Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống khi chúng tôi quay trở về bờ. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ, với chiếc khăn mỏng đang quấn quanh người, là hình dáng của hình xăm. Hình dạng của chiếc vòng cổ hình chữ S của Sadie, bị bỏ lại trong phòng của cô ở Connecticut.

Cậu có tin tớ không? Cô hỏi khi thấy tôi đợi cô ở con dốc. Và lúc đó tôi đã thực sự tin tưởng cô ấy. Tôi đâu còn sự lựa chọn nào khác? Tôi đã sống một cách thờ ơ và đơn độc, và rồi tôi chọn một thứ khác. Tôi đã chọn cô ấy. Hôm đó, cô lái xe chở chúng tôi đi dọc bờ biển đến thẳng tiệm xăm. Cô ấy đã chuẩn bị sẵn mẫu hình xăm, chắc hẳn đây là điều cô đã nghĩ tới suốt mùa đông. Một thứ gì đó được khắc vĩnh viễn lên cả hai cơ thể của chúng tôi, gắn kết chúng tôi lại với nhau một cách vô tận, chừng nào cơ thể chúng tôi còn tồn tại.

Đã bao lần tôi cảm nhận bàn tay của người khác chạy dọc theo đường nét của hình xăm, và rồi nói với họ một cách tự tin: Không có gì tồn tại mãi mãi. Với ý nghĩa: Kể cả bạn, kể cả tôi, kể cả mối quan hệ này.

Tôi tin rằng hình xăm đó đã gắn kết tôi không chỉ với Sadie, mà còn với thế giới này, như một mục đích, một lời nhắc nhở về sự sống. Còn chiếc vòng cổ đó, tôi đã tìm thấy nó khi Bianca bắt gặp tôi trong phòng của Sadie nó có chữ S với các cạnh cong về phía nhau.

Connor cua mạnh con thuyền sang phải khiến tôi phải nắm chặt lan can. Tất cả những gì còn lại trong đầu tôi là lời cảnh báo của Connor, và nhận ra rằng tôi đã bị đánh dấu không phải với lời hứa về con người tôi sẽ trở thành, mà là con người thật của cô ấy ngay từ đầu.

Tôi nắm chặt chiếc hộp gỗ trong tay khi chúng tôi chuẩn bị vào cảng. Nhưng thay vì đỗ vào cảng, Connor đã cho quay thuyền về phía đại dương.

“Anh đang làm gì vậy?” - Tôi hỏi lớn nhưng lời nói của tôi đã bị gió nuốt chửng.

Connor giữ chiếc thuyền đi theo đường chéo, và khi mặt trời lặn xuống dưới những triền dốc ở đằng xa, tôi biết chính xác điều anh đang làm. Anh ngắt động cơ đột ngột và tôi nghiêng về phía trước vì sự thay đổi của nó. Từ trước đến nay vẫn vậy, Connor không bao giờ vấp ngã khi sải bước trên thuyền để tới chiếc ghế bên cạnh tôi.

Tai tôi ù đi vì sự thay đổi của trạng thái cân bằng - sự tĩnh lặng đột ngột khi không còn những cơn gió dữ dội. Chúng tôi thả trôi con thuyền theo dòng chảy, thân thuyền bên dưới chúng tôi vang lên những tiếng ọp ẹp mỗi khi sóng vỗ. Ở đằng xa, trên những con dốc, một ngôi nhà ngày càng trở nên sáng hơn khi bầu trời chuyển sang màu xanh xám, rồi dần dần chuyển sang màu của đêm tối.

“Anh vẫn nhớ mỗi khi chúng ta ngồi với nhau ở đây vào buổi tối.” - Connor nói, rồi nhấc chân này lên vắt chéo vào chân kia ở vị trí mắt cá chân. “Vì vậy, anh nghĩ nếu có ai đó nên đặt câu hỏi ở đây, thì đó phải là anh.”

Tôi phẩy tay về phía anh, cố gắng giữ cho tay không bị run: “Đã lâu lắm rồi, Connor.”

“Vậy...” - Anh nói: “Mọi chuyện có giống như em tưởng tượng không?”

Tôi lắc đầu. “Chuyện không đơn giản như vậy đâu.”

“Vậy sao? Mọi chuyện không giống như em kỳ vọng à?

