Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Tôi đợi ở phía bên kia đường, áp sát người vào tường của ngôi nhà Blue Robin và quan sát, cố gắng để hiểu. Faith đã có mặt tại bữa tiệc năm ngoái, cô đã cãi nhau với Parker. Bây giờ, cô đang ở trong một trong những ngôi nhà cho thuê của nhà Loman. Tôi đã cố gắng khớp thông tin này với hình ảnh cô gái mà tôi từng biết.

Tôi nhớ Connor, Faith và tôi đã từng lẻn vào trong ngôi nhà trống của nhà Loman cùng nhau. Cái cách cô mở tất cả các tủ và nhìn vào bên trong - tất cả chúng tôi đều cố nắm giữ một mảnh cuộc sống vốn không thuộc về chúng tôi.

Thám tử Collins đã đúng, có một người đã bị ám ảnh trong những năm qua. Ai đó đã theo dõi và tìm thấy một kẽ hở - một cách để thâm nhập vào cuộc sống đó. Chỉ có điều người đó không phải là tôi.

Tôi đã không dám bước chân vào Sunset Retreat kể từ khi phát hiện ra vụ rò rỉ khí gas. Cho đến tận giờ, tôi vẫn không chắc là nó đã an toàn chưa.

Tôi rón rén băng qua đường, trốn sau những cái cây khi có thể và đứng kiễng chân, nhìn chăm chú vào cửa sổ phía trước. Đằng sau tấm màn mỏng, Faith đang đưa tay dọc theo các bề mặt, mở các tủ bếp, giống như cô đã từng làm nhiều năm về trước. Ở cô toát lên một vẻ vừa khác lại vừa quen. Nhỏ hơn, đúng như Connor đã nói, hành động có vẻ lặng lẽ hơn. Tuy nhiên, cô vẫn là một Faith đủ táo bạo để lẻn vào một ngôi nhà không phải của cô, chạy khắp thị trấn, giống như cô là một phẫn của thị trấn. Bây giờ cô đã trở nên vô hình, đúng như chúng tôi đã được dạy từ thời còn bé.

Tôi tiếp tục quan sát khi cô ấy kéo thứ gì đó xuống từ tủ. Trán tôi dính vào cửa kính trước khi tôi kịp hiểu cô đang làm gì - cô vừa lấy xuống một hộp diêm.

Không. Không. Tên của cô trên đầu môi tôi, mắc kẹt trong cổ họng tôi. Sự giằng co trỗi dậy. “Faith!” - Tôi gọi lớn, mắt tôi rưng rưng, nhưng cô không nhìn lên.

Tôi đập mạnh vào kính ngay khi cô quẹt que diêm, nhưng que diêm không bắt lửa. Cô nhìn thấy tôi, nhưng khuôn mặt của cô không thay đổi. Cô lấy ra một que diêm thứ hai, và tôi lại đập tay vào cửa sổ. “Dừng lại! Đợi đã!” Tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là mùi của khí gas.

Cô ấy nhìn thẳng vào tôi khi cô ấy quẹt que diêm, và tôi nao núng. Que diêm bắt lửa và cô ấy giữ nó giữa các ngón tay, nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi nín thở, đôi vai cứng lại. Nhưng không có gì xảy ra khi cô đưa que diêm từ từ xuống một ngọn nến.

“Faith!” - Tôi gọi lần nữa, nhưng tôi biết tiếng của mình đã bị bóp nghẹt sau lớp kính, khuôn mặt tôi mờ đi và bị che khuất. Tôi đập cửa kính một lần nữa bằng cả hai tay. “Ra khỏi nhà ngay.”

Cô không nghe lời tôi, nhưng cô đã không ngăn tôi lại khi tôi chạy lên hiên trước và vào trong nhà. Tôi đứng ở ngưỡng cửa, nắm chặt tay, ngả người ra sau như thể một khoảng cách nhỏ cũng đủ để bảo vệ tôi. “Thổi tắt ngọn nến đi!” - Tôi nói, nhưng cô ấy chỉ đứng đó, nhìn tôi. “Ở đây có khí gas, ít nhất là từng đã có một vụ rò rỉ khí gas...”

