Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Tôi biết mình sẽ tìm thấy Connor ở bến cảng, cho dù công việc trong ngày của anh đã hoàn thành - các thùng hàng đã được cân và đang chuyển đi, những chiếc thuyền được neo buộc chắc chắn. Connor là kiểu người sẽ giúp đỡ bất kỳ ai khi mà họ vẫn đang làm việc ở dưới bến cảng.

Anh đang lau sạch chiếc thuyền của mình, được buộc ở cột neo xa nhất. Ngay cả khi đã quay mặt đi, anh vẫn trông rất dễ nhận ra. Tôi có thể nhìn thấy đường gân ở lưng của anh khi anh đang làm việc, ánh nắng chiều muộn chiếu lên bờ vai anh, nơi rám nắng hơn những phần còn lại trên cơ thể .

Bước chân của tôi vang vọng trên bến cảng và Connor quay lại khi tôi đến gần, hất tóc ra khỏi trán.

“Anh có bận không?” - Tôi hỏi.

“Có, một chút.” - Anh nói, trong khi tay vẫn đang cầm giẻ lau.

“Em cần nói chuyện với anh về Sadie!” - Tôi nói, giọng tôi vang lên hòa trong không khí của bến cảng.

Anh cau mày, mắt nhìn thứ gì đó phía sau vai tôi. Anh thả miếng giẻ lau xuống rồi bắt đầu tháo dây buộc thuyền.

“Lên thuyền đi, Avery!” - Anh đề nghị, giọng anh trầm và có đôi chút khó chịu. Giống như anh sắp nổi giận. Tôi rùng mình.

Tôi bước lên tấm ván cuối cùng và nói: “Không, em cần anh trả lời câu hỏi của em. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”

Anh vẫn tiếp tục khởi động động cơ, thậm chí không dừng lại để nhìn tôi. “Hãy hỏi ở trên thuyền, hay em muốn nói chuyện với thám tử Collins hơn?”

Tim tôi thắt lại, và tôi bắt đầu xoay người.

“Đừng nhìn!” - Anh nói. “Anh ta đang đi về hướng này đấy.”

Tôi có thể cảm thấy anh ta đang tiến tới qua sự chuyển động của tấm ván gỗ dưới chân tôi. Năm ngoái khi tôi bị thẩm vấn, tôi đã nói với thám tử Collins rằng Connor và tôi đã không còn nói chuyện nữa, và đó là sự thật. Thế nhưng giờ tôi đang ở đây, mặt đối mặt với anh, tìm anh để nói chuyện, rất có thể vị thám tử đã nhìn thấy chúng tôi.

Tôi không chắc anh ta đến vì tôi hay Connor, nhưng sau cuộc trò chuyện gần nhất của chúng tôi, tôi không muốn chờ đợi để tìm hiểu. Đúng là anh ta đang mở lại vụ điều tra, nhưng anh ta có vẻ muốn biết làm thế nào tôi đã tìm thấy chiếc điện thoại của Sadie, giống như tôi đã giấu thông tin khi không khai báo với anh ta vậy.

Danh sách tên anh ta đưa cho tôi, nó có ý nghĩa gì đó. Và trong danh sách đó có tên của Connor. Anh ấy đã nói với tôi thời điểm anh đến bữa tiệc, nhưng đó là lời của anh ấy và anh ấy đã nói dối tôi một lần trước đây.

Tôi nuốt nước bọt và bước xuống thuyền. Connor đưa tay ra mà không nhìn, nhưng thay vì cầm tay anh, tôi đã bám vào tay vịn để giữ thăng bằng rồi sau đó ngồi xuống ghế sau tay lái, ngay khi anh kéo dây. Anh đẩy thuyền ra khỏi bến, không vội vã, như thể chúng tôi có đủ tất cả thời gian trên thế giới. Nhưng quai hàm của anh rắn đanh và anh vẫn nhìn chằm chằm vào bến cảng.

