21 giờ tối
Đây là một sai lầm.
Tôi đứng trên hiên trước của ngôi nhà Blue Robin, quan sát mọi người xuất hiện sau những lùm cây theo nhóm hai và ba, tay mang theo đồ uống, cười đùa. Đi bộ qua những khu rừng rậm sau khi đỗ xe ở nơi an toàn, một số người thậm chí còn không vào bằng cửa trước mà thay vào đó đi vào bằng lối cửa sau. Tôi hy vọng biển sẽ nuốt chửng những tiếng ồn mà chúng tôi gây ra.
Bữa tiệc đáng lẽ ra sẽ được tổ chức ở nhà Loman, nhưng Sadie đã kịch liệt chống đối quyết định này. Cô và Parker đã cãi nhau về chuyện đó. Là một người đã quen sống với nguyên tắc, Parker nói rằng như vậy là công bằng. Và Sadie đã chống đối sự kiểm soát của anh: Anh có thực sự muốn từng đó người vào nhà chúng ta không? Lục lọi đồ đạc của chúng ta? Vào phòng của chúng ta? Anh biết những bữa tiệc như thế này sẽ hỗn loạn ra sao mà.
Parker đã cố gắng lý giải từng câu hỏi của Sadie, đó là cách anh vẫn thường làm trong kinh doanh và trong cuộc sống: Avery có thể giúp theo dõi mọi thứ. Chúng ta có thể cấm họ không được vào phòng ngủ.
Ồ, vậy ư? - Cô nói, mắt mở to với thái độ chế giễu. Các phòng làm gì có khóa, anh định cấm họ vào bằng cách nào? Với một tấm rào chắn làm từ gỗ hay đồ trong nhà ? Anh sẽ đánh nhau với họ nếu họ không làm theo ý anh ư?
Em vô lý quá đấy Sadie. - Parker nói và quay đi, đó là hành động sai lầm.
Tôi cảm thấy vai mình căng cứng khi Sadie hít vào một hơi và nghiêng người về phía anh. Được thôi, anh là người sẽ phải giải thích với bố tại sao bàn làm việc của bố lại bị phá hỏng bởi những người dân bản địa say xỉn, và nói với Bee ai là người đã nôn ọe trong nhà bếp của bà ấy.
Anh cười. Chúa ơi, sẽ không có ai đi phá nát một chiếc bàn đâu, Sadie. Đừng cư xử như thể tất cả mọi người đều thiếu ý thức như thế. Và thực sự mà nói... - Anh nói, mắt nhìn cô: Chẳng có gì có thể tệ hơn điều em đã làm đâu.
Đến lúc đó thì tôi nhảy vào để can hai người họ. Chúng ta có thể tổ chức ở một trong những ngôi nhà cho thuê. - Tôi nói. Có hai ngôi nhà trống lịch trong tuần đó.
Sadie gật đầu, khuôn mặt và nắm tay cô dần thư giãn. Tôi có thể thấy Parker cân nhắc ý tưởng đó, quai hàm của anh siết lại khi anh ngẫm nghĩ. Sunset Retreat. - Anh nói: Nó có không gian lớn hơn.
Nhưng tôi lắc đầu, không ai biết rõ các ngôi nhà cho thuê hơn tôi. Không! - Tôi nói: Ngôi nhà Blue Robin riêng tư hơn, sẽ không có ai biết chúng ta tổ chức tiệc ở đó.
Nhưng bây giờ, khi đứng ở hiên lúc bữa tiệc bắt đầu trở nên sôi nổi, tôi không chắc về điều đó nữa. Ô tô xếp dọc hai bên đường, như vậy sẽ vi phạm luật phòng cháy chữa cháy vì không còn chỗ trống trên đường phố. Tôi rướn cổ để tìm xe của mình, tôi đã đậu xe ở rìa phần đường dành cho lái xe trên đoạn đường ngắn của Sunset Retreat, hướng ra ngoài để ngăn không cho những chiếc xe khác đậu ở đó. Ai đó đã chặn đầu xe của tôi bằng cách đỗ xe ở ngay đầu lối vào đường lái xe.
Che khuất bởi những tán cây và bóng tối, tôi không thể biết chắc dòng xe kéo dài tới đâu. Ở đây không có đèn đường, chỉ có ánh đèn hắt ra từ hiên trước, và những ánh đèn pha thi thoảng lại chiếu sáng các vỉa hè khi có xe đi ngang qua.
“Mọi chuyện ổn chứ?” - Parker đứng ngay sau lưng tôi. Anh cau mày, nhìn qua vai tôi vào bóng tối.
