Tôi có một câu hỏi thú vị: Nếu tôi biết nhà Loman chịu trách nhiệm cho cái chết của bố mẹ tôi, tôi sẽ làm gì?
Cả đêm tôi trằn trọc vì câu hỏi đó. Trong bóng tối của ngôi nhà, không có gì ngoài bóng tối và bóng ma cùng bầu bạn. Tôi nên nói gì hay làm gì để ép họ nói ra sự thật đây? Không, tôi nên trả thù họ như thế nào?
Tôi lại cảm nhận được nó, khi tôi ngồi trong phòng, không phải sự đau buồn, suy sụp. Là cái cảm giác khác, là cơn thịnh nộ nóng bỏng từ tận trong xương tủy. Sự tức giận sôi sục trong từng bước đi của tôi.
Tôi muốn hét lên. Muốn cho thế giới biết toàn bộ sự thật và nhìn cảnh nhà họ tan nát vì nó. Tôi muốn họ trả giá cho những gì họ đã làm.
Nhưng thông tin tôi vừa tìm thấy cũng có mặt trái. Khoản tiền đó đã mang đến một thứ: động cơ. Động cơ giết người của tôi. Tất cả các bằng chứng đều hướng tới tôi. Tôi là người tìm thấy chiếc điện thoại. Trong cốp xe của tôi có dấu vết vật lộn của cô ấy. Tôi cũng là người ở lại đêm đó, lang thang ở phía sau nhà để tìm thêm bằng chứng. Và bức thư ở trên kệ bếp. Đó là chữ viết của tôi, sự tức giận của tôi, sự trả thù của tôi. Tất cả đều của tôi.
Tôi chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa, và tôi nhìn ra ngoài qua khoảng hở của tấm rèm cửa, nghĩ rằng Grant hoặc Parker bằng cách nào đó đã phát hiện ra tôi đang ở đây. Hoặc Bianca, đến để bảo tôi rời đi một lần nữa. Nhưng đó là Connor. Tôi thấy chiếc xe tải của anh ở lề đường, nổi bật trên con đường vắng vẻ. “Avery? Em có ở đó không?”
Chết tiệt, chết tiệt. Tôi mở khóa cửa và anh sải bước vào trong mà không hề chờ tôi mời vào.
“Sao anh biết em đang ở đây?” - Tôi hỏi, khi anh nhìn quanh ngôi nhà xa lạ. Mắt anh dừng lại trên đống album gia đình và thư trên quầy. Anh dừng lại một lúc, nhìn chằm chằm vào bài báo trên đống đồ, một bức ảnh đen trắng về vụ tai nạn - cặp vợ chồng ở Littleport đã tử nạn trong một vụ tai nạn thảm khốc.
“Connor?”
“Cô ấy kể với anh chuyện đã xảy ra.” - Anh nói, mắt chuyển sang nhìn tôi. “Faith ấy.” Anh thở dốc, toàn bộ cơ thể tràn ngập adrenaline.
“Sao anh biết em đang ở đây?” - Tôi hỏi lại. Tôi nghĩ rằng mình đã rất cẩn thận, nhưng Connor đã xuất hiện ở đây mà không hề báo trước. Tôi không thích cách anh nhìn đồ đạc của tôi. Tôi không thích bộ dạng của anh lúc này, tràn ngập sự căng thẳng.
“Sao cơ?”- Anh ấy lắc đầu, giống như đang cố làm giảm sự căng thẳng của cuộc trò chuyện. “Cũng không quá khó, nếu em biết chính xác thứ em cần tìm.”
Tôi lùi lại một bước và anh cau mày, đôi mắt nheo lại. “Em nói với Faith là em không ở tại nhà cho khách của nhà Loman nữa. Nhưng em cũng không ở tại nhà Faith, hầu hết các khách sạn vẫn kín phòng... nhiều người nói rằng đã nhìn thấy em. Anh đã đi kiểm tra vài ngôi nhà cho thuê đến khi nhìn thấy xe của em đỗ ở trung tâm thành phố. Đây là ngôi nhà gần nhất.” Anh bắt đầu đi lại trong phòng, giống như không còn cách nào khác để giải tỏa năng lượng. “Anh đã nói với em rằng Faith không hề hại Sadie, em tin cô ấy đúng không?”
