Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Cửa gara mở, nhưng Parker đứng quay lưng về phía tôi, cúi đầu để lấy đồ trong cốp xe màu đen của anh.

“Anh có rảnh để nói chuyện không?” - Tôi hỏi làm anh giật mình.

Anh đóng cốp xe và quay lại, tay đặt lên tim và lắc đầu. “Giờ thì đến lượt em làm anh sợ chết điếng.”

Nhà để xe được xây khép kín giống như chái nhà chính: một cánh cửa trượt, giống như một nhà kho, với cùng một kiến trúc trần nghiêng. Mọi thứ ở bên trong được sắp xếp một cách ngăn nắp, các thùng chứa xăng để ở góc cho máy phát điện; các dụng cụ treo dọc theo các bức tường, có lẽ chỉ được sử dụng bởi các công ty cảnh quan; thùng sơn được để lại trên kệ bởi các thợ sơn hai năm trước đó. Nhưng mọi thứ bị bao phủ bởi một lớp bụi và nó có mùi của khí thải lẫn hóa chất. Một phần mở rộng bị lãng quên của nhà Loman.

Tôi thay đổi tư thể và hỏi: “Từ khi quay về anh có thấy điều gì lạ không?”

Anh cau mày, những nếp xuất hiện quanh miệng mà trước đó tôi chưa từng nhìn thấy. “Ý em là sao?”

“Tối qua nhà cho khách bị mất điện. Chuyện đó đã xảy ra một vài lần. Anh cũng đã thấy thùng rác bị lật đổ, phải không?” Tôi lắc đầu, như đang cố gắng để anh thấy rằng chính tôi cũng không tin chuyện này.

Những nếp nhăn quen thuộc xuất hiện giữa đôi mắt anh. “Có lẽ là gió. Anh có thể cảm nhận được gió khi lái xe đêm qua.”

“Có lẽ anh nói đúng. Em chỉ đang băn khoăn vớ vẩn thôi. Ở chái nhà chính vẫn ổn chứ?”

“Anh đoán vậy. Nhà anh cũng không để lại nhiều đồ.”

“Thôi nào!” - Anh nói rồi ra hiệu cho tôi ra khỏi gara. “Anh muốn đóng cửa gara.” Cho dù lời nói của anh có vẻ cứng cỏi, dường như những suy nghĩ lo ngại đã bắt dẫu nhen nhóm trong đầu anh. Tay anh run nhẹ khi anh đóng cửa nhà để xe và khóa cửa. Parker mà tôi từng biết không hề biết sợ, nhưng sự đau buồn có thể biểu hiện theo những cách khác nhau. Dấu hiệu tuổi tác, bệnh tật, đau đớn. Một sự run nhẹ ở các ngón tay, sự lo sợ thái quá. Một vết thương khó lành.

Mùa hè sau khi bố mẹ tôi qua đời, chân tôi bị đau mỗi đêm, mặc dù lúc đó tôi đã quá tuổi nhức xương vì lớn quá nhanh rồi. Tuy nhiên, mỗi đêm, bà tôi sẽ phải xoa bắp chân, gót chân, gập đầu gối, trong khi tôi lấy tay bám chặt vào đầu giường, cho đến khi cơn đau giảm đi. Nếu tôi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể tưởng tượng được cảm giác những đầu ngón tay thô ráp của bà, sự tập trung tuyệt đối vào điều duy nhất bà có thể làm cho tôi. Vì vậy, khi cơn đau biến mất nhiều tháng sau, tôi tin rằng mình đã giành được vị trí của mình trên thế giới, trong cơ thể này.

Có lẽ cái chết của Sadie đã khiến Parker trưởng thành hơn. Mang đến cho anh sự suy nghĩ chín chắn và biết thông cảm với người khác. Những điều mà anh vẫn luôn thiếu.

Anh đi về phía nhà và tôi đi ngay cạnh anh. Anh dừng lại trên bậc thềm, với chìa khóa cầm sẵn trên tay. “Còn việc gì nữa không, Avery? Anh có việc phải làm trong tuần. Có một vài cuộc gọi anh phải gọi sớm.”

