22 giờ 30 phút
Mối lo rằng cảnh sát sẽ tới giờ đây chỉ là một ký ức xa xôi và mờ dần trong men rượu. Chẳng ai thèm bận tâm tới sự cố mất điện, bị ngã xuống bể bơi, hay những bí mật của bạn bị phơi bày cho tất cả mọi người qua một trò chơi phạt rượu ở quanh bàn bếp nữa. Vòng thứ hai đã bắt đầu.
Tôi đã định chờ xem Parker sẽ làm gì sau chuyện xảy ra trên tầng - Luce, chạy ào ra khỏi phòng với tàn dư của cơn giận, của bạo lực.
Tôi nhận ra rằng Parker không bao giờ tham gia những trò chơi phạt rượu. Không bao giờ để lộ bí mật của mình trong suốt những năm tôi quen anh. Luôn quá bận rộn hẹn hò hết người này đến người khác.
Hoặc cũng có thể vì phần lớn chúng tôi cảm thấy sợ anh. Sợ điều anh sẽ làm. Có đủ thứ tin đồn về quá khứ của anh, những năm tháng tuổi thiếu niên liều lĩnh. Anh đã dính vào một vụ đánh nhau ra sao - như Sadie đã kể. Anh có một vết sẹo và tia sáng trong ánh mắt để chứng minh rằng anh đã từng có thời hoang dại. Nhưng với tôi, điều đó chỉ khiến anh trở nên quyến rũ hơn khi đã qua cái tuổi trẻ dại. Tuy rằng chúng đã là quá khứ, nhưng chắc chắn sự liều lĩnh hoang dại vẫn tồn tại đâu đó trong sâu thẳm con người anh.
Parker cuối cùng cũng đi xuống tiền sảnh phía hước, một mình. Anh thấy tôi đang quan sát và dừng lại. Rồi anh chuyển hướng đi đến đứng cạnh tôi ở lối vào bếp. Anh bẻ từng đốt ngón tay. Tôi tưởng tượng chúng trong hình dạng của một nắm đấm.
“Có chuyện gì xảy ra ở trên tầng vậy?” - Tôi hỏi, đầu hất về phía tiền sảnh, nơi cầu thang bị khuất khỏi tầm mắt.
Nhưng anh chỉ nhìn quanh phòng và bỏ qua câu hỏi của tôi. “Cô ấy đâu rồi?” Đây không phải là nơi bạn có thể gọi taxi hoặc Uber về nhà. Luce vẫn bị mắc kẹt ở đây.
Parker bước xa dần khỏi tôi, hòa vào đám đông.
“Parker!” - Tôi gọi tên anh thật to, đủ lớn để thu hút sự chú ý của anh - gần tới ngưỡng khiến tất cả mọi người để ý. “Chuyện quái gì xảy ra vậy? Em đã nghe thấy những tiếng động, nghe thấy hai người cãi nhau.”
Anh tò mò nhìn tôi, đôi mắt rực sáng, vết sẹo trên lông mày phản chiếu ánh sáng trên đầu anh. “Cô ấy say rượu. Cô ấy sẽ bình tĩnh lại thôi!”
Cả hai chúng tôi dường như đều đang cố kìm nén một cơn thịnh nộ đang sôi sục. Tôi bật cười: “Anh thực sự muốn em tin đây là lỗi của Luce sao?” Tôi cố gắng hình dung chuyện đó. Luce, với đôi chân đi giày cao gót, ném thứ gì đó vào tường. Hoặc đánh vào người anh, đẩy anh lùi lại. Một Luce hoàn toàn mất bình tĩnh.
Anh hít vào thật chậm: “Em muốn tin thế nào thì tùy. Anh không quan tâm.” Suy nghĩ của tôi không quan trọng, bởi vì câu chuyện của anh mới là quan trọng, mới là đáng tin tưởng.