Tôi đã không nhìn lại cho đến khi chúng tôi được che chắn bởi những tảng đá ở ngay dưới khách sạn Bed & Breakfast, phía bên phải chúng tôi. Và khi tôi làm vậy, thám tử Collins đang đứng đó, chỉ là một bóng đen trên rìa bến tàu, tay chống hông nhìn chúng tôi ra khơi.

Đã lâu lắm rồi tôi mới ra thuyền vì công việc thay vì để thư giãn. Connor thường cam đoan các chuyến tour của anh mang lại sự chân thật. Không có gì được thay đổi để làm hài lòng khách hàng, nhưng đó chính là điều khiến các khách hàng yêu thích. Đây không phải chiếc thuyền chúng tôi đã từng đi khi còn trẻ, chiếc thuyền đó là của bố anh, chiếc này mới hơn, lớn hơn một chút và được chăm sóc tỉ mỉ.

Anh tắt động cơ khi chúng tôi vẫn được che chắn bởi bến cảng, sóng biển dập dềnh lên xuống và tất cả những gì bạn có thể nghe thấy là tiếng thuyền bập bềnh trên mặt nước, nước nhẹ nhàng vỗ vào thành của nó. “Thích quá!” - Tôi nói, ý chỉ chiếc thuyền.

“Thời tiết sắp chuyển mưa rồi!” - Anh nói khi nhìn lên bầu trời, rồi lại nhìn xuống nước. Cả hai đều có màu xanh lam đậm, gió thổi từ ngoài khơi mang tới một khí lạnh bất ngờ. Bão mùa thu đều xuất hiện như vậy, cái lạnh từ cả bầu trời và biển. “Em muốn hỏi anh điều gì, Avery?” Anh ngồi đối diện với tôi, chân trần và quần short kaki, tay quàng trên lưng ghế, từng lời nói và cách cư xử được hành động một cách cẩn thận. Giống như anh đang giả vờ là người mà tôi nghĩ rằng mình hiểu rõ.

Tôi biết những mối nguy hiểm khi ở gần nước, vì đã sống ở đây hơn nửa đời người. Nhưng tôi đã không nghĩ đến những mối nguy hiểm ẩn giấu bên trong mỗi người. Nó khiến tôi không tin vào chính mình và tự hỏi mình còn hiểu sai những gì.

“Trong điện thoại của Sadie có ảnh của anh.” - Tôi quyết định hỏi vòng vo thay vì hỏi thẳng.

Mắt anh nheo lại, nhưng anh không di chuyển. “Điện thoại nào?”

“Điện thoại của Sadie. Cảnh sát đã tìm thấy nó. Thật ra thì em đã tìm thấy nó, tại Blue Robin.” Tôi quan sát anh cẩn thận khi nói, tìm kiếm một biểu hiện khác thường từ anh.

Khuôn mặt anh vẫn không thay đổi, nhưng tôi có thể thấy là anh đang nín thở. “Khi nào?”

“Khi em đi kiểm tra ngôi nhà sau vụ đột nhập.”

Anh nhướn lông mày. “Ý em là, khi anh ở đó với em?” Giọng nói của anh trầm hơn, và tôi biết mình đã khiến anh tức giận.

Tôi không trả lời, anh nhắm mắt lại, lắc đầu. “Anh không chắc là anh biết em muốn câu trả lời gì từ anh.”

“Em mong anh... em muốn anh nói cho em biết sự thật.” -Tôi nói, giọng ngày càng to hơn. Đối với bất kỳ ai ở gần, nó sẽ nghe như một cuộc trò chuyện một chiều: tôi, nói ngày càng to hơn còn Connor, nói nhẹ nhàng hơn. Cả hai chúng tôi đều tức giận. “Anh đã nói với em rằng anh và cô ấy không hề hẹn hò. Nhưng trong điện thoại của cô ấy có ảnh của anh. Và hai người đã ở trên chiếc thuyền này cùng nhau. Ai đó đã nhìn thấy hai người vào năm ngoái, em đoán có thể anh chối nhưng Sadie đã chụp ảnh anh. Tại sao cô ấy lại chụp ảnh của anh, nếu cô ấy và anh không...” - Tôi thở sâu và nói những gì đã khiến tôi đến đây để nói. “Anh đã nói dối, Connor. Anh nói dối cảnh sát, và anh nói dối em.”

