Tôi đã thay đổi một thứ trên điện thoại của Sadie trước khi rời đi. Loại bỏ một thứ mà tôi nghĩ rằng sẽ không ai để ý. Trong cài đặt, tôi đã xóa dấu vân tay phụ của tôi trước khi tắt nguồn điện thoại.
Lái xe đến đồn cảnh sát mang lại cảm giác gần giống như lái xe đến bến cảng. Cuộc chiến chống lại sự tắc nghẽn giao thông và người đi bộ trong khu vực trung tâm thành phố, bạn chỉ có thể nhìn chăm chú về phía đại dương và cây xanh trong thành phố. Tôi phải cố gắng vượt qua sự tắc nghẽn để đến tòa nhà trên ngọn đồi ở rìa bến cảng.
Tôi đỗ xe vào bãi gửi xe, nhìn ra bến cảng bên dưới với tất cả các ô cửa sổ bằng kính và đá trắng mịn.
Tôi hỏi gặp thám tử Collins tại quầy lễ tân ở sảnh, quầy lễ tân này được thiết kế trông có vẻ phù hợp cho khách sạn hơn là đồn cảnh sát. Người phụ nữ ngồi sau bàn nhấc điện thoại, nhắc đến tên tôi và yêu cầu tôi ngồi chờ, tay ra hiệu bảo tôi đi về phía hàng ghế gần cửa sổ. Tất cả mọi thứ ở đây toát lên một vẻ giả tạo, không gian mở, ánh sáng rực rỡ của đồn cảnh sát khiến bạn nghĩ rằng mình không có gì để che giấu.
Khi tôi vừa ngồi xuống lớp đệm cứng, tôi nhận ra rằng cô ấy biết tôi là ai mà không cần hỏi. Tôi không hề ngạc nhiên.
Tên tôi đã được biết đến ở đây từ khi tôi 14 tuổi, bằng cách này hay cách khác.
Có một vụ tai nạn đã xảy ra.
Một cụm từ đơn giản như vậy, nhưng lại biến đổi toàn bộ cuộc sống của tôi.
Một con đường tối, một khúc cua trên núi và toàn bộ cuộc sống của tôi đã thay đổi hoàn toàn trong khi tôi vẫn đang ngủ. Tôi đã được đưa đến bệnh viện và được bảo ngồi chờ tại phòng chờ. Người ta đưa đồ ăn cho tôi nhưng tôi không hề động vào, soda khiến cổ họng tôi bỏng rát. Sau đó, tôi đã ngồi đó, nửa tin nửa ngờ, cố gắng trong tuyệt vọng để nhớ lại lần tương tác cuối cùng giữa tôi và bố mẹ:
Tiếng bố gọi tôi vọng lại từ sảnh: Có pizza còn sót lại trong tủ lạnh nhé; Mẹ tôi chui vào phòng tôi, một chân đi giày, chiếc còn lại cầm trên tay: Đừng thức quá khuya nhé! Tôi đưa ngón tay cái lên mà không thèm bỏ tai nghe ra. Faith đang nói ở đầu bên kia, mẹ nhận ra chúng tôi đang gọi điện cho nhau nên chỉ thì thầm nói: Tạm biệt nhé! Đó là điều cuối cùng tôi có thể nhớ về họ. Lúc đó họ đang chuẩn bị lái xe tới một phòng trưng bày cách một vài thị trấn cùng với bà tôi.
Tôi ngủ thiếp đi khi xem ti vi. Tôi thậm chí còn nhận thấy có gì đó không ổn.
Một nữ cảnh sát đặt một tay lên vai tôi trong khi tôi ngồi ở phòng chờ bệnh viện, nhìn chằm chằm vào ly soda sủi bọt.
Có ai khác chúng tôi có thể gọi không? Họ đã thử gọi cho nhà Harlow trước, nhưng cuối cùng cô Sylva đã đến đón tôi. Tôi đã ở trong một căn phòng trống tại B&B cho đến khi bà tôi được xuất viện vào đêm hôm sau.
