Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Tôi ngồi trong chiếc xe đỗ ngay ngoài bệnh viện, tay run run rút tờ danh sách ghi tên của chúng tôi và mở ra một lần nữa. Thêm một cái tên được ghi vào cuối danh sách:

Faith -21 giờ

Cô ấy đã có mặt ở đó. Một khoảng thời gian sau khi Parker đến, nhưng trước khi cửa sổ bị vỡ.

Trên đường quay trở về, tôi gần như không thể tập trung vào việc lái xe, tất cả những gì cảm thấy là một cơn thịnh nộ từ tận trong xương tủy.

Nếu vụ án được mở lại, như tôi nghĩ, thì cảnh sát đang muốn tìm một người nhất định đã tham gia bữa tiệc. Họ đang xem xét lại bản danh sách đó một lần nữa.

Nhưng giờ đây đã có thêm một cái tên. Một cái tên mà cảnh sát đã không biết đến. Một người thậm chí đáng lẽ ra không nên có mặt ở đó.

Connor liên tục gọi tôi. Tôi đã quan sát từng cuộc gọi đến, lắng nghe từng tiếng chuông reo cho đến khi cuộc gọi được chuyển sang hộp thư thoại. Nhưng khi các cuộc gọi dồn dập ập đến, tôi bắt đầu lo lắng rằng có chuyện gì đó đã xảy ra. Lễ tưởng niệm của Sadie sẽ diễn ra vào ngày mai. Nhưng tôi tự hỏi liệu có phải cuộc điều tra đã khiến buổi lễ phải thay đổi ngày. Lần tiếp theo điện thoại vang lên, tôi trả lời trên loa.

“Xin chào?”

“Em đang ở đâu?” - Anh nói thay cho lời chào.

“Em đang trên đường trở về. Mọi thứ vẫn ổn chứ?” Đường cao tốc ven biển hướng về phía Bắc vắng vẻ hơn nhiều vào thứ Hai, rất khác so với ngày Chủ nhật khi du khách lái xe rời thị trấn.

“Anh đã rất lo lắng. Em đã nói là em sẽ gọi nhưng rồi em lại không gọi cho anh.”

“Em xin lỗi. Em lái xe quay về ngay sau khi nói chuyện với Luce.”

Một khoảng lặng. “Cô ấy đã nói gì với em? Em đã tìm được gì?”

Giọng của anh đã mất đi vẻ tò mò mà thay vào đó là sự dò hỏi, và tôi không thể biết lòng trung thành của anh ấy ở đâu. “Ồ, em chắc là anh cũng biết mà.”

Một khoảng lặng, mọi thứ dần trở nên sáng tỏ giữa chúng tôi. “Anh không biết.”

“Anh không biết rằng Faith là cô gái đã phá vỡ cửa sổ sao?” Tôi đạp ga phóng nhanh vượt lên chiếc xe phía trước, đi vòng qua mà không hề giảm ga. Sau đó, tôi phải giảm tốc độ, bình tĩnh lại, nhưng những ngón tay siết chặt vô lăng. “Anh không hề biết rằng cô ấy đã cãi nhau với Parker Loman và định đánh anh ta sao?

“Không. Không hề. Ý anh là, anh đã thấy cô ấy ở đó. Anh biết cô ấy rất buồn bực. Anh biết cô ấy ở đó để đối chất Parker, nhưng anh đã bảo cô ấy hãy rời đi. Anh bảo cô ấy hãy về nhà. Chúa ơi, cô ấy thậm chí còn giận lây sang cả anh, có lẽ đến giờ vẫn vậy. Cô ấy buộc tội anh là một kẻ phản bội. Cô ấy không biết tại sao anh lại có mặt ở đó.”

“Vậy thì, anh đã bỏ lỡ cuộc cãi vã của họ rồi. Cô ấy đã rất buồn bực và lấy một cây cột gần đó để ném vào đầu Parker. Cô ấy đã ném trượt nên cây cột đó đã đập vỡ cửa sổ.”

“Nghe này, Faith sẽ không làm hại ai cả...”

Câu nói của anh nhỏ dần vào trong khoảng trống của sự im lặng, tôi cười: “Nhưng em thì có thể, ý của anh là vậy phải không?”

Anh không trả lòi.

“Cô ấy vung cây cột về phía đầu anh ấy.”

