Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi ngồi trên mép giường trong vài phút, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay.

Chiếc điện thoại của Sadie, chiếc điện thoại mà cảnh sát không thể tìm thấy. Điện thoại của Sadie vốn được cho là đã bị trôi dạt ra biển, bị rơi khỏi tay cô khi cô nhảy xuống vực, hoặc bị ném xuống vực trước khi cô nhảy.

Nếu Sadie đã ở một mình đêm đó, thì tại sao điện thoại của cô lại ở đây?

Đầu tôi hình dung các chấm hằng thể hiện có người đang trả lời tin nhắn của tôi, tưởng tượng tin nhắn cuối cùng của cô ấy:

Cứu tớ...

Có tiếng động vang từ bên ngoài phòng ngủ, và tôi bật dậy rất nhanh, tim đập thình thịch.

“Avery? Em có ở đây không?”

Tôi nhét chiếc điện thoại vào túi quần sau rồi bước ra khỏi phòng, đi xuống cầu thang. Connor đang đứng ở sảnh trước và nhìn về phía cầu thang. “Oh!” - Anh nói.

“Chào anh.” Tôi cảm thấy luống cuống, với chiếc điện thoại trong túi quần sau, và Connor đứng ngay trước mặt tôi trong ngôi nhà mà tất cả chúng tôi đã được gọi đến để thẩm vấn khi Sadie chết.

Tôi gần như đã bước hụt một bậc cầu thang vì Connor và tôi đã không còn đủ thân thiết để nói chuyện hay tìm gặp nhau thế này nữa. Và bây giờ anh đang đứng trong phòng với tôi, trông anh dường như cũng không hiểu tại sao mình lại có mặt ở đây.

Anh mặc quần áo đi làm, quần jean và áo polo đỏ có logo gia đình Harlow ở ngực. Nhưng dù vậy, Connor luôn khiến tôi nhớ về đại dương. Đôi mắt xanh của anh sáng rực, giống như anh đã nheo mắt nhìn mặt trời quá lâu. Những hạt muối li ti từ biển in hằn trong lòng bàn tay. Da anh rám nắng gấp hai lần so với bất kỳ ai khác vì đi thuyền đến vùng biển ngoài khơi nơi mặt trời chiếu rọi: một lần từ ánh mặt trời trên cao, và một lần nữa từ sự phản chiếu xuống mặt nước. Mái tóc nâu được nuôi dài từ những tháng mùa hè, những lọn tóc mọc lởm chởm, lấp ló dưới vành mũ. Anh ấy luôn gầy gò, cứng cáp hơn là mạnh mẽ, nhưng các đường nét gương mặt của anh đã rất sắc kể từ thời học trung học.

“Anh đến đây có việc gì à?” - Tôi hỏi.

Ban đầu anh không mở lời, chỉ đứng đó và nhìn tôi. Tôi biết anh đang nhìn gì: anh nhìn tôi trong chiếc quần ống đứng, giày công sở, áo không tay, một con người khác, với một vai trò khác. Hoặc có thể là vì cách tôi đang đứng, bất động tại chỗ, không biết nên di chuyển ra sao - giống như đang cố giấu giếm một điều gì đó. Và trong một khoảnh khắc, tôi có thể nghe thấy những câu hỏi của vị thám tử: Thế còn Connor Harlow thì sao? Cô có biết trạng thái tâm lý của anh ta đêm qua ra sao không?

Anh cau mày, như thể nghe thấy những điều tôi vừa nghĩ. “Xin lỗi!” - Anh nói. “Lúc anh đi vào thì cửa đã mở sẵn. Khi anh tới giao hàng ở B&B thì anh nhìn thấy xe của em. Chú Sylva kể với anh chuyện đã xảy ra ở đây.”

Anh nhìn quanh, kiểm tra mọi thứ ở tầng dưới.

“Không có gì bị lấy cắp cả.” - Tôi nói.

“Còn bọn trẻ?”