Bà tôi sống sót mà không hề có vết thương nào, nhưng cổ của bà bị nẹp vì chiếc xe đâm phải cây, phần phía trước của chiếc xe bị nghiền nát hoàn toàn. Ban đầu họ tưởng rằng bà tôi đã chết. Đó là những gì vị sĩ quan có mặt tại hiện trường đầu tiên đã nói. Tất cả đều được thuật lại trong một bài báo, anh ấy tình cờ thấy vụ tai nạn xảy ra, vì mới vào nghề nên anh ta đã bị chấn động bởi sự kinh hoàng của vụ tai nạn, thực sự là một trải nghiệm khốc liệt.
Tôi chỉ đọc bài báo đó một lần. Một lần là quá đủ.
Báo cáo của cảnh sát cho biết bố tôi đã không nhấn phanh cho đến khi bị lạc tay lái khỏi đường chính, có lẽ bố tôi đã ngủ gật và bà tôi ở ghế sau cũng thế. Tôi vẫn thường nghĩ về điều đó vào ban đêm, rằng tất cả chúng tôi đều đã ngủ thiếp đi khi vụ tai nạn xảy ra. Làm thế nào bạn có thể vượt qua bóng tối một mình, mà không hề có chút ý niệm nào và cũng chẳng có ai chứng kiến? Bốn năm sau, tôi đã được đưa đến đồn cảnh sát sau cuộc cãi vã với Faith. Đến lúc đó, người duy nhất còn lại để gọi là hàng xóm của bà ngoại tôi, Evelyn.
“Avery?” - Thám tử Collins chờ tôi ở lối vào hội trường phía sau. Anh gật đầu khi tôi đứng lên. “Rất vui được gặp lại cô. Đi ra phía sau cùng tôi nào.” Anh ta dẫn tôi đến một văn phòng nhỏ ở giữa sảnh và ngồi xuống chiếc ghế ở sau bàn làm việc, ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh ta. Văn phòng của anh ta có ít đồ đạc, không có gì trên bàn làm việc cũng như trên các cửa sổ kính nhìn ra đại sảnh phía sau tôi. Chẳng có thứ gì khác để nhìn ngoài anh ta. “Cô đến đây vì Lễ tưởng niệm phải không?” - Anh ta hỏi rồi ngả người ra ghế cho đến khi chiếc ghế kêu lên kẽo kẹt.
Tôi nuốt khan. “Có và không.” Tôi đã nắm chặt tay để giữ cho chúng không bị run. “Tôi muốn hỏi anh về bức thư của Sadie.”
Anh đung đưa chiếc ghế.
“Bức thư tuyệt mệnh của Sadie!” - Tôi khẳng định một lần nữa.
“Tôi nhớ.” - Anh ta nói.
Anh không nói gì thêm, chờ tôi hỏi tiếp. “Cô ấy đã viết gì?”
Sau một hồi, anh ta ngồi thẳng dậy và kéo ghế về gần bàn. “Tôi e rằng đó là việc riêng của gia đình họ, Avery à. Có lẽ cô nên hỏi họ thì hơn.” Dường như anh ta biết tôi đã cố gắng tìm hiểu và thất bại.
Tôi nhìn lên tường, nhìn xuống bàn làm việc của anh ta, bất cứ nơi nào khác ngoài mặt anh ta. “Tôi đã nghĩ về đêm đó một lần nữa. Các anh có chắc đó là bức thư của cô ấy không? Ý tôi là hoàn toàn, hoàn toàn chắc chắn ấy?”
Căn phòng yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng anh ta thở, tiếng tích tắc rất nhỏ phát ra từ đồng hồ của anh ta. Cuối cùng, anh ta hít một hơi thật sâu, thở đều rồi nói: “Chắc chắn đó là thư của cô ấy, Avery à. Chúng tôi đã so sánh mẫu chữ viết tay.”
Tôi giơ tay xua đi. “Một cuốn nhật ký, tôi đã được kể lại. Nhưng thám tử à, cô ấy không hề viết nhật ký.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi - trước kia tôi chưa từng nhận ra mắt anh ta màu xanh lá. Biểu hiện của anh ta có vẻ gì đó gần như tốt bụng, gần như là cảm thông. “Có lẽ cô không hiểu rõ cô ấy như cô nghĩ.”