“Chờ đã.” - Tôi nhắm mắt và đưa tay ra ý bảo anh ngừng nói. Tôi không thể theo dõi hai cuộc trò chuyện cùng một lúc. “Mọi người nói với anh rằng họ đã nhìn thấy em sao?” Gần đây tôi đã nhận ra cái cách mọi người nhìn tôi, quan sát tôi, như thể họ đã nhận ra một điều gì đó về tôi. Tôi đã nghĩ rằng đó là vì cuộc điều tra, những tin đồn mới được lan truyền khắp nơi. Hoặc có thể vẫn là những lời đồn cũ và giống như người nhà Loman, tôi đã trở nên chai sạn với ánh mắt của họ.
“Phải rồi!” - Tôi nói, tay bám chặt bàn bếp, nới rộng khoảng cách giữa tôi và Connor. “Cô nàng đeo bám nhà Loman đang ở trên đó. Có phải vậy không?”
Anh nuốt nước bọt nhưng không hề chối bỏ điều tôi vừa nói. “Cô ta đang tính kế gì đó ở trên đó?” - Tôi nói tiếp.
Tôi nhìn sang hướng khác, đến những ô cửa sổ có rèm che và màn đêm xa xăm ở phía bên kia. Tôi không hiểu tại sao anh lại có mặt ở đây, rốt cuộc anh muốn gì ở tôi. Có bao nhiêu người biết tôi đang trốn ở đây? Chẳng phải đến bây giờ tôi nên nhận ra là mình không hề vô hình như mình đã nghĩ?
“Chắc chắn không phải là Faith đâu!” - Anh lặp lại lần nữa.
“Phải, em biết không phải là Faith. Nhưng em đã biết số tiền đó dùng để làm gì rồi.” Tay tôi siết chặt thành nắm đấm. Toàn bộ cuộc sống trưởng thành của tôi đã được xây dựng trên một lời nói dối. Trên một bí mật kinh hoàng. Được nhào nặn bởi những người tôi nghĩ rằng đã cho tôi tất cả mọi thứ, nhưng thực chất đã lấy đi mọi thứ thuộc về tôi.
Connor ngừng đi lại và quan sát tôi cẩn thận. Có lẽ đây là một điểm yếu của tôi, luôn luôn quá tin tưởng, luôn chọn con người thay vì sự cô độc. Thế nhưng lại một lần nữa, tôi tin rằng anh không hề có ý định tư lợi gì khác. Chúng tôi đang ở một mình trong ngôi nhà này, không có ai xung quanh. Connor đã giấu tôi nhiều điều và cả hai chúng tôi đều biết điều đó. Nhưng Connor đã ở đây. Và anh đã đến gặp tôi vào tối hôm đó, khi Sadie nhắn tin cho anh từ điện thoại của tôi. Giữa tôi và anh luôn có một sức hút. Logic đấu với bản năng. Tôi không biết lý do vì sao anh xuất hiện trước ngưỡng cửa nhà tôi vào lúc nửa đêm, nhưng tôi đã học được từ lâu rằng khi một người biết toàn bộ khuyết điểm của bạn nhưng vẫn chọn ở bên bạn, thì đó mới là một người đáng trân quý.
“Nhà Loman, họ đã gửi cho bà em số tiền bồi thường cho cái chết của bố mẹ em.”
Anh chớp mắt và tôi quan sát thái độ của anh thay đổi. “Em nói gì cơ?”
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy như mình sắp khóc. Sau đó, tôi nhận ra, tại sao phải kìm nén cảm xúc cơ chứ? “Họ đã giết bố mẹ em. Hoặc ít nhất có liên quan đến vụ tại nạn.”
Connor nhìn về phía cánh cửa đóng kín và tôi tự hỏi liệu có phải có ai đó đang đi qua. “Ai đã gây ra vụ tai nạn? Bằng cách nào?"
Ngay giây phút đó, mọi khoảnh khắc tôi ở bên họ chợt ùa về - từng khoảnh khắc vụt qua và rồi tôi tập trung vào một chi tiết:
Hình ảnh của Parker trong phòng khách, khuôn mặt trẻ trung và không tì vết. Cái cách Sadie trêu chọc anh về vết sẹo mùa hè năm ngoái và nhất quyết không chịu dừng lại. Sự giận dữ của anh đối với cô, như Luce đã thấy. Anh sẽ kìm nén cho đến khi không chịu nổi nữa. Cái cách anh quay lại khi lần đầu tiên nhìn thấy tôi ngồi trong phòng của Sadie - anh biết tôi là ai. Tất nhiên là vậy. Avery Greer, người sống sót.
