Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Khói bốc lên từ thùng rác, bầu không khí dần trở nên nguy hiểm và sống động. “Vậy là anh đã biết.” - Tôi nói và lùi lại.

Các khoản thanh toán khác, khoản Sadie đã tìm thấy và sao chép, lưu trữ trong ổ usb cùng với khoản thanh toán cho bà tôi. Vậy là khoản tiền đó đã được chuyển cho anh ta. “Vậy là nhà Loman cũng đã mua chuộc anh?” - Tôi nói.

Cuối cùng, anh ta cũng chịu nhìn tôi. Mặt anh ta tối sầm và khó đoán.

“Đó là một tai nạn. Nếu cô muốn biết thì, anh ta không hề cố ý. Tôi nhìn thấy một đứa trẻ lái xe quá tốc độ vụt qua xe cảnh sát của tôi, nhanh như tên bắn vậy. Tôi không biết đó là Parker Loman khi tôi lái xe đuổi theo - anh ta không hề nhìn thấy chiếc xe kia. Đèn pha chắc đã làm lóa mắt họ, khiến họ không nhìn thấy ngã rẽ bất ngờ. Cả hai chiếc xe đều bị văng ra khỏi đường, nhưng chiếc xe kia...”

“Chiếc xe kia...- Tôi nghẹn ngào. Đó là bố mẹ tôi. Bên trong chiếc xe đó có người. Những người đã bị tước đi khỏi tôi.

Anh ta đã đợi bao lâu để gọi cho EMT sau khi Parker Loman bước ra khỏi xe? Có phải Parker đã yêu cầu anh ta đợi, khi ấn tay vào vết cắt trên trán, khi nhận ra điều mình đã gây ra? Hay Grant Loman đã gọi, giải thích mọi chuyện và thuyết phục anh ta tha cho con trai của ông - rằng bây giờ họ chẳng thể làm gì được nữa, hủy hoại thêm một cuộc đời nữa cũng không có ích gì, một lời cầu xin đồng thời cũng là một lời đe dọa chăng?

Có phải bố mẹ tôi đã chảy máu đến chết trong khi chờ đợi? Có phải họ đã cố chống chọi để được sống trong bóng tối, khi Ben Collins trẻ tuổi tự cân nhắc cuộc sống của mình và đưa ra sự lựa chọn?

Thùng rác kêu lên những tiếng lách tách, chúng tôi đứng đối diện nhau, hơi nóng từ thùng rác tỏa ra giữa chúng tôi.

“Avery nghe này, chúng ta ai cũng từng có thời trẻ dại.” Anh ta như muốn nói rằng tôi là người hiểu rõ điều đó nhất. Những lựa chọn khủng khiếp chúng tôi đã đưa ra mà không hề suy nghĩ. Chúng tôi đưa ra những lựa chọn đó theo bản năng, cảm xúc, hoặc một động thái quyết liệt vì muốn mọi thứ dừng lại hoặc thay đổi.

“Tôi vẫn luôn nghĩ về chuyện đó.” - Anh ta nói. “Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều không thể quên được chuyện đó. Và bây giờ, chúng ta đang làm tốt nhất có thể, tất cả chúng ta. Chuyện đó thật tồi tệ, nhưng nhà Loman đã hỗ trợ thị trấn này qua những khó khăn, cho đi bất cứ khi nào có thể. Tôi đã đưa ra quyết định khi tôi 23 tuổi và tôi đã cố gắng quên đi chuyện đó.” - Anh ta giang tay và nói: “Tôi đã cống hiến mọi thứ cho nơi này.”

Mắt anh ta mở to, giống như anh ta đang cầu xin tôi nhìn thấu anh ta - con người mà anh đã tự dựng nên. Con người tốt mà anh ta đã trở thành. Nếu tôi nghĩ kỹ, thì điều đó là sự thật, anh ta vẫn luôn là người giúp đỡ người khác, người luôn xung phong tình nguyện. Anh ta cũng là người tổ chức các cuộc diễu hành, các sự kiện. Luôn là người xin được tham gia vào ủy ban tổ chức. Nhưng tất cả những gì tôi thấy đều là lời nói dối. Một con người mới được tạo ta từ con người tồi tệ trước kia.

“Họ đã chết rồi!” - Tôi hét lên. Cuối cùng cũng có một nơi để tôi xả nỗi uất hận, thay vì tự thu mình lại. Thay vì chịu khuất phục trước hố đen đã hút tôi vào và không chịu nhả ra.