Tôi khẽ gật đầu, nhưng tôi không chắc chắn. Tôi nghĩ chúng tôi đã luôn tự huyễn hoặc với bản thân ý nghĩ như vậy. Đó là lời giải thích hợp lý nhất. Một điều chúng tôi đã quá quen thuộc ở đây.

Khi hết mùa du lịch, chúng tôi có những vấn đề tuổi dậy thì. Chúng tôi thử các loại thuốc có chất kích thích, chúng tôi buồn chán và khủng hoảng khi nghĩ về tương lai phía trước, chúng tôi sẽ làm đủ thứ để vượt qua sự buồn chán của mùa đông. Những vấn đề đó sẽ trở nên đáng ngại hơn nếu chúng tôi không giải tỏa hết trước khi mùa hè tới.

Tất cả chúng tôi đều đã đột nhập vào các ngôi nhà cho thuê khi hết mùa du lịch vì sự tò mò, buồn chán và cám dỗ đưa đẩy. Chỉ để xem chúng tôi có thể làm điều đó bao nhiêu lần trước khi bị bắt hay bị nhắc nhở.

Connor và tôi, cũng như tất cả những người khác trong thị trấn, đều biết về nhà Loman. Vào một mùa đông nhiều năm về trước, anh ấy, Fath và tôi đã đứng trước cửa nhà Loman, tôi trèo lên vai của Connor để trèo lên ban công tầng hai và chui người vào ô cửa sổ ai đó quên không đóng ở phòng ngủ chính. Chúng tôi không lấy bất cứ thứ gì, chỉ tò mò nhìn xung quanh. Faith đã mở tủ đông, tủ lạnh, tủ phòng tắm, các ngăn kéo trống, ngón tay lướt qua mọi bề mặt khi cô bước đi. Connor đã bước vào các căn phòng trống của họ, không chạm vào bất cứ thứ gì mà chỉ nhìn và ghi nhớ.

Còn tôi đứng trong phòng khách, trước bức tranh treo trên tường đằng sau ghế sofa. Tôi nhìn vào bức ảnh gia đình. Người mẹ và cô con gái, tóc vàng và dáng người thanh mảnh; cha và con trai, tóc sẫm màu hơn, đôi mắt cùng màu. Một bàn tay của người bố và người mẹ đặt lên vai mỗi đứa trẻ. Bốn mảnh ghép của một gia đình hoàn hảo, mỉm cười, với những đụn cát của Bãi biển Breaker ở phía sau họ. Đây là thời điểm tôi được nhìn thấy Sadie Loman thật gần. Tôi bước lại gần hơn để nhìn các chi tiết rõ hơn: Kính mắt bị vẹo vẫn chưa được sửa lại. Tôi hình dung mẹ cô ấy đã phải uốn mái tóc thẳng của cô để có được bức ảnh này. Các nhiếp ảnh gia đã xóa đi mọi dấu vết thiếu hoàn hảo, khiến các đốm tàn nhang của cô mờ đi và tiệp với màu da.

Cuối cùng, Connor cũng quay lại và thấy tôi đang đứng trước bức chân dung gia đình được treo trong phòng khách. Anh lúng túng huých vai tôi, và thì thầm: Chúng mình đi thôi, ngôi nhà này khiến anh thấy rờn rợn.

Bây giờ, khi anh đang đứng đối diện tôi, tôi vẫn không biết anh đang làm gì ở đây. Tại sao anh lại quan tâm đến một cuộc đột nhập vào một ngôi nhà cho thuê còn nguyên vẹn và không bị lấy cắp đồ?

“Dù là ai thì họ cũng đã vào nhà bằng lối này.” - Tôi vừa nói vừa lay khung cửa sổ. “Khóa không khớp.” Mắt anh chạm mắt tôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, giống như anh cũng đang nhớ lại những ký ức ngày xưa.

“Em có cần số của đội sửa chữa cửa kính không?”