“Hoặc...” - Tôi do dự: “Có thể bức thư đó nói về một vấn đề khác. Luciana Suarez cũng ở trong nhà. Hoặc có thể là công ty dọn vệ sinh. Một người nào đó đã để lại.” Biết đâu họ đã so sánh mẫu chữ của cô quá nhanh chỉ vì muốn cho xong việc. Khiến mọi bằng chứng họ tìm được trở nên hợp lý, thay vì điều tra theo hướng khác.
Tôi đã không đặt câu hỏi do vẫn còn sốc vì những gì xảy ra năm ngoái. Thay vì bị mù quáng bởi thực tế là tôi đã hiểu lầm mọi thứ, tôi nghĩ rằng có điều gì đó mà tôi đã bỏ lỡ, một lần nữa.
Vị thám tử chống tay lên bàn, các ngón tay đan vào nhau, từng ngón một. Móng tay của anh ta đã được cắt ngắn. “Nghe này. Không chỉ mẫu chữ trùng khớp thôi đâu.” Anh ta lắc đầu. “Nó giống như một cuốn sổ ghi lại những ý nghĩ của cô ấy. Và nó rất, rất đáng sợ.”
“Không!” - Tôi khẳng định. “Cô ấy không có ý vậy đâu.” Tôi đã nói điều tương tự với Parker. Nhưng liệu đó có phải sự thật không? Cái cách cô ấy nói về những mối nguy hiểm với tôi vào ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, giống như cô có thể nhìn thấy những mối nguy ở bề ngoài, sẵn sàng nuốt trọn chúng tôi. Sự giản dị của cái chết; một thứ vô cùng lôi cuốn đối với cô. Cẩn thận không bị thương!, cô đã nói vậy khi tôi đứng quá gần vách đá trong bóng tối. Giống như ngay cả khi đó, cô đã có thể tưởng tượng mọi mối nguy hiểm quanh chúng tôi.
Anh lắc đầu buồn bã. “Avery, cô không phải người duy nhất mất người thân, được chứ? Vụ án đã khép lại, hôm nay chúng tôi đã đưa cho Parker toàn bộ đồ đạc cá nhân của Sadie.” Chắc đó là thứ Parker đã nhìn khi tôi khiến anh giật mình trong gara - đồ đạc của Sadie được cảnh sát trả lại. “Mọi chứng cứ đều khớp. Cô hãy viết bài báo, tới dự Lễ tưởng niệm và sống tiếp đi.”
“Nhưng mọi thứ đều không khớp.” - Tôi nói. “Đáng lẽ ra cô ấy sẽ gặp chúng tôi tại bữa tiệc. Chuyện gì đó đã xảy ra.” Tôi lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi và đặt lên bàn làm việc của anh ta.
Thay vì xem xét chiếc điện thoại, anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào nó. Một bằng chứng anh ta không hề lường trước. “Đây là thứ gì?”
“Điện thoại của Sadie. Tôi tìm thấy nó hôm nay, trong một ngôi nhà cho thuê, Blue Robin, nơi tất cả chúng tôi đều có mặt vào đêm cô ấy chết.”
Mắt anh không di chuyển khỏi chiếc điện thoại. “Cô vừa tìm thấy nó hôm nay?”
“Đúng!”
“Một năm sau?” - Giọng anh ta toát lên vẻ ngờ vực, đôi mắt nheo lại, giống như tôi đang đùa giỡn anh ta. Anh ta thay đổi thái độ nhanh đến bất ngờ, hoặc có thể anh ta đã tự điều chỉnh để phù hợp với sự thay đổi từ tôi.
“Nó ở trong chiếc rương ở phòng ngủ chính. Tôi tìm thấy nó khi tôi lấy chăn ra để giặt. Tôi không biết nó đã ở đó bao lâu, nhưng cô ấy không hề đánh mất nó khi chết.” Tôi nuốt khan, chờ đợi anh ta nhận ra, thừa nhận rằng họ đã sai về chiếc điện thoại, thậm chí là toàn bộ cuộc điều tra.