Tôi nhìn thấy chị qua cánh cửa hiên, ngồi trên một chiếc ghế bên cạnh hồ bơi, ánh sáng từ bên dưới khiến làn da của chị trở nên nhợt nhạt. Chị đã tháo giày và ngồi xếp chân. Parker dường như cũng nhìn thấy chị cùng lúc với tôi. Anh bắt đầu bước đi, nhưng tôi kéo tay anh lại: “Chị ấy có nhìn thấy không?” - Tôi hỏi, ý muốn nói đến chuyện đã xảy ra trong phòng tắm khi chỉ có hai chúng tôi.
Parker nao núng. “Cô ấy nhìn thấy cái gì?” - Anh hỏi, giống như tôi không được phép đề cập đến những điều đã xảy ra trong quá khứ. Rằng một thứ gì đó tồn tại hay không đều do anh quyết định; rằng câu chuyện kể về cuộc đời anh không phải chuyện của bất kỳ ai mà là của riêng anh, và anh có thể xóa nó theo ý muốn.
“Không có gì.” Bởi vì thực sự không có gì xảy ra cả. Với Luce trong thị trấn và Sadie ở đây, khoảnh khắc đó với Parker không bao giờ có thể xảy ra.
Có lẽ đó là sai lầm của tôi. Có lẽ tất cả những gì tôi nên nói với Sadie về Connor là Đừng nghĩ tới chuyện đó. Nhưng ai có thể nói điều đó với cô ấy?
Một cô gái như Sadie Loman có thể làm bất cứ thứ gì cô muốn. Nếu Sadie là người đã đẩy Faith, nhìn cô ngã xuống đất, tay giơ lên ở tư thế kỳ lạ, bị gãy khi chạm đất - sẽ chẳng ai kêt tội cô. Nếu tôi là người đã ăn cắp tiền của Tập đoàn Loman, tôi sẽ bị đá ra khỏi thế giới của họ ngay lập tức. Nhưng cô ấy thì khác. Cô chỉ bị điều chuyển sang một công việc khác, tốt hơn. Và chuyện gì đã xảy ra với số tiền? Ai biết được? Có thể cô đã tiêu hết rồi.
Cô đã lấy những gì cô muốn lấy và làm những gì cô ấy muốn làm. Toàn bộ gia đình họ đều như vậy. Parker, Grant, Bianca, Sadie. Sống tại The Breakers, nhìn ra toàn bộ thị trấn, quyết định thứ gì thuộc về họ.
Đám đông di chuyển xung quanh tôi, những khuôn mặt mờ ảo, mướt mồ hôi và hơi nóng, gáy tôi sởn da gà - một cảm giác báo hiệu rằng tôi nên rời khỏi đây. Nhưng tôi không biết mình có thể đi đâu.
Tôi cũng không chắc mình đã đứng yên trong bao lâu khi quan sát những người khác chơi đùa xung quanh tôi. Tôi đứng dựa lưng vào tường và uống nốt những giọt rượu còn lại trong chai whisky lấy từ nhà Loman.
Nhà của người nhà Loman, quy tắc của người nhà Loman, thế giới của người nhà Loman.
Tôi cảm thấy như đang ngồi trên thuyền của Connor, nhìn từ bên ngoài vào. Dù tôi có tiến gần đến đâu, tôi vẫn luôn là người theo dõi.
Tôi nhìn thấy Parker cúi xuống thì thầm vào tai Luce, trong khi chị ngồi bên mép hồ bơi. Ánh mắt chị nhìn vào một nơi nào đó xa xăm.
Tôi nhìn thấy Ellie Arnold và những người bạn của cô ngồi khoanh chân trên sàn cùng nhau trong một cái lều tự chế, giống như một ký ức trong quá khứ - các cô gái ngủ lại tại nhà nhau, hoàn toàn không bận tâm tới thế giới xung quanh, như Faith và tôi đã từng làm.
Phải mất một lúc tôi mới nhận ra một trong những cô gái trong nhóm đã bất tỉnh, đầu cô tựa vào tường và những người bạn của cô vẫn ở bên cô để trông nom. Một bát đựng salad lớn được đặt bên cạnh cô ấy, và tôi nhận ra là để phòng trong trường hợp cô ấy nôn. Ellie đặt một chiếc khăn ướt lên trán cô gái.
