Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Bay Sheet có nghĩa là hãy mặc thật đẹp và nhìn thật tự nhiên. Tôi lục lọi tủ quần áo của mình - một bộ sưu tập với những bộ quần áo của riêng tôi và đồ Sadie không còn mặc tới nữa - trong khi tưởng tượng cảnh Sadie lấy ra một bộ trang phục một cách ngẫu nhiên, ướm chúng lên người tôi, các ngón tay của cô sẽ chạm vào vị trí xương đòn của tôi khi cô xoay tôi để ngắm nghía và quyết định.

Vào cuối mỗi mùa, cô sẽ để lại cho tôi vài bộ váy, áo hoặc túi xách. Tất cả mọi thứ sẽ được ném lên giường tôi thành một đống. Hầu hết những bộ quần áo đó sẽ hoặc quá chật hoặc quá ngắn, cho dù cô tuyên bố cỡ như vậy là hoàn hảo, nhưng nó cũng đủ để khiến tôi hiểu rằng tôi sẽ chẳng bao giờ thực sự hòa nhập với thế giới của cô. Thế giới của gia đình cô là kiểu giàu truyền thống từ thời cha ông, bạn không cần phải thể hiện để chứng minh điều đó. Quần áo đẹp hay xấu không quan trọng, quan trọng là thần thái toát ra từ người mặc chúng và tôi chẳng thế nào làm được điều đó.

Ngay cả khi cô ấy ăn mặc giống tôi, cô ấy vẫn thu hút mọi ánh nhìn.

Một tuần sau khi cô thấy tôi trốn trong phòng tắm, cô vẫn nhớ tôi là ai. Đó là vào một đêm lửa trại, một vài chiếc xe được đỗ phía sau cồn cát của Bãi biển Breaker vào ban đêm, những người còn lại đã đi bộ tới đây. Một thùng đá cũ từ một chiếc thuyền đã được tái sử dụng để đựng các loại bia rẻ tiền. Củi được lấy từ các mảnh gỗ mục nát dạt vào bờ.

Chính sự im lặng đã khiến tôi quay lại và nhìn thấy cô. Tôi có thể cảm nhận sự hiện diện của cô. “Chào đằng ấy!” - Cô nói, giống như cô đã đợi để được tôi chú ý. Có cả một nhóm người tập trung quanh đống lửa, nhưng cô ấy chỉ nói chuyện với tôi. Cô ấy thấp hơn tôi nhớ, hoặc có thể vì cô ấy đang đi chân trần. Dép xỏ ngón được cô cầm trên bàn tay trái, quần short jeans rộng sờn gấu, một chiếc áo khoác có mũ trùm đầu được kéo khóa kín để chống lại gió lạnh buổi tối. “Vậy là không uốn ván hay nhiễm trùng máu hả? Nhìn đằng ấy có vẻ khỏe đấy!”

Tôi giơ tay lên và nói: “Có vẻ là tớ sẽ vẫn sống lâu.”

Cô cười và để lộ hàm răng trắng, tỏa sáng dưới ánh trăng. Ánh sáng từ ngọn lửa di chuyển như những cái bóng trên mặt cô. “Sadie Loman!” - Cô nói và đưa tay ra.

Tôi mỉm cười: “Tớ biết. Tớ là Avery.”

Cô nhìn quanh, hạ giọng: “Tớ nhìn thấy khói từ sân sau và thấy tò mò quá. Tớ chẳng bao giờ được mời tới những sự kiện như thế này.”

“Cậu cũng không bỏ lỡ điều gì thú vị đâu.” - Tôi nói, nhưng đó là một lời nói dối. Những đêm như thế này trên bãi biển đem lại cảm giác tự do cho chúng tôi. Một cách để lấy lại một thứ gì đó cho bản thân. Tôi đến đây như một thói quen, nhưng thường cảm thấy hối hận ngay lập tức. Mọi người đều đang ăn mừng vì đã tốt nghiệp, một cuộc sống mới - và lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Điều gì đã đưa tôi đến đây, giữ tôi ở lại? Vượt ra khỏi ranh giới của thị trấn chỉ có một vùng đất hoang vu vô tận, nhưng với tôi thì đi đâu cũng vậy cả thôi.