“Không, ý em là, chuyện không phải như anh nghĩ đâu.”

Những mùa hè ngày xưa khi chúng tôi 15, 16, 17 tuổi, đôi khi vào ban đêm, chúng tôi lấy thuyền của bố anh ra khơi và đỗ ở ngay con dốc. Chúng tôi sẽ thả neo ở đây, xa bờ vừa đủ để nhìn ngắm nhà Loman từ xa mà không sợ bị ai phát hiện.

Tuy không đủ gần để chúng tôi có thể nhìn thấy rõ, nhưng vừa đủ để nhìn thấy một số thứ: Một cô gái đứng ở cửa sổ bên phải, nhìn chăm chú ra ngoài. Những hình bóng phía sau tấm rèm di chuyển theo một nhịp điệu mà chúng tôi không thể hiểu. Mỗi ánh đèn được thắp sáng và các tấm rèm được mở ra, những người ở phía bên kia trở thành một ngọn hải đăng trong đêm, mời gọi chúng tôi lại gần hơn.

ấy nhìn thấy chúng ta rồi, tôi nói một cách chắc chắn từ cách cô ấy đứng đó, nhìn ra ngoài.

Không thể đâu, Connor trả lời. Ánh sáng từ thuyền đã tắt. Chúng tôi hoàn toàn vô hình.

Nếu em sống ở đó, em cũng sẽ dành cả ngày để nhìn ra biển.

Nếu anh sống ở đó, anh sẽ treo thêm rèm cửa, anh nói và cười.

Chúng tôi theo dõi cuộc sống của họ từ xa. Tưởng tượng những gì họ đang làm, những gì họ đang nghĩ. Họ đã thu hút sự chú ý của chúng tôi.

Vì vậy, khi Connor hỏi liệu mọi chuyện có đúng như tôi kỳ vọng không, tôi biết anh muốn nói đến điều gì - rằng tôi đã bước vào cuộc sống của họ, trở thành điều tôi từng tưởng tượng.

Tôi nghĩ mình có thể tha thứ cho điều anh ngụ ý. Hình xăm trên cơ thể tôi, cách tôi đã sống ở đó. Cách tôi dường như trượt vào cuộc sống của Sadie. Thậm chí ngay cả bây giờ, tôi cũng đang đi theo bước chân của cô ấy. “Việc bọn em gặp nhau hoàn toàn là tình cờ.” - Tôi nói. “Khi em đang ở trong phòng tắm thì cô ấy mở cửa vào, lúc đó em đang làm việc ở đó. Evelyn đã thuê em.” Đó là điều tôi đã luôn tin tưởng, cho đến khi Erica nói với tôi rằng ai đó từ nhà Loman đã yêu cầu tôi làm việc cho bữa tiệc đó. Nhưng điều đó thật vô lý.

“Thế nhưng…” - Anh tỏ thái độ băn khoăn.

Vào lúc này đây, chúng tôi đã trở lại, nơi chúng tôi đã ở bên nhau trong nhiều năm.

“Anh có bao giờ thấy em trong ngôi nhà đó không?” - Tôi tự hỏi, rằng liệu anh có từng ở đây mà không có tôi.

Anh liếc nhìn tôi thật nhanh, nhưng không quay đầu. “Anh không còn theo dõi người khác nữa, Avery. Anh có những việc khác để làm.”

“Vậy thì bây giờ chúng ta đang làm cái quái gì ở đây?”

“Vì anh là nghi phạm cho đến khi họ tìm thấy một lá thư tuyệt mệnh và anh đã phải sống dưới một đám mây đen trong gần một năm. Anh không muốn sống như vậy nữa, anh không biết đâu mới là sự thật.”

Tôi khẽ chớp mắt, hít một hơi đều đặn. “Em cũng không biết gì nhiều hơn anh. Em là người nói với anh về chiếc điện thoại.”

Anh quay sang đối mặt với tôi, một chân gác lên ghế băng. “Em biết đấy, việc em không nói chuyện với anh nữa, không có nghĩa là mọi người ngừng bàn tán về em.”

“Em biết. Em đã nghe đủ cả rồi.”

