nhìn tôi.
Tôi giật mình. Tay đặt lên giữ chặt tim và nở một cười gượng gạo. “Chuyện này sắp sửa trở thành một thói quen rồi đấy!” - Tôi giả vờ trách. Tôi không biết anh ấy đã đứng ở đó bao lâu rồi.
Nhưng anh ấy không cười mà đáp lại: “Em có vào trong nhà không?”
Tim tôi đập nhanh hơn và tôi cảm thấy hai má mình đang đỏ ửng lên, tôi mừng thầm vì khoảng cách giữa chúng tôi. “Sao cơ?” - Tôi hỏi để cố gắng kéo dài thời gian đủ để nghĩ ra một lý do phù hợp. Liệu tôi có bỏ lỡ thứ gì không? Hay họ đã lắp thêm một hệ thống bảo mật mới? Có phải máy tính xách tay của anh đã chụp tôi trong văn phòng khi tôi lọt vào khung hình?
“Cánh cửa phía sau đi ra hiên đã mở.” - Anh nói rồi tiến lại gần hơn.
Tôi lắc đầu. Không phải là tôi, tôi không hề chạm vào cánh cửa đó. “Có lẽ anh đã quên không khóa cửa!” - Tôi nói.
Anh mím môi lại. “Ý anh là cánh cửa đó thực sự đã bị mở toang ra.”
Một cảm giác ớn lạnh chạy qua tôi. Khi tôi tìm đồ ở tầng dưới, mọi thứ đều không có gì bị đảo lộn. “Nếu anh không khóa kỹ thì đôi khi chốt của cánh cửa sẽ có thể bật ra. Gió sẽ khiến nó mở tung ra.” - Tôi nói. Nhưng có một chút chần chừ trong giọng nói của tôi, và tôi chắc chắn anh ấy cũng đã nghe thấy nó.
Anh lắc đầu, như thể xua tan đi ý nghĩ. “Anh biết điều đó. Anh nghĩ mình đã khóa cửa. Chỉ là, anh không nhớ lần cuối anh ra ngoài này là khi nào. Có ai khác có chìa khóa không? Ý anh là, ngoài em ra?”
Tôi đan những ngón tay của mình lên mái tóc kiểu đang cố gắng suy nghĩ để làm sáng tỏ lời nói của anh - một sự buộc tội tinh tế nhưng cũng là sự thật. “Công ty vệ sinh có mã số của hộp khóa. Nhưng em đang giữ chìa khóa từ đêm trước, để đề phòng trường hợp khẩn cấp. Để em lấy cho anh.” Tôi có diễn như vậy để anh tin cũng như để chứng minh rằng tôi không hề lạm dụng vị trí của mình, và tôi cũng sẽ không làm vậy trong tương lai.
Anh xua đi. “Không cần đâu. Anh chỉ muốn kiểm tra thôi. Nếu em có vào thì anh cũng không giận đâu.”
Nhưng qua ánh mắt của anh lúc đấy thì tôi không nghĩ đó là sự thật.
Và bây giờ tôi nghĩ rằng có một người khác đã ở đây, với chúng tôi. Từng ở trong ngôi nhà này, giống như tôi đã từng. Một sự hiện diện mà tôi đã cảm thấy, khi đứng trong phòng của Sadie. Ai đó suýt nữa đã bị phát hiện và không kịp đóng cửa khi vội vã rời đi.
Một người đang tìm kiếm một thứ gì đó.