Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Một cảm giác phấn khích chạy dọc cơ thể tôi khi chúng tôi đi bộ từ bãi đậu xe vào quán The Fold. Có thể là do bóng tối, lời hứa và người đàn ông đi cạnh tôi lúc này. Cũng có thể vì tôi được quay trở về chốn thân quen. Hoặc cũng có thể vì đây là đêm thứ Sáu, tấp nập người qua lại. Hay đúng hơn là sự hồi hộp về điều mà tôi sắp tìm thấy, tôi có thể cảm nhận được nó đang ở rất gần.

Quán bar này mang lại cảm giác của một quán bar địa phương, những dầm gỗ bản to, những chiếc bàn gỗ cao dày, những tấm nhựa nhiều lớp. Nhưng đó chỉ là để đánh lừa, toàn bộ giá cả, người pha chế, cảnh quan đều được thiết kế dành cho khách tham quan. Một nơi mà họ có thể làm ra vẻ mình thuộc về thị trấn này. Các chủ sở hữu biết rất rõ thị trường của họ. Một viên đá quý ẩn sau những bậc thang bằng gỗ và tấm biển đã bị thời tiết khắc nghiệt bào mòn. Một ban công ngoài trời nhìn ra bờ biển với những vách đá, bãi đá, một lời hứa rằng đây mới là khung cảnh thực sự của Littleport, được tạo ra để dành riêng cho họ.

Quán bar được marketing theo cách này. Nó giúp cho các chủ sở hữu tích lũy đủ doanh thu chỉ trong bốn tháng, sau đó cửa sổ và ban công ngoài trời được đóng kín cho đến hết tháng Mười, và chuyển sang hoạt động tại địa bàn chính - một quán bán bánh burger và bia cách hai dặm vào trung tâm thị trấn.

Quán bar ồn ào và náo nhiệt, nhưng mọi thứ trở nên im ắng ngay khi cánh cửa đóng lại sau lưng chúng tôi. Đó là một phản ứng quen thuộc trước sự có mặt của Parker. Họ đã không nhìn thấy anh ở đây suốt mùa hè, và bây giờ họ đến bên anh để tỏ lòng kính trọng. Các cô gái mặc quần jean kết hợp cùng áo bó. Các chàng trai trong quần short kaki với áo polo. Người nối tiếp người, lần lượt đặt tay lên vai anh, những ngón tay nắm lấy cánh tay anh. Một nụ cười thông cảm. Một sự vỗ về.

Tôi ổn.

Cảm ơn vì đã nghĩ tới chúng tôi.

Vâng, tôi ở đây để dự Lễ tưởng niệm.

Sau một khoảng lặng, một người đàn ông nâng ly rượu lên và nói: “Nâng ly vì Sadie.”

Parker bị kéo vào một nhóm ngồi ở góc bàn. Anh nhìn tôi rồi giơ hai ngón tay lên, tôi tự hiểu và đi đến quầy bar. Người phục vụ ngước mắt lên rất nhanh nhìn tôi trong khi vẫn đang lau bàn. “Cô muốn gọi đồ uống gì?” - Anh ta hỏi với thái độ hờ hững, như thể anh ta biết tôi không phải khách du lịch.

Một người đàn ông ngồi xuống cạnh tôi khi tôi gọi đồ uống, tôi cảm thấy anh ta đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Tôi không có tâm trạng nói chuyện phiếm, nhưng anh ta gõ xuống quầy để thu hút sự chú ý của tôi. “Cốc cốc!” - Anh ta nói như sợ tôi không nhận ra sự hiện diện của anh ta. “Chào đằng ấy.” - Anh ta nói, khi tôi quay sang đối mặt nhìn anh. Greg Randolph, người đã rất vui mừng kể cho tôi nghe về Sadie và Connor tại bữa tiệc năm ngoái. “Còn nhớ tôi không?”

Tôi gật đầu chào, dù mỉm cười nhưng tôi đang rất căng thẳng.