“Không, em có rồi.” Tôi nhìn chằm chằm vào kính, hình dung khuôn mặt Connor vào tối hôm đó, vỡ vụn trong trí nhớ của tôi. “Anh có nhớ tại sao khung cửa sổ này bị vỡ không? Vào đêm Sadie chết ấy?”

Anh đưa tay lên xoa mặt. “Không chắc. Anh chỉ nhớ nhìn thấy một cô gái ở phía bên kia, kiểm tra vết kính vỡ. Chắc là bạn gái của Parker.”

“Luce.” - Tôi nói. Cả mùa hè năm đó dường như chị ấy đã theo dõi mọi nhất cử nhất động của tôi.

Anh nhún vai. “Cô ấy trông có vẻ buồn bực, anh đã nghĩ chính cô ấy là người làm vỡ cửa kính. Sao em hỏi vậy?”

“Không có gì, tự dưng câu hỏi bật ra vậy thôi.” Vì điện thoại của Sadie đang ở túi quần sau của em và mọi thứ đều đảo lộn hết cả.

Tôi nín thở, mong chờ anh sẽ rời đi trước khi anh ấy chú ý đến tay tôi. Lúc này tôi đang phải bấu tay vào hai bên hông của mình để giữ cho chúng không bị run. Nhưng Connor chậm rãi bước vào phòng, mắt đảo qua cửa sổ, đồ đạc và các bức tường.

“Anh nhớ bức tranh đó.” - Anh chỉ vào bức tranh treo trên tường và nói.

Đó là một trong những bức tranh của mẹ tôi, bức tranh vẽ chiếc thuyền của bố Connor vào một mùa thu trước khi vụ tai nạn xe hơi xảy ra. Lúc đó chúng tôi đang học cấp hai, khoảng 13 tuổi. Mẹ tôi thường đi ra bến cảng và chụp hàng tá những bức ảnh của bờ biển khi trời chuyển từ chiều tà về đêm. Những ngôi nhà dọc theo bờ biển không còn được thắp sáng và mất đi vẻ thân thiện, thay vào đó, nó trông thật quái dị, như những cái bóng đứng gác trong đêm. Nhưng mẹ tôi vẫn tiếp tục chụp ảnh, cho đến khi trời tối đen và tôi không còn nhìn thấy những cái bóng nữa, biển và bầu trời hòa làm một, tôi sẽ dần cảm thấy mất phương hướng và cảm giác buồn nôn xuất hiện khi tôi ở một góc thuyền.

“Tôi nghĩ nên đưa bọn trẻ về bờ thôi, Lena!” - Bố của Connor sẽ vừa cười vừa nói.

Mẹ tôi vẫn cố gắng bắt được cái thần của nơi đây trong những bức tranh và hàng ngàn những bản vẽ nháp trong xưởng vẽ. Sản phẩm cuối cùng là các sắc thái của màu xanh và màu xám, một thời điểm giữa hoàng hôn và đêm. Màu xám của nước hòa dần vào bóng tối của những vách đá, biến mất trong màu xanh của màn đêm. Bạn sẽ có cảm giác muốn cầm bức ảnh trên tay và lắc để bức ảnh trở nên rõ nét hơn.

Nhiều năm sau, tôi đã in lại bức tranh và treo nó lên các bức tường phòng khách của mọi ngôi nhà tôi trông coi. Một phần của mẹ tôi trong tất cả các ngôi nhà Loman và không ai biết điều đó ngoài tôi.

Nhìn vào bức tranh của mẹ, tôi đã vượt qua được sự thôi thúc làm điều đó - vươn tay ra và giữ lấy bức tranh. Tôi muốn lắc cho bức tranh trở nên rõ nét hơn, vươn bàn tay xuyên qua thời gian và nắm lấy tay của Sadie.