“Tớ nghe nói là đã sửa được rồi mà!” - Cô nói rồi thổi tắt que diêm. Ngọn nến vẫn bập bùng cháy trên quầy.

Tôi lách qua người cô, thực tế là chạy đến thật nhanh và tự mình thổi nến. Tay tôi run run. “Biết đâu sẽ xảy ra một vụ nổ. Một đám cháy. Faith, suýt chút nữa thì cậu đã...- Tôi lắc đầu, nghe thấy giọng của Sadie vang lên một lần nữa. Nghĩ đến tất cả các cách mà tôi có thể chết.

Faith khẽ chớp mắt, đôi mắt cô như mưốn thôi miên tôi. “Bình gas được ngắt rồi mà. Ngôi nhà vô cùng an toàn.”

Và rồi chúng tôi đứng mặt đối mặt với nhau, làn khói bốc lên giữa chúng tôi. Khuôn mặt cô góc cạnh, mũi cao hơn, gò má cao, cằm thu hẹp lại. Năm tháng đã tôi luyện cô, khiến cô trở nên nghiêm túc và quyết đoán hơn.

“Cậu có gọi cảnh sát không?” - Cô hỏi, bình tĩnh, với chất giọng đều đều. Cô thậm chí còn không cố gắng chạy trốn. Bây giờ khi đã bị tôi bắt quả tang, cô ấy thậm chí còn không đưa ra bất kỳ lời bào chữa nào. Cứ như thể cô ấy đang đợi tôi bước vào cửa trước vậy.

Nhưng tôi vẫn còn run, quá nhiều adrenaline chảy trong huyết quản và không nơi nào để giải tỏa.

“Chúa ơi, Faith, cậu đang làm gì ở đây?”

Cô nhún vai, rồi hít một hơi thật sâu: “Tớ không biết. Đôi khi tớ thích đến đây. Nó rất bình yên. Một con phố yên tĩnh.”

“Làm thế nào cậu có một chìa khóa?”

Cô đảo tròn mắt. “Cậu thường dặn khách để lại chìa khóa trong hộp thư. Và rồi sau đó không có ai ở đây hàng giờ liền. Làm ăn như vậy không an toàn, Avery à. Đâu phải lỗi của tớ? Tớ cũng chẳng ngạc nhiên nếu có những kẻ đột nhập khác. Cậu biết người ta thế nào khi mùa đông tới mà.” Cô nhìn thẳng vào mắt tôi, thách tôi dám từ chối. Nhắc nhở tôi rằng tôi đã từng là một trong số họ và cô biết chính xác những gì chúng tôi đã làm cùng nhau.

Thay vào đó, tôi đang bận nghĩ đến các ngôi nhà cho thuê khác, dấu hiệu của những người đột nhập. Không chỉ vụ rò rỉ gas ở đây, mà còn màn hình tivi bị vỡ ở Trail End; bằng chứng của việc đột nhập vào bên trong Blue Robin; những ngọn nến được thắp sáng bên trong Sea Rose. Và còn biết bao những ngôi nhà khác nữa? “Cậu đã tự đánh thêm chìa khóa của các căn còn lại đúng không?

Cô nhún vai. “Chắc chắn rồi, tại sao không?”

Tôi mở cửa sổ bếp, chỉ để đề phòng. Đối với tôi, nơi này sẽ luôn nguy hiểm.

“Chuyện này có phải là vì Parker không?” - Tôi hỏi, và đôi măt cô nheo lại, các nếp nhăn hiện rõ bên khóe mắt. Răng cô nghiến lại ở khóe môi, nhưng cô lắc đầu: “Kệ xác anh ta.”

Vậy là cô ấy vẫn còn giận, và bây giờ đã ở vị trí có thể làm một điều gì đó. “Tớ biết là cậu đã có mặt ở bữa tiệc, vào năm ngoái. Tớ biết cậu đã cãi nhau với anh ta.” Tôi bước lại gần, gần khu quầy bếp. “Tớ biết cậu là người đã đập vỡ cửa sổ.”

