Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bữa Tiệc Cuối Mùa

❊ ❊ ❊

21 giờ 30 phút

Mọi thứ xảy ra cùng một lúc. Ánh sáng, âm thanh, không khí của bữa tiệc.

Vì mất điện nên tiếng nhạc, ánh đèn nhà, ánh sáng xanh từ dưới nước hồ bơi đều tắt ngóm. Mọi thứ chìm trong bóng tối.

Bên trong nhà có quá nhiều người. Tai tôi vẫn ù vì tiếng nhạc. Ai đó đã giẫm lên chân tôi. Tôi nghe thấy tiếng kính vỡ, và tôi hy vọng không phải là cửa sổ. Tôi chỉ cảm nhận được âm thanh và mùi hương xung quanh tôi. Những tiếng thì thầm nho nhỏ, tiếng cười bất an, mồ hôi và mùi mỹ phẩm trên tóc của ai đó đi ngang qua, và sau đó là một loại nước hoa có mùi đậm đặc.

Tôi cảm thấy một bàn tay trên vai tôi, một hơi thở trên cổ tôi. Tôi sững người và hoang mang. Sau đó, tôi nghe thấy một tiếng hét. Mọi thứ đều im bặt - những tiếng thì thầm, tiếng cười, những tiếng cọ xát. Ánh sáng từ điện thoại bắt đầu được bật lên từng cái một, cho đến khi tôi rút điện thoại ra khỏi túi sau và làm điều tương tự.

“Cô ấy không sao cả.” - Tiếng ai đó hét lên ở phía ngoài. Mọi người chuyển hướng về phía sau nhà.

Tôi lách qua đám đông, mắt mở to trong bóng tối. Bên ngoài, những đám mây che phủ những ngôi sao và ánh trăng. Chỉ có ánh sáng của ngọn hải đăng cắt ngang qua bầu trời, bị nuốt chửng bởi đám mây.

Không có gì ngạc nhiên, chính Parker đã chạy tới và kiểm tra cô gái đó, những người xem đã vây quanh anh. Lúc đầu, tôi chỉ có thể nhìn thấy một bóng người, cuộn tròn trong vòng tay của Parker. Anh xoa lưng cô khi cô ho sặc sụa. “Không sao, cô ổn rồi!” - Anh nói với cô gái và cô ngẩng lên nhìn anh. Ellie Arnold.

Sadie đã biết cô từ nhỏ và luôn nói rằng cô ta rất phiền phức. Nói rằng cô ta sẽ làm bất cứ điều gì để được chú ý, và vì vậy suy nghĩ đầu tiên của tôi là không hề bày tỏ sự tiếc thương hay thông cảm.

Nhưng khi tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy, cô ấy run rẩy và trông sợ hãi đến mức tôi biết cô ấy không hề cố tình làm điều đó.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” - Tôi hỏi.

Toàn thân cô ướt sũng, quần áo bám vào da, run rẩy.

“Cô ấy không nhìn rõ.” - Parker trả lời thay cho cô. “Cô ấy bị trượt chân.”

“Một người nào đó đã đẩy tôi.” - Ellie nói rồi lấy tay ôm lấy cơ thể mình để giữ ấm. “Khi đèn hồ bơi tắt.” Cô ho và khóc nức nở. Mái tóc dài của cô dính cả vào mặt và cổ.

“Không sao. Cậu ổn rồi.” - Tôi lặp lại những lời của Parker và tự mỉm cười, mừng vì trời quá tối nên không ai có thể nhìn thấy. Bể bơi sâu 1 mét 3 nên cô không thực sự gặp nguy hiểm, bất chấp tình hình hiện tại của cô. Tất cả những gì cô phải làm là đứng thẳng lên.

Tôi lo lắng về tiếng hét của cô ấy hơn.

Một trong những người bạn Ellie cuối cùng cũng đã vượt qua đám đông. “Chúa ơi!” - Cô thốt lên rồi đưa tay lên miệng. Cô cúi xuống để cầm tay Ellie.

“Hãy đưa cô ấy vào trong!” - Parker nói trong khi giúp cô đứng lên. Ellie chao đảo một chút, rồi dựa vào bạn của mình khi đám đông đã tản dần ra.

“Có rất nhiều khăn trong phòng tắm, ở dưới bồn rửa tay.” -Tôi nói. “Hình như là có một chiếc áo choàng nữa.”

Parker nhìn lại về phía ngôi nhà. Một ánh sáng màu hổ phách lóe lên sau cửa sổ. Một người nào đó đã dùng bật lửa để thắp nến.

“Em sẽ đi xem thử.” - Tôi nói. Tại đây, chúng tôi không thể biết điện bị mất toàn thị trấn hay chỉ khu phố của chúng tôi. Nếu điện chỉ mất tại khu phố của chúng tôi, tôi sẽ phải đưa ra quyết định và bữa tiệc này sẽ kết thúc. Sẽ tốt hơn nếu là mất điện toàn thị trấn. Nếu chỉ ngôi nhà bị mất điện, thì có lẽ do loa và đèn chạy cùng một lúc đã khiến lưới điện bị quá tải.

