Ai đó đã theo dõi quanh khu nhà Loman. Không, phải là vẫn đang theo dõi mới đúng. Từ những tiếng ồn phát ra vào ban đêm, sự cố mất điện, đến việc hôm nay Parker về nhà và thấy một cánh cửa bị mở toang.
Bất kể thứ họ đang tìm kiếm là gì thì tôi phải tìm thấy nó trước. Và bây giờ, tôi đã biết rõ nơi mình nên tìm.
Nhà để xe luôn được khóa kín với chìa khóa riêng, chỉ dành cho khu nhà chính, để nhà Loman có thể rời khỏi nhà mà không phải lo lắng về ngôi nhà của họ. Tôi không có cách nào để tự lẻn vào trong đó, vì vậy cách hợp lý nhất để có thể lục cốp xe của Parker là tìm cách đưa chiếc xe ra ngoài.
“Parker!” - Tôi gọi anh khi anh về gần đến chái nhà chính. Tôi chạy bộ đến gần anh hơn. “Hay tối nay em đưa anh đi đâu đó cho khuây khỏa nhé.” Tôi cố gắng nói sao cho giống như một lời xin lỗi. Một lời chào mừng anh về nhà. Một tối thứ Sáu đáng để đi chơi. “Anh cũng nên ra ngoài một chút.”
Anh từ từ nhìn tôi. “Anh cũng định lên kế hoạch đi chơi. Ở trên này yên tĩnh quá.”
Tôi nhận ra anh chưa từng phải ở đây một mình. Bianca thường ở Littleport suốt mùa hè và quay trở về vào Cuối Mùa, Sadie thường ở lại đây với anh.
“Vậy hẹn anh vào lúc 8 giờ tối nhé? Em sẽ lái xe qua đón anh.”
“Không, để anh lái xe qua.” - Anh nói. Tôi biết anh sẽ nói vậy. Anh không bao giờ muốn mọi người trong thị trấn nhìn thấy đang ngồi trong chiếc xe cũ kỹ của tôi. Chiếc xe đã bị bạc màu theo thời gian bởi băng tuyết và gió biển. “Đến quán The Fold nhé?”
Tôi đã không đến The Fold gần một năm nay. Đó từng là nơi yêu thích của tôi với Sadie. Đó là một phần trong thế giới của cô, một nơi chỉ hoạt động trong những tháng mùa hè giống như các cửa hàng kem.
Bây giờ, các quán bar tôi ghé thăm chủ yếu là những quán địa phương. Những người quen biết nhất của tôi hầu hết đều là những người tôi từng làm việc cùng. Người đánh giá tài sản, Jillian. Tổng thầu, Wes, tuy nhiên vì tôi là đại diện của nhà Loman, nên tôi cũng không chắc chắn về địa vị giữa tôi và anh ta. Điều duy nhất tôi biết là bất cứ khi nào tôi nhắn tin hẹn gặp anh ta, thì anh ta sẽ có mặt. Và một lần tôi hỏi anh ta liệu tôi có thể qua nhà anh ta không, anh ta đồng ý. Tôi không bao giờ ngỏ lời như vậy lần nữa và anh ta cũng vậy.
Ngoài ra còn có các mối quan hệ của tôi từ các nhà cung cấp khác nhau xung quanh thị trấn, những người luôn thân thiện mỗi khi tiễn tôi, nhưng thật ra là họ mừng vì cuối cùng tôi cũng rời đi.
Còn những tình bạn khác thì không kéo dài theo năm tháng. Tôi không bao giờ hòa giải với Connor và Faith. Và tôi cũng đã rời khỏi nhóm bạn mà tôi đã có khi bắt đầu khóa học kinh doanh tại trường cao đẳng cộng đồng, tôi luôn từ chối những lời đề nghị ở chung tại một căn hộ cho thuê ở một thị trấn khác. Tôi đã sắp xếp để làm việc tại Littleport. Và không nơi nào có cảnh đẹp như nơi đây, tôi nhìn quanh và thấy mọi thứ thật thân thuộc. Và tất nhiên, không có nơi nào có Sadie ngoài nơi đây.
#
Vào khoảng sau 18 giờ, tôi nhận được một cuộc gọi từ một người phụ nữ tự giới thiệu mình là Kinda Appleton, ở tại ngôi nhà Sea Rose, một căn nhà nhỏ ở Bãi biển Breaker cách nhà tôi không xa. Cô ấy nói rằng, bố cô ấy đã thuê nơi này cho cô ở. Tôi không thích mỗi khi có người thuê nhà dưới danh nghĩa của người khác. Nhưng nếu họ không làm gì quá đáng thì tôi thường bỏ qua. Miễn đó không phải một nhóm sinh viên đại học không tôn trọng tài sản của người khác và rời khỏi nhà với những đồ đạc bị hư hại nghiêm trọng. Nhà Loman có một quy tắc rõ ràng chống lại điều này, nhưng tôi thường chỉ thực thi một phần. Tôi quan tâm nhiều hơn đến việc các tuần đều có người đặt thuê nhà; một dạng hoàn thành chỉ tiêu của riêng tôi. Mọi chuyện sau đó đều tùy thuộc vào cách tôi xử lý.
Tôi luôn luôn nhận điện thoại, bất kể đó là một đêm thứ Sáu trong tuần cuối cùng của tháng Tám.