Cha tôi sinh ra và lớn lên ở Littleport, sau khi theo học tại một trường đại học địa phương, ông trở lại đây với một tấm bằng giảng dạy vì ông luôn biết mình sẽ làm thế. Mẹ tôi đã vô tình tìm thấy nơi này. Khi đó mẹ đang lái xe về phía bờ biển, hàng ghế sau của chiếc xe cũ chứa đầy hành lý và đồ tiếp tế, mọi thứ bà sở hữu vào lúc đó.

Bà kể có điều gì đó về nơi này khiến bà dừng lại. Rằng bà đã bị lôi cuốn bởi thứ gì đó mà bà không thể từ bỏ, một thứ gì đó đáng theo đuổi. Một thứ mà tôi thấy bà vẽ đi vẽ lại trong xưởng vẽ, được giấu trong các ngăn, xếp theo từng chồng. Tôi có thể nhìn thấy nó trên khuôn mặt bà khi bà đang vẽ, thay đổi góc nhìn, tư thế và nhìn lại. Giống như có một yếu tố vô hình mà bà không thể nắm bắt. Vẻ đẹp của những tác phẩm đã hoàn thành của bà là bạn thấy không chỉ những hình ảnh, mà nó truyền tải cả ý tưởng cũng như mong muốn của bà. Cái cảm giác có cái gì đó đang thiếu, thu hút bạn lại gần hơn và nghĩ rằng bạn có thể là người sẽ phát hiện ra nó. Nhưng đó là điều bí ẩn của nơi này, nó dụ dỗ bạn bằng những vẻ đẹp hào nhoáng rồi sau đó lấy đi mọi thứ từ bạn.

Sadie nhăn mũi khi đứng trước đám lửa trại. “Cậu có biết là trời sắp mưa không?”

Tôi có thể cảm nhận được điều đó nhờ độ ẩm trong không khí. Nhưng trời đã không mưa và đó cũng là một trong những điều thú vị về nơi đây. Giống như chúng tôi đang thách thức thiên nhiên vậy. “Có lẽ trời sẽ mưa.” - Tôi nói.

“Không, chắc chắn là sẽ mưa đấy!” Và cứ như cô có khả năng kiểm soát được thời tiết, tôi cảm thấy giọt nước đầu tiên rơi xuống má, nặng và lạnh. “Cậu có muốn về nhà luôn không. Có thể bọn mình sẽ kịp tránh mưa nếu chạy thật nhanh.” Tôi quay lại nhìn những người tôi đã từng đi học cùng. Mọi người nhìn tôi. Connor ngồi trên một khúc gỗ gần đó, cố hết sức để giả vờ như tôi không tồn tại. Tôi những muốn hét lên, thế giới xung quanh tôi dần thu nhỏ lại mà tôi chẳng thể làm gì. Và gần đây, trong tôi dấy lên một cảm giác rằng cuộc đời tôi đang trôi qua ngay trước mắt.

“Ở đây có một lối tắt.” Tôi chỉ vào các bậc thang được khắc vào đá, dù từ chỗ chúng tôi đứng thì chẳng thể nhìn thấy chúng.

Cô nhướn mày, và tôi không bao giờ biết liệu cô đã biết về các bậc thang ấy ngay từ đầu, hay chính tôi là người đã chỉ cho cô vào tối hôm đó. Nhưng khi tôi bước tới bậc thang, cô ấy đi theo tôi, hai tay nắm chặt những tảng đá. Các hạt mưa bắt đầu rơi khi chúng tôi ở trên đỉnh dốc và lúc đó tôi thấy ở phía dưới khu lửa trại mọi người đang nhốn nháo chạy để tránh mưa. Những bóng người tóm lấy thùng đá và chạy về phía xe.

Sadie lấy tay đỡ khuỷu tay tôi khi cô lùi lại một bước. “Cẩn thận không là bị thương đấy!” - Cô nói.

“Gì cơ?”

Trong ánh trăng, tôi chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của cô, to và nhìn như không chớp. “Chúng ta đang đứng sát vách đá đấy.” - Cô nói. Cô nhìn sang một bên và tôi nhìn theo ánh mắt của cô, nhung chỉ thấy bóng tối sâu thăm thẳm.