Bên trong, ai đó đã tìm thấy những cây nến còn lại và xếp chúng dọc bệ cửa sổ, một cục nến trụ lớn được đặt ở bàn bếp. Anh chàng nào đó với chiếc bật lửa đã làm một vòng ở tầng dưới, và bây giờ mọi thứ đã được thắp sáng bởi ánh sáng mờ. Những khuôn mặt vẫn chìm trong bóng tối, nhưng tôi có thể thấy đường đến bảng điều khiển.

Cánh cửa phòng ngủ chính ở dưới sảnh bị mở toang - nhưng ít nhất sự hỗn loạn đã khiến những người ở bên trong tìm cách ra ngoài hết.

Bảng điều khiển nằm trong hộc tủ ở hành lang và tôi sử dụng điện thoại của mình để bật cầu giao. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì đây là điều tôi có thể sửa được. Mọi cầu dao đều bị ngắt. Tôi bật chúng lên, từng cái một và quan sát đèn được bật lại, mọi người nhìn quanh phòng, thoáng chốc mất phương hướng khi nhận ra mình đang đứng đâu.

Khi cầu dao cuối cùng được bật lên, âm thanh từ loa bất ngờ phát ra khiến tôi giật nảy mình.

“Bảo ai đó tắt nhạc đi!” - Tôi đã nói với anh chàng đứng cạnh tôi. Đây cũng chính người đã buộc tội Greg Randolph có mối quan hệ với Carys Fontaine. “Và tắt bớt một số cái đèn đi!”

“Được thôi, thưa quý cô!” - Anh chàng nói và giơ tay lên chào một cách vụng về.

Tôi đi vào phòng tắm chính, nơi hai người bạn Ellie đang bên cạnh cô. Ellie Arnold rõ ràng đã rất sợ hãi, và lần đầu tiên trong đời tôi nghi ngờ ấn tượng của Sadie về cô ấy.

“Này, mọi thứ trong này đều ổn cả chứ?” - Tôi hỏi. Một người nào đó đã tìm thấy những chiếc khăn, một nửa trong số đó được chất đống trên sàn nhà bên cạnh quần áo ướt của Ellie. Cô được quấn trong một chiếc áo choàng màu ngà sang trọng, làm khô tóc bằng một chiếc khăn cùng màu. Có những vết sẫm màu dưới mắt cô, dấu tích của lớp trang điểm. Sàn nhà trơn bóng, nước đọng ở dưới sàn, gương mờ đi vì hơi nước. Có lẽ cô đã tắm qua để làm ấm cơ thể.

Ellie lắc đầu, không nhìn vào mắt tôi. “Đúng là một trò đùa độc ác.” Cô nghiêng người về phía cánh cửa đang mở. “Đồ chết giẫm!”

“Chúa ơi!” - Tôi tự nói với mình. Trong phòng ngủ cũng không có ai để nghe tiếng hét mắng chửi của cô. Bạn của cô ấy trọn tròn mắt, và cô ấy nhìn tôi ái ngại. “Bình tĩnh lại đi, Ellie!”

“Điện bị ngắt. Không ai nhìn thấy gì cả. Tôi chắc đó là một tai nạn thôi!” - Tôi cố gắng giải thích dù biết đối phương đã uống một lượng rượu kha khá. Nhưng Ellie mím môi lại. Vai cô chùng xuống, sự tức giận của cô cũng lắng xuống. “Tôi chỉ muốn về nhà thôi.”

Tôi nhìn từng người trong phòng, lo lắng không biết liệu có ai trong căn phòng này đủ tỉnh táo để đưa cô ấy về hay không, rồi sau đó quyết định: “Tôi sẽ ra ngoài và xem có ai đủ tỉnh táo để đưa cô về không?”

Nhưng khuôn mặt của cô không thay đổi. Cô nhìn chằm chằm vào tường, đôi mắt mơ màng, cho đến khi tôi nhận ra rằng nhà mà cô nói nghĩa là một nơi nào đó bên ngoài Littleport, bất cứ nơi nào cô sẽ đến vào ngày mai.

“Thôi nào!” - Bạn cô nói và vòng tay lên vai cô vỗ về. “Cậu sẽ cảm thấy khá hơn khi mặc quần áo khô. Tớ và Liv vẫn để một nửa hành lý trong cốp xe. Để bọn tớ đi xem có quần áo nào vừa cậu không nhé?”

Câu nói đó đã khiến cô gượng cười và ba người họ cùng nhau bước ra khỏi phòng tắm, cho dù trên người Ellie không có gì hơn một chiếc áo choàng tắm.

Chà, có lẽ Sadie đã đúng.