“Đừng có nói giọng đó với anh, Avery. Em không có quyền làm vậy đâu.” Môi anh cong lên và anh bất ngờ đứng dậy, bước đi trên sàn tàu nhỏ. Chúng tôi đang ở một mình trên một chiếc tàu lênh đênh giữa bến cảng. Tôi nhìn quanh tìm các tàu khác, nhưng Connor đã chọn một khu vực hẻo lánh. Đối với bất kỳ ai khác, chúng tôi chỉ là một vệt mờ ở phía xa. “Anh đã khai với cảnh sát.” - Anh nói: “Cô ấy đã trả tiền cho anh để anh đưa cô ấy ra khơi, một tour du lịch. Chỉ có vậy thôi.”

“Trong điện thoại của cô ấy có số của anh. Với một dấu sao. Anh đừng nói dối nữa.”

Anh dừng bước, nhìn chằm chằm vào tôi. “Chỉ một lần duy nhất vậy thôi!” - Anh trả lời dứt khoát. “Một lần duy nhất!” - Anh nhắc lại lần nữa giống như đang cầu xin tôi hiểu một chuyện gì đó mà tôi không bắt kịp.

Anh đưa tay vuốt tóc, nheo mắt nhìn ánh mặt trời chói lọi. “Cô ấy tìm gặp anh trên bến cảng. Gọi thẳng tên anh, như thể cô ấy biết anh là ai.”

“Đúng là cô ấy đã biết anh là ai!” - Tôi lặng lẽ nói.

Anh gật đầu. “Cô ấy hỏi phải trả bao nhiêu tiền cho một tour đi riêng. Thật lòng thì anh không thích dẫn tour riêng. Nhất là với một người như cô ấy.”

“Ý anh là sao?”

Anh mở to mắt, ý như muốn nói rằng tôi hiểu rõ ý của anh, và đúng là như vậy. “Nhưng...” - Anh nói tiếp: “Cô ấy nói với anh rằng cô ấy biết tên anh qua một người bạn. Anh đoán người bạn đó là em.”

Ánh mắt anh nhìn tôi, chờ đợi và tôi khẽ lắc đầu.

“Anh không hề cho cô ấy số điện thoại của anh sao?”

“Không hề!” - Anh trả lời và nhìn ra biển một lần nữa, giống như đang suy nghĩ một chuyện gì đó. “Anh vẫn lái thuyền đưa cô ấy đi tour sao?” - Tôi hỏi, kéo sự chú ý của anh trở lại với tôi.

“Đúng vậy. Cô ấy trả bằng tiền mặt, cao hơn phí anh sẽ lấy rất nhiều, nên anh đã đồng ý. Cô ấy yêu cầu anh kể cho cô ấy nghe về những hòn đảo, tất cả những câu chuyện từ các tour du lịch, em biết đấy!” - Anh nhún vai. “Anh chỉ nghĩ chắc vì muốn biết những câu chuyện đó nên cô ấy đã tìm tới anh.”

Đây là những hòn đảo mà người dân địa phương thường lui tới khi muốn nghỉ ngơi. Neo thuyền ra khơi và bơi vài mét cuối cùng đến đảo. Một trong số những hòn đảo đó có một cabin cũ, lần cuối tôi nhìn thấy nó trông đã xuống cấp vì mục nát, chỉ còn lại những bức tường. Nhưng vào một thời điểm nào đó, ai đó đã mang theo đá và gỗ đến rồi biến cabin thành một ngôi nhà bí mật. Connor, Faith và tôi đã từng dành một buổi tối ở đó, chờ đợi một cơn bão đi qua.

“Anh đã đưa cô ấy đi đâu?”