Faith lùi lại một bước, tay cô bám lấy khuỷu tay theo bản năng. Ở đó có một vết sẹo từ cuộc phẫu thuật. Tôi đứng yên và cô quan sát tôi thật kỹ.

“Đúng là tớ đã rất tức giận.” - Cô nói rồi nhìn chằm chằm vào tôi. Như thể đó là thứ gì đó gắn kết chúng tôi lại với nhau. Giống như chúng tôi vẫn y như lúc xưa. “Hắn ta là một tên chết giẫm, nhưng chắc cậu cũng đã biết điều đó rồi.” Cô nhìn sang một bên. “Đáng lẽ ra chúng ta nên biết điều đó, phải không? Đáng lẽ ra chúng ta nên biết nhiều hơn.” Sau đó, cô ấy nhìn thẳng vào tôi và tôi hiểu. Sao bạn lại để bản thân bị hút vào hố đen của một vũ trụ, nghĩ rằng mình thuộc về nơi đó, trong khi hoàn toàn không phải vậy?

“Vậy chuyện gì đã xảy ra với hai người?” - Tôi hỏi.

“Parker Loman đã xảy ra một số chuyện. Cậu cũng biết rồi phải không? Đi vào Bed and Breakfast như thể anh ta sở hữu nó. Tớ biết anh ta là ai, tớ đã nhìn thấy anh ta hàng năm trời, nhưng rồi đột nhiên một ngày anh ta để ý tới tớ.” Cô mỉm cười khi hồi tưởng. “Mùa hè đầu tiên đó, mọi chuyện thật vui khi diễn ra trong bí mật. Nhưng sau đó anh ta xuất hiện cùng một cô gái vào năm sau.”

“Luce.”

Cô xua tay, như thể tên của Luce không quan trọng. Cô chống một tay lên hông và dựa người: “Anh ta vẫn không dừng lại, cậu biết đấy. Liên tục nói với tớ rằng đó là một sai lầm khi đưa cô ấy đến thị trấn. Rằng anh ta không muốn cô ấy ở đó nữa, nhưng anh ta không thể đuổi cô ấy về nhà. Anh ta đã đến gặp tớ kể cả vào tối hôm đó. Để người bạn gái tại bữa tiệc và lái xe quay lại để gặp tớ.”

Tôi có thể tin điều đó. Cách anh đứng cạnh tôi trong phòng tắm, trong khi Luce ở đâu đó bên ngoài. Sadie đã nói rằng, anh có thể và đã luôn thoát tội. Rằng anh cần điều đó ra sao, sự thần tượng hóa Parker Loman.

“Vậy là cậu đã quá mệt mỏi vì là một bí mật?”

“Tớ đã nghĩ rằng sẽ vui hơn khi chơi trò bí mật ở nơi công cộng. Mạo hiểm hơn, cậu biết đấy? Anh ta đã rất tức giận khi tớ nói rằng tớ sẽ gặp anh ta ở bữa tiệc sau đó. Giống như có một quy tắc mà tớ không hề hay biết vậy. Anh ta nghĩ anh ta là người đưa ra mọi quyết định. Nhưng không phải vậy. Mọi chuyện không thể chỉ đi theo ý anh ta được. Bọn tớ đã tranh cãi về việc đó tại nhà tớ, nhưng sau đó anh ta nói rằng anh ta phải đi. Một chiếc xe tiến tới và đỗ tại B&B đã khiến anh ta hoảng sợ. Anh ta nói không muốn bị nhìn thấy.” Cô ấy lắc đầu. “Thật tình, ngay cả suy nghĩ bị bắt gặp đi cùng tớ đã là quá đáng sợ đối với anh ta, đến lúc đó thì tớ không còn thấy vui nữa.”

