Ánh sáng lấp lánh của ánh đèn dọc theo Harbor Drive dần trở nên rõ hơn khi chúng tôi đi về gần bờ. Ánh sáng của Littleport đã dẫn đường cho tôi, giúp tôi cảm thấy cân bằng trở lại. Vào giờ này các bến cảng đã vắng người, không còn những công nhân qua lại nữa. Chỉ còn một số ít du khách ra ngoài đi dạo sau bữa tối.
Không biết đã bao lần Sadie và tôi ra bến cảng cùng nhau, tưởng tượng rằng chỉ có chúng tôi ở đây? Đi bộ về phía Landing Lane, lắng nghe âm thanh của sóng khi chúng tôi đi qua Bãi biển Breaker. Không để ý những người xung quanh, những người có thể đang quan sát chúng tôi. Những tiếng cười trong đêm, đi loạng choạng giữa đường phố, không biết rằng có người nào đó có thể đang quan sát nhà của gia đình cô. Chúng tôi không hề biết gì trước những nguy hiểm thực sự đang bao quanh chúng tôi.
Không phải cái chết vì uốn ván, nhiễm trùng máu, hoặc bước hụt gần vách đá. Không một cảnh báo nhắc nhở phải cẩn thận - Cẩn thận không bị thương - và không một bàn tay nào kéo chúng tôi lại dẫn chúng tôi đi đúng hướng. Ai đó đã ở ngoài kia. Theo dõi, chờ đợi, cho đến khi cô bị bỏ lại một mình.
Tôi nhảy ra khỏi thuyền khi Connor buộc thuyền vào bến tàu, kiểm tra để chắc chắn vị thám tử không ẩn nấp đâu đó. “Avery!” - Connor gọi tôi: “Nhớ gọi nói cho anh về thứ trong đó nhé!” - Anh hất đầu về phía cái hộp tôi đang kẹp ở cánh tay tôi.
Tôi vẫn còn run rẩy vì lạnh, nước muối khô chà xát trên làn da của tôi, tóc tôi cứng lại. Mặt đất dịch chuyển dưới chân, giống như chúng tôi vẫn còn ở trên mặt nước. Từ xa, ánh đèn của ngọn hải đăng lóe lên trên biển tối. Tôi chỉ muốn về nhà thật nhanh để sưởi ấm. “Em sẽ gọi cho anh sau.” - Tôi nói, nhưng thật lòng thì điều đó phụ thuộc vào những gì tôi tìm thấy.
Tôi có một cuộc gọi nhỡ và thư thoại khi quay lại xe. Một tiếng hắng giọng rồi giọng nói của một người đàn ông, chuyên nghiệp và nghiêm túc. “Avery, tôi là Ben Collins. Tôi đã hy vọng có thể gặp cô hôm nay, để kiểm tra một số thứ. Hãy gọi lại cho tôi khi có thời gian.”
Tôi nhấn xóa, lưu số điện thoại của anh ta vào danh bạ và lái xe về phía khu dân cư phía sau Bãi biển Breaker. Tôi quyết định đỗ xe cách Sea Rose một vài dãy nhà và đi bộ, đề phòng trường hợp vị thám tử vẫn đang rình mò trên đường phố để tìm tôi.
Khi tôi đi bộ được hai dãy nhà về phía đường vòng cung, ánh đèn ngoài hiên của những ngôi nhà chiếu sáng con đường, điều đó khiến tôi cảm thấy an toàn, tiếng dế kêu râm ran khi tôi đi qua. Khi tôi rẽ vào con đường phía trước Sea Rose, tôi nghe thấy tiếng bước chân trên con đường sỏi, phát ra từ con hẻm tối giữa các ngôi nhà. Tôi sững người, không biết nên chạy hay tiến lại gần.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện - một người phụ nữ, tay đặt lên tường để giữ thăng bằng. Cô đi giày đế xuồng, váy dài đến đầu gối với một chiếc áo ngắn ở đằng trước. Tôi không nhận ra đó là ai cho đến khi nhìn thấy cặp kính đỏ. “Erica?” - Tôi hỏi.