Chúng tôi không đứng quá gần sát vách đá để dễ bị sẩy chân, nhưng dù sao tôi vẫn lùi lại. Cô nắm chặt cổ tay tôi khi chúng tôi chạy đến nơi trú ẩn của sân sau và bật cười. Chúng tôi ngả người xuống chiếc ghế dài ngay dưới hiên nhà, đèn bể bơi được bật sáng tự động, phía xa là đại dương thăm thẳm. Các ô cửa sổ tối đen phía sau chúng tôi, cô lẻn vào trong nhà một lúc rồi quay trở lại với một chai rượu trông có vẻ đắt tiền. Tôi thậm chí còn không biết nhãn hiệu đó.

Toàn bộ sân của họ được thắp sáng bởi ánh sáng màu hổ phách, ánh đèn ẩn quanh cổng đi vào bể bơi màu đen, vì vậy chúng tôi có thể thấy những hạt mưa rơi sau tấm màn che, giống như hai thế giới tách biệt vậy. “Chào mừng cậu đến với The Breakers!” - Cô nói và gác đôi chân đầy cát lên bàn trước mặt chúng tôi như thể cô quên rằng, tôi đã làm việc ở đây chỉ một tuần trước đó.

Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt của cô khi quay nghiêng, nhờ đó tôi có thể thấy môi cô cong lên với một nụ cười tinh nghịch. “Sao nào?” - Cô hỏi rồi quay sang đối mặt với tôi. “Đấy là cái tên mà người dân nơi đây đặt cho ngôi nhà này phải không?”

Tôi chớp mắt. Tôi nghĩ có lẽ sự lạc quan của cô chính là chìa khóa giúp cô thành công. Cô thật can đảm khi lấy một sự xúc phạm và tái sử dụng nó theo mục đích riêng. Lấy tất cả mọi thứ, thậm chí cái tên mỉa mai này và sở hữu nó. Chiêm nghiệm cái tên dưới một góc nhìn mới. Và trong khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn chắc chắn một điều rằng: Mẹ tôi sẽ rất thích cô bạn này.

“Đúng vậy. Chỉ là tớ đã từng đến đây rồi.”

Cô cười lớn, đầu cô khẽ ngả ra sau. Tôi cảm thấy ánh mắt cô nhìn tôi thật lâu. Tôi không biết cô có nhận ra chiếc áo len tôi đang mặc hay không, nhưng cô không nói gì.

Cô nâng chai về phía tôi, rồi về phía biển.

“Uống đi nào!” - Cô nói rồi dốc ngược cái chai lên và lấy tay lau những giọt rượu dính trên môi.

Tôi nghĩ về hình ảnh Connor ngồi dưới bãi biển, tìm mọi cách để tảng lờ tôi. Ngôi nhà trống của bà tôi, chờ tôi quay trở về. Tất cả đều lặng im.

Tôi uống một ngụm lớn, môi chạm lên ly nước mát lạnh, các dây thần kinh trong tôi như bùng cháy.

“Nâng ly nào!” - Tôi đã nói, và cô cười. Chúng tôi uống rượu bằng chai, ngắm sấm sét ở ngoài khơi, nó lóe lên như những ngòi lửa được châm trong bầu khí quyển vậy. Tôi cảm thấy bồn chồn, nhưng mỗi khi những ngón tay của cô chạm nhẹ vào tôi khi cô với lấy cái chai, tôi lại cảm thấy bình tâm trở lại.

Tôi bỏ qua những bộ quần áo của Sadie trong tủ của tôi, và quyết định mặc một bộ đồ nhã nhặn của mình - quần ống đứng kết hợp cùng áo trắng không tay. Vì tôi không muốn nghĩ đến việc Parker nhìn thấy tôi xuất hiện trong bộ quần áo của em gái anh.

Với bản tính hay đến sớm trong các cuộc hẹn nên tôi là người đầu tiên đến Bay Street. Một nỗi sợ hình thành từ khi tôi bắt đầu làm việc cho Grant Loman, rằng ông có thể sa thải tôi vì bất kỳ lý do gì, và lúc đó cuộc sống mà tôi biết sẽ kết thúc.