“Ô cửa sổ đó thậm chí còn không vỡ hẳn mà, phải không? Cô ấy có lẽ đã không ném cây cột đó mạnh đến vậy. Có lẽ cô ấy chỉ muốn làm Parker sợ. Để khiến anh ta nhận ra rằng cô ấy rất buồn bực.”

“Thôi đi, Connor!” Giống như đó là câu chuyện mà anh muốn tin về Faith, và bản thân mình. Rằng khi còn trẻ dại anh đã không thân thiết với hai cô gái có khả năng làm hại người khác và nổi giận. Bởi vì, điều đó sẽ nói gì về anh đây? Rằng anh đã thấy một điều gì đó ở cả hai chúng tôi khiến anh thích - thậm chí là yêu?

“Em không còn biết rõ cô ấy nữa, cô ấy...”

“Cô ấy làm sao?”

“Nhỏ hơn, theo một cách nào đó. Giống như cô ấy đã đầu hàng và bỏ cuộc vậy.”

“Nghe không giống Faith chút nào.” Đó không phải là cô gái tôi từng chơi thân, đột nhập vào những ngôi nhà cùng với tôi, nói ra suy nghĩ của mình, không bao giờ sợ gì cả. Nhưng tôi nhớ cô ấy trông thế nào khi tôi thấy cô ấy ở B&B tuần trước, yên lặng và dè dặt. Những câu nói ngắt quãng, sự thân thiện giả tạo.

Nhưng cô ấy có khả năng làm hại người khác, chắc chắn là vậy.

Con giun xéo lắm cũng quằn. Khi bạn bị đè nén và chìm sâu trong sự tức giận, bạn sẽ làm một điều gì đó, bất cứ điều gì, với một động thái quyết liệt chỉ để khiến cảm giác đó biến mất. Sự tức giận sục sôi dần trỗi dậy. vết sẹo từ cuộc đánh nhau của Parker. Cái nhún vai dữ dội của Connor. Tay tôi trên vai của Faith. Một sự trỗi dậy trong khoảnh khắc bình yên - một điểm mà rất nhiều người gặp khó khăn trong việc giữ cân bằng.

“Nghe này, anh phải thực hiện vài ca giao hàng, nhưng hãy để anh nói chuyện với cô ấy trước. Hãy sắp xếp một buổi gặp mặt. Hãy...”

“Không, Connor. Không.” Tôi sẽ không đợi Connor. Thám tử Collins rõ ràng đã để ý hai chúng tôi. Connor đã khiến tôi nhận ra điều đó - rằng vị thám tử đã đặt các câu hỏi, không chỉ về Connor, mà còn về tôi. Và tôi thì vừa phát hiện ra rằng lòng trung thành của Connor không dành cho tôi. Nếu tôi muốn sự thật, tôi sẽ phải tự mình điều tra, trước khi quá muộn.

“Em sẽ biết sự thật khi đích thân hỏi cô ấy. Chắc chắn em sẽ biết.” Cũng giống như cách Connor và tôi vẫn có thể hiểu được nhau, thậm chí sau ngần ấy năm. Những điều chúng tôi muốn giấu kín, nhưng không thể. Faith không thể nói dối với tôi. Nếu tôi hỏi cô ấy, nếu cô ấy làm tổn thương Sadie, tôi sẽ biết.

“Sau đó, thì sao?” - Connor hỏi.

Tôi cũng không biết sau đó sẽ thế nào. Tôi không thể trả lời trung thực. Faith hay Sadie. Quá khứ hay hiện tại của tôi. “Hãy hứa với em là anh sẽ để em nói chuyện với cô ấy trước.”

“Chúng ta quá tuổi để tin vào những lời hứa hão rồi Avery.” Sau đó, Connor dập máy, tôi đạp chân vào ga, phóng nhanh hơn khi rẽ khỏi đường cao tốc.

Tôi đã dần không còn tập trung khi thả lỏng chân ga, quay trở lại những con đường núi, hướng ra biển. Tôi không hề nhìn thấy ngã rẽ đang đến gần, và đạp phanh quá trễ - lực cản hất đuôi xe tôi ra khỏi lề đường, toàn bộ chiếc xe bị nghiêng sang bên trái. Bụng tôi thắt lại và tôi đạp phanh tay khẩn cấp. Tay tôi run lên, tim đập thình thịch và phải đến khi bị giật mình bởi một chiếc xe khác, một tiếng còi khi xe họ lướt qua xe tôi - tôi mới có thể tập trung trở lại.