Anh ta hỏi câu đó như thể anh ta không gặp tôi bảy năm qua vậy. Như thể anh ta không hề nhìn thấy tôi đứng gần bể bơi ở nhà Loman mùa hè trước. Tại một bữa tiệc gây quỹ do Bianca tổ chức, tôi đã mặc đồ của Sadie và cố gắng kéo chân váy xuống vì cảm thấy nó quá ngắn, đúng lúc đó, Greg Randolph đứng chen vào giữa hai chúng tôi và kể với Sadie vài câu chuyện tầm phào mà cô ấy dường như hoàn toàn không quan tâm. Thi thoảng anh ta sẽ dừng lại để chào hỏi những người đi ngang qua.

Đừng để bị lừa bởi vẻ ngoài tốt bụng của anh ta. Anh ta thực chất là một kẻ say xỉn, nát rượu y như bố anh ta vậy! - Cô nói ngay khi anh ta quay đi.

Cô ấy không hề hạ giọng khi nói điều đó và mắt tôi mở to, lo sợ nhỡ ai đó có thể nghe thấy. Như bố của Greg chẳng hạn, người đang đứng ở một nhóm phía sau chúng tôi, hoặc cũng có thể là Greg. Nhưng Sadie đã mỉm cười trước biểu hiện của tôi. Không ai có đôi tai thính vậy đâu, Avie. Chỉ có cậu thôi.

Cô vẫy vẫy tay, theo phong thái lãng đãng thường ngày, như thể tất cả đều không quan trọng. Tất cả những thứ này, đều vô nghĩa .

Tôi chưa bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra giữa Sadie và Greg.

Người pha chế đặt đồ uống lên quầy, và tôi để lại thẻ tín dụng của mình để tiện quay lại gọi đồ nhiều lần.

“Cốc đó cho tôi đấy à?” - Greg hất cằm về phía ly thứ hai hỏi.

“Không đâu!” - Tôi trả lời và quay đi.

Anh ta nắm lấy cánh tay tôi làm cho rượu trong ly sánh ra ngoài làm ướt cả tay của tôi. “Đợi chút. Đừng bỏ đi sớm như thế. Tôi đã không thấy cô suốt mùa hè giống như trước kia.”

Tôi có thể cảm nhận được người phục vụ đang theo dõi tôi, nhưng khi tôi nhìn qua thì anh ta đã bỏ đi và lau quầy ở phía đầu bên kia.

Tôi nhìn chằm chằm vào tay Greg và nhẹ nhàng đặt đồ uống trở lại quầy để tránh làm to chuyện. “Xin lỗi, nhưng anh có nhớ tên tôi là gì không?”

Anh ta cười to và nói với giọng tự tin. “Tất nhiên rồi, cô là con quái vật của Sadie.”

Anh ta nói bằng giọng khiêu khích. Từ cách anh ta sử dụng tên cô, đến sự gian trá trong cách anh ta thì thầm. “Anh vừa nói gì cơ?”

Anh ta cười toe toét, không trả lời tôi. Tôi có thể thấy rằng anh ta đang rất hả hê vì điều này. “Cô ấy đã tạo ra cô. Một phiên bản Sadie thu nhỏ. Một con quái vật được nhào nặn theo hình ảnh của cô ấy. Và bây giờ khi cô ấy đã chết, con quái vật vẫn sống tiếp.”

Parker đứng cách đó chỉ vài bước chân. Tôi hạ giọng và nói: “Đi chết đi!”

Nhưng Greg cười khi thấy tôi cầm đồ uống lên. “Ly đó cho Parker à?” - Anh ta nói khi tôi quay đi. “Giờ thì tôi hiểu rồi, cô chuyển từ người này sang người khác.”

Tôi tiếp tục bước đi, giả vờ như không nghe thấy gì.

Parker mỉm cười khi tôi đặt ly rượu lên quầy nơi anh ngồi. “Đây quả là một ý tưởng hay.” - Anh nói. “Cảm ơn em.”

Tôi thưởng thức ly rượu và rùng mình, cố gắng rũ bỏ cuộc nói chuyện ở quầy bar vừa rồi. Parker vừa mới nâng ly lên môi thì ba người phụ nữ tiến tới.

“Parker, thật vui khi gặp anh ở đây.”