“Parker!” - Tôi nói, lặng lẽ trong màn đêm. “Chính là Parker.”
Vết sẹo ở lông mày, một lời nhắc nhở. Không phải là một trận đánh nhau, mà là một vụ tai nạn và Sadie đã tự mình tìm ra. Một vụ tai nạn mà anh ta đã gây ra, khi anh còn quá trẻ để lái xe. Nhưng không ai có thể chạm vào Parker Loman. Bằng cách nào đó, anh đã thoát tội. Một trăm ngàn đô la là cái giá cho mạng sống của bố mẹ tôi, để đổi lấy sự im lặng. Sadie đã phát hiện ra một trong hai khoản thanh toán. Tôi không chắc liệu khoản thanh toán còn lại có liên quan đến một người khác hay không - một người biết sự thật - hay liệu người nhà Loman có đang che đậy thêm một hành động khủng khiếp nào khác.
Parker luôn luôn thoát tội.
Họ sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ nhà vua.
Chúng tôi chỉ có giá trị như vậy với họ mà thôi. Hai mạng sống. Mọi thứ đã mất. Toàn bộ tương lai của tôi cũng bị hủy hoại.
Tôi đã sai. Thị trấn này không hề lấy đi mọi thứ của tôi. Không phải con đường núi thiếu đèn đường, với các khúc cua nguy hiểm mà chính là những con người sống trên con dốc, nhìn xuống những người trong thị trấn, che giấu những bí mật của riêng mình. Tôi tự hỏi lúc đó anh bao nhiêu tuổi? Mười bốn? Mười lăm? Quá trẻ để lái xe. Một vụ việc anh không thể chối bỏ với lý lẽ, có những luật lệ không thể bị bẻ cong hay né tránh.
Câu hỏi của anh tối hôm đó tại bữa tiệc, khi anh đứng cạnh tôi trong phòng tắm, rằng liệu tôi có nghĩ anh là một người tốt không. Anh cần tôi giải thoát anh khỏi sự giày vò trong tâm trí. Không, ở anh ta chẳng hề có điểm nào tốt. Chẳng có gì ngoài niềm tin rằng anh ta xứng đáng với mọi thứ anh ta được trao.
Thay vì một sự thật đơn giản, chỉ có một điều duy nhất quan trọng: Parker Loman đã giết bố mẹ tôi.
“Em sẽ phải gặp thám tử Collins vào ngày mai.” - Tôi nói. “Nếu em nói chuyện này với anh ta, em sẽ không thể kiểm soát hướng đi của cuộc điều tra.” Tôi nói điều đó giống như một lời cảnh báo. Tôi nói để xem Connor sẽ làm gì, hoặc nói gì. Tôi sẽ không thể ngăn cảnh sát nghi ngờ Connor, hoặc tôi.
Connor nhìn về phía cửa trước một lần nữa, và tôi bắt đầu tự hỏi liệu anh có đi cùng ai khác tới đây không. Hoặc có lẽ vì tôi nhìn thấy sự nguy hiểm bên trong mọi người, tất cả những điều chúng ta có khả năng làm. “Liệu Parker có phải là người hại Sadie?”
“Em không biết nữa.” - Tôi nói. Tôi nghĩ lại những gì Luce đã nói, về sự căm ghét giữa Sadie và Parker. Sadie đã tin rằng tôi là một bí mật và đúng là như vậy. Lý do họ cho tôi ở tại chái nhà cho khách, lý do tại sao Grant cho rằng đó là điều đúng đắn nên làm - lý do vì sao Parker đã quay lại khi lần đầu tiên nhìn thấy tôi, anh biết chính xác tôi là ai. Và Sadie cuối cùng cũng đã tìm ra sự thật về anh trai mình.
Tôi không biết ai là người đã hại Sadie và tại sao? Chỉ có điều cô ấy đã khám phá ra bí mật của cả hai gia đình chúng tôi và giờ cô ấy đã chết. Xác của cô đã được đưa từ bữa tiệc trở về nhà trong xe của tôi.