“Vẫn còn chuyện này em muốn nói với anh.” - Tôi hắng giọng, ước gì chúng tôi đang ngồi trên chiếc ghế dài bên trong nhà, rằng anh đã uống rượu giống như đêm hôm trước, khi anh ấy thành thật và cởi mở hơn. “Em muốn biết về về cuộc điều tra. Về tờ ghi chú của Sadie.”

Parker quay người, gót giày của anh nghiến xuống lớp gỗ và những tiếng lách tách vang lên dưới chân chúng tôi.

“Em muốn biết bức thư đó được gửi cho ai.” Tôi không thể dừng được, tôi muốn được biết. Sadie đã soạn dở tin nhắn và định gửi cho tôi. Vậy ai là người được cô để lại lời nói cuối cùng?

Nhưng những nếp nhăn trên khuôn mặt của Parker lại trở nên hằn sâu hơn. “Anh không biết. Ý anh là, nó không được gửi đến bất cứ ai nói riêng. Người ta tìm thấy nó trong thùng rác.”

“Anh không nghĩ là cậu ấy để lại thư cho anh sao?”

Anh lấy tay xoa mặt, rồi bỏ chìa khóa vào túi và ngồi trên bậc thềm. “Anh không biết. Nhiều lúc anh cũng không hiểu tại sao Sadie lại làm những điều như vậy nữa.”

Trong nhiều năm quen biết, trong mắt tôi, Sadie và Parker dường như chưa bao giờ thân nhau. Mặc dù họ là anh em, họ đều hiểu biết cả về chuyên môn và cuộc sống cá nhân, nhưng dường như họ không hề quan tâm đến cuộc sống của đối phương.

Tôi cau mày, ngồi bên anh, suy nghĩ thật kỹ trước khi nói vì tôi sợ nếu không cẩn thận sẽ làm anh tổn thương hay nổi giận mà phá vỡ khoảnh khắc này. “Cô ấy đã viết gì?”

“Bây giờ thì có ý nghĩa gì nữa? Anh cũng không biết nữa, con bé muốn làm hòa hay gì đó. Anh đoán nó để lại bức thư cho bố và Bee.”

“Làm hòa để làm gì?” - Tôi vội vàng hỏi, nhưng anh không còn muốn trả lời nữa. Anh đặt tay lên bậc thềm, đẩy người đứng thẳng dậy nhưng tôi nắm lấy cổ tay anh và làm cả hai chúng tôi ngạc nhiên. “Làm ơn đi, Parker. Cô ấy đã nói gì? Chuyện này rất quan trọng.”

Anh nhìn chằm chằm vào tay tôi trên cổ tay anh, và tôi từ từ gỡ ngón tay ra. “Không, Avery, nó không quan trọng. Chuyện đã qua rồi và anh không nhớ nữa.”

Và đó là lúc tôi biết anh đang nói dối. Sao anh có thể quên? Những lời cuối cùng của cô mà tôi cố gắng mường tượng, những dấu chấm trên điện thoại của tôi, anh là người duy nhất được đọc. Nhưng có lẽ anh không thực sự quan tâm. Không hề nhìn thấy con người thật của cô như tôi. Không ghi nhớ mọi lời cô nói và rồi sau đó nghĩ lại từng lời.

“Anh có còn giữ tờ ghi chú đó không?”

Anh nhún vai, rồi thở dài. “Anh đoán vậy, cảnh sát vẫn còn giữ làm bằng chứng.” Chúng tôi ngồi đủ gần để thấy cơ hàm anh cứng lại.

“Nhưng nếu nội dung bức thư mơ hồ như vậy, như anh nói làm hòa hay gì đó, thì như vậy không đủ để cảnh sát kết luận rằng cô ấy đã tự tử. Không chắc chắn 100%.”

Anh nhìn tôi. “Con bé bị ám ảnh bởi cái chết, Avery. Em cũng biết điều đó mà.”

