Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Vào lúc hoàng hôn, có một cơn bão đang dần hình thành ở ngoài khơi. Tôi có thể cảm nhận được nó đang đến, ẩn hiện trong những đám mây đen đang dần hiện ra phía chân trời. Tôi cảm thấy nó trong cơn gió thổi từ phương Bắc tới, lạnh hơn hẳn so với không khí buổi tối. Dự báo thời tiết không hề nhắc tới một trận giông bão sắp ập đến, nhưng những cơn bão vẫn thường ập đến bất ngờ vào một đêm mùa hè ở Littleport.

Tôi rời khỏi con dốc quen thuộc, nơi mà tôi vẫn thường tưởng tượng rằng Sadie sẽ đứng ở đó chờ tôi. Chiếc váy màu xanh của cô bay trong gió, mái tóc vàng bay lòa xòa trên gương mặt, đôi mắt cô nheo lại. Các ngón chân nằm ngoan ngoãn trong chiếc xăng đan và cơ thể của cô đã bớt gầy hơn trước. Đó chính là thời điểm khi cuộc sống của cô hạnh phúc nhất. Tôi thường tưởng tượng điều cuối cùng cô định viết cho tôi khi đứng ở vách đá:

Có rất nhiều điều cậu không biết về tớ.

Tớ không thể tiếp tục sống được nữa.

Xin đừng quên tớ nhé!

Nhưng cuối cùng, chỉ có sự im lặng đến ghê người của Sadie Loman, cô luôn biết cách khiến mọi người muốn nhiều hơn nữa.

Khu bất động sản rộng lớn của nhà Loman từng cho tôi có cảm giác giống một mái ấm, ấm áp và thoải mái, gỗ bao quanh nhà màu xám xanh, cửa ra vào và các tấm kính được ốp gỗ màu trắng, mọi chiếc đèn trong nhà đều được thắp sáng vào những đêm mùa hè khiến cho ngôi nhà giống như tràn đầy sức sống. Giờ đây nó chỉ còn là một cái vỏ tối tăm và trống rỗng.

Vào mùa đông, việc không phải mang bộ mặt tươi cười niềm nở với mọi người trở nên dễ dàng hơn khi tôi phải xử lý việc bảo trì các tài sản bất động sản xung quanh thị trấn, điều phối các phòng được đặt trong tương lai, giám sát việc xây dựng mới. Tôi đã quen với sự tĩnh lặng kéo dài của mùa đông. Nhưng khác với mùa hè nhộn nhịp khi các vị khách kéo tới, khi tôi phải làm việc, mỉm cười và giao tiếp liên tục, sự yên ắng khiến tôi cảm nhận rõ rệt những bóng ma đang lẩn khuẩn trong bóng tối.

Bây giờ vào mỗi buổi tối, khi tôi đi bộ đến ngôi nhà dành cho khách thì những đồ vật ở đó như đang thôi miên tôi khiến tôi nhìn mãi không dứt. Tôi sẽ nghĩ về những kỉ niệm đẹp, về Sadie. Nhưng điều duy nhất tôi có thể thấy trên khung cửa sổ màu tối là hình ảnh phản chiếu bị bóp méo của tôi đang nhìn lại mình. Giống như đó chính là bóng ma đang ám lấy tôi vậy.

Ngay sáng ngày hôm sau cái chết của Sadie, có hai vị sĩ quan đến tìm tôi để lấy lời khai về những người trong bữa tiệc ngày hôm đó. Thám tử phụ trách điều tra về cái chết của Sadie không ai khác chính là người đàn ông tôi đã gặp ở vách đá đêm hôm trước. Anh ta tự giới thiệu là thám tử Collins, và mọi câu hỏi đều đến từ anh ta. Anh ta muốn biết lần cuối tôi gặp Sadie, liệu cô ấy có nói cho tôi biết kế hoạch của cô ấy vào tối hôm đó không, hay cô ấy đã cư xử thế nào vào ngày hôm đó? Câu trả lời lần lượt của tôi là: Gặp ở đây, trong ngôi nhà dành cho khách, khoảng giữa trưa. Cô ấy đã không nói gì với tôi cả. Cô ấy cư xử như Sadie của mọi ngày.

Nhưng những câu trả lời của tôi nghe thật xa lạ, giống như đang trả lời qua một bộ đàm bị ngắt quãng vậy. Tôi vừa trả lời vừa chìm sâu trong suy nghĩ.

Cô, Luciana và Parker mỗi người đến bữa tiệc một cách riêng biệt. Tại sao lại như vậy?

Tôi đã ở đó đầu tiên. Luciana đến tiếp theo. Parker đến cuối cùng.

Vị thám tử dừng lại và hỏi: Connor Harlow thì sao? Chúng tôi nghe nói anh ta đã có mặt ở bữa tiệc.