Cô dừng lại, nheo mắt, rồi bước thêm một bước. “Avery? Có phải cậu không?”
Cô đang giữ thứ gì đó trong tay và rụt tay lại để giấu khỏi tầm mắt của tôi, cô nhìn về phía con hẻm tối, rồi quay lại nhìn tôi. Khuôn mặt lo lắng và không tự tin - như thể cô đang có điều gì muốn che giấu.
“Cậu đang làm gì ở đây?” - Tôi vừa hỏi vừa tiến lại gần hơn. Tôi muốn biết thứ ở trong tay cô ấy là gì, và cô đang che giấu điều gì.
“Tôi chỉ đang đi bộ thôi, tới chỗ đỗ xe.”
Cô lùi lại khi tôi đến gần, như thể tôi là một thứ gì đó đáng sợ.
Và rồi một giọng nói, từ sâu trong hẻm. “Chuyện gì đang diễn ra vậy?”
Và lúc đó tôi đã thấy, cô đang cầm trong tay một chiếc điện thoại. Đó cũng là điều tôi sẽ làm khi đi bộ ở một nơi xa lạ, chỉ có ánh sáng hiu hắt dẫn lối. Một người đàn ông chạy bộ suốt quãng đường còn lại qua con hẻm và gọi lớn: “Erica? Em không sao chứ?”
Anh ta vòng tay ôm cô. Cô ấy trông run rẩy, bối rối vì sự hiện diện của tôi ở đây. Giống như cô ấy đang nhớ lại những câu chuyện mà dì của cô đã kể về những điều tôi đã làm và có thể vẫn sẽ làm. “Hai người làm tôi sợ quá!” - Tôi nói. “Đã có người đột nhập các ngôi nhà cho thuê ở quanh đây.”
Cô chớp mắt hai lần, từ từ, như thể cô không chắc chắn về những gì vừa xảy ra và có nên tin vào bản năng của mình hay không. Cô mỉm cười với tôi trong khi mắt nhìn sang hướng khác. “Tôi chỉ đi ngang qua đây thôi, từ Nick's.”
“Từ nhà của Nick?”, có lẽ là nhà của người đàn ông cô đã ở cùng, tuy nhiên anh ta không hề phản ứng.[1]
“Đó là một quán bar phía sau bãi biển Breaker.” - Cô nói. “Đi thẳng từ đây là tới.” Cô chỉ cánh tay như một mũi tên xuống con hẻm tối. “Chúng tôi... chỉ đang đi bộ ra chỗ đỗ xe.” - Cô hắng giọng. Và tôi nhận ra là cô đã uống say.
“À, à.”
Những vụ đột nhập vào những đêm trước có thể là một sự lợi dụng cơ hội. Một ngôi nhà trên đường trở về từ các quán bar. Hoàn toàn không được khóa.
Người đàn ông đứng bên cạnh cô chăm chú nhìn tôi. Anh ta có mái tóc vàng cát, ở cằm có bóng mờ của một bộ râu; cao hơn Erica, nhưng không quá nhiều. Tôi không nhận ra anh ta. Tôi chợt nhớ về hình bóng của một người ở con dốc với chiếc đèn pin. Thực tế rằng tôi đã thấy vụ mất điện và bây giờ Erica đang ở đây với một người đàn ông lạ, loạng choạng bên cạnh ngôi nhà này, nơi ai đó đã đột nhập vào đêm hôm trước và thắp nến.
“Cậu đang làm gì ở đây?” - Cô hỏi.
“Tôi đi thăm một người bạn, tôi cũng đang trên đường về nhà đây.”
Cô gật đầu và đổi chân, dựa vào người đàn ông bên cạnh cô. Cô cứ nhìn xuống, và tôi nhận ra không phải là vì lo sợ, mà vì cô ấy cảm thấy xấu hổ khi tôi đã nhìn thấy mặt khác của cô ấy.
Tôi muốn bảo với họ đừng lái xe. Có rất nhiều mối nguy hiểm ở Littleport. Thứ mà bạn chỉ có thể học được chúng bằng cách thực sự trải nghiệm.