Khi bố mẹ Sadie lần đầu tiên gặp tôi, họ có vẻ không hài lòng với con gái mình khi cô chơi với tôi. Họ nghĩ có lẽ tôi chỉ là một người bạn tạm thời mà Sadie tìm thấy trên bãi biển, và hy vọng con gái mình sẽ nhanh chóng thấy chán người bạn này. Tất cả bọn họ chắc hẳn đã nghĩ tôi chỉ là một người giúp Sadie vượt qua giai đoạn bất ổn. Một cuộc nổi loạn của Sadie đều được lên kế hoạch tinh vi. Cô báo với tôi về cuộc gặp mặt mà không cho tôi thời gian để chuẩn bị hay rút lui. “Tớ nói bố mẹ là tớ sẽ đưa một người bạn về ăn tối.” - Cô nói khi chúng tôi đang bước những bậc cầu thang dẫn lên cửa trước nhà cô, chỉ sau một tuần quen nhau.

“Ôi không, tớ không muốn...”

“Đi mà! Họ sẽ yêu quý cậu!” - Cô dừng lại và cười với tôi. “Thôi được rồi, họ sẽ thích cậu!” - Cô sửa lại.

“Hoặc sẽ tạm chấp nhận tớ để giữ thể diện cho cậu đúng không?” - Tôi nói.

“Cậu yên tâm, nếu có thì sẽ không phải vì tớ đâu. Thôi nào, chỉ là ăn tối thôi mà. Xin cậu đấy, hãy cứu tớ khỏi sự nhàm chán này!” Một cảm giác an tâm từ bàn tay cô truyền vào tôi. Cuộc sống của họ hoàn toàn khác xa với tôi.

“Nhưng tớ chẳng biết gì về họ.” - Tôi nói, mặc dù điều đó không đúng.

Cô dừng lại ngay trước cửa. “Tất cả những gì cậu cần biết là bố tớ là chủ của gia đình, còn mẹ tớ là người phụ giúp ông.”

Tôi cười, nghĩ rằng cô đang nói đùa. Bianca nhỏ nhắn, nhẹ nhàng với giọng nói rất hồn nhiên, vui vẻ. Nhưng Sadie chỉ nhướn mày. “Bố tớ nói rằng xây nhà ở trên dốc thế này là không an toàn, thế nhưng cậu thấy đấy...” Sadie nói và đẩy cửa bước vào nhà. “À, ngoài ra thì mẹ tớ điều hành các quỹ từ thiện của gia đình.” Cô nói thầm làm tôi phải cố gắng hết sức để nghe. “Tất cả đều phải cung phụng Bianca Loman.”

Một giọng phụ nữ vang lên từ một nơi nào đó mà tôi không nhìn thấy. “Sadie? Có phải con không?”

“Chuẩn bị nào!” - Sadie thì thầm và huých vào hông tôi.

Từ đó tôi nhận ra sự ấm áp từ đôi bàn tay và con người của Sadie được thừa hưởng từ mẹ cô, Bianca. Grant chỉ có một tâm trạng, ổn định và nghiêm khắc, nhưng ít nhất nó có thể dự đoán trước. Nhìn ông, tôi hiểu thế nào là nắm quyền lực trong tay. Trong khi đó, Bianca luôn dành lời khen cho bạn, rồi sau đó ngay lập tức tấn công bạn khi bạn hoàn toàn mất cảnh giác. Nhưng ai cũng có thể làm vậy, ngay cả tôi. Khiến thế giới của một ai đó thay đổi hoàn toàn, đó mới là quyền lực thực sự.

Trong bữa tối đầu tiên đó, tôi sao chép mọi cử động của Sadie, ngồi lặng lẽ và hy vọng được chấp nhận. Nhưng tôi nhận thấy khuôn mặt họ biến sắc khi Sadie bắt đầu kể với họ về tôi: không có trường đại học nào đang chờ tôi ở phía trước; không có kế hoạch nghề nghiệp; không tương lai.

Sadie đã dần thay đổi suy nghĩ của họ về tôi, theo cách của riêng cô. Tôi là một dự án nhỏ của cô. Vào Cuối Mùa hè năm đó, cha cô đã đề nghị cho tôi một khoản tiền để tham gia một số khóa học kinh doanh ở gần đó, một khoản đầu tư cho tương lai, ông nói. Tiếp theo, họ mua lại nhà của bà ngoại tôi, cho tôi ở lại trong ngôi nhà cho khách như một phần của giao dịch. Một cách thể hiện sức ảnh hưởng của Sadie Loman. Sau này tôi đã làm việc toàn thời gian cho Tập đoàn bất động sản Loman, quản lý và giám sát tất cả tài sản của họ ở Littleport khi họ đi vắng. Tôi đã tự vươn lên và tự chứng minh bản thân.