Tất cả chúng tôi đã ở đó đêm ấy. Đó có thể là bất cứ ai.
Đột nhiên, tôi cần Connor rời đi. Tôi cần phải sắp xếp những suy nghĩ của mình, bảo vệ chính mình. Tôi khoanh tay.
Anh đổi tư thế đứng. “Em có định tới Lễ tưởng niệm ngày mai không?”
“Có. Còn anh thì sao?”
“Tất cả mọi người sẽ có mặt đó.” - Anh nói và nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi lắc đầu, nhìn đi chỗ khác.
“Khi nào xong em sẽ nói chuyện với anh.” Một ánh đèn pha cắt qua rèm cửa trước khi đi tiếp. “Em cần anh rời khỏi đây!” - Tôi đề nghị.
“Em có thể tới ở nhà anh. Chỉ là một căn hộ có một phòng ngủ thôi nhưng anh có thể ngủ trên ghế sofa.”
Nhưng tôi biết chính xác những gì tôi cần phải làm. Tôi không thể hạ gục nhà Loman chỉ với lời nói của mình được. Bạn không thể chiến đấu với với gia đình quyền thế chỉ với sự suy đoán. Bạn cần bằng chứng.
“Em sẽ gặp anh ngày mai tại Lễ tưởng niệm, Connor!” - Tôi nói và mở cửa. Nín thở. Tôi nhận ra rằng với Connor, tôi luôn chờ xem anh sẽ làm gì.
Anh quay lại khi đi đến cửa để nói gì đó nhưng rồi dường như anh nghĩ lại. Anh nhìn xuống con đường tối, mắt nheo lại. “Đáng lẽ ra em không được phép ở đây phải không?”
Tôi không trả lời, đóng cửa chậm chạp khi anh lùi lại. Tôi nhìn anh bước đến chiếc xe tải qua khe hở trên rèm cửa, một bóng người trong đêm. Và rồi, tôi nhìn đèn phanh mờ dần, cho đến khi tôi chắc chắn anh đã đi khỏi.
Với thông tin mới về quá khứ của tôi, Littleport trong đêm khuya đã trở thành một thứ khác. Đây không còn là những con đường quanh co của những vụ tai nạn xe hơi đơn lẻ vì thiếu đèn đường, hay vì ngủ gật khi đang lái xe nữa. Nơi đây trở thành thị trấn nơi những kẻ có tội đi qua đi lại mà không hề cảm thấy cắn rứt lương tâm. Đây là nơi bạn biến thành kẻ giết người.
Tôi trở nên căng thẳng, liên tục kiểm tra gương chiếu hậu và cố gắng không để ai nhìn thấy tôi lái xe trở lại Blue Robin. Tôi tin rằng ngôi nhà đó chính là hiện trường của tội ác. Không phải nhà Loman, con dốc, hay bãi biển như cảnh sát đã tuyên bố năm ngoái. Mà chính tại nơi đây, ở phía bên kia của thị trấn.
Sau khi tôi khai với cảnh sát có lẽ họ sẽ lục soát nơi này, chăng dây chặn không cho dân thường bước vào nhà. Và tôi cần bằng chứng để chứng minh cho câu chuyện của tôi.
Tôi bật đèn pin từ điện thoại để chiếu sáng con đường phía trước khi tôi đi bộ từ đường lái xe đến cửa trước. Ở đây, với tất cả những vùng đất chưa được triển khai xây dựng, từng cơn gió cũng dần trở nên đáng gờm, tôi liên tục chiếu ánh đèn vào lùm cây, xuống con đường vắng, cho đến khi tôi đã an toàn trong nhà. Và ngay cả khi đã vào trong nhà, tôi cũng không bật đèn lên để đề phòng có ai theo dõi. Tôi có thể cảm nhận từng người, trong bóng tối của ký ức của tôi: Faith, cảnh sát, Parker. Có quá nhiều người nhìn thấy mọi thứ, biết mọi thứ. Bây giờ, khi cả Grant và Bianca cũng ở đây, tôi - cũng như Luce - nhận ra rằng họ sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ nhà vua của họ.
Tôi di chuyển trong nhà theo trí nhớ, tay lần theo chiếc ghế sofa, ghế ngồi, quầy bếp. Tôi giữ cho ánh đèn pin chiếu xuống dưới chân và tránh hắt lên cửa sổ. Tranh mẹ tôi vẽ được treo trên tường, giọng bà bên tai tôi: Con nhìn lại xem. Nói cho mẹ biết những gì con nhìn thây.
