Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bữa Tiệc Cuối Mùa

❊ ❊ ❊

22 giờ

Cảnh sát đang trên đường đến. Đó là những gì mọi người thì thầm khi tôi bước ra ngoài phòng ngủ chính, hòa cùng mọi người tại bữa tiệc ở đầu kia của hành lang trong bóng tối.

Sự cố mất điện. Ellie hét lên khi cô rơi xuống hồ bơi. Ai đó đã biết chuyện và gọi cho cảnh sát. Chỉ trong vòng hai phút đã có ba người nói với tôi chuyện đó. Tôi không nhớ tên họ, nhưng tôi đoán một trong số họ là người mà Parker nói đang tìm tôi. Tôi cảm thấy một niềm vui nho nhỏ khi họ biết tôi là ai, rằng tôi là người mà họ phải tìm tới. Rằng tôi là người phụ trách ở đây.

Có rất nhiều luồng tin khác nhau, có một chiếc xe cảnh sát ở bên ngoài, hoặc một sĩ quan ở cửa trước, hoặc một trong những vị khách đã nhận được một cuộc gọi cảnh báo. Nhưng có một thông điệp đã rõ ràng: Ai đó đang đến!

Được rồi, được rồi. Tôi nhắm mắt, cố gắng tập trung, cố gắng suy nghĩ. Gia đình của Parker sở hữu ngôi nhà; Ellie Arnold vẫn ổn. Tôi nhìn qua biển người cho đến khi nhìn thấy cô ấy ở bên kia phòng, đứng giữa phòng khách và bếp. Mái tóc ướt đã được tết lại, cô để mặt mộc, cô mặc chiếc áo rộng và quần jean hơi trễ trên hông. Trang phục của cô đủ để nhận ra cô đang mặc đồ của người khác, nhưng cô ấy vẫn ở đây, cô ấy vẫn ổn và đang cười bởi một điều gì đó Greg Randolph nói.

Tôi đi về phía cửa trước, âm thanh phát ra từ bản lề khô dầu mỡ kêu lên khi tôi đóng cửa lại, hy vọng mình sẽ thuyết phục được các sĩ quan cảnh sát trước khi họ vào nhà. Tôi sẽ giải thích những gì đã xảy ra, chỉ cho họ thấy một Ellie Arnold an toàn và không hề hấn gì, kéo theo một hoặc hai nhân chứng và giữ họ ở bên ngoài.

Đêm tĩnh mịch, nhiệt độ dường như đã giảm ít nhất năm độ trong giờ vừa qua cũng có thể nhiều hơn, những chiếc lá xào xạc trong gió. Tôi không thấy xe cảnh sát hay đèn hiệu nào và cũng không có vị sĩ quan nào ở cửa trước. Chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm, ánh sáng dịu nhẹ của hiên nhà và không có gì ngoài bóng tối khi tôi nhìn chăm chú vào những cái cây.

Tôi bước xuống bậc thềm, chờ cho mắt nghỉ trong giây lát để tôi có thể nhìn xa hơn xuống đường. Những ngôi sao chiếu sáng qua những đám mây. Ở thị trấn này, đèn đường được quy định không để quá sáng, điều đó sẽ tạo cảm giác một thị trấn hoang sơ, thơ mộng, cảnh vật thiên nhiên được hòa quyện cùng mây trời. Đó là lý do tại sao chúng tôi có những con đường quanh co không một chút ánh sáng trên núi. Các bãi biển chỉ được thắp sáng bởi lửa trại. Ngọn hải đăng là ánh đèn chỉ đường duy nhất trong đêm.

Từ rìa của bãi cỏ sân trước, tôi thấy một tia sáng màu đỏ nhấp nháy ở cuối con đường. Đèn phanh lùi dần, rồi lại biến mất. Tôi tập trung xác định khoảng cách của chiếc xe chỉ để chắc chắn rằng nó không quay đầu lại và dừng ở đây. Tôi nhìn không chớp mắt trong vài phút, chờ từng khoảnh khắc trôi qua nhưng chiếc xe không xuất hiện trở lại.

Điều tôi hy vọng là: có lẽ cảnh sát đã đến. Có lẽ họ nhận được cuộc gọi và lái xe lên đây, sau đó họ nhận ra rằng đây chỉ là một bữa tiệc, chỉ là một ngôi nhà. Có thể họ sẽ nhận ra đây chỉ là một bữa tiệc Cuối Mùa. Và khi họ nhìn thấy đường phố rồi nhận ra ngôi nhà thuộc về nhà Loman, họ sẽ bỏ qua mọi chuyện.