Anh ta nao núng. “Cô muốn gì, Avery?” Anh ta nói nhẹ nhàng như một chuyện hiển nhiên, giống như mọi thứ trong cuộc sống đều là một cuộc đàm phán.

Tôi lắc đầu. Anh ta rất bình tĩnh, và tiếng lách tách của ngọn lửa đang bắt đầu bén hơn, phá hủy mọi thứ một lần nữa.

Tôi cần phải ra khỏi căn phòng này, nhưng anh ta đang chặn đường ra.

Anh ta bước sang một bên và theo bản năng tôi lùi lại, áp sát người về phía bức tường. “Chúng ta hãy nói chuyện với Grant, cùng nhau nghĩ ra một thỏa thuận nào đó, được chứ?”

Nhưng anh ta đã nhầm. Tất nhiên, Grant không thể làm điều đó.

“Sadie!” - Tôi nói, cuối cùng tôi cũng đã hiểu. Cô ấy cũng đã mắc sai lầm giống như tôi, cô ấy đã tin tưởng nhầm người. Cuộc sống của tôi là cuộc sống của cô ấy. Cô ấy đã đi theo con đường tương tự, tìm ra tên anh ta và tin rằng anh ta sẽ nói cho cô ấy sự thật. “Anh đã giết cô ấy?” - Tôi thì thầm, đưa tay lên miệng vì cú sốc của sự thật và sự kinh hoàng.

Anh ta là người đã đưa cô đến bữa tiệc. Người đàn ông không ai nhìn thấy.

Anh ta nuốt nước bọt và nhăn mặt. “Không!” - Anh ta nói. Nhưng lời nói của anh ta nghe thật tuyệt vọng, gần giống một lời cầu xin.

Tôi có thể thấy mọi chuyện đã diễn ra, những điều Sadie sẽ làm - tìm thấy Ben Collins trong bài báo, giống như tôi đã làm. Yêu cầu anh ta đến đón cô, dẫn anh ta đến bữa tiệc. Sadie có quyền lực trong tay bởi những gì cô ấy đã phát hiện ra, tin rằng cô ấy đã nắm thóp được tất cả - cho một cuộc tấn công chí mạng, cuối cùng. Cô ấy đã che giấu dấu vết tiền bạc; tất cả những gì cô ấy cần là anh ta. Số tiền cô đã đánh cắp từ công ty chính là dành cho việc này. Cho anh ta. Cô không hề nhìn thấy sự nguy hiểm ở những nơi nó thực sự tồn tại. “Tất cả những gì cô ấy muốn từ anh là sự thật.” - Tôi nói.

Anh ta chớp mắt hai lần, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, rồi nói: “Biết sự thật thì có ích gì? Như vậy sẽ chỉ gây hại tất cả chúng ta. Và để làm gì chứ? Chúng ta đâu thể thay đổi quá khứ.”

Để làm gì ư? Sao anh ta có thể hỏi điều đó? Tất nhiên là vì công lý. Vì bố mẹ tôi. Vì tôi.

Sự thật phải được nói ra - rằng Parker phải chịu trách nhiệm cho cái chết của bố mẹ tôi. Rằng bên trong gia đình đó luôn có một cuộc đấu tranh quyền lực, và Sadie cuối cùng cũng đã tìm được cách hạ bệ anh trai mình. Một nước đi tính toán và nguy hiểm.

Nhưng một chuyện khác đã xảy ra đằng sau cánh cửa bị khóa trong bữa tiệc. Cô ấy đã đánh giá sai anh ta. Phải chăng cô ấy đã kể về vụ án, đề nghị trả tiền mua chuộc và tin rằng anh ta sẽ đứng về phía cô - trước khi anh ta làm hại cô? Hay họ đã tranh luận, mối nguy hiểm dần chuyển từ lời nói sang bạo lực, cho đến khi mọi chuyện đã quá muộn?

“Trong phòng tắm có máu. Anh đã làm cô ấy bị thương.” - Tôi thì thầm nói. Không phải một chiếc xe vô tình khiến một chiếc xe khác bay khỏi đường nữa, thay vào đó là một sự vật lộn giữa nắm đấm vào thịt và xương.

“Cô ấy bị trượt chân.” - Anh ta nói. “Đó là một tai nạn.” - Anh ta nhắc lại. “Tôi không biết phải làm gì, và tôi đã hoảng loạn. Tôi chẳng thể làm gì để khiến cô ấy tỉnh lại.”