Parker Loman sống rất nhiều cuộc đời. Anh nói dối hết lần này đến lần khác mà không hề chớp mắt. Liệu anh có biết mọi chuyện xảy ra là do Faith? Liệu anh có nghi ngờ rằng cô đã lén lút, gây thiệt hại cho các ngôi nhà và giữ im lặng chỉ để giữ thể diện? Như vậy, anh sẽ không phải thừa nhận rằng anh đã qua lại với một người bản địa mất trí?

“Nhưng cậu đã đi theo anh ta?” - Tôi hỏi. “Đến bữa tiệc. Luce thấy cậu ở đó, cậu biết đấy.”

Cô khoanh tay trước ngực. “Thật ra thì tớ đã không đi ngay lập tức. Tớ đã dành một chút thời gian nung nấu sự tức giận. Nhưng sau đó, đúng vậy. Tớ đã đi theo anh ta. Tớ biết anh ta sẽ đi đâu. Nơi tất cả mọi người đang đi tới, tất nhiên rồi. Tuy vậy, tớ không nghĩ là sẽ gặp Connor.” Mắt cô mở to. “Cái thị trấn này, nó thuyết phục tất cả mọi người rằng bạn tốt hơn mình nghĩ.”

“Faith này!” - Cô quay trở lại thực tế khi nghe thấy tôi gọi tên cô. “Có phải cậu cố ý phá hoại các ngôi nhà chỉ để trả thù anh ta không?”

“Tớ không nhỏ mọn thế đâu. Một sự khinh miệt phụ nữ, thật sao, Avery?” Cô sải bước qua phòng nghỉ, mở cửa trước và chỉ tay ra phía ngoài con đường vắng. Tôi bước ra phía trước, nhìn vào những cái cây, nhưng không thấy gì. “Cậu có biết những gì đang xảy ra ở đây không, khi cậu hành động như một con rối nhỏ của Grant Loman? Cậu có biết những gì xảy ra với những người còn lại trong thị trấn khi cậu nhìn ông ta mua hết tài sản, đất đai không?”

Tôi lắc đầu, vì tôi thực sự không biết. Tôi biết tài khoản riêng của Grant rất rõ. Biết hy vọng và khát vọng của ông ấy dành cho nơi này, và vai trò của tôi trong đó. Tôi biết mọi người đã tức giận khi tôi bán nhà của bà ngoại cho ông, nhưng tôi không biết Faith đang nói về cái gì.

“Tớ đã hoàn thành chương trình học vào tháng 5 này và trở về nhà để làm việc để rồi biết rằng B&B đang ở mức báo động. Và không chỉ một chút đâu, thực sự tệ đến không thể cứu vãn được. Bố mẹ tớ đã phải vay một khoản thế chấp thứ hai cho việc mở rộng một vài năm trước vì nghĩ rằng có thể hoàn vốn với các chi nhánh mới. Nhưng gia đình tớ đã không thể làm được điều đó. Không phải với tất cả các lựa chọn khác ngoài kia.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. “Gia đình tớ đã định mở rộng đến đây, cậu có biết không? Gia đình tớ đã đặt giá thầu cho các tài sản này, với dự định đây sẽ là các chái nhà phụ của tòa nhà chính. Nhưng chúng tớ đã không mua được chúng. Các tài sản đều đã được mua theo hợp đồng, thuộc một công ty trách nhiệm hữu hạn nào đó.” Môi trên của cô kéo lên để lộ hàm răng.

“Tớ không còn làm việc cho họ nữa. Tin tớ đi, tớ...”

“Rồi còn cả cậu nữa.” - Cô tiến lại gần tôi để trút sự tức giận. Bước lên bậc thềm trước nhà, buộc tôi phải quay vào trong. “Cậu, một con bé điên rồ...” Cô co rúm người, rồi tự lắc đầu với chính mình. “Xin lỗi, nhưng thực sự lúc đó cậu đúng là như vậy. Cậu chẳng là ai cả. Nhưng bây giờ lại trở thành một người điều hành sao? Trong khi những người như tớ, người tuân thủ mọi thứ, có một tấm bằng, hy sinh thời gian của mình - để rồi quay lại với tay trắng. Bởi vậy, xin lỗi vì đã phá phách, tớ chỉ muốn đòi lại những gì thuộc về mình thôi.”

