Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Toàn thân tôi vẫn đang run lên bần bật nhìn vị thám tử lái xe đi, khi chiếc xe của anh ta đi qua khúc cua ngang qua Sunset Retreat và xuống phố.

Họ sẽ quay lại điều tra. Đó là những gì anh ta đã ngụ ý. Điều tra những người có thể đã rời khỏi bữa tiệc tối hôm đó. Tôi đã ở bữa tiệc cả tối, tôi có đủ chứng cứ ngoại phạm. Nhưng chiếc điện thoại của Sadie đã mang đến một ý nghĩa mới, việc chúng tôi có mặt ở bữa tiệc không có nghĩa chúng tôi không phải thủ phạm. Rất có thể, nếu điện thoại của Sadie bị bỏ lại ở ngôi nhà vào đêm cô chết, thì có lẽ cô ấy đã bị giết bởi một người nào đó tại bữa tiệc.

Danh sách thám tử Collins đã đưa cho tôi, những chi tiết tôi đã khai với anh ta:

Tôi -18 giờ 40 phút

Luce - 20 giờ

Connor -20 giờ 10 phút

Parker - 20 giờ 30 phút

Những gì đã từng là chứng cứ ngoại phạm của chúng tôi, bây giờ đã biến chúng tôi thành những nghi phạm.

Việc tôi đến đó trước mọi người quá lâu và chỉ có một mình đã trở thành điểm bất lợi. Việc tôi là người đã tìm thấy chiếc điện thoại cũng vậy. Thám tử Collins đã ấn định trong đầu vai trò của tôi trong cuộc sống của nhà Loman, thông qua những tin đồn trong thị trấn.

Không hề có cuộc cãi vã nào, chẳng ai trong thị trấn biết rõ hay nhìn thấy tận mắt bất cứ thứ gì. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc cơ thể tôi. Một cảm giác, nếu bạn biết đúng nơi mình cần tìm kiếm. Một sự thờ ơ công khai trong bữa trưa sinh nhật của Sadie, khi tôi đã cố gắng đuổi theo cô ấy - Bây giờ tớ không muốn nói chuyện với cậu! - Cô nói khi không nhìn vào mắt tôi mà cô nhìn vào bàn tay tôi đang cố kéo tay cô lại. Và một khoảnh khắc xấu hổ vào đêm hôm sau, khi tôi nghĩ rằng chúng tôi chỉ có một mình.

Lúc đó, tôi đang đi về phía quán The Fold thì tôi thấy cô bước ra với Luce - thời điểm này, cô ấy đã không trả lời các cuộc gọi hay tin nhắn của tôi được vài ngày. Họ đứng sát nhau, Sadie thấp hơn Luce một cái đầu, Luce đang hăng say kể cho Sadie nghe một câu chuyện nào đó bằng chất giọng trầm và nhanh của mình, nhưng vẫn đủ để người bên cạnh có thể nghe rõ. Sau đó, họ chia tay nhau ở góc phố, Luce đi về phía đỗ xe, Sadie đi về phía trung tâm thành phố.

Tôi đợi cho đến khi Luce đi khuất thì mới dám gọi: “Sadie!” - Tôi gọi lớn, tiếng gọi của tôi vang lên và vọng xuống con đường vắng. Cô dừng bước ngay dưới ánh đèn đường mờ tối.

Làn da cô trông nhợt nhạt, mái tóc của vàng rực trong vầng hào quang của ánh đèn. Cô đưa tay lên vuốt tóc khi quay lại, mắt nhìn nhanh sang bên đường, rồi lướt qua tôi, cô giả vờ như không hề thấy tôi đứng đó. Đây là một hành động mà cô thường xuyên làm với Parker. Giống như tôi là người vô hình và sự tồn tại của tôi ở đó không làm cô để tâm tới. Một cái gì đó cô ấy có thể vừa được tạo ra rồi lại bị hủy hoại theo ý thích của chính mình.

Cô quay người bỏ đi mà không hề đắn đo.

Tôi tự hỏi, liệu từ lúc đó Greg Randolph hay thậm chí những người trong thị trấn đã lan truyền những lời đồn thổi về tôi chưa? Con quái vật của Sadie.

Liệu những lời đồn thổi đó có khiến vị thám tử hiểu lầm.

Tôi cần phải tìm được bằng chứng xác định thời gian của mình và cả những người khác nữa trước khi mọi chuyện đi quá xa.

Nhưng trước tiên, tôi cần phải dọn sạch ngôi nhà này. Tôi đã nghĩ về việc chuyển gia đình định ở tại Blue Robin sang Sunset Retreat ở phía bên kia đường - ở đó rộng rãi hơn và họ sẽ không có gì để phàn nàn. Nhưng tôi cần phải kiểm tra ngôi nhà đó, nhất là khi tôi chắc chắn rằng mình đã nhìn thấy một cái bóng theo dõi tôi vào ngày tôi tìm thấy chiếc điện thoại.

Chìa khóa của ngôi nhà nằm trong xe của tôi. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, tôi biết có gì đó không ổn. Không khí dường như dày hơn, một thứ gì đó khác lạ trong ngôi nhà mà tôi không thể xác định, cho đến khi tôi hít một hơi thật sâu.

Tôi đưa lên che miệng, ngay cả khi tôi đã lùi về phía sau theo bản năng. Mùi của khí gas, dày đến mức nó tràn cả vào miệng tôi. Căn phòng tràn đầy mùi gas. Tôi đóng cửa phía sau lại, chạy xuống lối đi phía trước. Tôi quay số gọi 9-1-1 từ phòng trước của Blue Robin bên kia đường, an toàn sau một lớp gỗ và bê tông.