Một cái gật đầu. Một khoảng im lặng. Đúng là Connor cũng ở đó.

Tôi nói với họ về tin nhắn, cho họ xem điện thoại của tôi và thề rằng cô ấy đã định trả lời tin nhắn của tôi khi tôi nhắn tin cho cô. Thám tử Collins hỏi: Lúc đó cô đã uống bao nhiêu ly rượu rồi? Và tôi đã nói là hai, trong khi thực chất là ba.

Anh ta xé một tờ giấy ra khỏi sổ ghi chép của mình, viết một danh sách tên của chúng tôi và yêu cầu tôi điền thời gian chính xác nhất có thể khi từng người có mặt tại bữa tiệc. Tôi ước tính Luce xuất hiện vào khoảng thời gian tôi gọi cho Sadie, Parker đến vào thời điểm tôi gửi tin nhắn, hỏi cô ấy đang ở đâu.

Avery Greer - 18 giờ 40 phút

Luciana Suarez - 20 giờ

Parker Loman - 20 giờ 30 phút

Connor Harlow -?

Tôi không chắc Connor đến lúc nào, Connor đã ở đó trước Parker. Tôi không chắc là khi nào.

Thám tử Collins với tay lấy tờ giấy, mắt lướt qua danh sách.

Có một khoảng cách lớn về thời gian dự tiệc giữa cô và những vị khách.

Tôi nói với vị thám tử rằng tôi là người tổ chức tiệc và những người lần đầu dự bữa tiệc Cuối Mùa thì thường đến sớm hơn những người khác.

Cuộc điều tra sau đó diễn ra rất chặt chẽ, điều mà người nhà Loman phải đánh giá cao nếu xét tình hình lúc đó. Ngôi nhà vẫn tối đen khi Grant và Bianca đến vào giữa đêm, và được báo tin về cái chết của Sadie.

Khi công ty dọn dẹp và chiếc xe van xuất hiện trước ngày Lễ tưởng niệm để quét bụi mạng nhện, lau dọn quầy, mở cửa bể bơi, tôi đứng phía sau tấm rèm của nhà khách, nghĩ rằng có lẽ nhà Loman sẽ quay lại. Họ không phải là kiểu người vì tình cảm mà sẽ ở lại, hoặc sẽ không ở lại khi chưa chắc chắn về điều gì. Họ là kiểu người luôn làm việc theo pháp luật, trọng lời hứa và luôn rõ ràng, dù bất kể giá nào.

Kết luận về cái chết của Sadie được cảnh sát đưa ra không lâu sau đó: Không hề có dấu hiệu bị hãm hại. Trong máu cô ấy không có dấu hiệu của việc sử dụng chất kích thích hay cồn. Không hề có sự thiếu nhất quán trong các cuộc thẩm vấn. Dường như không ai có động cơ hay cơ hội làm tổn thương Sadie Loman. Bất cứ ai có mối quan hệ với cô ấy đều đã đến dự bữa tiệc Cuối Mùa. Nói cách khác, Sadie đã tự tử bằng cách nhảy xuống vách đá.

Họ nói rằng, rất khó để vừa đau buồn vừa bịa ra bằng chứng ngoại phạm. Mọi chuyện sẽ thật dễ dàng nếu chúng tôi muốn đổ tội cho ai đó để đổi lấy sự bình yên trong tâm trí của mình. Nhưng không ai trong chúng tôi làm điều độc ác đó, và tôi nghĩ điều đó thể hiện bản tính tốt bụng của Sadie. Không ai trong chúng tôi tưởng tượng nổi có người lại muốn hại chết cô.

Tôi nói với các thám tử: “Có khi nào cô ấy đã trượt ngã?” Đây cũng là điều tôi rất muốn tin, bởi như vậy có nghĩa là tôi đã không hề bỏ lỡ điều gì về Sadie, những dấu hiệu bất thường từ cô ấy, những khoảnh khắc mà tôi đã có thể can thiệp. Nhưng chính đôi xăng đan đã khiến họ nghĩ khác. Một động thái có chủ ý. Đôi xăng đan vàng bị bỏ lại. Giống như cô ấy đã dừng lại để cởi ra trên đường đi tới vách đá. Một thoáng dừng lại, trước khi cô tiếp tục...

Tôi không muốn tin vào điều đó, ngay cả khi gia đình cô đã chấp nhận sự thật này. Sadie là người vẫn luôn ở bên tôi những lúc khó khăn, cô ấy là đồng minh của tôi, nguồn động lực giúp tôi vui sống suốt những năm qua. Nếu tôi tin rằng cô ấy đã tự vẫn thì mọi thứ xung quanh tôi sẽ sụp đổ giống như đêm đó.