Anh cúi đầu ra trước và từ từ ngửa ra sau như thể điều vừa rồi cũng cần phải tranh luận. “Hầu hết mọi người nghĩ em đã ngủ với người anh trai. Hoặc ông bố?” - Anh nói điều đó một cách sắc bén và tàn nhẫn, giống như anh có ý định làm tổn thương tôi với điều anh vừa nói. “Anh đã nói là em thông minh hơn thế, nhưng anh thì biết gì chứ.”

“Em chưa từng làm vậy, ngay cả bây giờ cũng không.”

Anh giơ tay. “Faith luôn nghĩ là em muốn giống như Sadie.” - Anh nói tiếp: “Nhưng anh nói rằng, em chỉ muốn cuộc sống của cô ấy, chứ không phải là cô ấy.” Anh bất ngờ hạ tay xuống. “Dù sao thì phần lớn là vì Faith giận em, nên chẳng nghe lời anh nói.”

Bụng tôi thắt lại khi nghe những lời anh nói. Mặc dù tôi đã tưởng tượng ra những lời bàn tán, những tiếng thì thầm, hiểu được hàm ý từ những lời bình luận ngớ ngẩn của Greg Randolph. Nhưng cảm giác thật khác khi nghe điều đó từ những người đã từng là bạn thân nhất của tôi. “Tất cả những điều đó đều sai sự thật.”

Anh nheo mắt: “Anh đã từng bao che cho em, em biết đấy. Nói với cảnh sát rằng việc em đẩy Faith chỉ là một tai nạn.”

Tôi giật mình mặc dù anh không hề di chuyển. “Đó là một tai nạn. Em không có ý làm tổn thương cô ấy.”

“Anh đã ở đó, Avery. Anh đã thấy tất cả.” Tôi không thể đọc được biểu cảm của anh ấy khi trời tối dần. Mọi thứ chìm sâu trong bóng tối.

Tôi nhắm mắt lại, nhớ lại cảnh Faith ngã. Cảm thấy sự giận dữ đang lan dần khắp cơ thể khi tôi nhớ lại khoảnh khắc đó. Cơn thịnh nộ đấu tranh để thoát ra ngoài. “Chỉ là, em không nghĩ cô ấy sẽ ngã.”

Đôi mắt anh mở to. “Lạy Chúa. Cô ấy đã phải phẫu thuật. Với hai chiếc đinh ghim ở khuỷu tay và Chúa ơi, anh đã bao che cho em, thậm chí sau tất cả mọi thứ.”

“Em xin lỗi!” - Tôi nói, từng chữ nghẹn lại trong cổ họng. Đó là điều tôi cần phải nói, bây giờ và khi đó. “Anh có biết không, lúc đó em đã nghĩ đến cái chết. Mọi lúc.” Tôi nghĩ về cuốn nhật ký, những điều tôi đã viết; cơn ác mộng của cuộc đời tôi. “Em đã mơ về nó. Tưởng tượng ra nó. Không còn chỗ cho bất cứ điều gì khác.”

“Em đã từng muốn chết sao?” - Anh hỏi như thể đó là điều anh chưa từng nghĩ tới.

“Không, em cũng không biết nữa.” Nhưng, lưỡi dao. Danh sách những điều tôi đã làm, ngả người về phía lan can ở ngọn hải đăng, ngủ thiếp đi ở rìa nước - khi đó anh đã tìm thấy tôi trên bãi biển Breaker, uống đến bất tỉnh để không phải nghĩ đến chuyện đó.

Nước muối trong phổi, trong máu của tôi. Một cái chết đẹp, tôi đã tin như vậy. Nhưng thay vào đó, lại là cái chết của Sadie và thực tế thật kinh khủng. Tất cả những gì tôi có thể cho anh biết là sự thật. “Đó là một khoảng thời gian tồi tệ.”

Anh thở dài, đưa tay vuốt tóc. “Anh biết. Anh biết đó là khoảng thời gian tồi tệ.” Anh đã nhìn nhận điều đó theo cách khác, rằng đó là lỗi của anh. Rằng anh đã chọn sai thời điểm: “Lúc đó em không còn là chính mình.” Nhưng thực chất, đó chính là con người tôi. Bằng cách này hay cách khác, tôi chưa bao giờ là chính mình hơn lúc đó. Tôi tuyệt vọng, đáng sợ và không bao giờ thấy hối tiếc. Và tôi lúc đó đã hiểu sức mạnh của nó, cách nó hủy diệt mọi thứ, không chỉ bản thân tôi, mà cả những người khác.