Tôi khẽ chớp mắt, nhớ lại. Đúng là cô ấy vẫn luôn nói đến những thứ có thể khiến chúng tôi bị thương, nhưng tôi chưa bao giờ nghiêm túc nghĩ về những điều đó. Đó là cách chúng tôi gặp nhau - một lời cảnh báo về uốn ván, nhiễm trùng máu. Và những câu nói đó cứ thế tiếp tục vào những thời điểm bất ngờ nhất. Một lời cảnh báo, một trò đùa hài hước đen tối. Một vở kịch công phu. Nhưng đôi khi, tôi cũng không dám chắc liệu đó có phải một vở kịch hay không. Liệu có phải tôi đang trong một trò chơi hay chỉ là một người qua đường không ai để ý tới.

Tôi bỗng nhớ lại ký ức khi ngủ quên trên ghế ngoài hồ bơi, ánh nắng chiều làm ấm làn da tôi. Tôi bỗng cảm thấy bàn tay của cô đặt trên cổ tôi, ngón tay của cô ngay dưới hàm của tôi, tôi tỉnh dậy ngay lập tức.

Tớ tưởng cậu chết rồi? - Cô nói và không hề bỏ tay ra khỏi cổ tôi.

Tớ đang ngủ.

Chuyện như vậy có thể xảy ra đấy, cậu biết không? Não khiến cho phổi của cậu ngừng hoạt động, khiến cậu không thở nữa. Thường thì cậu sẽ tỉnh dậy và thở gấp để lấy hơi. Nhưng đôi khi cậu sẽ bất tỉnh.

Tôi lúng túng ngồi dậy và chỉ khi đó cô mới bỏ tay ra khỏi cổ tôi. Theo bản năng tôi tự đặt tay lên cổ cho đến khi tôi có thể cảm nhận được nhịp đập của mình. Cậu có vẻ biết rõ nhỉ? - Tôi nói đùa.

Thì tớ cảm thấy khá buồn khi không thể tập luyện kỹ năng Hồi sức tim, phổi nên tớ nghĩ biết đâu tớ có thể cứu cậu và khiến cậu nợ tớ cả đời.

Sau đó tôi mỉm cười theo cô.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy mối đe dọa của cái chết trong những thứ thực sự có thể gây hại cho chúng tôi: uống quá nhiều rượu khi ở gần bờ biển, những chiếc xe chúng tôi đã chui vào, với những người chúng tôi không hề quen biết. Cách chúng tôi trêu đùa lẫn nhau cho đến khi cả hai đều không thể chịu nổi và mùa đông lại tới, cô ấy sẽ quay về, mùa đông lạnh giá làm chậm mọi thứ: nhịp tim, nhịp thở, thời gian. Cho đến khi nó phát triển sang một thái cực hoàn toàn khác khi mỗi ngày chúng tôi sẽ chờ đợi tia sáng của mùa xuân, lời hứa về mùa hè lại đến một lần nữa.

Parker gọi đó là nỗi ám ảnh, nhưng không phải.

Tôi đã tận mắt chứng kiến sự ám ảnh qua những bức tranh trong xưởng vẽ của mẹ tôi; trên những chiếc thuyền ra khơi trước bình minh, ngày qua ngày. Nỗi ám ảnh là lực hấp dẫn giữ bạn trên quỹ đạo, một thứ lôi kéo bạn đi về phía nó, ngay cả khi bạn đang nhìn đi chỗ khác.

“Chỉ vì một người hay nói về chuyện đó, đâu có nghĩa họ thực sự muốn chết.” - Cuối cùng tôi trả lời. Tôi không dám nghĩ đến các khả năng khác vì nó quá đau đớn: rằng cô ấy đã mong chúng tôi giúp đỡ, và chúng tôi chỉ đơn giản là đứng và nhìn cô đi tới chỗ chết.

Parker hít một hơi thật sâu. “Đôi khi, con bé sẽ nhìn chằm chằm vào tĩnh mạch của mình.” - Anh co người, và tôi có thể cảm thấy máu của mình ở dưới tĩnh mạch. “Chúng ta không hề biết con bé đang nghĩ gì.” Anh lắc đầu. “Khi em nghĩ đến mọi trường hợp thì đó là thứ hợp lý nhất.”