“Bằng cách nào?” Và rồi tôi nhận ra, cô đã cố dọa các du khách. Đánh vào số lượng khách dự kiến của chúng tôi, nơi dễ bị tổn hại nhiều nhất. Dù sao thì đó là số lượng khách dự kiến của chúng tôi và cô chỉ quan tâm đến vậy thôi. Tôi không biết ai mới là người cô ấy giận hơn - họ hay tôi. Hoặc có thể tất cả đã được gắn kết với nhau, bổ trợ lẫn nhau. Tôi, người đã làm tổn thương thể xác cô; Parker, người đã làm tan nát trái tim cô; nhà Loman, những người đã phá hủy tương lai của cô. Mọi thứ đều liên quan tới nhau.

“Cậu có lên trên chái nhà chính không? Ngôi nhà của nhà Loman ấy?”

Cô ấy giơ tay lên không trung, như thể điều đó quá rõ ràng. “Tớ chỉ muốn tìm thấy một điều gì đó, bất cứ thứ gì mà tớ có thể dùng. Tớ muốn đuổi họ ra khỏi đây.” Cô run rẩy. “Tớ muốn cậu bị đuổi ra khỏi đó. Thật là bất công.” Giọng nói của cô trở nên nghẹn ngào ở câu nói cuối.

Vào đêm bị mất điện và tôi đã tin rằng mình chỉ có một mình. Tiếng bước chân trên cát, cửa sau bật mở và cảm giác có một người khác trong nhà với tôi. Ánh đèn pin trên con dốc. “Cậu đã có thể bị bắt vào tù đấy!” - Tôi thì thầm. “Họ có thể hủy hoại cậu.” Sự thật là, họ có thể hủy hoại bất cứ ai.

Cô ngồi xuống bậc thang đầu tiên, nhìn xuống con đường vẫn chưa xây xong, hai chân duỗi ra trước mặt và bắt chéo ở mắt cá chân. “Cậu có định nói với cảnh sát không?”

Tôi đã đến đây để hỏi Faith về Sadie, nghĩ rằng nếu tôi nhìn vào mắt cô, tôi sẽ biết. Thay vào đó, cô đã thú nhận một điều khác. Một điều gì đó có vẻ không liên quan. Trong khi đó, tôi đã đưa cho cảnh sát chiếc điện thoại, nói với họ mọi thứ tôi biết và tất cả những gì họ làm là hướng sự tập trung của họ vào tôi. Liệu tôi có nợ họ hay cô không?

“Tớ không biết nữa.” - Tôi nói. Đó, ít nhất, là sự thật.

“Vậy còn họ thì sao? Cậu có định nói với người nhà Loman không?”

“Bây giờ tớ không còn nói chuyện với họ nữa. Và họ cũng vậy. Tớ không còn làm việc cho họ nữa. Tớ đã bị sa thải.” Tôi đã không còn nợ nhà Loman bất cứ điều gì. Và có lẽ chưa từng nợ họ bất cứ điều gì.

Mắt cô chớp liên hồi với một vài cảm xúc mà tôi không thể hiểu được. “Tớ muốn anh ta biết rằng tớ chính là người đã gây ra những vụ đột nhập!” - Cô nói.

Cô không hề biết rõ, mức độ tức giận của tôi. Hoặc có lẽ cô ấy đã biết. Đầu cô nghiêng sang một bên, quan sát tôi thật kỹ.

“Có ai ngăn cậu đâu?” - Tôi nói. “Hãy làm những gì cậu muốn. Nhưng người Loman, họ nghĩ rằng họ kiểm soát mọi thứ. Người, tài sản, toàn bộ thị trấn này. Họ nghĩ rằng họ xứng đáng có được cái quyền đó. Họ nghĩ rằng họ xứng đáng biết tất cả mọi thứ. Có lẽ họ không xứng đáng đến vậy.”