Những lời nói của anh ta trống rỗng và đầy sự dối trá. Lúc đó Sadie vẫn còn thở. Anh ta chắc chắn biết cô ấy vẫn còn thở. Nếu không, tại sao anh ta lại đưa cô đến vách đá? Trong phổi cô chứa đầy nước, thực tế rằng nó trông giống như một vụ tự tử, cho đến cả vị trí đôi xăng đan của cô - chi tiết dàn dựng cuối cùng của anh ta. Tâm trí của anh ta lạnh lùng và sắc sảo với dự định kết thúc một cuộc đời, hòng cứu lấy những gì còn lại của anh ta.

Chẳng phải chính nhà Loman đã biến anh ta thành một kẻ giết người nhiều năm về trước sao? Biến anh ta thành đồng lõa, khiến anh ta thay đổi hoàn toàn giá trị đạo đức của bản thân đến mức có thể biện minh cho chính hành động giết người của mình?

Anh ta lại xoay ổ usb trong lòng bàn tay và nhét nó vào túi. “Cô ấy nói với tôi rằng còn một người khác cũng có bằng chứng. Tôi luôn nghĩ đó là cô.”

Tuy nhiên người đó không phải là tôi, mà là Connor, tuy nhiên anh không biết điều đó. Đó phải là lý do tại sao Sadie muốn anh tới bữa tiệc, đưa cả hai người họ đến đó. Cảm thấy an toàn hơn với thông tin cô có được, với hai người làm chứng. An toàn trong đám đông.

Trên bàn làm việc không còn gì khác ngoài bài báo về vụ tai nạn của bố mẹ tôi. Giống như anh ta đang cố gắng xóa mọi dấu vết của Sadie, một lần nữa.

“Cô ấy vẫn tỉnh.” - Tôi nói. “Cô ấy đã cố thoát ra khỏi cốp xe. Tôi có bằng chứng.” Đó là bằng chứng duy nhất anh ta không thể phá hủy trong căn phòng này.

Mọi thứ thay đổi nhanh chóng. Khuôn mặt anh ta, làn khói, tiếng lách tách của lửa.

“Cốp xe của cô?” - Anh ta nói, giọng đều đều. “Chiếc điện thoại do cô tìm thấy, những người cô đã từng cãi nhau, bằng chứng trong cốp xe của cô. Con gái của gia đình vừa đuổi việc cô. Cô không muốn làm điều này đâu, hãy tin tôi đi.”

Cách anh ta nói giống như tôi chẳng là gì. Bất lực, khi đó và cả bây giờ. Tôi là người mà anh ta sẽ gán tội, người sẽ phải trả giá.

Bây giờ tôi đã hiểu tại sao anh ta cứ hỏi chúng tôi về bữa tiệc. Anh ta muốn biết liệu có ai nhìn thấy anh ta, hoặc Sadie hay không. Ai đó có thể nhìn thấy anh ta đang tìm cách di chuyển cô ra khỏi nhà. Ai đó có thể nhìn thấy anh ta ném cô xuống vách đá từ con dốc, hoặc khi anh ta trả lại xe của tôi sau đó và đi bộ trở về từ B&B.

Và sau đó, tôi đã có mặt ở hiện trường. Anh ta nhìn thấy tôi trên vách đá, trong khi anh ta đang “tìm kiếm” đôi xăng đan của cô ấy. Trên đôi xăng đan đó sẽ có dấu vân tay của anh ta, nếu anh ta là người tìm thấy chúng. Anh ta cũng đã nói điều tương tự với tôi, khi tôi mang cho anh ta chiếc điện thoại Sadie.

Đó là lý do tại sao anh ta đã hỏi tôi nhiều lần về đêm đó. Tại sao anh ta đã quan sát tôi rất kỹ trong suốt cuộc thẩm vấn, hòng muốn tìm ra những điều tôi đang che giấu. Anh ta sợ rằng tôi biết nhiều hơn là tôi tự nhận.

Mảnh ghép cuối cùng của bức tranh. Câu hỏi anh ta không dám hỏi thẳng trong đêm đó: Liệu tôi có nhìn thấy anh ta hay không?

“Hãy nói cho tôi biết điều cô muốn.” - Anh ta nói, với lấy bài báo ở trên bàn.

“Dừng lại!” - Tôi nói. Tôi lao người về phía anh ta để giật lại bài báo - mặc dù tôi thậm chí chẳng cần phải giữ nó. Tôi hoàn toàn có thể tìm thấy một bản khác dưới dạng in giấy hoặc trong dữ liệu sao lưu ở thư viện. Nhưng thực tế là vì một thứ gì đó bị lấy khỏi tôi một lần nữa, mà không có sự cho phép của tôi.