Trước khi tìm thấy tờ ghi chú của Sadie, các câu hỏi của thám tử Collins liên tục quay trở lại với Connor Harlow, mặc dù chứng cứ ngoại phạm của anh đã được xác nhận. Anh đã có mặt tại bữa tiệc, không ai thấy anh rời đi. Dù vậy, đầu tuần đó có người đã nhìn thấy anh ở chung với Sadie. Sadie đã không nói với ai về điều đó và theo như tôi biết thì Connor cũng vậy.

“Anh có nhìn thấy cô ấy tối hôm đó không, Connor?” - Tôi hỏi khi anh vẫn đang quay mặt đi.

Anh sững người, lưng anh cứng đờ. “Không!” - Anh nói và biết chính xác điều tôi đang muốn hỏi. “Anh không nhìn thấy cô ấy tối hôm đó, và anh không hề hẹn hò với cô ấy. Anh đã nói như vậy với cảnh sát, hết lần này đến lần khác.”

Khi Connor tức giận, giọng anh sẽ hạ xuống. Hơi thở của anh chậm lại. Giống như cơ thể anh đang đi vào một trạng thái nguyên thủy nào đó, cố kìm chế trước khi bùng phát.

“Có người đã nhìn thấy hai người đi với nhau.” Tôi nhớ những gì Greg Randolph đã nói, về Sadie và Connor cùng nhau trên thuyền. “Đừng nói dối em.” - Tôi nói, giống như giữa chúng tôi vẫn còn một chút gì đó, 7 năm sau mà anh vẫn cần phải tôn trọng.

Anh từ từ quay lại. “Anh không dám đâu. Làm vậy thì có ích gì chứ?”

Tôi có thể thấy vai anh căng lên, hàm của anh siết lại. Nhưng tất cả những gì tôi có thể nhớ là danh sách mà thám tử Collins đã đặt trước mặt tôi. Tên. Thời gian. Và thực tế là tôi không thể trả lời thay cho Connor. “Tối đó anh đến bữa tiệc lúc mấy giờ?”

Anh thay đổi tư thế. “Tại sao em lại đặt những câu hỏi này?”

Tôi lắc đầu. “Đó không phải là một câu hỏi khó. Em đoán chắc anh cũng đã khai với cảnh sát rồi.”

Anh nhìn tôi, mắt sáng bừng tỏ thái độ tức giận. “Vào khoảng sau 20 giờ.” - Anh trả lời bằng giọng đều đều. “Lúc đó em đang mải nhìn điện thoại và bước qua anh.”

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận anh trong trí nhớ của tôi. Với chiếc điện thoại giữ sát bên tai, lắng nghe những hồi chuông đổ bất tận. Tôi chỉ thực hiện một cuộc gọi tối hôm đó, cuộc gọi tới Sadie khi cô ấy không chịu nghe máy.

“Em biết không?” - Anh tiếp tục nói, mắt nheo lại. “Anh đã trả lời những câu hỏi này từ cảnh sát và nhà Loman, nhưng em..giọng anh nhỏ dần. “Avery, cô ấy đã tự sát.”

Có lẽ thời gian trôi qua chúng tôi không nên nhắc lại chuyện cũ vẫn sẽ tốt hơn, bởi những điều chúng tôi muốn nói đều sẽ làm tổn thương đối phương.

Anh lắc đầu, giống như đã nhận ra điều tương tự. “Thôi thì, rất vui được gặp lại em.”

Hai tay tôi khoanh trước ngực khi anh bước ra ngoài, đi về chiếc xe tải giao hàng đang đỗ ở đường lái xe. Từ cửa trước, tôi nhìn thấy tấm rèm trắng tuyệt đẹp trong ngôi nhà bên kia đường, Sunset Reheat, được hạ xuống. Tôi vẫn có thể thấy rất rõ một cái bóng. Một bóng hình người duy nhất, không di chuyển, quan sát khi tôi khóa cửa trước và đi vòng ra sau nhà về phía con đường mòn, biến mất trong rừng.

Mối nguy hiểm lớn nhất tại Littleport là cho rằng bạn là người vô hình, rằng không ai có thể nhìn thấy bạn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.