Tuy vậy tôi đã nói: “Tôi có thể cho cậu đi nhờ một chuyến.”
“Không, không...” - Cô xua tay từ chối.
“Cô ấy không sao cả.” - Người đàn ông lên tiếng. Nhưng rồi anh ta sửa lại: “Thật ra thì tôi không sao cả, và tôi có thể chăm sóc cô ấy.”
Tôi đợi cho đến khi họ đi khuất tầm mắt và tiếng cười của họ xa dần, trước khi tản bộ đi về phía Sea Rose. Ngôi nhà vẫn ở nguyên hiện trạng trước khi tôi rời đi - tối, nhưng ấm áp. Tôi không lãng phí thời gian, trút toàn bộ đồ trong ví của mình ra, mở khóa kéo của túi nhựa, lôi chiếc hộp ra và lấy ổ usb ở bên trong. Khi tôi nhìn nó dưới ánh sáng, tôi thấy một vòng tròn nhỏ được khắc ở mặt trước với logo của Công ty bất động sản Loman. Tôi đã nhìn thấy một bộ sưu tập những ổ usb này tại nhà Loman, trong ngăn kéo bàn của văn phòng trên tầng.
Chúa ơi, ổ usb này là của cô ấy. Chắc chắn là của cô ấy.
Tay tôi run lên khi tôi nhét nó vào khe cắm ở laptop, chờ thư mục hiện lên. Chỉ có một tập tin bên trong, tệp file ảnh, tôi cúi sát người vào màn hình khi tôi mở nó. Đó là một ảnh chụp màn hình, một thanh ngang dài với hai hàng trong bảng tính, hơi mất nét, hiện lên trên màn hình của tôi.
Sadie từng học chuyên ngành tài chính và thực tập tại công ty của gia đình trong quá trình học. Trước khi cô chết, cô đang cân đối dòng tiền của công ty.
Có ba cột, mỗi cột chứa một chuỗi số, nhưng chỉ có một cột có ý nghĩa: cột có số tiền là 100.000 đô la. Hai cái còn lại tôi nhận ra là tài khoản ngân hàng và số chuyển định tuyến. Tôi rút sổ séc ra khỏi ví để xác nhận. Và rồi mọi thứ dần trở nên sáng tỏ.
Số tài khoản. Những khoản thanh toán. Một điều gì đó cô cảm thấy phải giấu đi, ra khỏi tầm với của Littleport. Nhưng vì không có đủ thông tin, không tên, không ngày tháng tất cả đều không có ý nghĩa.
Có lẽ đây là nơi số tiền bị đánh cắp được chuyển tới? Có lẽ những gì tôi phát hiện ra vào mùa hè năm ngoái chỉ là một phần nhỏ trong tất cả. Điện thoại của tôi reo lên khiến tôi giật mình. Một cái tên mà tôi không bao giờ nghĩ sẽ thấy một lần nữa sẽ hiện trên màn hình điện thoại.
“Alo!” - Tôi trả lời.
“Chào. Xin lỗi, anh hơi thiếu kiên nhẫn.” Trong tất cả những năm đã trôi qua, tôi chưa từng xóa tên Connor khỏi điện thoại của mình. Chính vì vậy, Sadie đã tìm thấy số điện thoại của anh. Giấu kín trong những thứ tôi đã mất nhưng vẫn giữ chặt chúng ở trong tim.
“Chiếc hộp thuộc về cô ấy, Connor à. Nó liên quan đến giấy tờ ngân hàng. Hai khoản thanh toán. Em không biết nó có ý nghĩa gì hay tại sao cô ấy phải giấu nó.” Những lời nói cứ thế tuôn ra mà tôi không kịp suy nghĩ, một thói quen của sự tin tưởng. Anh ấy tuyên bố rằng đã bảo vệ tôi một lần trước đây. Giống như một lời hứa rằng anh đứng về phía tôi. Nhưng tôi muốn lấy lại lời nói đó ngay khi tôi nói, vì không còn chắc chắn về ý định của anh nữa. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, và tôi cứ mắc sai lầm.