Nhưng thật khó để xóa bỏ nỗi sợ hãi bắt nguồn từ hai tiếng chuông cửa vào giữa đêm, đáng lẽ bố mẹ tôi đã về tới nhà vào khoảng thời gian đó, tôi sẽ mở cửa trong khi mẹ tôi cười rúc rích, tay đưa lên vén gọn mái tóc và lục tìm chìa khóa trong túi. Mẹ lại làm mất chìa khóa rồi! - Bố tôi sẽ cười hài hước trong khi nhìn mẹ tôi và lắc đầu. Nhưng không phải là bố mẹ tôi, thay vào đó là các sĩ quan cảnh sát ở hiên trước.

Bởi vậy, tôi luôn đến sớm khi phải họp, đưa khách đi tham quan nhà, trước khi gọi điện với niềm tin sai lầm rằng tôi sẽ sẵn sàng đón nhận những điều sắp đến.

“Bàn được đặt trước của Parker Loman.” - Tôi nói với nhân viên tiếp đón. Việc nhắc đến tên nhà Loman luôn mang lại một cảm giác thú vị, sự thay đổi tinh tế trong biểu hiện của họ, sự chấp nhận nhanh chóng. Cô mỉm cười khi dẫn tôi đến bàn, một thái độ phục vụ hoàn hảo dành cho những người giàu có.

Tôi ngồi dựa lưng vào tường, mặt quay ra căn phòng đang mở cửa sổ, nhìn ra bến tàu và bến cảng phía xa. Nhưng tôi chết sững trong vài giây khi thấy thám tử Collins được nhân viên tiếp đón dẫn tới bàn của chúng tôi. Cô hất tóc khi ra hiệu về phía bàn của tôi, và bụng tôi chợt thấy nôn nao. Nụ cười của vị thám tử biến mất trong vài giây khi anh ta nhìn thấy tôi, nhưng tôi đã có thời gian để chỉnh lại sắc mặt của mình trước khi anh ta đến bàn và ngồi xuống. “Chào Avery, tôi không biết là cô cũng sẽ tham gia cùng chúng tôi.” - Anh ta nói.

Tôi vò chiếc khăn ăn rồi từ từ nới lỏng bàn tay. “Tôi cũng không ngờ anh là một trong những thành viên trong ủy ban tổ chức, thám tử ạ!” Nhưng nếu nghĩ kỹ thì điều đó cũng có lý, nếu là tôi thì tôi cũng sẽ chọn anh ta.

“Gọi tôi là Ben là được rồi.” - Anh nói.

Cùng với Justine McCann, ủy viên thị trấn, thám tử Ben Collins đã tổ chức và sắp xếp hầu hết các sự kiện trong thị trấn, từ cuộc diễu hành trẻ em vào Ngày Độc lập đến lễ hội Ngày sáng lập trên Harbor Drive. Anh ta là người tôi đã nhìn thấy trên vách đá đêm hôm đó. Người chiếu đèn pin vào mặt tôi, làm tôi chói mắt. Và anh ta cũng là người đã thẩm vấn tôi sau đó, người muốn biết mọi thứ về bữa tiệc, và tại sao tôi lại có mặt ở rìa vách đá.

Anh ta mang vẻ đẹp truyền thống, bờ vai rộng, hàm vuông, mắt sáng, trên khuôn mặt bắt đầu có dấu hiệu tuổi tác nhưng dường như nó chỉ làm tăng thêm sức hấp dẫn của anh với người khác, vậy mà tôi lại thấy anh ta không có chút thiện cảm gì. Hình ảnh của đêm đó, với ánh sáng từ chiếc đèn pin khiến tôi thấy ám ảnh về anh ta ở mọi góc độ.

“Chà!” - Anh ta nói và uống một ngụm nước. “Rất vui khi được gặp lại cô. Cũng lâu rồi nhỉ? Dạo này cô ở đâu?”

Tôi không trả lời và giả vờ như đang xem menu.

“Tôi cũng thấy vui khi gặp lại anh.” - Tôi nói.

Với vị thám tử, thật khó để biết đâu là điểm dừng của việc nói chuyện phiếm và đâu là khởi đầu của cuộc thẩm vấn. Đêm đó, trước khi họ tìm thấy ghi chú của Sadie, anh ta đã ngồi đối diện tôi ở bàn bếp và đặt những câu hỏi nghi vấn về câu chuyện của tôi, hết lần này đến lần khác. Như thể có một điều gì đó trong lời khai ban đầu của tôi khiến anh ta nghi ngờ.