“Mọi thứ vẫn ổn.” Trong đầu tôi có một danh sách những điều khiến tôi lo lắng: số người đến dự tiệc, số lượng rượu, rằng tôi đã quên không cất những món đồ dễ vỡ, quên không cuộn tấm thảm bên dưới đồ đạc quanh nhà, nếu bị dây bẩn thì chúng sẽ khó để thay thế.
Nhưng tối nay tôi sẽ không phải lo những vấn đề đó nữa, đêm nay tôi có thể quên đi những mối lo lắng.
Tôi đi theo Parker vào trong, nhưng bị lạc mất anh trong đám đông ở nhà bếp. Một lần nữa tôi bị anh “dắt mũi”.
Nhạc đã chuyển sang một thể loại mới, cuồng loạn hơn và không ai nhảy hay lắc lư theo nhịp nữa. Có một nhóm đang tụ tập ở quầy bếp với hàng loạt các ly rượu xếp vương vãi trên bàn.
Tôi hòa vào nhóm. “Nâng ly nào!” - Tôi sẽ nói với một ly trên tay và mỉm cười.
“Đúng lúc lắm!” - Chàng trai ngồi cạnh tôi nói. Tôi nhận ra anh ta một cách mơ hồ, nhưng anh ta trẻ hơn một chút, và tôi đã từ bỏ việc ghi nhớ tên của những vị khách mới. “Tôi vừa kể với mọi người về Greg và Carys Fontaine.” - Anh ta nói tiếp.
Greg đập mạnh cái ly xuống, miệng há hốc.
“Đừng có mà chối.” - Chàng trai ngồi cạnh tôi nói rồi cười lớn. “Tôi đã nhìn thấy cậu ở bãi đá”. Greg lắc đầu và mỉm cười trước khi uống thêm một ly rượu nữa và chuyển sang chuyện khác.
Đó là trò chơi bắt người chơi phải nói ra những bí mật, những cuộc hẹn hò và sự hối tiếc. Một trò chơi không có quy tắc và không có lối thoát ngoài việc bắt người chơi phải uống thêm nhiều hơn. Nếu một bí mật được nói ra, hoặc bị tiết lộ, bạn sẽ phải uống. Và sau đó sẽ đến lượt bạn làm điều tương tự. Từng người, từng người tham gia trò chơi và đến nay thì tôi đã quên hoàn toàn tên bọn họ.
Sáu năm trước, tôi và Sadie đã đứng cạnh nhau tham gia vào một trò chơi gần giống như thế này. Chúng tôi cảm thấy thoải mái khi ở cạnh nhau sau ngày định mệnh ở bãi biển, cùng nhau tận hưởng những tháng mùa hè một cách không có kế hoạch và không thể cưỡng lại, bữa tiệc Cuối Mùa là một sự kiện giúp chúng tôi gắn bó với nhau hơn.
Một trong những người bạn của Parker đã chỉ ngón tay vào Sadie và nói: Em đã đến nhà tôi với anh trai của tôi. Màu đỏ đã bắt đầu nổi rõ trên cổ cô, nhưng thay vì chùn bước, cô đã đảo ngược tình thế. Anh nói đúng, em đã đến nhà anh. Nhưng anh có thể trách em sao? Ý em là nhìn này, nhắc đến chuyện đó thôi cũng đủ khiến em đỏ mặt.
Cái cách cô chấp nhận những chuyện xấu hổ một cách tự tin khiến cô trở nên táo bạo hơn. Cô đã từng nói với tôi rằng giấu cũng chẳng ích gì nếu mọi thứ đều hiển hiện trên mặt. Tôi để ý ánh mắt của anh chàng đó đi theo cô suốt cả buổi tối. Vào thời điểm đó cô vẫn còn khá gầy, người nhỏ nhắn gần giống một đứa trẻ con, rất dễ bị bỏ qua nếu chụp chung với những cô gái khác. Nhưng kể cả vậy, cô vẫn có thể nhanh chóng thu hút sự chú ý của bạn.
Nhìn lại, đó có lẽ là điều hay nhất tôi học được từ cô, ý nghĩ rằng bạn không cần phải xin lỗi vì những gì bạn đã làm, hay vì con người bạn. Trong tất cả những điều tôi nhận được trong mùa hè đầu tiên thì đây là lời hứa có sức quyến rũ nhất.
“Này!” - Greg nói. Mắt anh ta nhìn quanh căn phòng, rồi uể oải quay về phía tôi. “Sadie đâu?”