Âm thanh của tiếng cười vọng lại từ ô cửa sổ phía trên bồn rửa mặt khiến tôi giật mình và đứng im bất động. Nhưng bước chân vẫn tiếp tục bước qua ngôi nhà. Một nhóm khác đi ngang qua từ quán bar, sau khi đi về từ bãi biển Breaker.
“Avery? Em còn ở đó không?”
Tôi nhìn về phía ô cửa sổ tối. “Em phải đi đây. Em có thể lần theo tài khoản đó, tìm hiểu xem tại sao nó lại quan trọng tới vậy?”
Một khoảng im lặng. “Anh nghĩ em nên dừng lại!” - Anh khuyên tôi.
“Cái gì?” Cô ấy đã phải giấu điều này trên một hòn đảo, trả tiền cho Connor để anh đưa cô tới đó, bây giờ cô ấy đã chết và Connor nghĩ tôi nên dừng lại ở đây sao?
“Các khoản thanh toán sao? Thôi nào, Avery. Mỗi gia đình đều có những bí mật. Và đó là gia đình mà anh không muốn dây vào. Cô ấy đã chết và chúng ta không thể thay đổi điều đó.”
Nhưng chuyện không đơn giản chỉ vì cô ấy đã chết. Nếu cô ấy bị ngã hay tự nhảy xuống vách đá, tôi sẽ bỏ qua. Nhưng có một lựa chọn thứ ba, và đó là lựa chọn duy nhất tôi tin tưởng. “Một người nào đó đã giết cô ấy, Connor. Và em nghĩ cảnh sát nghi ngờ một trong số chúng ta. Anh định cứ ngồi đó và chờ điều tốt nhất xảy ra sao?” Anh im lặng không phản đối. “Người đó vẫn còn ở đây. Người đó đã ở bữa tiệc với chúng ta. Chúng ta đã sống cùng với quỷ dữ và kẻ đó vẫn đang ở ngoài kia.”
Ngay cả trong đêm nay, kẻ đó vẫn nằm ngoài tầm với của chúng tôi. Ánh đèn pin ở con dốc, sự cố mất điện vào ban đêm. Kẻ đó chính là cái bóng phía sau cửa sổ. Theo dõi tôi để quan sát những điều tôi làm. Hoặc có thể: để xem tôi biết những gì.
Tôi kiểm tra kỹ các ổ khóa quanh nhà, ngay cả khi điện thoại vẫn đang được áp vào tai, tôi mừng vì đã đỗ xe cách đó vài dãy nhà.
“Em đang ở đâu?” - Anh hỏi, giọng đều đều.
Tôi dừng lại. Giọng anh không có vẻ muốn giúp đỡ mà giống như định thuyết phục tôi không nên làm một chuyện gì đó. “Em sẽ gọi lại cho anh khi em biết nhiều hơn.”
Tôi lưu tập tin vào máy tính xách tay, sau đó lục lọi trong ví để lấy mảnh giấy gần nhất - tờ danh sách với tên của chúng tôi và thời điểm chúng tôi đến bữa tiệc. Sau đó, tôi lật nó lên và sao chép chi tiết tài khoản. Tôi dành vài giờ tiếp theo nhìn chăm chú vào những con số. Cầu mong nó có ý nghĩa gì đó. Tôi biết chắc một điều rằng thông tin này phải xuất phát từ một nơi nào đó trong nhà Loman và Sadie cảm thấy không an toàn khi để nó ở đó.
Tôi ngủ thiếp đi trên chiếc ghế dài, tiếng bước chân qua lại xuyên qua màn đêm. Một khía cạnh của Littleport tôi chưa từng biết đến trước đây. Giống như một mặt khác của Sadie mà tôi không hề biết tới.
Một điều mới mà tôi vừa phát hiện ra, sau ngần đó thời gian.
❀ ❀ ❀
[1] Avery hiểu nhầm là “Nhà của Nick” thay vì là quán bar tên Nick’s.