Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Khi tôi bước vào khách sạn Bed and Breakfast, ông Sylva mỉm cười lịch sự. Vào mùa hè, bất kỳ biểu hiện nào trên khuôn mặt của chúng tôi đều dễ nhận ra. Ông không tỏ vẻ khó chịu hay thân thiện mặc dù ngày xưa khi còn là những đứa trẻ, Faith và tôi đã từng chạy đua trên những hành lang này, tiếng cười của chúng tôi hòa lẫn với những bước chạy chân trần, ông sẽ bảo chúng tôi rằng: Các con! Chạy cẩn thận! Hoặc nhiều năm sau đó, chính ông đã phải gọi cảnh sát hộ tống tôi ra khỏi nơi này.

“Chào buổi chiều.” - Ông nói. Bố của Faith có dáng dấp của một ngư dân, với làn da rám nắng và đôi tay chai cứng không phải vì bê những thùng tôm hùm mà vì làm nghề mộc, nhưng không phải ai cũng có thể nhận ra sự khác biệt. Tất cả các thành viên của nhà Sylva đều trông giống như những người tới từ vùng Maine. Mặc dù lần cuối tôi gặp thì mái tóc của bà Sylva đã điểm bạc ở hai bên thái dương, nhưng phần còn lại vẫn là một màu đỏ rực. Và những nếp nhăn đã hằn sâu trên gương mặt bà, giống như bà đã dành nhiều năm đứng trên ban công, ngắm nhìn đại dương, đối mặt với gió. Tóc của Faith có màu gần như nâu đỏ, mái tóc của cô xoăn và hoang dại, cô giữ nguyên vẻ tự nhiên của mái tóc, tạo nên một vẻ ngoài độc nhất. Nếu nhìn vào tình hình làm ăn ở đây thì cho dù chiến lược quảng cáo của họ là gì, có vẻ chiến lược đó cũng rất được lòng khách hàng.

Tôi đi thẳng đến bàn tiếp tân bằng gỗ sồi lớn ở tiền sảnh tầng 2, đặt phong bì lên bàn và nguệch ngoạc viết vài chữ lên đó: Kevin Donaldson. “Xin chào chú Sylva. Cháu tin rằng gia đình Donaldson đã được lên kế hoạch để check-in vào ngày hôm nay? Chú có thể chuyển bức thư này cho họ giúp cháu được không?”

Ở phía sau quầy tiếp tân, cánh cửa dẫn vào nhà bếp mở ra, Faith đứng sững lại, những cánh cửa vẫn chuyển động sau lưng cô. “Oh! Tôi không biết ngoài này có người.” - Cô hắng giọng, rõ ràng ý ám chỉ tôi.

“Chào, Faith. Chào mừng trở lại.” Chiếc áo thun rộng cổ trượt khỏi một bên vai cô một cách cố ý, để người khác có thể nhìn thấy xương quai xanh của cô. Quần legging đen đi kèm giày lười màu đen và tóc cô ấy được buộc theo kiểu đuôi ngựa. Trong chớp mắt, cô vẫn có thể là cô gái đã lẻn vào bếp để ăn vụng vào nửa đêm trong một buổi ngủ qua đêm cuối tuần, người chạy chân trần cả trong và ngoài nhà giống như đang chờ một tiếng súng hiệu. Nhưng cô ấy đã gầy hơn so với lần cuối tôi gặp cô. Từ cách cô nhìn tôi, có lẽ cô cũng đang đánh giá những thay đổi nơi tôi.

“Cảm ơn.” - Cô xoay người thật nhanh về phía quầy lễ tân. “Khi nào bố rảnh thì báo cho mẹ số lượng khách đặt ăn trưa nhé!”

Ông Sylva gật đầu và Faith biến mất sau cánh cửa một lần nữa. Tôi nghe nói cô đã hoàn thành chương trình sau đại học, quay trở lại đây và sẵn sàng tiếp quản khách sạn ngay khi bố mẹ cô nghỉ hưu.

“Chắc chú vui lắm khi bạn ấy về phụ giúp?” - Tôi hỏi.

“Đúng vậy. Khi nào rảnh cháu nhớ qua ăn tối và trò chuyện nhé!”

