Tôi bị đánh thức bởi tiếng bước chân trên nền đất sỏi bên ngoài một lần nữa và phải mất một lúc tôi mới nhớ ra mình đang ở đâu, tôi dần nhận ra sự khác biệt của đồ nội thất trong ngôi nhà và khung cửa sổ với ánh sáng chiếu xuyên qua tấm rèm. Tiếng bước chân trở nên xa dần, có lẽ ai đó đang đi bộ ra bãi biển. Đi hướng ngược lại so với tối qua.
Tôi đã ngủ thiếp đi trên chiếc ghế dài, máy tính xách tay vẫn mở và hết pin vì bị bỏ quên qua đêm. Tôi mò mẫm tìm đường trong căn phòng tối, tìm chiếc túi của mình để lấy bộ sạc máy tính. Trong khi máy tính đang sạc trên bàn bếp, tôi mở cửa sổ để có thể ngửi thấy mùi mằn mặn của biển trong gió. Điện thoại reo lên từ đâu đó trong đệm ghế và tôi chậm rãi tìm nó, nghĩ chắc là Connor gọi lại.
Nhưng tên của Grant hiện trên màn hình. Giống như ông có thể cảm nhận được rằng tôi đã mở tập tin đó đêm qua.
“Grant, tôi nghe đây!” - Tôi nói thay cho một lời chào.
“Chào buổi sáng, Avery!” - Ông nói, giọng vẫn đơn điệu như mọi khi, chất giọng của người làm kinh doanh chuyên nghiệp và không thể đoán được cảm xúc của ông. Chính vì vậy, tôi đã liên tục cố gắng để làm ông cảm thấy hài lòng, để thấy giá trị của tôi được phản ánh trong biểu hiện của ông. “Tôi gọi giờ này không quá sớm chứ?”
“Không, không hề!” - Tôi vừa trả lời vừa tìm chiếc đồng hồ ở gần mình nhất. Có một chiếc trên bồn rửa chén, đồng hồ đã chết và bị kẹt vào giờ giữa trưa.
“Hãy nói cho tôi biết, những gì đã xảy ra.”
“Vâng!” - Tôi bắt đầu: “Giống như tôi đã viết trong email, có một số vụ đột nhập nhỏ, không có gì quan trọng bị mất. Một chiếc tivi cần được thay thế ở Trail End và một cửa sổ mới tại Blue Robin. Nhưng đã có một vụ rò rỉ khí gas tại Sunset Reheat và tôi sợ rằng những vụ đột nhập này có liên quan tới nhau.”
Ông không trả lời, tôi hắng giọng, chờ đợi.
“Cô đã gọi cảnh sát chưa?”
“Tôi đã gọi 9-1-1 khi tôi ngửi thấy mùi khí gas và đội cứu hỏa đã đến ngay sau đó.” Một khoảng lặng: “Tình thế lúc đó rất nguy hiểm.”
“Tôi hiểu rồi. Và họ đã nói gì?”
“Một sự rò rỉ ở phía sau lò nướng. Chúng ta nên thay thế đường ống dẫn ga đó.”
“Tất nhiên rồi!” - Ông nhắc lại.
Ông chờ xem liệu tôi có nói thêm điều gì không, nhưng tôi biết đây là chiến thuật của ông, im lặng và chờ đợi người khác nói thêm, tiết lộ những điều mà họ muốn giấu kín. Tôi đã học được rất nhiều từ Grant trong những năm qua, gần như tất cả mọi thứ về công việc kinh doanh và cách tự điều chỉnh trong phạm vi của nó. Các quy tắc thành văn và bất thành văn.
Ông đã từng nói tôi có một điều mà các con ông không có. Bí quyết để thành công, mà ngay cả Parker cũng không có, ông nói, là bạn phải chấp nhận rủi ro lớn để nhận phần thưởng lớn. Điều đó sẽ thay đổi cuộc sống của bạn và để thực sự thay đổi, bạn phải sẵn sàng thua cuộc.
Parker sẽ giỏi trong việc kinh doanh, ông giải thích. Nó sẽ giữ cho công ty vững vàng. Nó rất giỏi điều hành những gì sẵn có. Nó hiểu quy luật kinh doanh, tất cả mọi thứ. Nhưng những thứ nó đang mạo hiểm, không phải do chính nó xây dựng. Khi mạo hiểm, ta sẽ phải đối mặt với một số rủi ro. Cả hai đứa con của ta đều không sẵn sàng chấp nhận rủi ro.