Tôi nhìn thấy Greg Randolph đang ngồi trên đi văng, cánh tay của anh ta đang quàng lên vai một cô gái có vẻ vừa tròn 18 tuổi, cô gái nhìn anh ta như thể anh ta là một chàng trai đáng để tìm hiểu.
Tôi nhìn thấy Connor đang băng qua phòng, đi về phía cửa với điện thoại trong tay.
“Connor!” - Tôi cất tiếng gọi anh mà không hề suy nghĩ. Khi anh quay đầu lại, tôi nhìn anh theo cách Sadie có thể đã nhìn, những năm tháng rạn nứt đã biến mất. Tôi thấy anh qua con mắt của một cô gái nhìn ra ban công của Harbor Club và thấy một người đàn ông bước xuống thuyền, tự tin và hoàn toàn là chính mình. Một người đàn ông với hành động nhất quán và không hề bận tâm liệu có ai đang nhìn hay không. Một người đàn ông hiếm có.
Anh không hề quan tâm tới Sadie hay gia đình của cô. Anh là một người đã từng thuộc về tôi, cô ấy biết điều đó. Điều duy nhất vẫn thuộc về tôi tại nơi đây, chỉ mình tôi. Tôi biết rằng cô đã nghĩ, cô phải có được anh.
Tôi đẩy người khỏi bức tường và tiến về phía anh. “Đừng đi vội!” - Tôi nói.
Đầu anh nghiêng sang một bên với vẻ khó hiểu, nhưng anh không nói gì. Qua những năm tháng ở bên nhau, tôi biết điểm yếu của anh và ngược lại, anh cũng vậy. Connor tin vào một cuộc sống luôn có sự nối tiếp nhau. Anh biết mình sẽ làm gì từ khi còn là một đứa trẻ: Anh học xong, làm việc cho bố anh vào mỗi mùa hè, phụ giúp bất kỳ ngư dân nào cần người giúp đỡ. Anh sẽ yêu một cô gái mà anh đã biết cả đời, và cô ấy cũng sẽ như vậy với anh, giống như bố mẹ anh đã làm trước đây.
Anh đã hoàn toàn bị bất ngờ khi cuộc đời anh rẽ hướng.
Tôi mỉm cười giống như tôi trước đây, khi anh ngửa đầu tôi trước đám lừa trại và hôn tôi trước mặt những người bạn của chúng tôi.
Tôi biết, giống như anh đã biết khi đó: những thứ như thế này đòi hỏi sự táo bạo. Tôi, với đám đông - ngay trước sự hiện diện của Parker Loman và mọi người trong thế giới của họ - đã thì thầm vào tai anh, rủ anh đi theo tôi xuống sảnh.
Tay tôi lần theo cánh tay anh cho đến khi những ngón tay tôi đan vào ngón tay anh, anh không chống cự. Tôi đi chậm, như để phòng trường hợp bất cứ ai muốn xem, hay phòng trường hợp Greg Randolph nhìn ra từ phía chiếc đi văng, nhướn mày và nói rằng đó là chàng trai mà tôi thấy Sadie đi cùng. Nhưng không ai để ý tới chúng tôi và tôi không hề quan tâm. Tôi vẫn đang đắm chìm trong hạnh phúc với suy nghĩ rằng anh vẫn muốn tôi, kể cả sau từng đó năm.
Phòng ngủ ở tầng dưới tối om và tôi vặn nắm cửa để mở khóa. Tôi không dám nói gì vì sợ sẽ làm hỏng khoảnh khắc này.
Tôi kéo anh xuống, vẫn cảm thấy bất ngờ trước cảm giác được hôn anh. Tôi có thể nếm được mùi rượu trên môi anh. Cảm thấy sự thư giãn của cơ thể anh khi tôi cởi áo của anh. Bản chất dễ tính của anh đã khiến tôi dễ dàng bước chân vào cuộc sống của anh lần nữa. Sức mạnh mà tôi nắm giữ - rằng tôi có thể thay đổi tiến trình của mọi thứ sẽ xảy ra sau đó.