“Chắc chắn ạ!” Tôi biết đây chỉ là những câu nói xã giao giữa tôi và ông.

Tiếng bước chân vang vọng từ hành lang phía trên, tôi nhìn lên theo bản năng, không thấy gì ngoài cái bóng ở bậc cầu thang xoắn.

Chái nhà chính rất lớn và đã được mở rộng dần theo thời gian; tôi đã từng nghĩ ngôi nhà này là một tòa lâu đài. Với những ô cửa hình vòm, ghế ngồi bên cửa sổ, các ngăn tủ nhỏ bên trong những cái tủ lớn. Một đường ray dọc theo vách đá phía sau nhà được làm từ gỗ nguyên khối. Ban công thấp thoáng ngay gần sát đài quan sát, sương mù từ biển luôn che phủ đường ray. Faith cũng đã từng sống ở đó, trên tầng cao nhất, một không gian gác mái nơi chúng tôi đã truyền tay nhau chai rượu đầu tiên vào những năm trung học.

Trong một giây, tôi cũng nhớ đến hình ảnh của Connor trước kia, không bao giờ chịu đứng yên. Rằng anh có thể biến mất ngay khi bạn quay đi, và chỉ khi bạn bắt đầu bước đi thì mới phát hiện rằng anh đã biến mất. Giống như anh đang sống một cuộc đời thứ hai, trong khi những người còn lại bị mắc kẹt trong lòng luẩn quẩn của cuộc đời thứ nhất vậy đó.

Ông Sylva cũng nhìn lên hành lang giống tôi và khi bước chân đi xa dần, ông cúi người gần hơn, hạ giọng: “Nhà Donaldson đã chuyển tới đây rồi. Thành thật mà nói thì trông họ có vẻ khá hoảng sợ. Chuyện gì đã xảy ra vậy, Avery?” Ông hất cằm về phía những ngôi nhà cho thuê. Dù không thể nhìn rõ nhưng từ B&B có thể đi bộ ra các ngôi nhà cho thuê.

Tôi nhìn lên các hành lang lần nữa rồi nói: “Cháu cũng không biết, cháu chuẩn bị qua đó để xem thế nào đây.”

Nhà Donaldson đã thuê ngôi nhà Blue Robin, địa điểm tổ chức bữa tiệc Cuối Mùa năm trước đó. Đây không phải lần đầu tiên tôi trở lại sau cái chết của Sadie, nhưng tôi không bao giờ nán lại lâu. Tôi luôn đưa khách đi tham quan thật nhanh và hiệu quả. Nơi đây có quá nhiều thứ khiến tôi nhớ lại.

Đây không phải là hiện trường nên cảnh sát đã không lục soát nơi này. Nhưng nó là nơi tôi nghĩ rằng cô còn sống. Nơi tôi đang đợi tin nhắn cuối cùng của cô, điều cuối cùng cô ấy muốn nói với tôi:

Không ai hiểu tớ cả.

Tớ sẽ nhớ cậu.

Tha thứ cho tớ!

Tôi sẽ không bao giờ biết chính xác những điều cô muốn nói. Mặc dù cảnh sát đã cố gắng tìm điện thoại của cô ấy, nhưng GPS trong điện thoại của cô đã bị vô hiệu hóa từ lâu, một sự nghi ngờ còn sót lại từ những năm thiếu niên rằng bố mẹ cô đang theo mọi nhất cử nhất động của cô. Điện thoại của cô đã tắt hoàn toàn khi cảnh sát cố gắng tìm kiếm, có thể đã bị cuốn trôi ra biển khi cô nhảy xuống.

Có một con đường len lỏi qua những tán cây từ B&B đến đài quan sát, dẫn đến phía cửa sau của ngôi nhà Blue Robin. Tôi có thể lái xe tới đó một cách dễ dàng, chỉ cần vòng xe ở lối rẽ tiếp theo, nhưng tôi không muốn bất cứ ai biết rằng tôi sẽ đến. Tôi không muốn có người nhìn thấy chiếc xe của mình và thắc mắc chuyện gì đang xảy ra.