“Nhưng làm sao họ chắc chắn đó là thư tuyệt mệnh của cô ấy?

“Họ đã so sánh mẫu chữ viết tay của con bé.” Anh đứng dậy khỏi bậc thềm ở hiên nhà và lôi chìa khóa ra khỏi túi.

Vậy là tôi đã nhầm khi nghĩ chiếc điện thoại ám chỉ một dấu hiệu nguy hiểm. Chiếc điện thoại không hề ở cạnh Sadie, nhưng có rất nhiều cách để mang chiếc điện thoại đó vào nhà trong 11 tháng qua. Có lẽ Sadie đã đánh rơi nó khi đi đến vách đá, hoặc cô đã để nó lại, bên cạnh đôi xăng đan vàng. Có lẽ đã có người quay lại đón cô thay tôi. Có thể ai đó đã tìm thấy chiếc điện thoại và lấy nó. Có một thứ gì đó trong chiếc điện thoại cần phải được bảo vệ và giấu kín.

Với những điều tôi biết, về bức ảnh Connor, tên anh trong điện thoại của cô, tôi tự hỏi liệu chuyện này có liên quan tới anh ngay từ đầu. Rằng bằng cách nào đó anh có trong tay điện thoại của cô, và hoảng loạn vì biết bên trong chiếc điện thoại có gì. Có thể anh đã đánh mất hoặc để lại nó trong nhà vì sự hỗn loạn của bữa tiệc khi cảnh sát đến. Biết đâu đó là lý do anh có mặt tại ngôi nhà Blue Robin ngày hôm nay khi thấy xe của tôi. Có thể anh đã nghe tin về vụ đột nhập và cảm thấy lo lắng.

Có rất nhiều cách để bắt một người mà không cần phải cầm tù họ. Một vụ án dân sự cho cái chết oan uổng. Tôi đã nghe về điều đó trên tin tức - những người khiến ai đó tự tử, thuyết phục họ làm điều đó hoặc ép buộc họ, khiến họ cảm thấy không còn lựa chọn nào khác, rồi lấy đi tất cả tài sản mà gia đình người đó để lại.

Có rất nhiều hình thức để đòi lại công lý. Một cái gì đó thỏa mãn hơn việc im lặng và để lại một bức thư tuyệt mệnh - tất cả những điều đó đều khác xa với con người của Sadie. Tôi hình dung cô vội vàng viết một ghi chú. Khóc nấc lên và nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt cô thất thần.

Sadie rất ít khi viết tay. Cô giữ ghi chú trên điện thoại, gửi tin nhắn và email. Máy tính xách tay của cô luôn mở trên bàn.

“Parker!” - Tôi gọi khi anh đưa chìa vào ổ khóa. “Họ đã so sánh chữ của cô ấy từ cái gì?”

Tay anh sững lại. “Nhật ký của con bé.”

Nhưng tôi lắc đầu. Thật vô lý. “Sadie không viết nhật ký.”

Cánh cửa mở toang, anh bước vào trong nhà và quay lại. “Vậy mà con bé có đấy. Rõ ràng có rất nhiều thứ về con bé mà em không biết. Em thực sự ngạc nhiên khi biết rằng con bé giấu em chuyện đó ư? Nó không kể với em tất cả mọi thứ đâu, Avery. Và nếu em nghĩ con bé thực sự đã làm gì đều kể hết với em thì em đánh giá quá cao về bản thân rồi!”

Anh đóng cửa lại và cố tình khóa cửa để tôi có thể nghe thấy tiếng vang phát ra bên trong cánh cửa.

Vậy mà tôi đã nghĩ sẽ cho anh xem điện thoại Sadie.