Tôi chợt nhận ra, tôi đã gần kề với cái chết ra sao. Cái chết không bao giờ là thứ tôi cần phải tìm kiếm, nhưng luôn là thứ có thể ập đến một cách bất ngờ. Cái chết đã tìm đến bố mẹ tôi thật dễ dàng lúc bố tôi ngủ thiếp đi khi lái xe trên con đường núi, với mẹ tôi ngồi bên cạnh ông và bà tôi ở ghế sau. Con đường tối trong đêm tối. Thành thật mà nói, tôi đã rất ngạc nhiên khi những vụ tai nạn như vậy không thưòng xuyên xảy ra ở nơi đây.

Quả thật là một phép lạ, khi mà rất nhiều người trong chúng tôi vẫn sống sót cho đến tận bây giờ.

Tôi hít một vài hơi thật sâu, rồi lái xe trở về trung tâm thành phố Littleport. Ở đằng xa, mặt trời chiếu xuống mặt nước và bụng tôi thắt lại. Tôi đi qua ngã rẽ của Hawks Ridge ở bên trái, với những cột đá và cổng sắt. Sau đó rẽ vào một con đưòng ngay bên phải, hướng về nơi tôi lớn lên, với những ngôi nhà một tầng nằm trong rừng và góc nhìn ra những ngọn núi. Trước mặt tôi, con đường dốc hướng về phía biển và trung tâm thành phố.

Các đường phố không đông đúc như những lúc cuối tuần, và tôi có thể nhận ra một vài khuôn mặt quen thuộc. Tôi biết thám tử Collins đang ở đâu đó ngoài kia, tìm kiếm tôi, chờ tôi. Bởi vì, anh ta tin rằng tôi đã muốn trở thành một phần trong thế giới Sadie Loman, và khi cô ấy định đuổi tôi ra khỏi đó, tôi muốn cô ấy chết.

Họ biết những điều tôi có thể làm, khi tôi tức giận.

Biển ở phía xa trông thật yên tĩnh. Tôi lái chiếc xe đi lên dốc, đi qua đồn cảnh sát trên đỉnh đồi, về phía khách sạn Bed and Breakfast ở đằng xa và ngọn hải đăng.

Một nửa số ngôi nhà ở đây đã được cho thuê và bánh xe của tôi chạy chậm trên sỏi. Khi tôi ra khỏi xe, tôi có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ vào vách đá ở phía bên kia hàng rào gỗ. Sức mạnh đáng gờm của đại dương. Một lời nhắc nhở rằng, đây là một nơi có thể trở thành cả một cơn ác mộng và cũng có thể đẹp như một một giấc mơ.

Khi đang quan sát một gia đình dỡ hành lý của họ từ chiếc xe đỗ cạnh tôi, tôi gần như đã bỏ lỡ: một người phụ nữ đi bộ từ phía sau B&B, về phía khu rừng. Xuống con đường tôi đã từng chạy đua nhiều năm về trước.

Chính tốc độ di chuyển của cô đã khiến tôi để ý. Mái tóc đó, hoang dại và không thể thuần hóa, được cột thành một kiểu tóc đuôi ngựa cao trên đỉnh đầu. Một cái liếc nhanh qua vai, giống như cô không muốn bị nhìn thấy.

Tôi giữ khoảng cách, đi theo con đường, nhưng tôi không thể giữ cô ấy trong tầm nhìn mà không bị chú ý. Và khi tôi đến sân sau của Blue Robin - với hàng rào cao bao quanh hồ bơi, màu xanh dương của ngôi nhà hiện ra lấp ló sau hàng rào - tôi đã mất dấu cô ấy.

Tôi đứng yên và lắng nghe tiếng động của cô ấy; của bất cứ điều gì.

Một tiếng rung rinh trên cây. Lá thổi trên mặt đất vì một cơn gió ngang qua. Tiếng sóng vỗ từ xa.

Và sau đó: Tiếng mở cửa.

Tôi bước thật nhanh bên góc nhà của Blue Robin, đúng lúc thấy cánh cửa ngôi nhà bên kia đường đóng lại. Tôi đứng đó, nhìn chăm chú. Cô ấy đang ở trong Sunset Reheat.

Không phải vì cửa sổ bị hỏng hay có một cái chốt bị mất. Đó không phải là cách cô ấy đã vào được bên trong.

Cô vào được trong nhà là vì cô có chìa khóa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.