Greg Randolph. Sau sáu năm tham gia bữa tiệc, tôi đã ghi nhớ tên của anh ta. Từ những bí mật mà Sadie chia sẻ, cách cô nhận xét mọi người trong một câu nói. Nhà của anh ta nằm trên một vùng núi có tên là Hawks Ridge, với độ xa hoa gần bằng ngôi nhà của nhà Loman. Nhưng điều tôi nhớ rõ nhất về Greg Randolph là lời đánh giá đầu tiên của Sadie về anh ta: Một kẻ nát rượu, giống như cha anh ta. Trước kia anh ta khá cơ bắp với bờ vai rộng, nhưng giờ đang dần chuyển sang mập mạp, nét góc cạnh của khuôn mặt dần biến mất; mái tóc đen chải ngược, một vết rám nắng gần như chạy dọc theo khuôn mũi. Trong những năm qua, anh ta không hề giấu chuyện theo đuổi Sadie, và cô cũng thể hiện rõ sự từ chối thẳng thừng của mình.
Và vì chúng tôi đang nói sự thật nên tôi cũng không nói thẳng: “Cô ấy đang trên đường tới nhưng vẫn không có hứng thú muốn gặp anh đâu.”
Mọi người quanh bàn bếp đều cố nén cười nhưng không ai uống, Greg rướn lông mày trong giận dữ. Nhưng anh ta lấy lại bình tĩnh rất nhanh và nở một nụ cười điềm tĩnh. “Ồ, tôi biết điều đó. Lần cuối tôi nhìn thấy cô bạn Sadie của cô thì cô ta đang chèo thuyền với một anh chàng.” Anh ta hất cằm về phía hiên nhà, nhưng tôi không biết anh ta đang ám chỉ ai.” Bọn họ đi cùng nhau vào lúc hoàng hôn. Tôi không nghĩ là cô ấy thích mấy thứ lãng mạn như thế nhưng tôi thì biết gì chứ? Tôi chỉ muốn chia sẻ một chút vậy thôi, tiếc là cô ấy không có mặt ở đây.”
Tôi cau mày, và chàng trai đứng bên cạnh Greg nói: “Cái cậu từ câu lạc bộ du thuyền à?”
Greg cười. “Không, không, không phải kiểu nhà giàu đâu. Cái anh chàng điều hành trại đánh bắt cá ấy.”
Connor, chắc chắn anh ta đang nói về Connor. Thực tế, Connor còn làm nhiều hơn thế. Anh điều hành công ty phân phối của bố mẹ, xử lý sổ sách, nhận hàng từ bến cảng, đảm bảo những lô cá mới đánh bắt được giao đến tất cả các nhà hàng lớn nhỏ trong thị trấn và đưa du khách đi tham quan bãi đánh cá vào cuối ngày. Nhưng đó không phải công việc chính của anh.
“Tôi ngạc nhiên là cô không biết đấy!” - Greg nói, và tôi ghét nhất là việc anh ta có thể nhìn thấy điều đó trên mặt tôi. Anh ta mỉm cười, nhưng đầu tôi vẫn đang quay cuồng suy nghĩ. Connor. Sadie và Connor. Thật vô lý, nhưng đó có lẽ là lý do anh có mặt tại bữa tiệc tối nay. Greg vẫy tay để bảo ai đó rót thêm một ly rượu: “Cô có định uống thay cho Sadie ly này không?”
Tôi đẩy chiếc ly về phía anh ta: “Bỏ qua.” - Tôi nói một cách thờ ơ, giống như cách Sadie sẽ nói để từ chối anh ta.
“Sẵn tiện...” - Greg nói, tựa khuỷu tay lên bàn đá, người nồng nặc mùi rượu. “Tôi thắc mắc, mà đúng hơn là tất cả chúng tôi đều thắc mắc, chính xác thì cậu làm việc gì cho nhà Loman?”
Anh ta đứng sát lại gần, đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi trong hơi thở của anh ra, nồng và chua. Tôi giật mình trước mùi đó, anh ta cười lớn vì tưởng đã nắm được thóp của tôi. Tôi cũng đã nghe được vài lời đồn, rằng tôi là người tình của Grant. Hoặc Bianca. Rằng tôi đang phục vụ cho một kế hoạch đen tối và bí mật, một điều gì đó họ đang cố gắng che đậy bằng cách thu nạp tôi một cách công khai. Giống như ý tưởng về sự hào phóng, về tình bạn, từ một gia đình vượt quá hoàn cảnh của bạn, là một điều gì đó quá khó để hiểu.
Ghen tuông! - Sadie sẽ nói: Là một điều vô cùng, vô cùng xấu xí. Sau đó cô sẽ nói tiếp: Đừng lo, nhà tớ là “Những kẻ phá hoại”,[1] họ ghét nhà tớ là chuyện đương nhiên thôi.