Lúc đó tôi đã nghĩ, đó là vì họ đã có tất cả.
“Cô đã đề cập đến ngôi nhà chính?” - Ông hỏi. “Vấn đề gì đó về điện?”
Và đột nhiên, tôi hiểu điều gì đã khiến ông gọi lại cho tôi. Không phải vì bức email mà tôi đã gửi, hay vì mối quan tâm của ông về các ngôi nhà cho thuê. Đó là vì những sự cố mất điện vào ban đêm; ánh đèn pin tôi đã thấy ở con dốc. Thực tế cho thấy ông cũng nghi ngờ điều gì đó đang xảy ra ở đây.
“Đúng vậy!” - Tôi nói: “Chuyện đó đã xảy ra một vài lần. Lưới điện bị sập hoàn toàn. Tôi đã phải đi gạt lại cầu giao. Có lẽ ông nên gọi thợ tới xem qua.”
“Được rồi, tốt, cảm ơn cô. Có gì khác nữa không?”
Cô đã phải mạo hiểm những gì, Avery? Lúc đó, ông đã hỏi tôi điều đó khi gọi tôi vào văn phòng. Khi ông giao cho tôi công việc của Sadie. Vì tôi biết rằng ông hiểu. Tôi đã mạo hiểm vị trí của tôi trong thế giới của họ. Tôi đã đánh cược tình bạn của mình với Sadie. Vị trí tôi từng có, để đổi lấy vị trí ngày hôm nay.
Bạn sẽ không đạt được thành quả lớn nếu không dám mạo hiểm. Và bây giờ, tôi đang tuyệt vọng với những gì tôi đã mất.
“Tôi muốn giải thích về chuyện giữa tôi và Bianca, về chuyện...”
“Không cần đâu, Avery.”
Giọng ông vẫn không đổi và được kiểm soát, tôi cảm thấy nhịp tim của mình chậm lại, những ngón tay dần dãn ra.
“Nghe này!” - Ông nói tiếp: “Tôi đánh giá cao sự giúp đỡ của cô trong năm khó khăn vừa qua. Trên thực tế, tôi tin rằng công việc sẽ không diễn ra suôn sẻ như vậy nếu không có cô. Nhưng chúng tôi sẽ chuyển trách nhiệm của cô cho một quản lý của công ty vào mùa tiếp theo.”
Tôi chờ một nhịp rồi hai, chờ xem ông có nói thêm điều gì khác không, và liệu lời nói của ông có đang rẽ theo hướng khác - một cơ hội mới. Nhưng sự im lặng kéo dài quá lâu và ông phải gọi tên tôi, chỉ để chắc rằng tôi vẫn đang nghe ông nói.
“Tôi hiểu rồi!” - Tôi nói. Tôi đã bị sa thải. Chỉ đơn giản như vậy thôi. Nhà của tôi và công việc của tôi, tất cả đều đã bị tước đi.
Và rồi giọng nói của ông thay đổi. Thấp hơn, khẳng định bản thân hơn, mạnh mẽ hơn. “Tôi đã cho cô một cơ hội. Nghĩ rằng cô sở hữu một thứ gì đó khác biệt, đáng thời gian và công sức. Nhưng có vẻ như tôi đã đánh giá cô quá cao. Có lẽ là một thiếu sót từ phía tôi.”
Tôi cảm nhận được một sự đau đớn nhói buốt trong cơ thể mình. Giờ thì tôi có thể tưởng tượng ra cảnh ông nói những lời tương tự với Sadie, khi cô đứng ở phía bên kia bàn của ông trong văn phòng ở trên tầng, khi ông giao công việc của cô cho tôi. Tôi không trả lời, bởi có một ranh giới giữa tham vọng và tuyệt vọng, và ông ấy chỉ coi trọng cái trước.
Tất cả những gì tôi có thể làm là giữ hơi thở ổn định và không thốt ra những lời thừa thãi - như tôi đã học. Và sau đó ông quay trở lại tông giọng đều và chuyên nghiệp, mong đợi câu trả lời từ tôi. “Tôi đã kiểm tra lịch trình và đây là tuần cuối của mùa này, phải không?”