Tối đó cô đi với ai? Tại sao cô lại gọi và nhắn tin cho Sadie? Và sau khi hỏi câu đó, anh ta sẽ luôn ngừng lại và hỏi: Nhưng tại sao cô không quay lại và đón Sadie?

Những câu hỏi của anh ta dồn dập và tàn nhẫn, vì vậy đôi khi tôi không dám chắc mình nhớ về đêm đó theo ký ức của bản thân hay theo những câu trả lời cho các câu hỏi của anh ta nữa.

Ngoài ra còn có ai khác không? Cô có biết là Sadie đang hẹn hò với Connor Harlow không?

“Tôi mừng là cô có mặt ở đây.” - Anh ta nói. “Sự thật là, tôi đã định gọi cho cô chiều nay.”

Tôi nín thở, chờ đợi. Khi thẩm vấn anh ta đưa cho tôi một danh sách tên, tôi nhận ra đó là cách anh ta tìm kiếm điểm sơ hở trong lời khai, để tìm ra sự thật. Vì vậy, khi anh ta đứng lên nghe điện thoại giữa chừng cuộc thẩm vấn, nhân lúc đồng sự của anh ta quay đi, tôi đã lấy điện thoại để chụp lại danh sách đó vì muốn biết họ đã tìm thấy những gì. Tuy nhiên, tờ danh sách đó cũng chẳng có ý nghĩa gì vì họ tìm thấy tờ giấy nhắn của Sadie vào cùng ngày. Nhưng khi ngồi đối diện với anh ta lúc này, tôi nửa ngờ rằng anh ta đang thẩm vấn tôi một lần nữa để tìm kiếm sự khác biệt.

“Tôi nghe nói một trong những ngôi nhà cho thuê bị đột nhập?” - Anh ta nói.

“Ồ, vâng.” - Tôi lắc đầu. “Nhưng chẳng có gì bị lấy cắp cả.”

Anh ta vuốt phẳng tấm khăn trải bàn trước mặt. “Những người thuê nhà đã kinh hãi một phen đấy.”

Tôi ngẩng đầu lên. “Anh đã đến đó?”

Anh ta gật đầu. “Tôi đã nhận cuộc gọi. Tôi đến xem xét tình hình và trấn an họ.”

“Tại sao tối đó anh không gọi cho tôi?” Cuộc gọi nhỡ duy nhất mà tôi nhận được là từ nhà Donaldson.

“Vụ việc cũng không có gì nên không đáng để gọi cho cô” - Anh ta nói. “Thành thật mà nói, tôi cũng không dám chắc. Tôi không thấy bất kỳ bằng chứng nào cho thấy có dấu hiệu đột nhập.”

“Chà!” - Tôi thốt lên rồi thả lỏng vai. “Chúng tôi cũng sẽ không nộp đơn khiếu nại đâu. Những người thuê nhà đã quyết định rời đi. Anh cũng khỏi phải viết báo cáo.”

Anh ta chăm chú nhìn tôi một hồi rồi nói. “Tôi tự biết việc của mình, Avery.”

Tôi nhìn đi chỗ khác, cái cảm giác đó lại được gợi lên, giống như anh ta đang cố tìm một lời nói dối ẩn dưới những câu nói của tôi.

“Ồ, Parker tới rồi kìa!” - Tôi nói và quan sát anh bước vào phòng với Justine McCann và một người phụ nữ khác. Khi họ đến gần hơn, tôi nhận ra người thứ ba, nhưng không thể nhớ ra tên. Người phụ nữ nhìn bằng tuổi tôi, mái tóc nâu nhạt và được tết đơn giản, cặp kính gọng đỏ rất hợp với màu son.

Parker cúi xuống và hôn chào hỏi tôi, đây là lần đầu tiên anh làm vậy. “Xin lỗi vì đã để em phải chờ lâu.” - Anh nói.

“Không có gì.”

Anh bắt tay vị thám tử và bắt đầu giới thiệu mọi người. “Justine, cô biết Avery Greer rồi chứ?”