“Tôi tìm thấy số của cô trong hợp đồng cho thuê nhà.” - Cô ấy nói. Cách nói chuyện của cô lịch sự đến bất thường.
“Phải, tôi là người quản lý tài sản của ngôi nhà. Tôi có thể giúp gì cho cô, Katherine?” Tôi nói và lấy tay day thái dương, hy vọng đây là một việc có thể giải quyết sau.
“Một người nào đó đã thắp nến trong nhà của chúng tôi.” - Cô ấy trả lời.
“Cô nói gì cơ?”
“Một-người-nào-đó-đã-thắp-nến-trong-nhà-của-chúng-tôi.” - Cô ấy lặp lại, nhấn mạnh từng từ một. “Và không ai trong nhà nhận họ đã làm việc đó cả.”
Họ say rượu và đang lãng phí thời gian của tôi. Cố tình gọi cho tôi vì chẳng ai chịu nhận lỗi, có lẽ chỉ để dọa nạt - khai thật đi không tôi sẽ gọi báo chủ nhà. Nhưng sau đó tôi nhớ đến những ngọn nến còn sót lại ở Blue Robin, mùi hương của muối biển và hoa oải hương.
“Được rồi, Katherine, chờ đã. Có bất kỳ dấu hiệu đột nhập nào không?”
“Tôi cũng không chắc là chúng tôi có khóa cửa khi rời khỏi nhà hay không. Xin lỗi.” Có những tiếng nói ở đầu bên kia, có người nào đó đang yêu cầu được nói chuyện điện thoại với tôi.
“Có thứ gì trong nhà bị lấy đi không?”
“Tôi nghĩ là không. Mọi thứ vẫn như vậy. Chỉ là tôi thấy hơi rờn rợn, với việc những ngọn nến tự thắp sáng lên thôi.”
Tôi không rõ họ muốn gì từ tôi. Tại sao họ lại gọi vào tối thứ Sáu; tại sao đến giờ họ vẫn chưa dập máy?
“Chúng tôi chỉ là..., chúng tôi đang tự hỏi..- Cô ấy tiếp tục. Một tiếng cười phát ra từ phía bên kia đầu dây. “Liệu có câu chuyện ma kỳ bí gì đó về ngôi nhà này không?”
Tôi khẽ chớp mắt, cố gắng để hiểu điều cô đang nói. “Cô gọi để hỏi có câu chuyện ma nào về ngôi nhà không ư?” Đây không phải cuộc gọi nực cười nhất mà tôi từng nhận được vào tối thứ Sáu, nhưng nó cũng gần như vậy. Tôi không thể hiểu nổi tại sao mỗi khi có chuyện như vậy xảy ra, họ lại luôn nghĩ đến ma quỷ đầu tiên thay vì có người đột nhập. Dù vậy, có lẽ tôi nên thấy biết ơn vì họ không dọa sẽ rời đi, yêu cầu hoàn lại tiền hoặc yêu cầu tôi phải qua giải quyết ngay.
Tiếng cười vọng vào điện thoại khiến tôi nghĩ có lẽ đó là một trò đùa của một trong những người ở đó. Rằng nếu tôi qua đó ngay, tôi sẽ nhìn thấy quá nhiều người trong nhà, những tấm nệm được trải la liệt dưới sàn và một thùng rác ngập rác.
“Tôi sẽ qua nhà cô vào sáng mai. Để kiểm tra ổ khóa.” - Tôi nói trước khi dập máy.
Sau khi gác máy, tôi rút ra các hợp đồng cho thuê hiện tại. Ngày mai, tôi phải kiểm tra tất cả các ngôi nhà cho thuê, để đảm bảo không có chuyện tương tự như trên. Đã có hai vụ đột nhập xảy ra và giờ thêm cả ngôi nhà này nữa là ba.
Thứ Bảy là thời điểm thu về doanh thu nhiều nhất, trừ khi có một gia đình nào đó định ở lại hơn một tuần. Hầu hết những người thuê nhà đều sẽ rời đi vào lúc 10 giờ. Tôi sẽ sắp xếp gọi công ty vệ sinh tới dọn dẹp các ngôi nhà để đón khách vào tuần tiếp theo. Thứ Bảy khách đến thuê thường rất nhộn nhịp. Chúng tôi có sáu tiếng để hoàn tất việc dọn dẹp và chuyển giao nhà, đảm bảo rằng nó đã sẵn sàng cho đợt khách khác.
Tôi kiểm tra danh sách các ngôi nhà, lập một lịch trình cho chính mình. Tôi giám sát 22 ngôi nhà ở Littleport, và 18 căn hiện tại đang được cho thuê. Mười sáu ngôi nhà sẽ tiếp tục cho thuê vào tuần sau. Tôi lướt qua danh sách một lần nữa để chắc rằng mình không bỏ lỡ điều gì. Tôi nhận thấy không hề có người thuê ngôi nhà Sunset Retreat. Dù là tuần tới hay tuần kế tiếp.
Sunset Retreat, ngôi nhà đối diện với Blue Robin, nơi tôi đã thấy tấm rèm được kéo xuống, ai đó đã theo dõi tôi khi tôi tìm thấy chiếc điện thoại.
Đáng lẽ ngôi nhà đó không hề có người.
Bụng tôi quặn thắt. Ai đó đang theo dõi, không phải nhà Loman, không phải các ngôi nhà cho thuê, mà chính là tôi.