“Anh đưa cô ấy đi thăm ba hòn đảo. Hai hòn đảo ở Ship Bottom Cove trước, vì thường khách du lịch rất thích được đi thăm hai hòn đảo đó. Nhưng cô ấy muốn tới một hòn đảo mà cô ấy có thể tự khám phá khi xuống thuyền, cô ấy nói đã được nghe kể về một hòn đảo có rất nhiều chỗ giấu đồ.” Vì vậy, anh đã đưa cô ấy tới đảo Horseshoe. Tôi cảm thấy quai hàm của mình nghiến lại khi anh nói. “Anh đã ở lại trên thuyền.” - Anh nói, như thể anh cảm thấy phải tự bảo vệ mình khỏi sự nghi ngờ.

Đảo Horseshoe được người dân địa phương đặt tên như vậy vì đó là một dải đá và có rừng cây tạo thành hình móng ngựa đã từng nối với đất liền bởi một dải đất chỉ hiện ra khi thủy triều xuống. Những con sóng đã che đi dải đất, tạo ra một vịnh nhỏ có mái che, khiến nó trở thành nơi yêu thích của những người chèo thuyền kayak và người dân địa phương. Bất kỳ dải đất kết nối nào cũng đã biến mất từ lâu, nhưng chúng tôi thường kể những câu chuyện về các du khách bị mắc kẹt ở đó khi thủy triều lên.

“Cô ấy đã bơi ra đó sao?” - Tôi hỏi. Sadie không thích nước lạnh. Hay nắng gay gắt. Hoặc dòng nước quá biến động. Cô không thích ở một mình.

“Phải, cô ấy đã bơi ra đó, chỉ với một chiếc ba lô nhỏ bên mình, có lẽ để đựng điện thoại hoặc một chiếc khăn. Khi đó thủy triều chưa dâng cao và anh đã thả neo, cũng không quá khó. Nhưng cô ấy đi rất lâu nên anh đã ngủ một lát. Nếu không phải vì đã ngủ thiếp đi, có lẽ anh sẽ thấy lo. Anh bị đánh thức bởi tiếng chụp ảnh. Lúc đó cô ấy đang đứng phía trước mặt anh, trong bộ đồ tắm, run rẩy vì lạnh.” Anh đưa tay lên không trung, như để mô tả đường cong cơ thể của cô. Giống như anh đã khắc ghi trong tâm trí.

Nhưng những điều này thật khó tin. Tại sao Sadie cần phải ra đây, với Connor? Tôi có thể nói với cô ấy bất cứ điều gì cô ấy muốn biết về những hòn đảo này. Bản thân tôi cũng có thể đưa cô ra đây. Kể cho cô nghe những câu chuyện, không chỉ về lịch sử của thị trấn, mà còn về chính tôi. Nghe cô ấy cười khi tôi kể chuyện tôi bị mắc kẹt ở đảo; nhìn đôi mắt cô mở to khi chúng tôi cố gắng lén đưa chiếc thuyền trở lại bến cảng lúc bình minh. Có những phần của Littleport chỉ tôi mới có thể cho cô ấy thấy, như một sự chứng minh giá trị của riêng tôi. Cậu có gặp rắc rối gì không? Tôi có thể tưởng tượng cô ấy sẽ hỏi tôi như vậy. Cảm nhận được rằng tôi đang mỉm cười khi trả lời cô ấy, rằng chúng tôi không gặp phải rắc rối nào hết. Chúng tôi là những đứa trẻ của Littleport và chúng tôi bảo vệ lẫn nhau.

Sadie có thể đã tha thứ cho tôi chuyện tôi giao nộp những tài liệu đó cho bố của cô, nhưng cô vẫn không tin tưởng tôi. Thay vào đó, cô đã đến đây một mình mà không nói với bất cứ ai trong chúng tôi bí mật cô ấy đang giữ. Một điều có lẽ sẽ vẫn được giấu kín nếu Greg Randolp không tình cờ nhìn thấy cô và Connor.