Trong trường hợp xấu nhất, tôi có chìa khóa của Sunset Retreat. Tôi có thể đưa tất cả mọi người ra khỏi nhà nếu cần.

Tôi biết chính xác những gì cần phải làm, có thể thấy mọi thứ diễn ra, dự đoán trước được mọi việc. Rượu chỉ giúp làm tăng cảm giác kiểm soát trong tôi. Tôi có thể giải quyết chuyện này. Mọi thứ đều ổn.

“Này, anh có thể nói chuyện với em một chút không?” - Connor bước tới một bước và chặn đường tôi. Hơi thở của anh thật gần khiến tôi rùng mình. Tay của anh đang ở rất gần cánh tay của tôi, giống như anh đã định chạm vào tôi trước khi nghĩ không nên làm vậy.

Việc Connor đứng trước tôi có thể dẫn tới hai tình huống. Có thể những ký ức sẽ sống dậy trong tôi, anh quay dẫu và tôi thoáng thấy hình bóng anh, hình bóng chúng tôi của ngày xưa; hoặc có thể sẽ cảm thấy khó chịu - cái cảm giác rằng anh có những bí mật mà tôi không thể hiểu được, một bề ngoài mà tôi không thể giải mã. Một cuộc sống thứ hai mà anh đang giấu.

Anh nhìn vào mắt tôi như thể anh đọc được suy nghĩ của tôi.

Tôi nhìn vào mắt anh và hình dung ra Sadie. Những đường nét quyến rũ trên cơ thể của cô, nụ cười của cô, mùi hương tỏa ra từ mái tóc của cô khi nó rơi xuống mặt anh. Và anh sẽ nhìn cô ấy bằng ánh mắt đắm đuối, si mê. Nụ cười của anh khi cố che giấu những gì anh đang nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn không thể giấu được khi cô tiến lại gần hơn.

Tôi quay người định bước đi và cảm thấy bàn tay anh đặt lên vai tôi. Tôi hất vai, mạnh hơn mức cần thiết. “Đừng chạm vào em!” - Tôi nói. Đây là lần đầu tiên chúng tôi chạm vào nhau sau hơn sáu năm, nhưng có một điều gì đó gợi lên một cảm giác rất quen thuộc - những mâu thuẫn trong cảm xúc giữa hai chúng tôi.

Anh đứng đó, mắt mở to và hai tay giơ lên đầu hàng.

Sáu năm trước, Connor đã nhìn thấy tôi hôn một chàng trai khác tại Bãi biển Breaker. Tôi vấp ngã sau lưng anh, quần áo và làn da phủ đầy cát ướt, lòng bàn chân tôi tê cứng vì cái lạnh của màn đêm. Tôi đưa tay bám lấy vai anh, mong anh dừng lại và chờ tôi. Nhưng khi anh quay lại, tôi bất ngờ hước biểu hiện của anh. Giọng anh trầm xuống khiến tôi rùng mình: “Nếu em muốn anh thấy cảnh này...” - Anh nói tiếp: “Thì em làm được rồi đấy. Nhưng đáng lẽ em chỉ cần nói với anh rằng: Connor à, em nghĩ chúng mình không hợp nhau.”

Tôi mím chặt môi, nước muối và sự xấu hổ hòa quyện vào nhau, đầu tôi vẫn choáng váng, tôi nói: “Connor à, em nghĩ chúng mình không hợp nhau.” Tôi chỉ muốn làm anh cười và nhận ra rằng toàn bộ sự việc thật lố bịch.

Nhưng tất cả những gì anh nghe được từ tôi là sự tàn nhẫn, anh gật đầu và bỏ tôi lại một mình.

Lần đầu tiên tôi gặp lại anh là sau đêm tại nhà Faith, khi cô ấy bị gãy tay. Lần thứ hai là tại đống lửa ở Bãi biển Breaker, nơi Sadie tìm thấy tôi và tình bạn giữa chúng tôi nảy nở. Sau đó, chúng tôi tránh mặt nhau. Tôi tránh xa bến cảng và rìa thị trấn nơi anh sống. Anh tránh xa nhà của bà ngoại tôi ở Stone Hollow và tránh xa thế giới của nhà Loman, nơi sau này giúp tôi tìm lại chính mình.