Anh ta lắc đầu, vẫn không chạm vào chiếc điện thoại.
Vào một mùa hè cách đây vài năm, Sadie đã cố để bị bắt. Ít nhất đó là điều tôi nghĩ vào thời điểm đó. Tôi đã đưa cô xuống bến cảng vào ban đêm để chỉ cho cô xem một thứ. Một thế giới cô chưa từng được thấy, một cách để tôi chứng minh giá trị của bản thân. Tôi biết cách đột nhập vào bên trong văn phòng ở bến tàu, vì trước kia Connor thường làm việc đó - anh sẽ nhấc cánh cửa lên và chỉnh nó về một góc thuận tiện để lấy chìa khóa của bố anh từ văn phòng phía sau, tháo dây buộc thuyền và đẩy nó ra biển trước khi nổ động cơ.
Nhưng chắc chắn ai đó đã nhìn thấy chúng tôi lẻn vào trong. Tôi chỉ kịp đi đến phòng ngoài thì một ánh đèn pin đã lia qua cửa sổ, và tôi đã né người về phía cửa sau, hiếm khi được sử dụng. Sadie chết lặng và nhìn chằm chằm vào ánh sáng phía cửa sổ. Tôi kéo cánh tay cô ấy, nhưng lúc đó vị sĩ quan cảnh sát đã vào được bên trong, tôi biết anh ta nhưng không nhớ tên. Nhưng chẳng hề gì vì anh ta biết tên tôi.
Anh ta dẫn chúng tôi ra ngoài, về phía xe của anh ta. Anh ta không hề hỏi tôi những câu hỏi quen thuộc, về việc nên gọi cho ai, bởi vì lúc đó anh ta đã biết câu trả lời.
“Tên cô là gì?” - Anh ta hỏi Sadie, nhưng cô không trả lời. Đôi mắt cô mở to và cô mím môi lại, lắc đầu. Vị sĩ quan yêu cầu cô giao nộp chiếc túi xách mà cô khoác lên vai. Anh ta rút ví của cô ra và chĩa đèn pin vào bằng lái xe của cô. Sau đó, thái độ của anh ta đã thay đổi. Anh ta hắng giọng, nhét bằng lái xe của cô vào chiếc ví và trả lại cho cô.
“Nghe này cô gái, hãy coi đây là một lời cảnh cáo. Như thế này là đột nhập bất hợp pháp, và nếu tái phạm cô sẽ bị bắt và ngồi tù, hiểu chứ?”
“Vâng, thưa ngài sĩ quan cảnh sát!” - Tôi nói. Cảm giác nhẹ nhõm như vừa nhấp một ngụm rượu đầu tiên, làm ấm cơ thể tôi.
Anh ta trở lại xe, và Sadie đứng đó, ở giữa bãi đậu xe, nhìn anh ta bỏ đi. “Rốt cuộc thì tớ phải làm gì để bị bắt?” - Cô nói
“Thay đổi tên của cậu!” - Tôi trả lời.
Tên cô có một sức ảnh hưởng nhất định. Nhưng cô không hề dùng nó bừa bãi, cô không cần phải làm thế. Và tôi nhận ra rằng, nếu tôi ở bên cô, có thể tôi cũng sẽ được hưởng quyền lợi đó.
Bây giờ, tên của cô vẫn mang nguyên sức ảnh hưởng đó, chiếc điện thoại của cô được đặt trên bàn của vị thám tử, tuy vậy anh ta vẫn không muốn chạm vào nó. Dù chết hay không, có những thứ bạn phải đề phòng khi sống ở đây. Anh ta cầm chiếc điện thoại trên bàn một cách do dự.
“Tôi xin lỗi. Tôi ước gì mọi chuyện không diễn ra theo cách này!” - Thám tử Collins cuối cùng cũng nói, trước khi đuổi tôi ra khỏi phòng.
“Cách này? Ý anh là sao?”
Anh ta lắc đầu. “Đó là nội dung của bức thư tuyệt mệnh.”