Nếu là tôi, tôi sẽ để họ phải băn khoăn. Khiến họ thức dậy bởi những tiếng bước chân và luôn lo lắng. Để những vết nứt phá hỏng những đêm say ngủ của họ, thậm chỉ là cả cuộc sống của họ.

“Cậu cần phải rời đi!” - Tôi nói. “Cậu cần phải ra khỏi đây. Làm ơn, hãy dừng lại. Cậu suýt chút nữa đã... nơi này có đầy khí gas. Ai đó đã có thể bị thương.”

“Không, không ai sẽ bị thương. Thậm chí không ai thèm để ý đến ngôi nhà này. Chính cậu cũng đã không để ý cho đến vụ thắp nến.”

Tôi rùng mình. Tất cả những cuộc sống vô hình, ẩn giấu ngoài tầm mắt. Ngay cả vào đêm đó tại bữa tiệc, khi cô ở ngay đó nhưng thế nào đó vẫn đứng ngoài tầm kiểm soát, ẩn sau bóng tối và lớp kính vỡ.

“Cậu có thấy chuyện gì xảy ra đêm đó không?”

Cô nhìn tôi qua khóe mắt. Rồi mím môi lại. Cô ấy nghĩ chuyện gì đã xảy ra? Có phải cô ấy, giống như cảnh sát, tin rằng tôi có thể có liên quan đến cái chết của Sadie không?

“Không. Connor bảo tớ nên rời đi. Nên tớ cũng không nán lại lâu.”

Liệu đó có phải tiếng bước chân tôi đã nghe thấy trong rừng? Khi tôi gọi tên Sadie? Tôi quên mất rằng rất nhiều người chúng tôi có thể đi lại như những bóng ma, khó phát hiện và gần như vô hình - như đã được dạy từ thuở bé.

Tuy nhiên, đó là lời của cô ấy. Rằng cô đã rời khỏi bữa tiệc, trở về nhà. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô, cố gắng để nhìn thấu sự thật...

Tiếng động cơ ô tô khởi động từ xa khiến tôi tập trung trở lại. Tôi nhìn xuống đường, nhưng không thể nhìn thấy gì qua những cái cây.

“Faith, đi nào!” - Tôi kéo tay áo cô ấy, cố gắng để kéo cô ấy đứng dậy, nhưng cô nhìn chằm chằm vào tay tôi, nắm chặt vải áo sơ mi của cô. “Cảnh sát đã để mắt đến ngôi nhà bên kia đường.” Tôi hất đầu về phía Blue Robin. Ngay cả lúc này, tôi tự hỏi liệu đó có phải vị thám tử. Liệu có phải anh ta đã tìm thấy chúng tôi và biết mọi thứ.

Cô đứng dậy, mắt nhìn theo hướng của tôi. “Tớ không thấy ai cả!” - Cô nói.

“Dù vậy, chúng ta nên đi thôi!”

Chúng tôi lặng lẽ đi, bên cạnh nhau về phía mạn nhà của Blue Robin, đi qua con đường với hai hàng cây như hai người bạn. Đối với bất cứ ai khác, có lẽ chúng tôi trông giống như đang có một chuyến đi bộ thân thiện. Tôi đợi đến khi chúng tôi đã ra khỏi tầm nhìn của Blue Robin, cho đến khi tôi chắc chắn rằng chúng tôi chỉ còn một mình, để hỏi và vẫn giữ giọng nói nhỏ.

“Vậy tất cả những vụ đột nhập - thắp nến và phá hoại - đều không liên quan đến Sadie?”

Cô dừng bước một giây, trước khi tiếp tục. “Sadie? Không. Không. Cậu nghĩ tớ có thể làm tổn thương cô ấy sao?”