Sau một thời gian, chuyện tránh mặt nhau không còn mang tính chủ động nữa. Chúng tôi ngừng gọi điện và tìm gặp nhau, vì vậy cuối cùng, chúng tôi thậm chí còn không gật đầu chào nhau khi thấy nhau trên đường. Giống như một vết thương dày lên khi lành da. Không có gì ngoài làn da sần sùi nơi vết thương từng tồn tại.

Nhưng vào đêm đó, tại bữa tiệc Cuối Mùa, khi tôi vừa mới biết anh ấy đã gặp Sadie hồi đầu tuần, tôi cảm thấy khó chịu hơn khi tay anh ấy đặt lên vai tôi. Sự quan tâm của anh với Sadie giống như một sự trả thù dành cho tôi. Và có lẽ chuyện đúng là như vậy. Nhưng có một sự thật là Sadie biết chính xác Connor là ai. Chúng tôi tình cờ chạm mặt nhau một vài lần trong những năm qua. Tôi sẽ nhìn về phía anh, rồi quay đi và cô ấy cũng làm như vậy; khi tôi im lặng, cô ấy cũng sẽ im lặng để bày tỏ sự thông cảm. Mặc dù tôi đã cố tình giảm tầm quan trọng của anh trong cuộc đời tôi. Có thể cô ấy vẫn nhận ra qua biểu cảm của tôi, hiểu rõ tôi giống như tôi hiểu rõ cô. Tôi cảm nhận răng mình nghiến lại, chắc chắn cô đã biết rõ, chắc chắn là vậy. Nhưng cô vẫn hẹn hò với anh và không hề xấu hổ về chuyện đó, giống như mọi lần.

Connor nhìn quanh và lắc đầu. “Có lẽ anh nên đi. Anh không thuộc về nơi này!” - Anh nói, nhưng tôi phải nghiêng người về phía anh để nghe thấy điều anh nói. Tôi có thể cảm thấy một cơn đau thắt ở xương sườn khi tôi tiến lại gần hơn.

Vậy thì anh cứ đi đi, tôi sẽ ở lại. Trước khi Sadie đến, trước khi em phải nhìn thấy anh bên cô ấy.

“Em xin lỗi!” - Tôi nói. Đó là điều đáng lẽ tôi nên nói trước kia, nhưng lúc đó tôi không đủ dũng khí để nói.

Connor cau mày, nhưng không trả lời.

Tôi nghe thấy giọng nói từ tầng hai, âm thanh của thứ gì đó vọng xuống. “Em phải đi...” - Tôi quay người về phía khu vực hành lang. “Anh...- Tiếng của tôi bị át bởi tiếng ồn của đám đông, khi tôi quay lại lần nữa thì anh đã biến mất.

Trên tầng có ba căn phòng hải dọc hành lang. Cánh cửa phòng ngủ bên trái mở toang nhưng đèn đã tắt. Bên trong, áo khoác và túi được chất đống trên giường. Cánh cửa phòng ngủ thứ hai đã đóng, tuy nhiên có ánh sáng hắt ra từ khe hở giữa cánh cửa và sàn nhà. Ở giữa hai căn phòng, cánh cửa phòng tắm mở hé và tôi nghe thấy một tiếng thì thầm: “Chết tiệt thật!”

Tôi đẩy cửa vào và một người phụ nữ trẻ giật mình hoảng sợ. “Ôi trời!” - Cô thốt lên.

“Xin lỗi, cô có sao không?”

Cô đưa tay lên mắt và nghiêng người về phía bồn rửa, cô tỏ vẻ không quan tâm đến sự hiện diện của tôi. Phải mất một giây tôi mới nhận ra cô ấy đang cố tháo kính áp tròng.

“Kính áp tròng bị kẹt trong mắt tôi, tôi có thể cảm nhận được nó.” Cô nói chuyện với tôi như thể tôi là người mà cô ấy quen biết. Có lẽ cô ấy đang chờ một trong những người bạn của cô.

“Được rồi, được rồi!” - Tôi nói và nắm lấy cổ tay cô ấy vỗ về. “Để tôi xem cho nào!” Tôi đã làm điều này một lần trước đây, với Faith khi cô bắt đầu đeo kính áp tròng vào năm nhất ở trường trung học. Khi đó chúng tôi tin tưởng lẫn nhau tuyệt đối, kể cả đối với những việc như thế này. Cậu chọc vào mắt tớ rồi. Không, tại cậu di chuyển mà. Để tớ thử lại. Và Faith để tôi thử lại hết lần này đến lần khác.