“Đúng vậy!” - Tôi trả lời. Tuần sau là tuần của Ngày Lao động và thị trấn sẽ vắng khách du lịch ngay sau đó.
“Được rồi. Vậy cô cứ làm việc bình thường và chốt sổ năm nay. Vào Cuối Mùa, chúng tôi sẽ trả tiền công cho cô.” Sau đó, ông gác máy. Tôi lắng nghe sự yên tĩnh xung quanh mình, mặc dù cuộc gọi đã bị ngắt kết nối. Tại sao tôi không nhìn thấy điều này? Khi Parker đến. Khi Bianca đuổi tôi ra khỏi nhà. Và tập tin trong máy tính của tôi. Sadie đã cố gắng chỉ cho tôi một cái gì đó. Chờ tôi để ý tới cô. Đứng ở cửa phòng tôi, trong chiếc váy màu xanh, áo len màu nâu và đôi xăng đan màu vàng đó.
Tôi cảm thấy có gì đó dâng trào từ trong xương tủy. Cùng thứ cảm xúc tôi đã cảm thấy khi tôi đẩy Faith, khi Connor tìm thấy tôi cùng với một người khác, một khúc dạo đầu cho sự hủy diệt. Tôi đã cảm thấy nó một lần nữa khi Greg gọi tôi là quái vật của Sadie. Nhưng chẳng phải đó là tôi sao? Ai có thể hiểu rõ hơn tôi những thăng trầm trong cuộc sống của cô ấy? Điều đã dẫn tới cái chết của cô?
Ánh sáng của máy tính chuyển sang màu xanh, màn hình nhấp nháy khi nó khởi động trở lại. Tôi rùng mình, chợt nhớ tới lời cảnh báo của Connor, bảo rằng tôi hãy dừng lại. Vì anh có thể nhìn thấy mối nguy hiểm ngay lập tức. Một tập tin ẩn và Sadie giờ đây đã chết. Một thứ gì đó quan trọng đến mức có người phải chết vì nó.
Tôi ngồi ở bàn bếp, cố gắng hiểu mọi chuyện.
Có thể tệp tin này thậm chí còn không liên quan tới Littleport. Bước đầu tiên, tôi có thể tìm hiểu số chuyển tiền định tuyến có thuộc một trong những ngân hàng địa phương của chúng tôi hay không. Ngay cả khi nó không phải, điều đó cũng có thể không có ý nghĩa gì - vì ngân hàng có rất nhiều chi nhánh tại địa phương và trực tuyến. Nhưng đó là một điểm khởi đầu. Có hai ngân hàng địa phương trong thị trấn và tôi là khách hàng ở một trong hai ngân hàng đó. Đêm qua tôi đã kiểm tra, số tài khoản không khớp với số chuyển tiền định tuyến trong sổ séc của tôi.
Tôi gõ ngón tay trên bàn bếp. Nghĩ đến việc gọi cho Connor: Này, bây giờ anh đang đăng ký ngân hàng nào? Anh có thể cho em biết số chuyển tiền định tuyến của anh được không? Tôi tự hỏi liệu mình có thể gọi ngân hàng và nhờ họ xác nhận hay không, nhưng bây giờ là Chủ nhật và cả hai ngân hàng đều đóng cửa.
Tôi đẩy lùi ghế ở bàn bếp. Bà tôi sử dụng ngân hàng còn lại. Bà đã thêm tên tôi vào tài khoản của mình để khi bà mất, tôi không phải chờ bất kỳ tờ di chúc nào - tôi có quyền truy cập trực tiếp vào quỹ, dù số tiền bà để lại cũng không nhiều nhặn gì. Nhưng tôi biết mình vẫn có thông tin tài khoản ở đâu đó. Trong chiếc hộp đó, nơi tôi giữ tất cả các giấy tờ tài sản của gia đình chúng tôi. Mọi thứ trước đây từng là của bà và bố mẹ tôi, giờ đây đã trở thành của tôi.
Các giấy tờ vẫn còn nguyên vẹn. Tôi lục tìm trong chiếc hộp cho đến khi tìm thấy tập tài liệu cũ. Bên trong, tôi tìm thấy một tấm séc bị hủy bỏ mà tôi đã sử dụng để chuyển tiền từ tài khoản của bà sang cho tôi.