Tôi vội lấy vài túi dùng để đựng rác từ trong bếp, dùng một cái để đựng quần áo ướt của Ellie, thứ mà cô đã bỏ lại. Tôi nhét những chiếc khăn đã sử dụng, vấy đầy bụi bẩn vào cái túi khác, lau bồn rửa để thấm sạch nước và dấu chân bẩn.

“Đừng làm nữa, Avie.” Ngay lập tức, tôi đã quay lại và thấy Parker đang đứng ở cửa phòng tắm, nhìn tôi. Anh nuốt khan và nói: “Cứ để nguyên vậy đi.”

Đôi mắt anh tối sầm lại, khuôn mặt anh ướt đẫm mồ hôi, lọn tóc nâu rơi xuống trán anh. Anh có mùi của clo và chiếc áo sơ mi bám vào ngực anh vì Ellie đã dựa vào anh để đi.

“Phải có người dọn chỗ này.” - Tôi nói rồi chờ anh rời đi. Nhưng thay vào đó tôi nghe tiếng cửa đóng sập lại.

Anh lấy túi rác từ tay tôi và nhét đồ bẩn còn lại vào trong. Chúng tôi đứng quá gần nhau. Với độ ẩm của căn phòng, thật khó để hít một hơi thật sâu và suy nghĩ rõ ràng.

“Em có nghĩ anh là một người tốt không?” - Anh hỏi, mặt anh ấy thật gần, tôi chỉ có thể nhìn thấy từng phần trên khuôn mặt anh - mắt của anh, vết sẹo nơi lông mày, xương gò má, miệng của anh.

Tất cả mọi thứ về Parker đều giả tạo chỉ trừ những khoảnh khắc như thế này, khi lớp mặt nạ của anh được gỡ xuống. Anh chỉ việc cư xử tử tế và tôi sẽ cảm thấy xao xuyến. Tôi chưa từng nhìn thấy ở anh khuyết điểm gì khiến tôi không thích. Sự bất an tiềm ẩn, sự bất an thoáng qua. Sự chần chừ đằng sau sự kiêu ngạo.

Sự thật là: Ban đầu tôi không hề hứng thú với anh. Không hề trong tất cả những năm tôi biết anh ấy là ai trước khi chúng tôi gặp nhau, ngay cả khi tôi nhìn thấy anh lần đầu tiên trong ngôi nhà đó. Nhưng tất cả đã thay đổi khi Sadie nói tôi không được hẹn hò với anh. Tôi biết thật sáo rỗng khi nói tôi khác những cô gái khác. Nhưng có một điều gì đó, một sự hấp dẫn đối với thứ mà bạn không thể có. Một điểm gì đó chỉ có ở một số người, khiến cho sự ham muốn tăng lên gấp đôi.

Nhưng chính những khoảnh khắc như thế này khiến tôi cảm thấy như đang nhìn thấy thứ gì đó mà anh đã giấu kín trước mọi người. Một thứ gì đó anh chỉ cho mình tôi thấy.

Tôi vén tóc ra khỏi mặt anh, anh đưa tay lên nắm lấy tay tôi.

“Xin lỗi!” - Tôi nói. Nhưng anh ấy không hề bỏ tay ra. Chúng tôi cứ như vậy, chỉ cách nhau vài centimet, căn phòng quá ẩm ướt và tầm nhìn của tôi cũng dần mờ đi.

Ai đó gõ cửa làm tôi giật mình, nghĩ rằng Luce thấy chúng tôi ở đây. “Phòng có người!” - Tôi vừa nói lớn vừa đứng dậy.

Ai đó rên rỉ ở phía bên kia, nhưng đó là một người đàn ông. Tuy nhiên, nó đã đủ để khiến cả hai chúng tôi giật mình lo sợ.

Những ngón tay của Parker vẫn vòng quanh cổ tay tôi và anh thở dài. “Một ngày nào đó, có lẽ anh sẽ kết hôn với Luciana Suarez và có những đứa con xinh đẹp, đôi khi chúng sẽ cư xử tệ hại nhưng chúng sẽ lớn lên trở thành những người tốt.”

“Ừ, được thôi, Parker.” - Tôi lùi lại, tầm nhìn của tôi dần trở nên rõ ràng.

Tôi nghĩ anh không nên thảo luận việc trở thành một người tốt khi đứng quá gần tôi trong phòng tắm, trong khi người phụ nữ anh vừa nói muốn cưới đang chờ anh ở đâu đó phía bên kia, nhưng đó cũng là một trong những điều quyến rũ ở anh.

Anh chợt nói. “À, anh vào đây để nói với em một chuyện. Có vài anh chàng đang tìm em ở ngoài kia.”

Anh hất đầu về phía cửa. “Em đi trước đi. Anh sẽ dọn nốt trong này.”

Tôi mở toang cánh cửa, đảm bảo không có ai nghe lén ở phía bên kia và thêu dệt những lời đồn. Khi tôi thấy căn phòng trống rỗng, tôi đi ra ngoài.

Nhưng trước khi tôi đóng cửa lại, Parker gọi với theo tôi. “Cẩn thận nhé, Avery.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.