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Chỉ vậy thôi!” - Anh nói, khuôn mặt anh trông có vẻ nghiêm nghị. Nhưng tôi không nghĩ anh sẽ nói với tôi sự thật, nhất là sau ngần đó thời gian trôi qua. “Anh không biết tại sao cô ấy lại chụp ảnh anh.” - Anh mím môi. “Anh biết mình không nên dính dáng đến gia đình đó.” - Anh nhìn tôi, giống như muốn nói rằng lẽ ra tôi cũng nên như thế. “Đây là lý do tại sao anh không nói gì với cảnh sát. Bởi vì, anh có thể bị lôi vào đủ thứ rắc rối chỉ vì một tour đi riêng nhỏ nhặt này.

“Đủ thứ rắc rối? Cô ấy đã chết, Connor.” - Giọng nói của tôi vỡ òa khi đang nói dở.

Anh nao núng. “Anh xin lỗi, Avery.”

“Nhưng cô ấy có số của anh.”

“Sau đó cô ấy đã gọi cho anh. Anh không nghe máy, anh không thích... Anh thấy mọi chuyện thật kỳ lạ, được chứ? Tại sao cô ấy lại ở đây, cô ấy muốn gì ở anh? Tại sao cô ấy chụp ảnh của anh? Anh không thể hiểu nổi. Ban đầu anh tưởng là em đã bảo cô ấy đến đây, nhưng…”

Anh có một câu trả lời thích đáng cho mọi câu hỏi của tôi, nhanh chóng đưa ra lời giải thích, nhưng Sadie đã ở đây, một tuần trước khi chết. Nếu Connor nói sự thật, thì lúc đó cô đang tìm kiếm điều gì?

“Anh có thể đưa em tới đó không?”

Anh nheo mắt, không hiểu điều tôi nói.

“Đến hòn đảo. Làm ơn, hãy đưa em tới đó!”

Bên ngoài sự bảo vệ của bến cảng, những con sóng trở nên cao hơn, nước bắn vào tay tôi, rồi vào gáy, khi anh rẽ thuyền hướng đến dải đất hình móng ngựa ở đằng xa.

Không có nơi nào khác để trốn tránh quá khứ khi chúng tôi tiến gần đến đảo. Ký ức dần hiện về khi hòn đảo dần trở nên gần hơn. Đó là nơi chúng tôi đã đến bảy năm trước, ngay trước khi bắt đầu mùa hè.

Connor đã xuất hiện tại nhà bà ngoại của tôi. “Đi nào!” - Anh nói. Tôi đã không rời khỏi nhà được hai ngày. Tôi không thể ngủ, tay run rẩy, nhà cửa bừa bộn.

Khi chúng tôi đi xuống bến tàu và bước xuống chiếc thuyền của bố anh, tôi hỏi: “Faith có đi cùng không?”

“Không!” - Anh trả lời: “Chỉ có hai chúng mình thôi!” Và cái cách anh mỉm cười, giữ cho đôi mắt nhìn xuống đã nói lên tất cả.

Mọi thứ bắt đầu giữa Connor và tôi trước khi bà tôi qua đời. Một điều không thể tránh khỏi mà mọi người đều thấy ngoại trừ chúng tôi. Một sự hiểu biết mà chúng tôi đã cưỡng lại trong suốt cuộc đời. Khi chúng tôi lớn hơn, những cú huých tinh nghịch bằng vai hoặc hông, một trò đùa gượng gạo, một tiếng cười giả tạo và những cái đảo mắt. Và rồi một ngày, anh chớp mắt hai lần, tập trung ánh nhìn, giống như anh đang nhìn thấy một thứ gì đó mới. Tôi nhìn thấy thứ gì đó phản chiếu trong mắt anh - những điều có thể xảy ra.

Sự đụng chạm của anh dần trở nên táo bạo hơn. Một nụ hôn trước mặt mọi người vào Cuối Mùa thu năm ngoái, khi chúng tôi đang uống rượu tại bãi biển Breaker, anh đỡ tôi dậy sau khi hôn và đôi mắt anh lấp lánh ánh lửa khi anh cười. Tôi đã nói: Chỉ có vậy thôi à? Đây là điều em nhận được sau bao năm chờ đợi à? Và chạy xuống bãi biển, trước khi anh có thể bắt kịp tôi, tim tôi đập thình thịch.

