Tôi xin lỗi. Tôi ước gì mọi chuyện không diễn ra theo cách này.
Tôi đạp phanh đột ngột ở giữa Harbor Drive vì một người phụ nữ đi qua đường mà không nhìn. Cô ta đứng trước xe tôi và nhìn chằm chằm qua kính chắn gió. Tay tôi run lên khi vẫn đang nắm tay lái. Chỉ thiếu chút nữa là tôi đã đâm phải cô ta.
Qua gương chiếu hậu, tôi vẫn có thể nhìn thấy đồn cảnh sát ở phía trên đỉnh đồi. Người phụ nữ trước mặt tôi giơ tay lên như để tạo khoảng cách giữa cô ta và xe của tôi, miệng lầm bầm nói: Đi cẩn thận chứ!, trước khi đi tiếp. Như thể nghĩ rằng, tôi không biết đã đi sát cô ta ra sao. Như thể cô ta không hề biết rằng cô ta đi sát xe tôi thế nào.
Bây giờ tôi có thể nhìn thấy Sadie, đứng trên bờ vực. Chiếc váy màu xanh của cô bay về phía sau theo làn gió, một bên quai váy tuột xuống vai, mascara nhem nhuốc, chảy theo nước mắt cô, đôi tay run rẩy. Thấy cô quay lại và nhìn tôi, đôi mắt cô mở to.
Dừng lại!
Tôi phải gọi cho ai đó.
Không phải thám tử, người vừa nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô với sự hoài nghi. Không phải Parker, người không nói với tôi rằng anh đã nhận lại các vật dụng cá nhân của Sadie từ cảnh sát. Không phải Connor, người đã giữ kín mọi thứ với sự im lặng của anh.
Điện thoại của tôi reo lên khi tôi đang nghĩ. Một số lạ không có trong danh bạ của tôi. Tôi tự hỏi không biết liệu đó có phải thám tử Collins, bảo tôi hãy quay lại. Rằng họ phát hiện ra một thứ khác trong điện thoại của cô ấy, hoặc họ cần sự giúp đỡ của tôi, mong tôi giải thích mọi chuyện. Tôi nhấn chế độ loa ngoài.
“Đây có phải là số của Avery không?” Đó là giọng của một cô gái trẻ hoặc của một người phụ nữ. Có thể là cả hai.
“Đúng, ai vậy?”
“Erica Hopkins. Từ bữa trưa.”
“À phải rồi, xin chào.”
Cô hắng giọng. “Justine muốn tôi gọi lại cho cậu. Chúng tôi sẽ viết một bài báo cho Sadie vào ngày mai, muộn nhất là vào buổi chiều.”
Ngày hôm qua cảm giác như nghìn năm về trước. “Tôi có thể gửi email cho cậu vào tối nay, nhưng tôi chỉ có một bức ảnh thật vì tôi không có máy scan.” Tôi không thể liên lạc với Grant hoặc Bianca để hỏi xin một bức ảnh chất lượng cao của người con gái đã chết của họ được. Tôi không muốn nhận công lao cho bức ảnh. Điều đó phải thuộc về gia đình họ, thứ gì đó đã từng được trưng trên tường của The Breakers. Tôi chẳng thể nghĩ ra thứ gì phù hợp hơn.
“Chúng ta có một cuộc họp nữa tại địa điểm tổ chức Lễ tưởng niệm với Parker Loman vào ngày mai khoảng 11 giờ. Ngay tại lối vào của bãi biển Breaker. Cậu muốn gặp chúng tôi ở đó với bức ảnh không?”
Đâu đó trong nhà có những vật dụng cá nhân của Sadie Loman, vừa được Parker mang về từ đồn cảnh sát. Parker nói anh ấy sẽ làm việc tại nhà hôm nay và tôi có thể thấy ánh đèn từ văn phòng ở tầng trên.
Ngày mai, khoảng 11 giờ, anh sẽ ra ngoài. Ngôi nhà sẽ trống rỗng.
“Sao cậu không qua nhà tôi sau khi họp xong?” - Tôi hỏi rồi lái chiếc xe sang phía bên kia của nhà để xe. “Tôi sẽ gặp cậu ở chái nhà cho khách. Hãy gửi tin nhắn cho tôi trước khi cậu tới.”
Bên trong ngôi nhà của họ có cuốn nhật ký của cô, được trả lại cho Parker. Vật phẩm họ dùng để xác định những lời cuối cùng được cho là của Sadie Loman. Bằng chứng duy nhất họ dùng để khép lại vụ án.
Và tôi cần phải nhìn thấy nó.
Một thứ gì đó đã len lỏi vào tâm trí tôi, đen tối và tội lỗi. Giống như tôi vừa đưa một kế hoạch vào hoạt động mà tôi không còn sức mạnh để ngăn nó lại.
#
Quay trở lại phòng ngủ của chái nhà khách, tôi mở cửa tủ quần áo và rút ra chiếc hộp duy nhất chưa bao giờ được gỡ ra với chữ G cho hộp giữ lại, được viết bởi Sadie. Các hộp còn lại tôi đã gỡ ra từ lâu - vài món đồ thuộc về mình tôi. Nhưng đây là cái thùng đựng đồ của bố mẹ tôi, đồ của bà tôi. Mặc dù ngôi nhà không thuộc về tôi, tôi biết không ai dám chạm vào thứ này. Trong tất cả những lần Sadie thò tay vào tủ quần áo của tôi, cô ấy không bao giờ đặt tay lên thứ này.