Vào buổi tối hôm đó, sau các cuộc thẩm vấn, họ đã tìm thấy một tờ ghi chú trong thùng rác nhà bếp. Tờ giấy có lẽ đã bị quét chung với mớ hỗn độn của bữa tiệc, nhưng trong lúc nỗ lực lau dọn Luce đã tìm thấy nó. Luce muốn giúp căn nhà phần nào trở lại trạng thái sạch sẽ, gọn gàng trước khi Grant và Bianca có mặt vào giữa đêm. Tôi không biết trong tờ ghi chú đó đã ghi những gì, đó có thể là một bản nháp mà Sadie cảm thấy không phù hợp, nhưng nó là thứ đã khiến cho cảnh sát và nhà Loman tin rằng cô đã tự tử.

Tôi đã không hề nhận thấy bất kỳ dấu hiệu nào về sự khác biệt của cô ấy. Kể cả nguyên nhân hay thứ gì đã ảnh hưởng khiến Sadie đi đến quyết định đó. Nhưng tôi biết sự trầm cảm có thể bủa vây chúng ta rất nhanh và chúng ta có thể che giấu nó thật kỹ bằng vẻ bề ngoài luôn tỏ ra là mình vẫn ổn.

Tôi biết chính xác những gì Littleport có thể làm.

Từ đó đến nay, tôi sống một mình ở đây.

Vẫn sống và làm việc ở căn nhà dành cho khách.

Chái nhà[1] này có phòng ngủ được trang trí giống như một phiên bản nhà búp bê của nhà chính, đều sử dụng sàn gỗ tối màu. Nhưng diện tích nhỏ hơn, trần nhà thấp hơn, độ dày của cửa sổ đủ để nghe thấy tiếng gió rít vào ban đêm. Góc nhìn ra biển bị che khuất một phần bởi những tán cây.

Tôi ngồi ở bàn làm việc trong phòng khách, hoàn thành những công việc giấy tờ cuối cùng trước khi đi ngủ. Một trong những ngôi nhà cho thuê hồi đầu tuần đã có một sự cố xảy ra, một chiếc tivi màn hình phẳng bị hỏng, bề mặt bị nứt và rụng ra, treo lơ lửng trên tường; ở phía dưới có một bình gốm bị vỡ. Những người thuê nhà đã thề rằng không phải là lỗi của họ. Mặc dù trong nhà không bị mất thứ gì và cũng không có dấu hiệu của việc đột nhập, nhưng những người thuê nhà vẫn tuyên bố rằng có một kẻ đã đột nhập vào nhà khi họ ra ngoài.

Họ đã rất hoảng loạn khi gọi cho tôi và tôi đã vội vã lái xe đến đó. Họ run rẩy chỉ cho tôi thấy những thiệt hại khi tôi đi khảo sát hiện trường. Ngôi nhà này vốn không rộng, lại bị thời tiết bào mòn theo năm tháng và nằm ở rìa trung tâm thành phố, nhưng sức hấp dẫn của nó nằm ở chỗ con đường dẫn đến ngôi nhà được mở rộng đến bờ biển. Có lẽ đây là lý do mà chúng tôi gọi ngôi nhà là End Trail. Bây giờ, những người thuê nhà lại thấy sự nguy hiểm như luôn tiềm ẩn xung quanh họ.

Họ một mực khẳng định rằng đã khóa cửa trước khi rời đi. Họ cam đoan như vậy, đồng nghĩa với việc lỗi nằm ở phía tôi. Cách họ liên tục nói rằng: Chúng tôi đã khóa cửa, chúng tôi luôn làm vậy! - khiến tôi không muốn tin họ. Tôi thậm chí còn tự hỏi liệu họ cố đang cố che đậy một điều gì đó chăng: Một cuộc cãi vã, ai đó ném chiếc bình, cho đến khi bay vào chiếc tivi và cả hai món đồ cùng vỡ tan.

Dù thế nào thì chuyện cũng đã xảy ra rồi. Sự cố này không đủ lớn để công ty đâm đơn khiếu nại, nhất là khi đây là gia đình trong suốt ba năm qua đều đến đây ở đến hết tháng 8.

Tôi nằm dài trên đi văng, tay với lấy chiếc điều khiển ti vi. Tôi có thói quen nằm ngủ khi ti vi vẫn bật. Tiếng nói trầm phát ra ở phòng bên cạnh hòa cùng âm thanh của gió rít qua khung cửa sổ.

Tôi đã trải qua quá nhiều sự mất mát để chấp nhận rằng nỗi đau sẽ phai dần theo thời gian, nhưng những ký ức thì sẽ còn mãi, những khoảnh khắc cứ hiện đi hiện lại trong đầu tôi. Trong sự im lặng, tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là giọng nói của Sadie, gọi tên tôi khi cô bước vào phòng tôi. Đó cũng là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy.