“Khi nhìn thấy em ở bãi biển…” - Anh nói tiếp: “Anh cũng chỉ muốn chết quách đi.” Anh cười nhếch mép như để xoa dịu chính bản thân mình.

“Em không cố tình tới đó để làm tổn thương anh. Có những đêm em ngủ ở đó.”

“Anh biết. Đó là lý do tại sao anh đến đó. Em không có ở nhà và anh đã rất lo.”

Lúc đó có người đã đến bờ biển. Hai người đàn ông nhóm lửa trại. Tôi biết họ, lớn hơn tôi một tuổi, nhưng tôi biết họ qua Connor. “Tất cả mọi thứ đều trở nên tệ hại.”

Tôi nghĩ về cuốn nhật ký đó, tôi đã chìm nhanh như thế nào trong một dòng nước tăm tối mà tôi không thể nhìn thấy.

Anh thở dài, rồi khẽ nói, như thể ai đó có thể đang lắng nghe, giống như vị thám tử đang ở đâu đó trên bãi biển tối phía xa đang dõi theo chúng tôi. “Anh cần phải biết, Avery. Em đóng vai trò gì ở đây. Chuyện không chỉ xoay quanh cuộc sống của em, em có hiểu không? Nó còn liên quan đến anh nữa.”

Tôi không hiểu điều anh đang ngụ ý.

“Em không...”

“Em đừng nói nữa.” Toàn bộ cơ thể của anh đã thay đổi, không còn vẻ hờ hững như lúc trước mà thay vào đó tỏa ra một cảm giác khiến tôi phải cảnh giác. “Cảnh sát cứ hỏi tại sao anh lại có mặt ở bữa tiệc đêm đó. Và anh đã không biết phải nói gì.”

“Nhưng tại sao anh lại ở đó?”

“Em đang đùa phải không? Chính em đã gửi cho anh địa chỉ. Tại sao em muốn anh có mặt ở đó?”

“Em không hề làm vậy.” - Tôi rút điện thoại ra, để kiểm tra mặc dù đây là chuyện của một năm trước.

“Em có. Em đã gửi cho anh địa chỉ. Nghe này!” - Anh nói rồi nghiêng người về phía trước, đủ gần để chạm vào tôi. “Chỉ có anh và em ở đây thôi. Không ai có thể chứng minh những điều em nói với anh ngay bây giờ. Nhưng anh cần phải biết.”

Tôi lắc đầu, cố gắng hiểu. “Có lẽ Sadie đã làm vậy.” - Tôi nói.

Giống như cách tôi có thể truy cập vào điện thoại của cô ấy. Tôi kiểm tra lại cài đặt mật khẩu trên điện thoại của mình.

Cô ấy đã cài đặt mở khóa bằng dấu vân ngón tay cái của cô, giống như tôi đã làm đối với điện thoại của cô, chúng tôi cùng nhau làm điều đó, nhiều năm trước đó. Bởi vì, chúng tôi đã chia sẻ mọi thứ trong nhiều năm. Và khi điều đó thay đổi, chúng tôi đã quên xác định lại ranh giới của mỗi người.

Tôi hình dung Sadie lấy số Connor từ điện thoại của tôi. Và sau đó gửi cho anh ấy một tin nhắn về bữa tiệc Cuối Mùa từ điện thoại của tôi. Cô muốn anh có mặt ở bữa tiệc tối hôm đó. Điều này có nghĩa là cô ấy cũng dự định sẽ tới đó.

“Nhưng tin nhắn được gửi đến từ số của em mà!” - Anh nói, cổ họng của anh cũng như bị nghẹn lại.

“Em không hề gửi cho anh tin nhắn đó, Connor. Em thề đấy!” Tuy nhiên, anh đã đến và nghĩ rằng đó là tôi. Đó là một lời thú nhận đáng ngạc nhiên. Nhưng Connor luôn nhìn thấy những điểm tốt nhất ở một con người.

“Nhưng chuyện không dừng lại ở đó, Avery.”

“Em biết.”