Anh đã nói hàng tiếng trời sau đó: Em đã chờ mong anh hôn em sao?

Vì vậy, chúng tôi đã tới đây với một chai bia mát lạnh, đồ ăn nhanh và một tấm chăn, cùng nhau lội ra đảo với đống đồ được đội trên đầu để giữ cho khô ráo. Đồ ăn thức uống chưa kịp động tới vì tôi biết chính xác chúng tôi tới đây để làm gì, và đã có rất nhiều điều xảy ra. Nhưng lúc đó tôi chẳng thể cảm thấy gì, chỉ có thể cảm thấy một sự cay đắng nào đó trong tâm hồn. Một sự thất vọng rằng, ngay cả khi đó, anh ấy vẫn muốn thứ gì đó từ tôi. Anh ấy không hiểu rằng sâu thẳm trong tôi khác xa những gì bên ngoài, rằng dù tôi ở với ai thì cũng vậy.

Thời điểm đó tôi đang mang trong mình một sự oán hận thì hai ngày sau anh xuất hiện với một nụ cười, nghĩ rằng bằng cách nào đó, điều này sẽ giải quyết được mọi thứ: không chỉ tôi, mà cả chuyện của chúng tôi. Tệ hơn nữa là nỗi sợ hãi mà tôi chỉ mới phát hiện ra, rằng có lẽ anh ấy thích tôi theo cách này, trượt dần về bóng tối, để anh có thể cứu tôi và biến tôi trở thành người như anh mong muốn. Đó là sự khởi đầu, và cũng là kết thúc.

Connor của hôm nay đã thả neo ngoài khơi và tắt động cơ. Cả hai chúng tôi nhìn vào sự hòa quyện của cây, đá và bờ cát sỏi trước mặt chúng tôi, thay vì nhìn nhau.

Tôi hình dung Sadie đang đứng ở đây, với chiếc mũ rộng vành của cô, quyết định lội xuống và bơi về phía đảo. Các nốt da gà nổi lên trên da cô. Da của cô sẽ chuyển sang màu đỏ hồng vì cái lạnh. Sự mềm mại của đôi chân cô khi bước trên bờ cát sỏi. Sự quyết tâm đã đưa cô đến nơi này.

“Em sẽ quay lại ngay!” - Tôi nói.

“Thủy triều lên rồi. Em sẽ phải bơi vào bờ.” - Anh nói.

Tôi tiếp tục cởi quần áo và anh quay mặt đi, mở ghế băng rồi rút ra một chiếc phao bơi màu cam. Chúng tôi đã từng lột quần áo và mặc độc đồ lót trước mặt nhau hàng trăm lần kể từ khi chúng tôi chỉ là những đứa trẻ, bất cứ khi nào chúng tôi ra khơi. Tôi không bao giờ để ý quá nhiều về chuyện đó, cho đến khi anh nhìn đi chỗ khác. Tôi chưa bao giờ so sánh bản thân với Sadie, cho đến khi nhận ra cả hai chúng tôi đều đã được nhìn qua đôi mắt của Connor.

Tôi vội vàng chộp lấy phao bơi và nhảy thẳng xuống, đôi chân lướt trên lớp đá dưới biển, cú sốc từ làn nước lạnh khiến tôi thở gấp hơn.

“Em ổn chứ?” - Connor gọi với từ trên thuyền. Chắc do tôi thở gấp và anh đã nghe thấy.

Tôi phải thở chậm lại để thư giãn các cơ xung quanh phổi. “Em không sao!” - Tôi trả lời rồi sử dụng phao bơi như một ván bơi, để cho dòng nước đẩy tôi vào bờ.