Tôi đang nhìn ra ngoài cửa sổ thì xe cứu hỏa đến - tôi tưởng một vụ nổ sẽ xảy ra và mọi thứ chỉ còn là một đống đổ nát. Nhưng dòng người mặc đồng phục bước vào nhà, từng người một. Cuối cùng, một chiếc xe tải khác đến, chở theo một đám công nhân bảo trì.

Sau khi họ trở ra, gỡ bỏ thiết bị và trao đổi với nhau, tôi bước ra và gặp họ ở con đường nằm giữa hai ngôi nhà. “Mọi thứ trong đó ổn cả chứ?”

“Cô có phải là người đã gọi báo không?” - Một lính cứu hỏa đứng gần tôi hỏi. Anh ta vẫn mặc quần đồng phục, nhưng đã cởi bỏ phần áo trên và thiết bị, bây giờ anh ta chỉ mặc áo phông và đội mũ lưỡi trai. Anh ta trông chững chạc hơn người còn lại, và có dáng vẻ của người đội trưởng.

“Phải, tôi là Avery Greer. Tôi quản lý những ngôi nhà này.”

Anh ta gật đầu. “Một đường ống ở đằng sau bếp lò bị hở. Có lẽ khí gas đã rò ra một cách từ từ trong khoảng thời gian dài, nhưng không ai phát hiện ra.”

“Ra là vậy.” - Tôi nói. Tôi thấy buồn nôn và choáng váng. Cái bóng bên trong ngôi nhà, có phải kẻ đó đã đợi tôi bước vào bên trong không?

Anh ta lắc đầu. “May mắn là trong nhà không có gì tạo ra tia lửa.” Sau đó, anh ra hiệu cho đội bảo trì rằng ngôi nhà đã an toàn để vào. “Tuy nhiên, tôi khuyên cô là nên để khí gas bay hết trước đã.” - Anh ta nói. Sau đó, dường như anh ta đã thấy sự hoang mang, sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt tôi, anh ta đặt một tay lên vai tôi trấn an: “Này, không sao đâu. Cô đã đưa ra quyết định đúng, chúng tôi đã phát hiện kịp thời. Mọi thứ đều ổn.”

Tôi đã suy nghĩ về việc gọi Grant trên đường về nhà. Tôi ghét phải làm như vậy trừ khi là chuyện vô cùng khẩn cấp, tôi không muốn ông ấy nghĩ rằng tôi không thể tự mình xử lý mọi việc.

Cuối cùng, khi tôi đi qua Bãi biển Breaker, tôi quyết định mình cần phải gọi cho ông. Grant sẽ biết cần phải liên lạc với ai, và tên của ông có quyền lực hơn tôi. Tôi được dạy phải luôn hỏi ý kiến luật sư của công ty trước khi làm việc với cảnh sát. Tôi đã thất bại khi tôi để thám tử Collins vào trong và khám xét nhà.

Nếu vụ rò rỉ khí gas là một tội ác, tôi cần ý kiến của Grant cách tiến hành trước khi làm việc kỹ hơn với cảnh sát.

Điện thoại của ông đổ chuông cho đến khi chuyển sang hộp thư thoại. Tôi lái xe lên con dốc để đến Landing Lane và để lại cho ông một tin nhắn thoại. “Grant, xin chào, Avery đây. Xin lỗi vì đã làm phiền ông, nhưng có vấn đề đã xảy ra với các ngôi nhà cho thuê. Tôi nghĩ rằng sẽ cần phải làm việc với cảnh sát. Hãy gọi lại cho tôi.” Khi tôi lái đến gần vách đá, tôi dừng xe lại. Có một chiếc xe khác trên đường lái xe, một chiếc xe tối màu trông đắt tiền và quen thuộc.

Tôi lái xe vòng qua nhà để xe, đậu đúng vị trí, khuất tầm mắt của những người ngoài. Tôi có thể nghe thấy những giọng nói phát ra từ sân sau - Parker, và một người nào khác với chất giọng trẫm và rất mạnh mẽ.

Tôi di chuyển nhẹ nhàng hết mức có thể, hy vọng không ai nhận thấy tôi đã về, trong khi hoàn toàn không chú ý đến chuyện đã xảy ra lúc tôi đến gần cửa ngôi nhà cho khách.

Cửa trước được mở toang. Một tia sáng thoát ra từ bên trong. Tôi nín thở, đẩy cánh cửa từ từ để vào nhà. Phòng khách đã bị xáo trộn. Hộp đồ của tôi ở giữa phòng. Quần áo của tôi bị lôi ra khỏi tủ, chất đống trên chiếc ghế dài. Và Bianca đứng đó, chờ đợi.

“Xin chào!” - Bà nói. Mái tóc vàng của bà được chải ngược sát đến nỗi nó dường như hòa quyện với da đầu.

Ở bà toát lên một vẻ oai nghiêm, cho dù bà chỉ cao bằng Sadie. “Chào bà, Bianca!” - Tôi nói. Tôi đã chờ đợi Bianca và Grant trở lại kể từ đầu mùa hè.

Không ai nói gì đến công việc của tôi, trong suốt khoảng thời gian kể từ sau cái chết của Sadie. Tiền vẫn được chuyển vào tài khoản của tôi. Tôi tưởng họ đã quên đi khoảnh khắc khi cả hai bên nói ra những lời đáng hối hận, và rồi có thể làm hòa với nhau.

Nhưng nhìn vào tình trạng của phòng khách, tôi nhận ra rằng chuyện không đơn giản như vậy.

Khuôn mặt của Bianca vô cảm, và tôi biết mình đã lầm. “Tôi tưởng là tôi đã bảo cô dọn ra khỏi đây rồi?” - Bà hỏi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.