Đến bây giờ tôi mới hiểu, đó là một mẹo của mẹ tôi. Không phải để thay đổi góc nhìn hay câu chuyện tiến lên một bước hay lùi lại, mà là để thay đổi chính mình. Tôi nhớ đêm đó, khi tôi đứng sau lưng mẹ khi bà chụp những bức ảnh trên chiếc thuyền của nhà Harlow, phong cảnh bà chụp được lúc đó, sau này đã trở thành nỗi ám ảnh của bà. Bà vẽ hết bức này đến bức khác, giống như đang cố đuổi theo một thứ gì đó. Bây giờ, khi nhìn bức tranh với một cái nhìn mới, tôi nhận ra rằng chiếc thuyền mà bà đã đứng chụp ảnh, cũng chính là con thuyền Connor và tôi đã chơi một trò chơi theo dõi mọi người ở trên bờ. Sự rõ ràng của khoảnh khắc đó, trong khi những cái bóng trước mắt chúng tôi cứ mờ dần, biến mất vào màn đêm. Giống như cuộc sống mà mẹ tôi đang sống và cuộc sống bà luôn theo đuổi là một và giống nhau, suốt bấy lâu nay.
Tôi ngừng nhìn bức tranh và đi về phía cánh cửa đóng kín ở cuối hành lang. Luce và tôi đã thử vặn nắm đấm cửa tối hôm đó, nhưng nó đã bị khóa. Tôi đã đập tay vào cửa, hy vọng sẽ khiến bất cứ ai ở trong đó phải giật mình.
Bây giờ, cánh cửa mở ra một cách dễ dàng, bóng của đồ đạc hiện lờ mờ trong bóng tối. Căn phòng được kéo kín rèm, vì vậy tôi bật công tắc đèn, ánh sáng chiếu lên tấm trải giường màu trắng, chiếc rương bằng gỗ tối màu - những chiếc chăn vẫn được chất đống bên cạnh nó. Tôi mở nắp rương và ngó vào bên trong - mùi hương của gỗ thông, của những chiếc chăn cũ và những căn gác bụi bặm.
Tôi nhớ khi quay lại căn nhà một ngày sau đó để dọn dẹp, chiếc rương đã được mở ra. Lẽ nào điện thoại của Sadie đã ở trong chiếc rương từ lúc đó? Tiếp đó tôi dùng tay vuốt lên lớp chăn mềm ở trên giường. Tôi đi trên sàn gỗ, tiếng gỗ cót két kêu lên dưới chân tôi, tôi đi qua tủ quần áo và bước vào phòng tắm.
Có một ô cửa sổ ở ngay phía trên bồn cầu để ánh sáng có thể lọt vào, nhưng nó đã được đóng kín. Một chiếc gương dài, viền màu trắng. Một bàn trang điểm với chân gỗ hình khối. Parker và tôi đã cùng nhau dọn sàn nhà vệ sinh này, sau khi Ellie Arnold vào đây cùng bạn bè để sưởi ấm. Nước tung tóe khắp nơi, những chiếc khăn bẩn bị bỏ lại ở các góc khác nhau.
Tôi chạm tay lên bề mặt đá granit của bàn trang điểm, lớp đá cẩm thạch pha trộn giữa màu xám và trắng với các cạnh cứng. Tôi quỳ xuống, nhớ lại sàn nhà ướt đến mức nào trong đêm đó - khăn tắm chất đống ở góc phòng, được nhét vào một chiếc túi nhựa. Ngày hôm sau, tôi đã nhúng chúng vào thuốc tẩy để làm sạch chúng.
Tôi nhìn chăm chú vào góc khuất của bàn trang điểm - phần này thường khó làm sạch và cũng khuất mắt hơn. Tôi đứng dậy và dùng sức đẩy bàn trang điểm cho đến khi nó xê dịch trên lớp sàn đá và cách xa khỏi tường. Tôi tiếp tục đẩy, từng chút một, cho đến khi chiếc bàn dịch chuyển đến gần sát với vòi hoa sen, hơi thở của tôi nặng nề vì kiệt sức. Phần không gian trống được phơi bày hoàn toàn, đầy bụi bẩn và các mảnh vụn, phần vữa ở đó có màu đen hơn do bị đọng nước.