Tôi mang tờ séc đến chỗ máy tính, đọc số tài khoản để kiểm tra lại.
Tờ giấy run lên trong tay tôi. Số hoàn toàn trùng khớp. Chính là ngân hàng này. Một chi nhánh ở Littleport.
Nhưng tôi không thể ngừng nhìn. Tôi nhìn màn hình, sổ séc. Quay lại màn hình.
Tôi cúi xuống gần hơn, nín thở. Đọc chúng hai lần.
Không chỉ số chuyển tiền định tuyến phù hợp. Mà cả tài khoản. Một trong những số tài khoản, một trong những người nhận số tiền này, là bà ngoại của tôi.
Căn phòng chao đảo xung quanh tôi.
“Chờ đã.” Tôi nói ý nghĩ của mình thành tiếng, cho dù không biết mình nói điều đó với ai. Chỉ là tôi cần ngừng lại một chút.
Mỗi gia đình đều có những bí mật, Avery. Connor đã nói những lời này đêm qua, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều đó cũng áp dụng cho gia đình tôi.
Những lời Erica nói trong phòng khách của tôi - rằng Sadie đã gọi đích danh tên tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ điều này có thể đúng. Không bao giờ dừng lại để nghĩ điều gì đã khiến cô chú ý đến tôi ngay từ đầu.
Nhưng bằng chứng ở ngay trước mắt tôi.
Tôi lùi khỏi bàn, suy nghĩ lại mọi thứ. Phòng tắm. Sadie quay lại và tìm thấy tôi ở đó. Màu đỏ lan dần lên cổ cô.
Có phải cô đã biết tôi ở trong đó?
Con dao cắt vào tay tôi. Giấy vệ sinh ép tay để cầm máu.
Cẩn thận đừng để bị thương. Cô đã nói điều đó rất rõ ràng, rất nghiêm túc, khi tôi đã đứng quá sát mép vực.
Như thể, từ trước đến nay cô đã biết.
Cô đã nhìn thấy tôi trong bếp của nhà cô. Đi theo tôi. Biết điều tôi đã làm.
Sau đó, cô đã tìm thấy cuốn nhật ký đó và biết những mơ ước và nỗi sợ hãi mà tôi giấu kín. Rồi giữ bí mật toàn bộ mọi chuyện.
Cô ấy muốn gì ở tôi? Cô ấy có biết tôi đã từng lẻn vào nhà cô không? Cố gắng để chui vào bên trong, với Faith và Connor?
Rằng tôi đã quan sát nhà cô từ chiếc thuyền của Connor, nhìn chằm chằm vào những ô cửa sổ lớn đó - rằng tôi muốn được giống như cô???
Cô đã tìm thấy tôi trên bãi biển và đi về cùng tôi. Mời tôi vào nhà cô, vào cuộc đời cô. Chào mừng tôi...
Hoặc là. Hoặc là...
Biến tôi thành một thứ gì đó thuộc về cô. Ôi không. Không, Sadie.
Đưa tôi tới ăn tối, quan sát khuôn mặt cứng đờ của bố mẹ cô. Nụ cười vô hồn của cô. Bây giờ hai người chịu nhìn con rồi chứ?
Tôi là một câu chuyện buồn mà cô muốn chia sẻ với gia đình: Hãy nhìn chuyện gì đã xảy ra với cô gái này. Không có gia đình, không có nơi nào để sống. Hai người sẽ giang tay giúp đỡ chứ? Điều Grant nói, khi họ cho tôi ở chái nhà cho khách: Đây là điều đúng đắn.
Hình xăm trên cơ thể tôi, giống như của cô, hình dạng của một S - tôi đã tìm thấy cậu và cậu thuộc về tôi, trong chính ngôi nhà này, với tôi.
Đừng có nghĩ tới chuyện đó, cô nói khi anh trai cô đi ngang qua.
Cô ấy tin rằng tôi là một bí mật. Và, giống như những điều mà người dân địa phương sẽ bàn tán, cô đã phơi bày tôi trước ánh sáng. Hãy xem tôi đã tìm thấy gì, hãy nhìn điều tôi đã làm.
Cô ấy tin rằng tôi cũng là người nhà Loman.