“Đấy không phải là luật của trò chơi.” - Tôi nói. Bởi vì tôi biết rằng phòng thủ chỉ làm tăng sự tò mò của họ. Greg nghiêng người về phía tôi, gần như mất thăng bằng. Bữa tiệc mới chỉ diễn ra được hai tiếng mà anh ta đã bắt đầu say xỉn rồi. “Luật có thể thay đổi theo ý tôi, bạn hiền ạ.”
Lúc này tôi nhận ra anh ta chưa từng gọi tên tôi. Tôi tự hỏi liệu anh ta có biết tên của tôi không, hay đây là một phần của trò chơi quyền lực đối với anh ta. Tôi lùi lại và va phải Luce, đôi mắt nâu của chị mở to một cách bất thường. Chị đặt tay lên cánh tay tôi, lạnh hơn tôi nghĩ. “Chị đi tìm em khắp nơi, có chuyện đã xảy ra?” - Chị nói.
“Chuyện gì đã xảy ra?” - Đầu tôi vẫn đang luẩn quẩn trong cuộc trò chuyện trước đó, nên vẫn mơ hồ chưa hiểu ý chị muốn nói.
“Em nhìn cái cửa sổ kìa.”
Chị kéo tôi ra khỏi nhà bếp tiến về phía phòng khách. Một trong những cửa sổ hướng ra sân sau đã bị đập vỡ. Không, là gần vỡ. Ô cửa kính chưa bị vỡ thành từng mảnh nhưng chắc chắn tôi sẽ phải gọi người tới thay thế. Trông giống như ai đó đã lấy một cái gậy bóng chày để đập vỡ nó vậy. Tôi cúi xuống để ước lượng điểm va chạm, lướt những ngón tay trên các rãnh vỡ, tỏa ra từ điểm trung tâm.
Qua tấm kính, tôi thấy Connor đang cãi nhau với ai đó trong bóng tối. Tôi cố gắng nhìn, nhưng hình ảnh của anh nhòa đi trong bóng đêm qua lớp kính vỡ. Anh nhìn về phía tôi rồi bước đi, ra khỏi khung hình. Tôi nhắm mắt, thở chậm.
“Chúng ta nên che nó lại, để không ai bị thương.” - Tôi nói.
Tôi nhớ trong nhà có một bộ dụng cụ sơ cứu trong phòng tắm ở dưới sảnh, cùng với băng keo thể thao. Băng keo là sự lựa chọn tốt hơn, vừa như một biện pháp ngăn chặn, vừa là để giữ cho lớp kính không vỡ cho đến ngày mai.
Nhưng cánh cửa phòng ngủ chính đã bị khóa. “Chết tiệt!” - Tôi buột miệng, tay đập mạnh vào cánh cửa gỗ, tiếng động vang vọng khắp hành lang, tôi hy vọng sẽ làm những người đang ở trong phòng hoảng sợ.
“Sadie đã đúng khi không tổ chức bữa tiệc tại nhà nhỉ?” - Luce nói.
Tôi thở dài. “Không sao đâu.” - Tôi nói, mặc dù trước đó khi kiểm tra tôi biết tấm kính gần như sắp rơi ra rồi, chỉ cần một cái chạm nhẹ là nó sẽ vỡ tan và khiến người khác bị thương. Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý có người sẽ nhảy xuống bể bơi, một vài thứ sẽ bị vỡ, một vài vết bẩn trên thảm cần đội chuyên nghiệp đến giặt rửa. Nhưng tôi không nghĩ sẽ có thiệt hại về vật chất như vậy.
Một người phụ nữ nâng ly vang đỏ lên không trung. “Uống vì mùa hè!” - Cô ta nói.
Luce cũng nâng ly đáp lại, rồi như nhìn thấy ai đó ở phía bên kia phòng, tôi đoán là Parker, chị liền bỏ tôi lại đó, một mình ở hành lang cùng bóng tối.
Không ai nhận thấy khi tôi trốn ra ngoài, vòng qua bên hông nhà, đứng một mình để bình tâm. Không có gì ngoài cây cối và âm thanh lúc nghe được lúc không của những người bên trong.
Nhưng tôi không phải người duy nhất ở đây. Một cành cây gãy, một chiếc lá khô vỡ giòn tan, tiếng sột soạt phát ra từ những lớp vải va vào nhau tiến đến gần hơn. “Ai vậy? Sadie phải không?”
Tiếng bước chân của cô thường nhẹ, tự tin và không dừng lại vì bất kỳ ai.
Nhưng rồi mọi âm thanh im bặt, tôi giơ đèn pin từ điện thoại lên nhưng xung quanh tôi không có gì ngoài bóng tối vây quanh.
❀ ❀ ❀
[1] Ở đây Sadie chơi chữ với biệt danh mà người dân đặt cho nhà cô.