Nhưng anh là người dẫn tôi đi về phía giường, anh thì thầm vào tai tôi - chào em - giống như anh đã chờ đợi chỉ để nói điều đó.
Trong bóng tối, tôi không chắc anh đang nghĩ tới tôi hay Sadie, nhưng điều đó không quan trọng. Những ngón tay của anh trượt xuống dưới hông tôi, lướt qua một hình xăm mà anh không thể nhìn thấy.
Không có gì tồn tại mãi mãi. Mọi thứ chỉ là tạm thời. Anh ấy, tôi, và cả chuyện này.
Connor không còn là Connor mà tôi biết và tôi cũng vậy. Sáu năm đã trôi qua và chúng tôi đã trở thành một thứ gì đó mới mẻ. Sáu năm kinh nghiệm mới, một cuộc sống đầy trải nghiệm và học hỏi. Sáu năm để trở thành con người mà bạn sẽ trở thành. Nhưng ở anh vẫn còn hình bóng của con người tôi đã từng biết: đôi bàn tay anh quấn quanh eo tôi, ôm tôi vào lòng. Và những ngón tay anh khẽ mơn trớn làn da tôi trước khi dừng hẳn.
Không ai trong chúng tôi nói gì. Chúng tôi nằm đó, thân mật với nhau cho đến khi một tiếng ồn từ bữa tiệc làm cả hai chúng tôi giật mình. Tôi lấy đà đứng thẳng dậy.
“Avery...” - Anh gọi, nhưng tôi đã đứng dậy và bắt đầu mặc quần áo. Tôi đi thẳng vào phòng tắm bên cạnh phòng để không phải nhìn thấy sự hối tiếc trên khuôn mặt. Đứng trong phòng tắm vẫn còn ẩm ướt sau khi tôi đã lau dọn với những chiếc khăn cùng Parker trước đó.
Tôi đợi cho đến khi anh ấy có đủ thời gian để thay đồ và rời đi. Anh gõ một lần vào cửa phòng tắm nhưng tôi không trả lời. Thay vào đó, tôi bật vòi hoa sen, giả vờ như không nghe thấy. Tôi nhìn chằm chằm vào gương, cố gắng nhìn qua lớp hơi nước tỏa ra từ vòi hoa sen, để nhìn con người mà tôi đã trở thành.
Khi tôi bước ra ngoài, anh đã biến mất. Tôi không biết anh đã đi đâu sau đó. Tôi không thể tìm thấy anh trong biển những khuôn mặt mờ ảo trong phòng khách.
Tôi tưởng tượng anh lái xe trở lại để gặp Sadie, để kể lại với cô ấy. Tôi tưởng tượng cô ấy phát hiện ra những gì tôi đã làm. Lúc đó tôi sẽ nói: Cậu chưa bao giờ kể với tớ là cậu đang hẹn hò với anh ấy. Xin lỗi, tôi sẽ nhún vai, tớ không biết gì hết. Hoặc: Lúc đó tớ say quá, một cách nói để giúp tôi thoát tội. Anh ấy không hề từ chối - câu này có thể làm tổn thương cô. Hoặc tôi sẽ nói sự thật: Connor Harlow không hợp với cậu đâu. Tôi sẽ nói điều đáng lẽ ra tôi nên nói từ rất lâu: Đừng có nghĩ tới chuyện ấy.
Đừng quên rằng tớ đã từng phá hủy cuộc đời mình, từng chút, từng chút một. Đừng nghĩ rằng tớ không dám làm điều đó lần nữa.
Lần thứ hai sẽ luôn dễ dàng hơn lần thứ nhất.
Lúc đó, khi tôi đang sắp xếp cuộc trò chuyện trong tâm trí - tất cả những điều tôi sẽ nói với cô, với một quyết tâm mạnh mẽ - tôi bắt gặp ánh mắt của Parker qua đám đông, đầu hất về phía cửa trước. Cảnh báo tôi.
Hai người đàn ông ở cánh cửa mờ với mũ cầm trên tay.
Vậy là cánh sát đã tới.