Thỉnh thoảng, trong ký ức của tôi, cô ấy sẽ nán lại ở lối vào như đang đợi tôi hay để ý một điều gì đó.

Tôi tỉnh dậy trong sự tĩnh lặng.

Trời vẫn còn tối, những tiếng ồn từ tivi đã biến mất. Không có gì ngoài tiếng cửa sổ rung lên khi có cơn gió mạnh từ đâu đó ngoài khơi thổi vào. Tôi bật đèn bàn cạnh giường ngủ, đèn không sáng. Có lẽ lại mất điện rồi.

Chuyện này xảy ra ngày càng thường xuyên hơn vào ban đêm, tôi luôn phải tìm đèn pin đi bật cầu giao đặt ở nhà để xe. Đó là lẽ thường tình khi bạn sống tại một thị trấn như thế này. Biệt lập, quá xa thành phố, và quá nhạy cảm với môi trường xung quanh. Cơ sở hạ tầng ngoài bờ biển dù đã được đầu tư rất nhiều nhưng chưa đáp ứng nhu cầu của người dân. Hầu hết các nhà đều có máy phát điện dự phòng cho mùa đông, để đề phòng khi một cơn bão lớn ập đến và làm sập lưới điện trong một tuần hoặc kéo dài hơn.

Mất điện vào mùa hè ở đây giống như một sự tra tấn vì vào thời điểm đó dân số ở đây đã tăng gấp ba lần. Ai cũng dùng điện dẫn đến điện áp bị quá tải. Nhưng lần này tôi nhận thấy có chút khác biệt, chỉ có nhà tôi bị mất điện. Có lẽ tôi nên gọi thợ điện đến kiểm tra.

Khi nghe tiếng gió bên ngoài, tôi gần như đã định đợi đến sáng, nhưng pin điện thoại đang ở mức vạch đỏ và tôi không thích ý nghĩ sẽ ở đây một mình, không có điện, cũng không có điện thoại. Tôi cầm đèn pin chạy dọc theo con đường về phía gara, tôi nhận ra đêm lạnh hơn mình nghĩ. Cánh cửa kim loại của hộp cầu chì lạnh ngắt và hơi hé ra. Có một lỗ khóa ở phía dưới, nhưng tôi đã cạy nó ra vào đầu tháng khi sự cố mất điện lần đầu xảy ra. Tôi bật công tắc chính và đóng sập cánh cửa kim loại, đảm bảo lần này nó được chốt chặt.

Tôi quay lại ngôi nhà, một cơn gió lạnh khác thổi qua và rồi âm thanh của cánh cửa đóng sầm nghe sắc lẹm trong bóng đêm khiến tôi rợn tóc gáy. Âm thanh đó phát ra từ chái nhà của ngôi nhà chính, ở phía bên kia của nhà để xe.

Đầu tôi đang tưởng tượng đến việc: Một chiếc ghế hồ bơi bị gió cuốn, một mảnh vỡ nào đó va đập vào bên hông nhà. Hoặc một cánh cửa nào đó mà tôi đã quên khóa chặt - như cái cửa sau chẳng hạn.

Hộp đựng chìa khóa dự phòng được giấu ngay dưới một hòn đá ở hiên nhà, ngón tay tôi mò mẫm bấm mã trong bóng tối hai lần trước khi nắp bật mở.

Một cơn gió nữa thổi qua, thêm tiếng động khác, lần này gần hơn - âm thanh phát ra đâu đó gần bản lề của cánh cổng, vang vọng trong đêm khi tôi chạy lên các bậc thềm trước hiên nhà.

Tôi cảm nhận có điều gì đó không ổn ngay khi nhét chìa vào ổ khóa, nó đã được mở sẵn. Tôi đẩy cửa vào trong, tay cố gắng tìm công tắc ở tiền sảnh để bật chiếc đèn chùm chiếu sáng khắp căn phòng.

Đó là lúc tôi nhìn thấy một thứ gì đó. Qua tiền sảnh, dọc hành lang ở phía cuối căn nhà. Bóng của một người đàn ông, đứng trước cửa kính ở cửa hiên, một cái bóng được nhìn thấy rất rõ nhờ ánh sáng chiếu rọi của ánh trăng.

“Oh!” - Tôi nói và lùi lại một bước khi anh tiến lại gần hơn.

Tôi có thể nhận ra hình dạng của anh ở bất cứ đâu. Parker Loman.

❀ ❀ ❀

[1] Gian nhỏ lợp một mái tiếp vào đầu hồi của nhà chính theo lối kiến trúc dân gian.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.