Parker chưa từng muốn tôi ở đây. Anh đã nêu rất rõ quan điểm về chuyện đó, bằng lời hay không, sau khi quyết định đã được đưa ra. Grant muốn mua lại ngôi nhà của bà tôi và tôi thì đang có nguy cơ bị tịch thu nhà. Khoản thế chấp nhà đã được trả hết với khoản thanh toán bảo hiểm nhân thọ ít ỏi của bố mẹ tôi, không đủ để nuôi sống tôi nhưng đủ để có một ngôi nhà của riêng tôi. Vì vậy, các khoản thanh toán hàng tháng không phải là vấn đề chính. Vấn đề là tất cả các khoản chi phí đi kèm với ngôi nhà, bảo hiểm, thuế, thiết bị. Tôi phải chi trả hóa đơn tiền viện phí cho bà tôi và rồi toàn bộ trách nhiệm chi trả các chi phí đều thuộc về tôi. Nhưng đó vẫn là nhà của tôi và tôi không còn nơi nào khác để đi. Với lượng khách du lịch đông đảo, hầu hết các ngôi nhà của chúng tôi đều đã bị mua lại, do đó tôi chỉ có thể hy vọng một căn hộ dành cho mình tôi, chỉ cách bờ biển vài dặm.

Những người khác cũng đã đề nghị mua căn nhà, các cư dân khác của Stone Hollow không muốn có người thuê mảnh đất đó, nhưng nhà Loman đã cung cấp cho tôi một thứ khác. Một cơ hội được bước vào thế giới của họ, sống trong nhà của họ, trở thành một phần trong mối quan hệ của họ. Vì vậy, tôi đã bán ngôi nhà của mình, và cả linh hồn của tôi, cho nhà Loman.

Khi Grant đề nghị cho tôi sử dụng chái nhà cho khách của họ, tôi đã yêu cầu ông viết điều đó vào hợp đồng - sau những điều tôi đã trải qua, tôi dần không tin tưởng những lời nói suông của người khác, cho dù người đó có ý tốt hay không - và ông ngửa đầu ra sau cười lớn, giống như Sadie. Cháu sẽ sống tốt thôi, nhóc ạ! Đó là những gì ông đã nói với tôi. Đó là một lời khen nhỏ, nhưng tôi vẫn nhớ hơi ấm thoáng qua trái tim tôi. Niềm tin rằng tôi sẽ sống tốt, và rằng ông nhìn thấy những tiềm năng trong tôi.

Nhưng tôi có thể nghe thấy bố con họ tranh luận sau đó, sau khi Grant soạn hợp đồng. Giọng nói của Parker quá trầm để nghe, nhưng tôi nghe anh gọi bố anh là kẻ ích kỷ, Grant bình tĩnh giải thích những gì sẽ xảy ra cho Parker và anh không được phép nêu ý kiến. Như vậy là công bằng và là một điều đúng đắn, đáng làm. Ngôi nhà đó cũng đâu có ai sử dụng. Suy nghĩ chín chắn lên đi, Parker.

Sau đó, Parker đã không tranh luận nữa, nhưng anh là người duy nhất không giúp tôi mang đồ đạc vào nhà.

Bianca đã xử lý các vấn đề thực tế - giúp tôi thiết lập Hòm thư bưu điện, viết địa chỉ nhà họ là địa điểm thực tế tại bưu điện, do đó sự tồn tại của tôi chính thức liên quan đến họ: Avery Greer, co 1 Landing Lane.

Chính Grant đã giúp tôi dọn khỏi nhà của bà, thuê một vài người đến vận chuyển thùng đồ khi ông tới khảo sát lô đất, khung của ngôi nhà, các phòng. Đánh giá tất cả mọi thứ, định mức cho nó một giá trị, quyết định xem nó có giá trị hơn khi giữ nguyên hay phá bỏ và xây lại.

Sadie cũng đến, nói rằng không ai nên tự mình đối phó với Grant Loman, nhưng tôi đánh giá cao cách làm việc hiệu quả của ông, cho dù có tàn bạo hay vô tình ra sao. Tôi cảm thấy mình trở thành một món đồ nằm trong tay của ông. Một mảnh ở đây, một mảnh ở kia bị coi là không cần thiết và ném sang một bên. Cho đến khi bạn là tập hợp của những thứ đáng để giữ. Một sự hiệu quả tàn bạo mà ông áp dụng cho các dự án cũng như con người.