Liệu cô ấy có thể không? Tôi nhắm mắt và lắc đầu, nhưng đó là lời nói dối và cô ấy biết điều đó. Bất cứ ai cũng có thể làm điều đó. Đó không phải là điều tôi hỏi. “Nếu tớ định làm tổn thương ai đó, thì...” - Cô ấy nói, trong khi vẫn sải bước: “Cô ấy sẽ là người Loman cuối cùng trong danh sách của tớ.”

Tôi thực sự rất nhớ Faith. Cô ấy bạo gan và trung thực - sao tôi có thể không thấy cô ấy ở đó, trong bóng tối?

Những gì đã xảy ra tại các ngôi nhà năm nay đều là về Parker và những điều nhà Loman đại diện - không phải là Sadie.

Khi chúng tồi bước vào khoảng trống ở bãi đậu xe, cô ấy đi về phía sau nhà, nhìn ra biển.

“Faith, làm ơn. Ghét họ bao nhiêu cậu muốn, nhưng họ đã mất con gái vào năm ngoái. Như vậy vẫn chưa đủ sao?”

Cô nhìn ra rìa của vách đá, nhưng tôi biết rằng điều đó có thể xảy ra - cách bạn chìm sâu trong sự tức giận, đau buồn và cay đắng của chính mình, đến nỗi bạn hầu như không thể nhìn thấy điều gì khác. Khi cô quay lại, đôi mắt cô ngấn nước, nhưng tôi không biết đó có phải là do gió biển hay không. “Tớ biết cậu rất thân với cô ấy, tớ xin lỗi. Tớ rất tiếc vì cô ấy đã chết.”

Cô đi về phía nhà và tôi đi về phía xe của tôi, phần còn lại của bãi đỗ xe đều đang bị bỏ hoang. Nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là chiếc xe Parker đã đậu tại B&B vào đêm Sadie qua đời. Anh đã có thể rời đi, lẻn về nhà và quay lại.

“Faith!” - Tôi gọi ngay trước khi cô biến mất khỏi tầm nhìn. “Cậu nói rằng một chiếc xe hơi đã đỗ tại đây vào đêm đó, sau khi Parker ở đây. Là ai vậy?” Tôi tự hỏi liệu Connor có phải là người đã đỗ xe ở đây không.

Cô lắc đầu. “Tớ không nhìn kỹ. Có hai người, đi bộ tới bữa tiệc. Tớ chỉ biết là một người có mặc váy màu xanh. Tôi có thể nhìn thấy màu váy dưới ánh trăng.”

Faith tiếp tục bước vào trong nhà, tiếng bước chân cô vang vọng trên những bậc thang gỗ khuất tầm nhìn.

Tôi đã cố gắng nghĩ ai mặc váy màu xanh đêm đó. Hầu hết mọi người đều mặc quần jean, quần short kaki, một vài chiếc quần lửng với áo khoác ngoài. Thật khó để nhớ quần áo mà mọi người đã mặc. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi bộ đồ của tôi. Chỉ có duy nhất một người mà tôi nhớ rất rõ.

Tôi nhắm mắt lại và thấy Sadie xoay vòng ở lối vào phòng tôi. Cậu nghĩ sao về bộ váy? Chiếc váy màu xanh của cô, lung linh tỏa sáng. Cậu biết nếu mặc thế cậu sẽ chết cóng đúng không? Sau đó, cô khoác vào người chiếc áo len màu nâu của tôi.

Người tôi nổi da gà.

Từ phía sau, từ nơi Faith đứng, trông sẽ giống như cô ấy đang mặc váy.

Và đột nhiên, tôi thấy Sadie rút điện thoại ra, thấy tin nhắn tôi gửi: Cậu đang ở đâu? Và sau đó: ???

Tôi nhìn thấy cô rõ ràng như một ký ức, thay vì chỉ là một hình ảnh tưởng tượng. Nhìn thấy nó với một niềm tin mãnh liệt rằng đó chính là sự thật. Nhíu mày nhìn vào điện thoại, cô gửi cho tôi tin nhắn cuối cùng đó, tin nhắn mà tôi chưa bao giờ nhận được. Các dấu chấm trên điện thoại của tôi:

Tớ đến rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.