Tôi quỳ xuống và chạm tay vào lớp bụi bẩn. Có một góc bị nhuộm màu nâu gỉ sét. Một dấu vết bị bỏ lỡ. Tôi đứng lên và cảm thấy một cơn ớn lạnh, tôi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng và hiểu rõ mọi chuyện.
Trận cãi vã phía sau cánh cửa bị khóa; chiếc điện thoại bị hất tung khỏi tay Sadie và bị nứt màn hình. Một cuộc vật lộn để ngăn cô không ra được phía cửa và thoát ra. Một cú đẩy trong phòng tắm. Cô bị ngã đập đầu. Máu chảy lênh láng. Một người nào đó đã cố gắng để dọn sạch vũng máu. Lấy khăn dự phòng và lau mớ hỗn độn. Kẻ đó đã sốt sắng di chuyển cô, có thể đã lục ví của cô và tìm chìa khóa. Nhìn ra cửa sổ phía ngay trên bồn cầu, nhấn các nút trên chìa khóa của cô và thấy chiếc xe của tôi sáng lên ở phía bên kia đường.
Kẻ đó đã lấy một cái chăn từ chiếc rương để che cho cô ấy và trong lúc hoảng loạn không hề nhận ra rằng chiếc điện thoại của cô đã rơi thẳng xuống đáy rương, chờ đợi để được tìm thấy.
Kẻ đó đã bọc cô ấy lại. Chúa ơi, cô vốn rất nhỏ bé. Kẻ đó đã nhìn trộm ra hội trường, và ngắt cầu giao. Nhưng có thể là ai? Liệu có phải ý đồ của kẻ đó là gây ra một sự náo loạn khi sự cố mất điện xảy ra? Một sự xao lãng, trong khi ai đó đã bế một Sadie đang hấp hối hoặc bất tỉnh lên xe?
Nếu vậy, thì chính tôi đã xóa toàn bộ dấu vết khi quay trở lại vào ngày hôm sau. Tôi đã xóa bằng chứng với thuốc tẩy, gọi người đến thay thế cửa sổ, đóng nắp rương gỗ và bỏ mặc chiếc điện thoại ở bên trong. Tôi đã xóa đi dấu vết của Sadie, từng mảnh một, cho đến khi cô trở nên vô hình. Và tôi cần phải tìm lại những mảnh ấy.
Tay tôi run rẩy, tôi dùng máy ảnh trên điện thoại để chụp ảnh mọi thứ: Phía sau bàn trang điểm với vết máu màu nâu sẫm, chiếc rương đựng chăn dự phòng, cầu dao ở hành lang, căn tính khoảng cách từ đó đến cửa trước. Thu thập tất cả bằng chứng, trước khi tôi bị cấm không được bước vào nơi này. Những điều tôi có thể thấy và chỉ mình tôi thấy - bóng ma của Sadie di chuyển trong những khoảng trống giữa ký ức của tôi.
Tôi có thể nhìn thấy mọi thứ. Đoán trước mọi thứ. Một cô gái mặc váy xanh, quay tròn trong phòng tôi, trở thành một màu sắc rực rỡ nơi đáy biển, một cái chân nhợt nhạt bị mắc lại ở những tảng đá - vẫn cố gắng bám trụ cho đến khi cô được tìm thấy.
Trên đường về, tôi lái xe ra khỏi bến cảng - cách xa bờ biển và hướng về phía núi. Tôi nhận ra mình đang đi trên một con đường nhỏ mà tôi đã không còn đi ngang qua trong nhiều năm. Đó là một con đường dài, được trải nhựa một nửa, rẽ vào những lối đi đầy bụi bẩn dẫn đến những ngôi nhà cũ, được bao quanh bởi cây cối.
Tôi đi chậm lại cho đến khi đến trước ngôi nhà cuối cùng trên phố: Một trang trại nằm khuất tầm mắt, mặt đất phủ đầy cỏ và bụi bẩn. Những người nhà Harlow vẫn sống ở nhà bên cạnh, có một ánh đèn bên ngoài sân có thể nhìn thấy qua những tán cây. Tôi đỗ xe ở đường lái xe cũ, dưới những cành cây thấp của một thân cây già.