“Có thật vậy không?” - Connor hỏi tôi một cách chắc chắn. “Nhưng anh không phải là người duy nhất họ muốn biết. Không phải lúc đó, và không phải bây giờ.” Ngay cả trong bóng tối, tôi có thể cảm thấy đôi mắt của anh ở trước mặt tôi. Tôi nhớ lại danh sách đó, những khung thời gian tôi đã điền vào, để hiểu chuyện gì đã diễn ra lúc đó. Tuy nhiên, thám tử Collins đã đặt trước mặt tôi bản danh sách đó ngay ngày đầu tiên. Anh ta đã viết ra tên của mỗi người chúng tôi.

Avery. Luciana. Parker. Connor. Một danh sách các nghi phạm.

Tên tôi ở đầu danh sách. Anh ta đã nói với tôi từ đầu: Tôi chính là thủ phạm. Và tôi đã ngay lập tức nói với anh ta về chiếc điện thoại, hy vọng anh ta sẽ mở lại vụ án.

“Anh có nói với cảnh sát về tin nhắn của em không?”

“Không. Anh đã không đề cập đến nó.” Đôi mắt của anh hướng sang một bên. “Anh không nhắc đến em. Vì vậy, đừng lo lắng!”

“Tại sao không?”

“Có lẽ vì anh là một người tốt hơn em.” Anh lắc đầu. “Anh đã từng yêu em.” Giọng anh thay đổi và điều đó chỉ thêm chứng minh rằng anh quả thực là một người tốt.

“Anh cũng đã từng rất ghét em nữa.” - Tôi nói.

Anh cười toe toét. “Lúc đó anh không còn biết người đang đứng trước mặt mình là ai nữa.”

Điều anh nói khiến tôi nhớ tới lời nhận xét của Greg, rằng tôi là con quái vật của Sadie, thay vì một con người hoàn chỉnh. Tất cả chúng ta đều được tạo nên bởi các mảnh ghép từ người khác. Đối với tôi đó là mẹ tôi, cha tôi, bà tôi, Connor và cả Faith. Và thậm chí là cả Sadie. Sadie, Grant, Bianca và Parker. Thật kỳ quái khi mong đợi một người tự hình thành từ hư không. Nhưng hơn bất kỳ ai trong số họ, tôi là một sản phẩm của nơi này. Của Littleport. Giống như Connor.

“Em không còn sống ở đó nữa.” - Tôi nói. Anh ngạc nhiên và quay đầu lại để nhìn tôi thật nhanh. “Đó là một câu chuyện dài.”

Anh ngả người ra sau. “Em chẳng còn nơi nào để đi nữa.”

Tôi cố gắng nghĩ ra thứ gì đó để nói với anh. Một điều gì đó thật tâm và có ý nghĩa với anh. Tôi hình dung Sadie, đứng ở khung cửa sổ phòng ngủ của cô ấy - chúng tôi đã nhìn thấy cô ấy đứng đó trước đấy, nhìn ra ngoài. “Từ bên trong vào buổi đêm.” - Tôi nói với anh: “Thứ duy nhất anh có thể thấy là hình ảnh phản chiếu của bản thân.”

Khi chúng tôi quan sát ngôi nhà, bất ngờ toàn bộ đèn đồng loạt bị tắt. Không giống như ai đó đã tắt từng công tắc mà giống một vụ mất điện. Mọi thứ tôi nhìn đều chìm trong bóng tối.

“Em vẫn bị say sóng vào ban đêm.” Như thể đó là điều duy nhất có thể kết nối thời gian. Một điểm khởi đầu được hình thành.

“Em nhìn tập trung vào một điểm đi!” - Anh nói.

“Em vẫn nhớ mà.” Anh đã nói điều tương tự với tôi khi tôi bị say sóng. Nhưng chỉ có ngọn hải đăng ở đằng xa, ánh sáng xoay tròn, xuất hiện và tan biến khi nó di chuyển.

Tôi nhìn ra để tìm một điểm cố định trong khi Connor khởi động lại động cơ.

Thế rồi trên con dốc xuất hiện một tia sáng trong bóng tối, di chuyển xa khỏi nhà Loman, xuống con đường ở vách đá.

Một người nào đó đã quan sát và di chuyển.

“Connor, có ai đó ở trên con dốc. Anh nhìn xem. Anh cũng nhìn thấy, đúng không?”

“Anh có thấy.” - Anh trả lời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.