Tôi đã không bước chân lên hòn đảo này suốt bảy năm qua, mặc dù tôi luôn có thể nhìn thấy nó từ xa vào những ngày trời quang. Địa hình của nó gồ ghề hơn khi đến gần. Một bãi biển đầy đá, những bãi đất cứng, màu xanh của cây cối. Một cái hang nhỏ trên đảo nơi thuyền kayak thường dừng lại để nghỉ. Nhưng lúc này ở đây không có chiếc thuyền nào khác.

Tuy nhiên, có dấu vết chỉ ra đã có người ở đây, những chai thủy tinh bị chôn một nửa giữa những tảng đá. Một khúc gỗ đã được kéo ra để làm thành một băng ghế dưới những tán cây. Một con đường mòn lớn ở phía sau hòn đảo dẫn đến một bến tàu cũ.

Tôi hơi rùng mình khi bước đi trên con đường mà tôi tưởng tượng Sadie đã đi. Những bước chân của cô đã từng ở đây. Những rễ gai, cạnh sắc nhọn của đá, những cành cây sượt qua chân. Tôi cảm thấy một cái gai nhói lên ở ống chân, nhìn xuống đã thấy máu chảy đến mắt cá chân. Một cành cây đã cứa vào ống chân khi tôi không để ý. Connor nói rằng Sadie chỉ mặc đồ tắm. Cô cứ thế đi với đôi chân trần sao? Làn da trắng không tỳ vết, thậm chí cô còn không thể đi chân trần trên vỉa hè nóng bỏng. Tôi không thể tưởng tượng được điều gì đã khiến cô phải đến đây một mình như vậy.

Có thứ gì đó quan trọng ở đây sao? Một bí mật cần phải cất giữ?

Địa hình nơi đây quá hiểm trở. Cô ấy sẽ không tiếp tục đi, trừ khi buộc phải làm thế, Connor thậm chí còn nói cô ấy đã đi một lúc rất lâu - trong bộ đồ tắm, với một chiếc ba lô nhỏ.

Tôi dừng bước. Hay cô ấy đã mang gì tới đây? Rất nhiều chỗ để giấu đồ, cô đã nói với Connor như vậy.

Phải chăng đó là điều cô ấy muốn? Một nơi an toàn để giấu một thứ gì đó của riêng cô.

Tôi lần theo những bước chân của mình để trở lại bãi đất trống, mắt nhìn khúc gỗ dùng làm băng ghế tạm thời một lần nữa.

Khúc gỗ bị rỗng một phần, tôi cúi xuống bên cạnh và nhìn vào trong. Rêu đã bắt đầu mọc ở mặt dưới, côn trùng và những thứ tôi không muốn nghĩ quá nhiều. Nhưng nó gợi lên cho tôi một cảm giác tò mò, tôi đưa tay vào trong, rùng mình, tưởng tượng những gì ở bên trong khúc gỗ.

Tay tôi chạm vào một thứ gì đó, lạ lẫm. Tôi kéo nó ra, đó là một túi nhựa có khóa kéo, có một lớp bùn và bụi bẩn bao phủ bề mặt. Có thể là rác của một ai đó tiện tay nhét vào, nhưng cũng có thể là không.

Tôi dùng tay lau sạch bùn, kéo khóa để mở, bên trong có một hộp gỗ màu nâu, giống như một chiếc hộp đựng vòng cổ. Nó vẫn khô ráo. Tôi lau tay lên mép khúc gỗ, cố gắng làm sạch chúng. Sau đó, tôi mở nắp hộp. Nằm giữa lớp lót maroon là một ổ đĩa usb màu bạc, lạnh toát khi chạm vào.

Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tôi cảm thấy lạnh buốt từ sau gáy.

Sadie đã ở đây. Tôi có thể cảm thấy cô ấy, ở chỗ này, mở ba lô và rút cái túi này ra. Cô đưa cánh tay vào trong khúc gỗ rỗng, mũi nhăn lại, đôi mắt nhắm nghiền và nín thở.

Tại sao, Sadie?