Các chi tiết của ngôi nhà không thể nhìn rõ trong bóng tối, vì vậy tôi chỉ có thể tưởng tượng những chiếc bình gốm sắc màu ở hiên trước, biển hiệu Chào mừng tới nhà được vẽ bằng tay từng treo trên cửa. Những chiếc ghế gỗ được mẹ tôi tự tay đóng; lớp sơn màu xanh lá cây xỉn màu và một cái bàn thấp giữa những chiếc ghế. Tôi có thể nhìn thấy mẹ tôi đang ngồi đọc sách ở hiên trước. Bố tôi sẽ cầm một ly rượu trên tay, và chân của mẹ sẽ gác trong lòng ông. Cứ vài phút một lần họ sẽ ngẩng đầu lên để kiểm tra xem tôi đang làm gì.
Cuộc sống của tôi đã bị thay đổi hoàn toàn chỉ trong một đêm, ngay chính tại nơi đây.
Đây đáng lẽ ra là cuộc sống của tôi. Bố tôi sẽ ôm ngay eo tôi khi tôi chạy vào bên trong nhà: Trông con bẩn chưa này, ông sẽ nói và cười. Mẹ tôi sẽ nhún vai và nói: Có sao đâu, cứ để con bé tự nhiên đi anh.
Ký ức và trí tưởng tượng. Tất cả những gì còn lại từ cuộc sống bị tước đoạt khỏi tôi.
Tôi đã ngủ quên mất một lúc. Tiếng chuông điện thoại làm tôi giật mình tỉnh giấc.
Tôi dành một chút thời gian để định hướng lại. Trong ánh sáng ban ngày, ngôi nhà này không còn là ngôi nhà của tôi nữa. Chuông gió đã thay thế cho các bình gốm nhiều màu, biển hiệu Chào mừng tới nhà được vẽ bằng tay bây giờ đã được thay thế bằng một vòng hoa dây leo. Ghế kim loại màu xanh sáng ở hiên trước, nổi bật với cảnh quan núi xung quanh.
Điện thoại của tôi lại reo lên - hai tin nhắn từ Ben Collins.
Tôi sẽ tới đón cô trong khoảng nửa tiếng nữa.
Tổi vẫn cần địa chỉ của cô.
Một người đàn ông bước ra từ cửa trước, bước xuống bậc thềm, đi về phía chiếc ô tô đậu bên hông nhà nhưng rồi dừng lại khi thấy tôi. Anh ta đổi hướng và tiến về phía tôi.
Tôi trả lời thám tử Collins: Xin lỗi, tôi có chút việc đột xuất. Gặp anh tại buổi lễ sau.
Người đàn ông bước chầm chậm về phía đường lái xe và tôi hạ kính cửa xuống, trong đầu nghĩ sẵn một ngàn lời bào chữa.
“Chúng tôi vừa mới chuyển đến!” - Anh ta nói với một nụ cười. Nhìn anh ta có lẽ vào tầm tuổi của bố tôi khi ông mất, nhưng bố tôi luôn có vẻ trẻ hơn trong trí nhớ của tôi. “Ngôi nhà này không còn được rao bán nữa.”
Tôi gật đầu. “Tôi đã từng sống ở đây khi còn bé. Tôi xin lỗi. Tôi chỉ muốn xem bây giờ nó trông như thế nào thôi.”
Anh ta nhìn qua vai rồi nói: “Nhìn nó thật đẹp, phải không? Nơi này đã có lịch sử khá lâu đời rồi.”
“Vâng. Xin lỗi đã làm phiền anh. Chỉ là tồi tiện lái xe qua đây...”
Anh mặt trời bắt đầu chiếu lên mái hiên của ngôi nhà, người đàn ông đi bộ quay trở lại ngôi nhà. Tôi kéo cửa kính lên và bắt đầu khởi động xe.
Parker đã lấy tất cả mọi thứ từ tôi, và tôi vẫn không thể chứng minh anh ta là người đã gây ra chuyện đó. Nhưng tôi biết còn một nơi khác để tìm và chỉ còn một cơ hội cuối cùng để làm điều đó.
Tim tôi đập mạnh. Đã đến lúc phải đi rồi. Buổi lễ tưởng niệm của Sadie sẽ bắt đầu sớm.
Tất cả mọi người sẽ ở đó.