Tôi đi trên con đường ngày xưa mình đã từng chạy đuổi theo Parker và Luce một năm về trước. Chạy tới một thứ chẳng ai trong chúng tôi có khả năng ngăn lại. Sau này nghĩ lại, tôi nhận ra rằng đáng lẽ ra đêm đó Parker không nên lái xe, tất cả chúng tôi đều đã uống say đêm đó. Mọi ký ức về đêm đó đều nhạt nhòa, đó là điều thường xảy ra với tôi sau khi uống vài ly. Các mảnh ghép ký ức trở lại với tôi một cách chớp nhoáng trong cuộc thẩm vấn, biến thành một dòng thời gian cứng nhắc về những điều tôi đã nói hoặc làm, nhìn thấy hoặc nghe thấy.

Giờ đây khi đứng ở hiên trước, tôi gần như có thể cảm nhận được ký ức của đêm đó, căn phòng nóng với tiếng cười trước khi mọi thứ thay đổi.

Nhà Donaldson đã làm đúng theo hợp đồng, họ cho chìa khóa vào trong một phong bì và để vào trong hòm thư bên cạnh cửa ra vào. Tôi biết đó không phải là phương pháp an toàn nhất, nhưng đó cũng là một phần của vở kịch. Một phần của câu chuyện chúng tôi kể về nơi này. Ở Littleport có rất nhiều mối nguy hiểm, bất chấp những câu chuyện mà chúng tôi kể với khách du lịch. Đây là một nơi an toàn, chúng tôi sẽ nói, tất nhiên, nếu bạn nhìn vào số liệu thống kê tội phạm, thì điều đó không sai. Nhưng có những mối nguy hiểm khác. Những chiếc xe đi trên một con đường tối, quanh co. Một vệt băng tuyết trên vỉa hè. Các vách đá, sống dữ, các tảng đá. Những ngọn núi và đại dương; cái lạnh vào mùa đông; sự thỏa mãn của mùa hè.

Những vụ “suýt” mất tích không bao giờ được báo cáo: những người đi bộ bị mất tích (được tìm thấy hai ngày sau đó), người phụ nữ rơi xuống một hẻm núi (cô ấy may mắn thoát chết vì mang theo điện thoại và gọi được cứu hộ), những người chèo thuyền kayak bị mắc phải lưới của những người đánh bắt tôm hùm, hết lần này đến lần khác suốt cả mùa chỉ vì quá hoảng sợ và nhận định sai dòng nước.

Và còn nhiều sự vụ khác mà chúng tôi giả vờ như không biết.

Căn nhà vẫn còn mùi của bữa sáng khi tôi bước vào trong. Họ để bát đĩa bẩn trong bồn rửa và ngâm trong nước, mặc dù họ có nhiệm vụ cho bát đĩa bẩn vào máy rửa bát trước khi công ty vệ sinh đến dọn dẹp.

Lúc đầu tôi không nhìn thấy bất cứ dấu hiệu nào của sự đột nhập, giống như thám tử Collins đã nói. Những chiếc ghế bị xê dịch trong phòng ăn có lẽ là của nhà Donaldson. Tương tự với dấu vân tay bẩn trên mặt bàn và góc thảm trong phòng khách bị lật ngược.

Nhưng sau đó, các chi tiết nhỏ hơn bắt đầu xuất hiện: chiếc đệm gối bị lật ngược trên ghế, giống như ai đó đã bỏ chúng ra và xếp lại sai cách. Chân của bàn ăn không còn khớp với vết lõm của tấm thảm bên dưới. Tôi không nghĩ nhà Donaldson có bất kỳ lý do gì để sắp xếp lại đồ đạc.

Tôi đi vòng quanh nhà, kiểm tra bụi ở các khung cửa sổ, khung cửa, ổ khóa. Mọi thứ dường như được khóa rất an toàn. Tôi dừng lại ở ô cửa sổ thứ hai nhìn ra cửa sau, nhìn nó bóng hơn tất cả những cái khác. Nó đã được thay thế một thời gian sau bữa tiệc Cuối Mùa vì bị nứt rạn. Một tai nạn nhỏ thường thấy trong đêm tiệc với phần lớn dân cư trong thị trấn.