Ellie Arnold. Lần cuối cùng tôi thấy cô ấy là bữa tiệc năm ngoái, sợ khiếp vía vì rơi xuống hồ bơi. Bây giờ cô ấy xuất hiện với cách trang điểm cuốn hút, mái tóc vàng dài gợn sóng và bóng. Cô khoác tay Parker, móng tay được sơn một màu hồng tinh tế và cắt tỉa gọn gàng. Hai người bạn khác của cô ấy đứng giữa chúng tôi, gửi lời chia buồn trong khi kể với anh tất cả những gì anh đã bỏ lỡ.

Thời khắc quan trọng đã đến. Tôi giả vờ vỗ vào túi và cố tình làm gián đoạn cuộc nói chuyện. “Parker, em xin lỗi nhưng em nghĩ là em đã để quên điện thoại trong xe mất rồi. Em có thể mượn chìa khóa của anh vài giây được không?”

Anh đưa cho tôi chiếc chìa khóa và tôi len qua đám đông, đẩy cửa ra bên ngoài. Màn đêm xung quanh tôi tĩnh lặng khi tôi sải bước tới chiếc xe của anh trong bãi đỗ xe chật cứng, cánh cửa quán bar mở toang, mang theo âm thanh và ánh sáng khi có người đi vào.

Tôi mở khóa xe, tiếng bíp lớn vang vọng trong đêm và tôi mở cửa ghế hành khách để với lấy chiếc điện thoại tôi để trong ngăn giữ cốc. Tôi đã để nó ở đây phòng trường hợp anh khăng khăng muốn đi cùng tôi. Sau đó, tôi quan sát phía sau và mở cốp xe, bị giật mình vì ánh sáng tỏa ra từ bên trong.

Tôi nhìn nhanh xung quanh, nhưng cốp xe trống không. Rồi tôi chui vào để tìm kỹ hơn, tay tôi run lên vì hồi hộp. Cố một cái thùng duy nhất, bị kẹt trong góc. Nó được bao phủ bởi một tấm chăn nỉ, giống như một cái thùng được cất giữ trong xe đề phòng trường hợp khẩn cấp. Đây chắc chắn là hộp vật dụng cá nhân được trả về từ đồn cảnh sát.

Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy khi kéo tấm chăn ra là đôi xăng đan của Sadie - chính đôi xăng đan tôi đã nhìn thấy ở con dốc. Tôi nhẹ nhàng chạm vào đôi xăng đan, đây hẳn là đôi dép ưa thích của cô. Vàng bóng, nhưng trên mũi dép có vết trầy xước. Các mũi khâu lộ ra cho thấy quai dép đã bị sờn. Lỗ khóa đã bị kéo dãn, chiếc dép bên trái bị thiếu một cái khóa cài. Một đôi xăng đan gót thấp nhưng tiếng bước chân của cô ấy vang vọng trong trí nhớ của tôi.

Cánh cửa quán bar lại mở ra sau lưng tôi, một âm thanh bùng nổ vọng ra trong giây lát. Tôi xoay người lại để quan sát, nhưng không nhận ra ai. Tôi nhìn chăm chú vào bóng tối, đề phòng bất kỳ dấu hiệu nào xuất hiện.

Cuối cùng, tôi quay trở lại cốp xe, đẩy đôi xăng đan sang một bên - và tôi đã thấy nó. Một cuốn sổ. Bìa màu tím, chữ được viết bằng mực đen trên nền giấy trắng xoáy ở mặt trước. Một góc của bìa đã bị mất, vì vậy các trang giấy bị sờn rách ở bên dưới.

Tim tôi thắt lại, mắt tôi mờ đi. Nhưng sự tò mò trong tôi thì không ngừng tăng lên. Tại sao chữ viết trên tờ ghi chú lại khớp với nhật ký của cô? Tại sao cuốn nhật ký lại khiến cảnh sát dừng điều tra? Tôi đã không nhìn thấy cuốn sổ này nhiều năm nay. Những nét bút quen thuộc, sự giận dữ thể hiện ngay ở trên bìa, các góc sổ bị sờn rách, các cạnh bị đen.

Tôi cất nó vào túi thật nhanh, rồi đóng cốp xe lại, chạy bộ trở vào bên trong, tôi cảm thấy ruột gan mình đang cồn cào, tâm trạng bồn chồn giống như đêm định mệnh đó.

Chữ viết tay của bức thư tuyệt mệnh và cuốn nhật ký khớp nhau hoàn toàn, tất nhiên rồi, vì cả hai đều được viết bởi tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.