Ở đằng xa, một tiếng chuông phao vang lên. Một con diều hâu khóc than, bay lượn trên bầu trời. Sóng dữ dội vỗ vào những tảng đá. Thời gian tiếp tục trôi qua.
“Đó là một vụ tai nạn.” - Parker nói, trượt xuống đất khi mọi người chạy đến.
Tất cả đều là tai nạn.
Vị sĩ quan đầu tiên chạy đến triền dốc, chạy về phía đường và nhắc mọi người đứng lùi lại.
Có tiếng quát tháo ở phía bên dưới, người nào đó lội vào bờ từ bãi biển. Nhưng đã quá muộn và tất cả chúng tôi đều biết điều đó.
“Không ai được di chuyển!” - Vị cảnh sát nói khi anh ta vào hiện trường. Tôi nhận ra anh ta, đó là sĩ quan Paul Chambers, người cũng đã thẩm vấn chúng tôi năm ngoái.
Sĩ quan Chambers nhìn về phía ngọn lửa đang bốc lên từ ngôi nhà ở phía đằng xa. Sau đó, anh ta nhìn Parker đang thở dốc ở dưới đất, tay giữ chặt cánh tay còn lại của mình.
“Anh ta đã giết Sadie!” - Parker nói. “Anh ta định làm hại Avery.” Anh nhìn tôi một cách van xin. Ngay cả lúc này anh vẫn cô đàm phán. “Anh ta có súng. Tôi buộc phải làm điều đó. Tôi phải ngăn anh ta lại.”
Chưa bao giờ tôi cảm nhận được sức mạnh như vậy, trong những khoảnh khắc anh nín thở mọi người đều dõi theo. Tôi không xác nhận cũng không phủ nhận.
Tôi cảm nhận được ánh mắt của Parker đang nhìn thẳng vào mặt tôi. Nghe tiếng anh tuyệt vọng thì thầm. Làm ơn.
“Đừng nói nữa, Parker.” Đó là giọng của Grant, giọng của ông vang lên trong đám đông, đầy vẻ đe dọa.
Tôi nhận ra một vài khuôn mặt trong đám đông. Những người nhà Sylva, Harlow, Loman - Grant đang gọi điện thoại, trong khi Parker ngồi dưới đất, ôm chặt lấy cánh tay. Connor lách qua đám người để tiến lại gần, nhưng một sĩ quan khác đã đến và chặn mọi người lại. Có còi báo động. Nhiều tiếng hét từ bên dưới. Một chỉ thị được đưa ra để di chuyển những chiếc xe và con người để các phương tiện cứu hỏa có thể vượt qua. Đằng sau chúng tôi, lửa đã lan đến cửa ban công mở của tầng hai, khói bốc ra khắp nơi.
Ngôi nhà của nhà Loman đang cháy, ai đó đã chết và chúng tôi vẫn ở trên gờ đá.
“Anh đã giết cha mẹ em!” - Tôi nói. Đủ lớn để người khác có thể nghe thấy. Không chỉ sĩ quan Chambers, mà cả những người đang đứng quanh đó, theo dõi. Connor, Faith, Grant và Bianca.
Parker nhăn mặt, lắc đầu, mặc dù cả hai chúng tôi đều biết đó là sự thật.
“Em biết chính là anh. Và Sadie đã chết vì cô ấy cũng đã phát hiện ra điều đó.” Tất cả những người bị tước đi khỏi tôi đều do Parker, và tôi muốn anh phải trả giá.
Parker liên tục lắc đầu. Anh vẫn im lặng như bố anh đã ra lệnh. Ngay cả khi anh được bảo đứng lên. Ngay cả khi hai tay bị còng ở sau lưng. Đôi mắt của Parker vẫn nhìn xung quanh khi bị dẫn qua đám đông, như thể đang tuyệt vọng cầu mong ai đó sẽ sửa chữa điều này.
Anh lặng lẽ đi, đầu cúi xuống. Một người đàn ông bình thường, giống như bất kỳ người nào khác.
Tôi giao nộp toàn bộ những bằng chứng còn lại cho các sĩ quan tại sở cảnh sát. Rất nhiều bằng chứng đã bị tiêu hủy trong lửa và nước biển.
Nhiều bằng chứng đã bị thiêu rụi. Điện thoại của tôi. Ổ usb. Tất cả đã biến mất. Nhưng tôi đã sao chép các tập tin trong ổ usb vào máy tính xách tay của tôi và tôi cũng đã sao chép ảnh trong điện thoại của Sadie. Sĩ quan Chambers có vẻ rất ngạc nhiên, dường như Ben Collins đã giữ thông tin này cho riêng mình, không bao giờ đề cập đến việc phát hiện ra chiếc điện thoại cho bất kỳ ai khác.
Tôi không biết liệu những bằng chứng còn lại đó có đủ hay không.
Sau đó, tôi đứng trong sảnh của đồn cảnh sát với hai bàn tay trắng. Xe và máy tính xách tay của tôi đã bị tịch thu để làm bằng chứng. Tôi ra quầy tiếp tân để hỏi xin được dùng điện thoại, nhưng tôi không thể nghĩ ra một con số nào.
“Avery.” Tôi quay lại khi nghe thấy giọng nói của Connor. Tôi có thể nhìn thấy chiếc xe tải phía sau anh qua ký cửa sổ, đỗ một cách tùy tiện, giống như anh ấy đang chờ tôi vậy.
Tôi không hỏi chúng tôi sẽ đi đâu khi tôi thắt dây an toàn - tôi cũng không biết mình rồi sẽ đi đâu lúc đó. Nhưng khi Connor lái xe đến đài quan sát, tôi đã biết.
Anh đỗ xe trên con đường sỏi của B&B và tắt động cơ. Một hộp đồ đạc của tôi đã được đặt ở trước hiên nhà. Connor mở cửa, nhưng dừng lại trước khi bước ra ngoài.
“Nơi đây luôn có thừa phòng vào Cuối Mùa hè.”