Tôi cầm tờ báo trong tay, nhưng anh ta lao về phía tôi và nắm lấy tay tôi.

Mọi chuyện trở nên quá rõ.

Người đàn ông này đã giết Sadie vì cô biết sự thật. Tôi sẽ không có cơ hội để chứng minh sự vô tội của mình, để trình bày câu chuyện của tôi trong vụ án. Anh ta giết người để bảo vệ chính mình - không hơn không kém. Và bây giờ tôi là một mối đe dọa.

Tôi giật tay lại, những ngón tay của anh ta trượt khỏi tay tôi, tôi chạy vòng quanh bàn hướng về phía cửa. Anh ta lao về phía tôi và đá chân phải thùng rác, những mảnh giấy cháy rơi ra tạo thành những vệt than hồng và đốm lửa. Lửa bắt đầu bén vào tấm thảm trang trí sàn nhà. Đôi mắt anh ta mở to.

Tôi quay lưng bỏ chạy. Loạng choạng chạy ra khỏi phòng, với Ben Collins đuổi theo phía sau tôi. Anh ta gọi tên tôi, mùi khói lan ra khắp căn phòng. Anh ta sẽ dễ dàng bắt kịp tôi nếu tôi chạy lên cầu thang - với các vòng xoáy mở và rộng. Tôi lao vào phòng gần nhất, đóng sầm cửa lại sau lưng.

Phòng của Sadie.

Các căn phòng ở đây không có khóa. Không có nơi nào để trốn vì ngôi nhà này được thiết kế theo một đường thẳng. Sàn gỗ sát dưới giường. Không gian mở. Không có bí mật ở nơi này.

Chuông báo cháy bị kích hoạt, một tiếng kêu chói tai, đều đều.

Có lẽ đội cứu hỏa sẽ đến. Nhưng sẽ không đủ sớm.

Tôi kéo cánh cửa kính ra ban công, để gió cuốn tấm rèm vào phía trong phòng. Quá cao để nhảy xuống. Căn phòng duy nhất đủ an toàn để nhảy xuống là phòng ngủ chính, ngay dưới ban công có một triền dốc cỏ, Connor, Faith và tôi đã từng trèo lên triền dốc đó để vào nhà nhiều năm trước.

Tất cả những gì tôi có thể làm là ép người sát vào bức tường gần cánh cửa phòng của cô để trốn, trước khi cánh cửa phòng bị mở ra lần nữa. Ben Collins đi thẳng về phía những cánh cửa đang mở, đi ra ban công và nghiêng người nhìn ra ngoài. Và tôi chớp lấy khoảnh khắc đó để chạy về phía ngược lại và phóng xuống sảnh.

Anh ta chắc hẳn đã nghe thấy tiếng bước chân của tôi - mọi tiếng động trong căn nhà này đều tạo nên tiếng vang - và anh ta lại gọi tên tôi một lần nữa, giọng anh ta vang lên, hòa lẫn với tiếng chuông báo cháy.

Nhưng tôi đã kịp chạy sang phía đầu kia của hành lang, khói bay ra khỏi căn phòng giữa chúng tôi.

Đóng sầm cửa phòng ngủ chính, tôi chạy về phía ban công. Một chân vắt lên lan can, các ngón tay bám chặt, tưởng tượng Connor bên dưới, chân tôi đặt trên vai anh. Từ đây xuống dưới là khoảng 1 mét 8. Tôi có thể làm được.

Tôi nghe tiếng mở cửa khi tôi buông tay, cú chạm đất làm tôi cảm thấy chóng mặt. Tôi vấp ngã, rồi sau đó tự đứng dậy và chạy đến con đường hướng về vách đá. Tôi kêu cứu, nhưng tiếng của tôi bị nuốt chửng bởi tiếng sóng vỗ.

“Dừng lại!” - Anh ta hét lớn, tiếng của anh ta quá gần, đủ gần để tôi nghe thấy không chỉ tiếng gọi, mà cả tiếng bước chân của anh ta. “Đừng cố chạy nữa!”

Nhân chứng. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là tôi cần những nhân chứng. Sadie đã ở đằng sau cánh cửa bị khóa, bên trong một cốp xe bị khóa. Không ai nhìn thấy cô ấy bị đưa đi.

Tôi không phải là tội phạm đang bị cảnh sát đuổi theo. Tôi không phải kẻ xấu trong câu chuyện thêu dệt của anh ta.

Hình bóng của người đàn ông xuất hiện ngay gần con đường đi tới vách đá, tôi suýt chút nữa đã va phải anh ta trước khi nhận ra anh ta là ai. Parker. “Chuyện gì đang...”