Tại sao lại là ở đây? Tại sao lại là hòn đảo ngoài khơi này và giấu bên trong một khúc gỗ? Rốt cuộc nỗi sợ điều gì đã khiến cô phải đến đây - để giữ bí mật tới mức này?

Tôi ước mình có một thứ gì đó để che giấu chiếc hộp này. Túi, quần áo, hay một thứ nào đó để giữ chiếc hộp cho bản thân mình. Nhưng không có cách nào khác để rời khỏi đây ngoài việc bơi trở lại thuyền, cũng không có cách nào để giấu thứ này mà không bị Connor nhìn thấy. Ít nhất anh ấy đã nói với tôi sự thật, có lẽ không phải là tất cả, nhưng đủ để đưa tôi đến đây. Đến với cô ấy.

Connor quan sát khi tôi lội về phía anh, đặt cái túi nhựa kéo trên tấm phao nổi khi bơi.

“Cái gì vậy?” - Anh hỏi trong khi đưa một tay ra để kéo tôi lên.

“Em cũng không biết.”

Tôi làm nước bắn lên thuyền khi trèo lên, rùng mình vì lạnh, Connor đã để sẵn một chiếc khăn trên băng ghế cho tôi.

“Thứ đó có phải là của cô ấy không?”

“Em cũng không chắc.” - Tôi lặp lại, cúi người để lấy chiếc khăn. “Bên trong có một ổ đĩa usb, em không thể hiểu được tại sao nó lại xuất hiện ở đây?”

Tay anh chạm vào bụng tôi làm tôi giật mình. Nhưng ngón tay của anh không di chuyển. Ánh mắt của anh dán chặt vào chỗ ngay phía trên quần lót của tôi, bên hông trái. Tôi lùi lại, gạt tay anh ra và anh cau mày. “Tại sao em lại có cái đó?”

Tôi nhìn xuống, nơi anh đang nhìn vào. “Chỉ là một hình xăm thôi mà Connor.”

“Nhìn nó giống hệt với hình xăm của Sadie.”

Bụng tôi quặn thắt, một lần nữa, tôi tự hỏi liệu anh có đang lừa tôi hay không? Làm thế nào mà anh có thể nhận ra hình đó, một cách rõ ràng, nếu anh chỉ nhìn thấy cô ấy một lần.

Một lần, chỉ một lần mà thôi, anh đã nói. “Em biết. Bọn em đã đi xăm chung với nhau.”

Sadie với làn da trắng hồng và thường nổi tàn nhang vào mùa hè. Cô đội mũ rộng vành, đeo kính râm quá khổ và trong mỗi loại kem dưỡng da cô ấy sử dụng luôn có SPF50-; một bộ sưu tập tàn nhang trên cẳng tay của cô trông gần giống như một làn da rám nắng nếu nhìn từ xa. Tôi có làn da rám nắng gần giống với màu ô liu ngay cả trong mùa đông, giống như mẹ tôi. Tôi không bao giờ phải lo lắng về ánh mặt trời mùa hè ở phía Bắc xa xôi này. Điểm giống nhau duy nhất giữa tôi và Sadie là màu mắt của chúng tôi, cả hai đều có mắt màu lục nhạt. Và bây giờ, thêm một hình xăm để ràng buộc chúng tôi với nhau.

Connor lắc đầu. “Nhưng tại sao lại là hình đó?”

Sadie là người đã chọn nó. Khi cô trở lại vào mùa hè thứ hai, cô đã lái xe đưa chúng tôi ra cửa hàng xăm. “Hình vô cực không hoàn thiện!” - Tôi nói với anh. Bởi vì, không có gì là tồn tại mãi mãi cả. Phần đuôi của biểu tượng kéo dài về phía nhau, nhưng không bao giờ gặp nhau. Các đường cong, lặp đi lặp lại như một lời hứa, cắt ngắn tại một điểm khiến tôi không thể nhìn vào nó mà không cảm thấy nhung nhớ.

Đầu Connor nghiêng sang một bên khi anh cúi xuống gần hơn. “Anh chỉ nhìn thấy một chữ S mà thôi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.