Cô gái này đã đứng yên cho đến khi mọi chuyện kết thúc, sau đó chớp mắt rất nhanh và bất ngờ ôm tôi, điều này khiến tôi nhận ra cô say tới mức nào.

“Cảm ơn, Avery!” - Cô nói, nhưng tôi không biết cô là ai. Tôi chớp mắt, và cô ấy lại trở thành Faith. Nhưng sau đó khi nhìn lại, cô có mái tóc màu nâu sẫm, đôi mắt to màu nâu, có lẽ tầm tuổi đôi mươi, tôi không dám chắc. Tôi không biết cô là cư dân ở đây hay khách du lịch, hay làm thế nào cô biết tên tôi. Tôi không thể nào biết chính xác điều đó. Không phải tối nay, không phải khi tất cả mọi người ở đây đều hóa trang thành người khác.

Có lẽ là vì tôi đã gặp lại Connor. Quá khứ và hiện tại của tôi đang hòa lẫn vào nhau. Tôi của quá khứ và tôi của hiện tại đang đấu tranh trong con người tôi.

“Cô có..."- Tôi đang định nói thì nghe thấy một âm thanh vang lên giống như tiếng một thứ gì đó đập vào tường, đủ mạnh để làm rung cả chiếc gương. Cô gái nhìn về phía phát ra tiếng động. “Đó là lần thứ hai tôi nghe thấy tiếng đó.” - Cô nói. Chúng tôi giữ im lặng, lắng nghe. Giọng nói trầm, ngày càng to hơn.

Tôi nhận ra đó là tiếng tôi đã nghe thấy ở tầng dưới, không phải âm thanh của thứ gì đó vọng xuống, mà là thứ gì đó khác. Một cánh cửa đóng sầm lại; một nắm đấm mạnh vào tường.

Tôi bước ra hành lang, lắng nghe trong khi cô gái tiếp tục đi xuống cầu thang. Ánh sáng dưới đôi chân cô, khiến cô trông như một bóng ma hoàn toàn không quan tâm đến những bí mật ẩn sau cánh cửa đóng kín.

Một thứ gì đó cào vào cửa sổ gác xép khiến tôi giật mình và nhìn vào bóng tối. Nhưng chỉ là một cành cây cọ vào sườn nhà. Tôi bước tới cánh cửa phòng ngủ đóng kín, lấy hết dũng khí để gõ cửa. Tôi không hề biết thứ gì đang chờ tôi phía bên trong. Khi tôi đến gần, cánh cửa bật mở và một người phụ nữ bước thẳng ra khỏi phòng.

Phải mất một lúc tôi mới nhận ra đó là Luce, nhìn chị giận dữ và khác với thường ngày. Nhìn gần, đôi mắt của chị tối và không long lanh, lớp trang điểm đã phai đi; son của chị lấm lem, và dây quai áo đã tuột xuống vai.

Chị đóng sầm cửa khi chỉnh lại áo và lùi lại khi thấy tôi đứng ở trước mặt. Sau đó, khuôn mặt chị thay đổi và chị cười khi tiến về phía tôi. “Cái nơi này thật là kỳ quái!” - Chị nói, tôi ngửi thấy một mùi khác lạ phủ trên người chị. Một thứ gì đó đã lột bỏ lớp mặt nạ thường ngày và biến chị thành một con người khác hòa vào trong số chúng tôi. Chị nhìn tôi không chớp mắt.

Ngay lúc đó, tôi tưởng chị có thể nhìn thấy mọi thứ: tôi và Parker trong phòng tắm; tôi và Connor ở cầu thang; mọi suy nghĩ của tôi suốt mùa hè dài. Tôi không biết ý chị nói bữa tiệc, hay toàn bộ Littleport, nhưng tại thời điểm đó, dường như chị đã ám chỉ cả hai.

“Chị có ổn không?” - Tôi hỏi và chị cười, một nụ cười sắc sảo.

Chị lùi lại một bước, giống như mọi chuyện chưa từng xảy ra, chị quay trở lại là Luciana Suarez. “Có lẽ em biết rõ hơn chị đấy, Avery.”

Tôi nhắm mắt lại, tôi vẫn có thể cảm thấy Parker đang đứng cạnh tôi trong phòng tắm, quan sát. “Hãy để em giải thích...”

Đôi mắt chị sắc lẹm, giống như chị vừa nhận ra một chuyện gì đó. “Cả em nữa sao? Chúa ơi!” - Chị tiến gần về phía tôi gần hơn, đôi môi mím lại: “Tôi chưa thấy nơi nào có nhiều người nói dối như nơi này.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.