Cuối cùng, tôi chỉ sở hữu vài thùng đồ, được dán nhãn bởi bút dạ màu đỏ của Sadie. B ám chỉ đồ để bán, chữ G cho thùng đồ giữ lại. Cuộc sống của tôi, được sắp xếp bởi bàn tay của cô. Chỉ có bốn hộp của riêng tôi đáng để giữ và một thùng nữa chất đầy những thứ của bố mẹ tôi, những thứ của ông bà tôi - Album cưới và vật lưu niệm. Album ảnh gia đình và một cuốn sách công thức nấu ăn của bà tôi, một hộp đựng những lá thư viết cho ông tôi khi ông ở nước ngoài. Một tập giấy tờ chuyển mọi thứ họ từng sở hữu sang cho tôi.

Giống như không chỉ mình tôi được chuyển đi, mà toàn bộ lịch sử của tôi. Tất cả những người đã đưa tôi đến thời điểm này.

Bây giờ, tôi hình dung Sadie với bút đánh dấu trong tay và nắp bút được cô cắn trên miệng của mình. Khoảnh khắc khi cô ấy ngồi lại và nhìn xung quanh ngôi nhà trống rỗng của tôi. Sự tồn tại cô đơn mà tôi đã để lại cho một cái gì đó mới. Grant đứng ngoài cửa sổ, quay mặt đi, một tay chống hông, một tay khác đưa điện thoại lên tai. Bên trong ngôi nhà hoàn toàn tĩnh lặng. Cô thoáng chốc sững sờ, đôi môi mím lại, như cảm xúc có thể trào dâng bất cứ lúc nào, và lần đầu tiên cô ấy nhìn tôi như một người khác. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Avery.

Ngay lúc đó, với ngôi nhà suýt chút nữa tôi đã bị tước mất, giờ đây sẽ bị phá hủy hoàn toàn, tôi cảm thấy như được giải thoát và tôi tin lời cô nói.

Lúc đó tôi cảm thấy họ thật hào phóng. Nhưng tôi đã trải qua một năm sống một mình ở nơi đây, không có gì, không có ai khác đến chung vui ngoài những bóng ma. Lần cuối tôi nhìn thấy Sadie, cô chỉ dừng lại ở ngưỡng cửa nhà tôi. Những giấc mơ về mẹ tôi, thì thầm vào tai tôi, hỏi tôi nhìn thấy gì. Vì vậy, tôi đã tiếp tục nhìn lại, cố gắng tìm ra thời điểm khi mọi thứ đi lạc hướng. Và lúc nào tôi cũng bắt đầu từ ký ức đầu tiên:

Tôi thấy Grant và Bianca, nhìn Sadie đưa tôi về nhà. Tôi tưởng tượng họ hỏi quanh thị trấn, nhắc đến tên tôi, nghe những câu chuyện, biết mọi thứ cần biết. Chứng kiến sợi dây kết nối tôi và Sadie, trở nên căng thẳng và mạnh mẽ. Tôi tự hỏi liệu họ có sợ con gái mình sẽ bị kéo xuống thế giới của tôi không, giống như tôi cảm thấy mình bị kéo vào thế giới của họ không.

Có lẽ họ đã hiểu rằng cách duy nhất để giữ con gái họ đi đúng hướng, trong tầm kiểm soát, là đưa tôi về ở cùng họ.

Đó là những gì mọi người đã bỏ lỡ khi họ tự hỏi tôi đang làm gì trong nhà của nhà Loman. Những lời đồn của họ đều sai, nhưng lời bào chữa của tôi cũng vậy. Ban đầu tôi coi đó là sự tốt bụng, nhưng sau đó tôi nhận ra đó là một hành động kiểm soát. Cuộc sống thực sự của Sadie Loman. Một con rối đẹp đẽ bị người khác điều khiển. Có thể chính điều đó đã khiến cô muốn tự sát.

Mua nhà của bạn, và giữ bạn ở đây. Tài trợ cho việc học hành của bạn và dẫn bạn đi theo hướng họ muốn. Sử dụng bạn, theo dõi bạn, nhào nặn cuộc đời của bạn.

Nhà của tôi là nhà của bạn. Cuộc sống của bạn là cuộc sống của tôi.

Sẽ không có bí mật ở đây.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.