Tôi quay người lại và thám tử Collins đứng sững lại, anh ta chỉ cách hai chúng tôi vài bước. Sóng biển vỗ vào những tảng đá phía sau chúng tôi. Các bậc thang đi xuống bãi biển Breaker thật gần, ở ngay trong tầm ngắm.

“Anh ta đã giết cô ấy!” - Tôi muốn một người khác nghe được chuyện này, nhìn thấy chúng tôi lúc này.

“Cái gì?” - Ánh mắt của Parker nhìn tôi rồi nhìn sang vị thám tử và quay trở lại ngôi nhà, nơi tiếng chuông báo cháy vang vọng đến phía chúng tôi.

“Cô ấy biết về vụ tai nạn.” - Thám tử Collins nói và thở dốc. Anh ta muốn đánh lạc hướng và chuyển sự tập trung sang tôi. Tôi đứng giữa hai người họ, tự hỏi phải chăng tôi vừa làm tăng gấp đôi sự nguy hiểm. Một người sẽ làm gì để giữ kín bí mật của họ. Tay vị thám tử đặt trên hông khi cố gắng thở lấy hơi, tay anh ta đầy áo khoác sang một bên để lộ một khẩu súng.

Parker quay sang tôi, đôi mắt đen của anh tìm kiếm. “Vụ tai nạn...” - Câu nói được thốt lên và bị bỏ dở, gần như mắc kẹt trong họng anh. Đó hẳn là điều thám tử Collins và bố mẹ của Parker đã nói, một lời bào chữa mà Parker đã bám vào. Tuy nhiên, tôi vẫn nhận thấy điều mà anh không thể nói. Cả anh và em gái anh đều không biết cách xin lỗi.

Anh quay sang nhìn vị thám tử. “Anh đã nói với cô ấy sao?”

“Sadie đã biết chuyện.” - Tôi nói trước khi vị thám tử có thể trả lời. Không một ai kể cho tôi. Sadie đã dẫn tôi đến đó, từng bước một. Nhưng bây giờ chỉ có ba chúng tôi ở đây và sóng biển dữ dội bên dưới, tất cả những bí mật khủng khiếp mà nó đã giữ. “Cô ấy đã phát hiện ra sự thật và anh ta đã giết cô ấy.”

Thám tử lắc đầu, bước lại gần. “Không đúng, hãy nghe tôi..."

Parker chớp mắt khi một con sóng vỗ vào bờ. “Em đang nói gì vậy, Avery?”

Nhưng tôi không có cơ hội để trả lời.

Thám tử Collins hẳn đã nhìn thấy điều đó trong mắt Parker, giống như tôi. Một cơn thịnh nộ bất chợt, cơn giận dữ tụ lại cho đến khi một thứ khác đang trào dâng trong máu anh. Thám tử Collins với lấy khẩu súng của mình ngay khi Parker lao vào người anh ta.

Tôi không biết được ai là người di chuyển đầu tiên. Đâu là người hành động và đâu là người phản ứng với hành động. Tôi chỉ biết rằng Parker đã đè lên người vị thám tử ngay khi anh ta chạm tay vào khẩu súng - và anh ta đã không kịp rút nó ra để chĩa nó về phía Parker.

Sự tức giận trào lên từ trong xương tủy, sự cân bằng mà anh vẫn luôn cố để duy trì, khi Parker đẩy Ben Collins lùi lại, khẩu súng rơi khỏi tay cầm của vị thám tử và văng vào một tảng đá.

Một tiếng nổ do súng bị cướp cò. Âm thanh đó phá tan sự im lặng, khiến tất cả chúng tôi dừng lại. Một đàn chim bay lên cùng lúc với khoảnh khắc cuộc sống của chúng tôi thay đổi - điểm bùng phát. Tôi đã nhìn thấy Parker, trong tròng mắt dãn ra của Ben Collins. Anh ta lao ra một cách tuyệt vọng, hướng về phía tôi. Đôi chân anh ta loạng choạng một, hai lần, sau đó anh ta lấy được đà và phóng về phía tôi.

Tôi chỉ có thể đứng nhìn. Màu áo của anh, biến mất ngay khi đến gần vách đá. Và sau đó, tôi không còn nhìn thấy bất cứ điều gì nữa. Xung quanh tôi chỉ còn tiếng sóng vỗ vào các tảng đá bên dưới.

Và đó là khi tôi nghe thấy tiếng hét.

Và thấy tất cả người dân Littleport, tập trung bên dưới bãi biển và nhìn về phía chúng tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.