“Tất nhiên.” - Justine trả lời và nở một nụ cười lịch sự. Bà ấy già hơn những người ngồi ở cái bàn này ít nhất hai thập kỷ, và bà ấy muốn tất cả mọi người phải nhớ kỹ điều đó. “Thật vui khi cô tham gia cùng với chúng tôi, Avery. Đây là trợ lý của tôi, Erica Hopkins.”

“Thật ra, chúng tôi đã gặp nhau trước đó.” - Eric nói, hai tay cô cuộn tròn trên lưng ghế. “Cậu và bà ngoại từng sống trong ngôi nhà bên cạnh nhà của dì tôi. Evelyn, cậu nhớ không?”

“Đúng rồi. Vâng, xin chào.” Và thế là tôi nhận ra cô ấy. Erica Hopkins không học cùng trường với tôi, nhưng cô thường hay đến thăm dì vào mùa hè. Mặc dù vậy, tôi đã không gặp lại cô ấy trong nhiều năm.

Cô mỉm cười. “Rất vui được gặp lại cậu.”

“Bố mẹ cậu dạo này thế nào, Parker?” - Thám tử Collins hỏi khi mọi người ngồi xung quanh chiếc bàn tròn.

“Cũng bình thường.” - Parker vừa trả lời vừa đưa tay vuốt tóc, rồi vuốt xuống mặt. Tay anh gãi nhẹ phần râu đã cạo, một thói quen mỗi khi anh hồi hộp. “Họ sẽ tới vào Lễ tưởng niệm.”

“Thật là tuyệt vời!” - Justine nói, hai bàn tay vỗ vào nhau như thể vừa tìm thấy một điểm tích cực từ toàn bộ chuyện này. Một Lễ tưởng niệm dành cho một cô gái xấu số. Một chuyến thăm từ người bố, người mẹ đau buồn của cô, những người ngay từ đầu đã muốn đổ lỗi cho người dân trong thị trấn. Tôi thậm chí còn không nhận ra mình đang lắc đầu cho đến khi nhận thấy vị thám tử đang nhìn tôi bằng cặp mắt tò mò.

“Mặc dù vậy, tôi có một vài yêu cầu.” - Parker nói thêm khi dụi tay vào quần dưới bàn. Tôi nhìn anh khoác lên vẻ mặt của doanh nhân Parker, anh điều chỉnh lại tay áo, giống như một lời cảnh báo về những gì sẽ xảy đến. Thật dễ để nghĩ rằng anh có được vị trí của ngày hôm nay là nhờ vào gia đình, nhưng tôi phải thừa nhận rằng anh làm việc hiệu quả đến kinh ngạc, anh có khả năng khiến tất cả chúng tôi tin rằng chúng tôi ở cùng một phe, muốn cùng một điều và anh biết những gì chúng tôi cần.

Tôi dần mất tập trung khi mọi người bàn về quỹ từ thiện mới của nhà Loman. Một chương trình tiếp cận cộng đồng với mục đích giảm tỉ lệ tự sát, chuyên cung cấp các dịch vụ khám và chẩn đoán sức khỏe tâm thần. Tôi đã biết tất cả về quỹ đó, đã đọc những thông tin quảng cáo và câu chuyện hướng tới cộng đồng. Cái chết Sadie bằng cách nào đó chỉ làm cho người nhà Loman trở nên thú vị hơn, xứng đáng hơn. Giống như họ đã được nhân hóa bởi bi kịch. Giống như họ đã bị đánh gục bởi cái chết của Sadie và dần hồi sinh từ tro bụi giống như loài Phượng hoàng vậy. Toàn bộ chuyện này khiến tôi cảm thấy khó chịu, ghê tởm.

Thay vào đó, tôi tập trung vào món salad tôm hùm đã được phục vụ cho mọi người - vị của món ăn nhẹ nhàng và ngon lành - trong khi cố gắng nhớ lại lần cuối tôi đến đây với nhà Loman.

Tôi nhớ về khoảnh khắc đó một cách đột ngột: Sinh nhật Sadie, cuối tháng 7 năm ngoái. Bố mẹ cô ấy, Parker, Luce và tôi. Tôi nhớ lúc đó cô hay lơ đãng và dễ cáu giận. Cô ấy lúc đó mới được giao một công việc mới ở chỗ làm và tôi đã nghĩ rằng cô ấy đang chịu áp lực từ nơi làm mới. Xa cách và thờ ơ - Đó là những gì cảnh sát đã mô tả sau đó. Như thể đây là dấu hiệu đầu tiên chúng tôi đã bỏ lỡ.