Chính tôi là người đã gọi thợ đến thay thế khung cửa sổ này. Tôi dùng ngón tay để quét xung quanh các cạnh, khung mỏng hơn một chút với khóa đẹp hơn. Tuy đang được khóa nhưng vì có thiết kế mới so với các khung cửa sổ khác, nó khiến tôi cảm thấy không chắc về độ an toàn vì khóa quá nhỏ. Tôi nhấc khung cửa sổ lên và kính trượt một cách dễ dàng, dù đang khóa hay không.

Tôi chửi thầm, nhưng ít nhất bây giờ tôi không còn phải lo rằng có người lấy cắp một bộ chìa khóa nữa.

Bây giờ, tôi cần xác nhận không có gì trong nhà đã bị lấy mất. Với cách các tấm đệm được lật lên, có vẻ như ai đó đã tìm kiếm những vật có giá trị bị giấu. Ở một nơi không có két sắt, các vị khách có tiếng là hay giấu đồ quanh nhà. Máy tính xách tay giấu giữa các tấm đệm. Đồ trang sức ở dưới cùng của ngăn kéo, xếp dưới quần áo. Các món đồ trang trí trong nhà cho thuê hầu như không có giá trị, nhưng tốt nhất vẫn nên kiểm tra nhanh.

Cánh cửa phòng ngủ chính ở cuối hành lang đã bị đóng, nhưng tôi ngờ rằng đó sẽ là nơi người ta thường dùng để giấu đồ, nơi các tên trộm sẽ tìm đến đầu tiên. Ngay khi mở cửa, tôi ngửi thấy mùi muối biển và hoa oải hương. Một ngọn nến vẫn đang cháy trên tủ gỗ trắng. Chắc nhà Donaldson đã quên khi trả phòng. Không hề có quy tắc rõ ràng về việc này, nhưng nó luôn khiến tôi cảm thấy không an tâm. Tôi thổi tắt ngọn lửa, làn khói đen cuộn tròn trước gương rồi biến mất.

Các ngăn kéo đều được dọn sạch quần áo bên trong, không có gì bị bỏ lại trong phòng tắm. Chiếc giường cỡ vừa vẫn chưa được dọn, với chiếc chăn trắng bị vo tròn ở cuối giường. Tôi mở chiếc rương dưới chân giường, đây là nơi chúng tôi cất chăn thừa cho khách, nó có mùi hương khiến tôi nhớ đến bà ngoại của tôi, gác mái cũ với mùi ẩm mốc và mùi của đất. Một con nhện chạy ngang qua tấm chăn trên cùng khiến tôi giật mình và nổi da gà.

Những chiếc chăn này có lẽ chưa hề được đụng tới suốt cả mùa hè. Chúng cần được giặt giũ sạch sẽ, toàn bộ chiếc rương cần phải được đánh bóng và hút bụi - có một gia đình sẽ đến ở vào tuần tới. Tôi lôi toàn bộ đống chăn ra khỏi rương và nín thở, rồi thứ gì đó ở đáy rương lọt vào tầm mắt của tôi.

Đó là một chiếc điện thoại. Lúc đầu, tôi cho rằng nhà Donaldson đã quên món đồ họ giấu vào đây, nếu là tôi thì tôi cũng sẽ giấu vào đây. Nhưng màn hình đã bị nứt ở góc bên trái phía trên và dường như đã hết pin, có lẽ đã bị lãng quên bởi một gia đình đã ở đây từ đầu mùa. Tôi định nhét chiếc điện thoại vào túi, nhưng một vệt đỏ trên góc của chiếc điện thoại khiến tôi chú ý. Tôi nhận ra màu sơn móng tay đó.

Từ đầu mùa hè năm ngoái, cô vẫn thường nhắn tin trước khi móng tay khô hoàn toàn.

Nếu cố gắng lau đi bằng nước tẩy thì chỉ khiến cho vết màu loang thêm ra. Cho nó cá tính vậy! - Cô nói.

Tôi ngồi trên mép giường, tay run run.

Tôi biết mình đang cầm trên tay chiếc điện thoại Sadie Loman.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.