Tôi lấy ra album cưới của bố mẹ tôi, những lá thư của bà tôi, đặt chúng cẩn thận sang một bên. Cho đến khi tôi tìm thấy hộp giày nhỏ bên dưới. Bên trong là những bức ảnh của Sadie, nằm rải rác quanh nhà Loman. Được thay thế mỗi năm với một bức ảnh mới. Nhưng vì không muốn mất công tháo ra, Bianca đã xếp chúng chồng lên nhau, vì vậy chúng được xếp thành một tệp dày. Giống như các lớp sơn, tăng dần về độ dày, cho đến khi tôi lấy ra những bức ảnh cũ hơn để giữ lại cho riêng tôi.
Các bức ảnh bị hư hại nhẹ do bị dán đè lên bởi các bức ảnh mới hơn, các góc bị uốn cong và xỉn màu. Nơi từng treo những bức chân dung thời thơ ấu, giờ đây đã được thay thành những bức ảnh tốt nghiệp. Sau đó, những bức ảnh tốt nghiệp lại được thay thành những bức ảnh kỳ nghỉ, Sadie tại Tháp Eiffel, Sadie trong bộ đồ trượt tuyết màu đỏ với những ngọn núi phía sau, Sadie ngồi bên cạnh Parker ở một nơi nào đó với đại dương phía sau họ.
Tôi nhìn qua một lượt những bức ảnh bị lãng quên, cố gắng tìm ra một bức ảnh phù hợp. Chúa ơi, cô chắc chắn rất ghét những bức ảnh này. Trong mỗi bức ảnh, cô ấy trông hoặc là quá trẻ, hoặc quá hạnh phúc. Như thế sẽ không hợp với nội dung của bài báo. Họ sẽ muốn một thứ gì đó thu hút tất cả mọi người, cả người trong cuộc và người ngoài cuộc. Cô phải mang dáng vẻ vừa dễ gần và vừa khó gần.
Cuối cùng, tôi quyết định chọn bức ảnh tốt nghiệp đại học của cô. Cô cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, nhưng đầu hơi nghiêng về phía sau giống như đang chuẩn bị cười lớn. Bức ảnh khắc họa Sadie một cách hoàn hảo và cũng gợi lên vẻ bi kịch một cách hoàn hảo.
Bức ảnh đã lưu lại khoảnh khắc của một sự khởi đầu. Nó đánh đúng vào bi kịch của cô và sẽ khiến mọi người thương cảm. Sự khởi đầu của những niềm vui, của cuộc sống. Một thứ mà giờ đây cô đã bị tước mất.
Và sau đó tôi đặt những bức ảnh còn lại vào trong hộp, giấu trong tủ quần áo, nơi chúng sẽ ở cùng với tất cả những người thân mà tôi đã mất.
Sadie Janette Loman sẽ được tưởng niệm tại Đài tưởng niệm Littleport.
Những ngón tay của tôi gõ nhẹ lên bàn phím, chờ đợi những con chữ nhảy ra. Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh của cô trong bộ váy tốt nghiệp, bầu trời xanh phủ trên mái vòm của tòa nhà.
Sadie Loman có thể đã dành chín tháng trong năm ở Connecticut, nhưng Littleport là nơi cô yêu thích nhất trên thế giới.
Cô đã nói với tôi điều đó vào lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Và giờ đây cô sắp trở thành một phần lịch sử của thị trấn.
Đối với một thị trấn nhỏ, chúng tôi cùng nhau chia sẻ những ký ức chung. Đây là một nơi chứa đầy những bóng ma, từ những truyền thuyết cũ và những câu chuyện trước khi đi ngủ. Những ngư dân bị lạc trên biển, chuyện về người giữ ngọn hải đăng đầu tiên - tiếng khóc của họ vẫn vang vọng mỗi đêm trong tiếng gió hú. Những hàng ghế đá để tưởng nhớ, để vinh danh; những chiếc hộp chứa vật dụng của người đã khuất chuyển từ nhà này sang nhà khác. Ở đây chúng tôi thường giữ lại những gì đã mất.
Đây là nơi dành cho những người thích sự mạo hiểm, táo bạo.
Tôi đã cố gắng tìm một nơi cho Sadie trong lịch sử của thị trấn. Một sự liên tưởng.
Cô ấy táo bạo. Nhưng đó không phải thứ mọi người muốn nghe. Họ muốn nghe rằng cô yêu biển, gia đình và thị trấn này.
Nếu được nói thật có lẽ tôi sẽ nói thế này:
Sadie sẽ ghét mọi thứ về nơi này. Từ tiếng chuông, đến các biển quảng cáo, đến những lời dành tặng. Cô sẽ ngồi trên những tảng đá, nhìn xuống bãi biển nơi tất cả mọi người tụ tập, cầm một ly đồ uống trên tay và cười. Ở Littleport không hề có sự thông cảm hay biện hộ, và cô cũng vậy. Cô dường như được sinh ra để thuộc về nơi đây. Nhưng chắc chắn cô sẽ yêu cầu được tha thứ. Cô chắc chắn sẽ phản biện những nhận định sai về cô bằng những lập luận sắc bén. Và trong thâm tâm, cô biết khi nào mình đã quá gay gắt. Nhưng Sadie Loman sẽ không bao giờ xin lỗi. Không phải vì con người cô, và không phải vì những gì cô đã làm.
Tôi xin lỗi. Tôi ước gì mọi chuyện không diễn ra theo cách này.
Chỉ hai câu đơn giản như vậy trong bức thư họ tìm thấy, bị vò nát và ném vào thùng rác.
Biết đâu tất cả những chứng cứ đều sai? Rằng cảnh sát, và gia đình cô, đã nhìn thấy một thứ và nhìn nó theo một cách khác?
Sẽ thế nào nếu Sadie đã dùng chính câu nói tôi đã dùng vào mùa hè năm trước đó. Lấy từ bức thư tôi đã viết, gập đôi và để lại trên bàn cho cô?