“Avery?” - Parker nhìn tôi giống như vừa đặt một câu hỏi. “Em lo liệu các bài báo được không? Tìm một bức ảnh phù hợp?”

“Tất nhiên!” - Tôi trả lời. Và rồi tôi hiểu vai trò của mình. Justine đã mang theo trợ lý, và Parker cũng vậy. Tôi là một nhân viên của nhà Loman, một vật trưng bày, một sự phô trương quyền lực. Và tôi thậm chí còn ăn mặc rất phù hợp cho vai trò đó.

“Tôi sẽ liên lạc với mọi người sớm nhất có thể!” - Erica nói sau khi chúng tôi bước ra khỏi nhà hàng, tay đưa cho tôi tấm danh thiếp. Cô bước xuống những bậc thang gỗ nhanh hơn tất cả chúng tôi. Khi đến xe, cô quay lại và nhìn hồi lâu, tôi không thể đoán được biểu cảm trên gương mặt của cô.

Tôi chỉ có thể tưởng tượng những gì Evelyn đã nói với cô.

Parker đứng cạnh tôi khi những người khác lái xe đi. Anh chạm vào vai tôi làm tôi giật mình.

“Anh có làm em khó chịu không, Avery? Anh xin lỗi. Bố mẹ anh bảo anh xuống đây giải quyết việc này nhưng anh không thể làm nổi. Anh thực sự cần sự giúp đỡ của em.”

Tôi băng qua đường tiến về phía chiếc xe của mình, nằm giữa hai chiếc SUV đắt tiền và anh sải bước đi theo tôi. “Lạy Chúa, Parker. Lần sau anh có thể báo trước với em một tiếng được không? Em không hề biết thám tử Collins cũng sẽ tham gia sự kiện này.”

Anh đặt tay lên nóc xe của tôi và cúi người nói chuyện với tôi. “Anh biết chuyện này đối với em không hề dễ dàng gì.”

Nhưng tôi đoán là anh không nghĩ đến điều đó. Vào thời điểm Parker đưa ra lời khai của mình, luật sư của gia đình anh đã có mặt. Bố của anh có lẽ cũng ở trong phòng và giám sát mọi thứ. Parker là anh trai của nạn nhân và được đối xử đúng như vậy. Tôi chỉ là người của Littleport, một mảnh ghép không đúng chỗ, và thám tử Collins đã không tin tưởng tôi ngay từ đầu.

Có ai làm chứng cho cô không, Avery?

Có Parker, Luce và mọi người trong nhà. Họ đã nhìn thấy tôi. Tôi đã ở đó.

Cô hoàn toàn có thể rời đi, trong hoàn cảnh đông người như vậy thì họ có thể không để ý.

Nhưng tôi không hề rời đi. Và tôi đã khai với anh rồi, cô ấy đã định trả lời tin nhắn của tôi, lúc đó cô ấy vẫn ổn.

Connor Harlow thì sao?

Anh ấy thì sao?

Cô có biết trạng thái tâm lý của anh ta đêm qua ?

Tôi không biết gì cả. Tôi và Connor không nói chuyện với nhau lâu rồi.

“Chuyện em chịu giúp anh sẽ có ý nghĩa rất lớn với anh.” - Parker nói và thay đổi chiến thuật để tôi đứng về phía anh.

“Em tưởng anh nói rằng bố mẹ anh sẽ không tới dự Lễ tưởng niệm?” - Tôi nói với giọng thể hiện sự không hài lòng.

Anh nhìn xuống điện thoại và gõ tin nhắn. “Họ cũng không hẳn nói rằng họ sẽ không tham dự, chỉ là rất có thể sẽ không tham dự thôi.” Anh nói với một nửa sự chú ý và quan tâm. “Nhưng vẫn tốt hơn nếu những người khác nghĩ rằng họ sẽ tới. Điều đó sẽ khiến mọi chuyện dễ dàng hơn.” Parker luôn nói những điều mà đối phương muốn nghe, và tôi không thể biết chắc lúc đó anh nói vậy để chiều theo ý ai.

Từ xưa đến nay, anh luôn có thể nói dối một cách dễ dàng.

Và tôi cũng tin rằng cuộc sống của cả gia đình anh cũng được xây dựng từ những lời nói dối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.