Tôi đi một vòng tròn trong phòng khách của Sea Rose, điện thoại vẫn áp vào tai. Tất cả các thông tin nhảy loạn xạ trong bộ não của tôi. Tài khoản của bà tôi. Cách Sadie và tôi đã gặp nhau. Mọi thứ đã thay đổi.
Điện thoại của Connor liên tục đổ chuông và tôi gác máy ngay khi cuộc gọi chuyển sang hộp thư thoại. Có lẽ giờ này anh vẫn đang làm việc, mặc dù hôm nay là Chủ nhật. Ai cũng cần có miếng ăn. Đó là điều anh luôn nói khi chúng tôi còn trẻ, khi tôi thấy khó chịu với giờ làm việc của anh và sự tận tâm của anh với công việc.
Đại dương là một cơn nghiện đối với anh - một cơn rùng mình tràn qua cơ thể, giống như một ngụm rượu đầu tiên, chảy theo dòng máu.
Tôi khóa cửa Sea Rose khi rời đi, trong người vẫn mang theo ổ usb, sợ rằng nó sẽ bị tước khỏi tay tôi. Kể từ ngày cô chết, đây là lúc tôi cảm thấy gần gũi với cô hơn bao giờ hết. Bước chân tôi lần theo dấu vết của cô, bàn tay tôi chạm vào thứ cô từng chạm vào. Tâm trí của tôi cố gắng để theo kịp. Tất cả những bí mật mà cô không bao giờ chia sẻ với tôi, nhưng cô đã sai về điều này. Nếu cô hỏi, tôi sẽ nói với cô ấy rằng: Tôi không phải người nhà Loman.
Tôi sẽ giải thích rằng tôi trông giống mẹ tôi, với mái tóc sẫm màu và làn da màu ô liu; nhưng đôi mắt tôi thừa hưởng từ bố tôi. Rằng mẹ tôi đã dừng chân tại đây và quyết định ở lại không phải vì điều bà từng tuyên bố rằng mình muốn theo đuổi sự nghiệp tại nơi này, mà là vì bà đã gặp một người đàn ông, một giáo viên và ông là một người chân thành với đức tin của mình, luôn chắc chắn rằng đây là nơi ông thuộc về, và ông đang làm công việc mà số phận đã định sẵn cho ông. Chính sự chân thành của ông đã làm mẹ tôi mềm lòng, và bắt đầu nhìn thế giới qua đôi mắt của ông: rằng mọi chuyện đều đã được số phận định sẵn, rồi sau đó mẹ tôi đã mang thai tôi.
Đó không phải là một cuộc hôn nhân hay một cuộc sống hoàn hảo. Lý do bà chọn ở lại vẫn luôn hiện hữu ngay cả trong những cuộc cãi vã. Cuộc sống mà bà đã sống và cuộc sống mà bà dường như vẫn luôn tìm kiếm. Bà đã dành ra 14 năm cuối đời cho bố tôi, Littleport và tôi. Bố mẹ tôi không dư dả tiền, tôi biết rất rõ bởi đó là lý do khiến họ tranh cãi. Ranh giới giữa nghệ thuật và thương mại đã bị nghiêng về một phía. Mẹ tôi làm việc tại phòng trưng bày nơi treo tranh của bà, và bà kiếm được nhiều tiền từ việc bán tranh của người khác hơn là của chính bà.
Tôi nhớ cha tôi đã từng một lần đưa tôi đến phòng trưng bày vào mùa hè khi tôi còn nhỏ. Mẹ tôi đứng sau quầy và ngạc nhiên khi thấy chúng tôi ở đó: Đáng lẽ ra giờ này em phải có mặt ở nhà rồi, ông nói. Khuôn mặt của bà toát lên vẻ khó xử, bối rối. Em làm tăng ca để có thêm chút tiền thôi mà, bà trả lời. Sau đó, bà nhìn xuống tôi với một khuôn mặt buồn: Xin lỗi, mẹ quên mất.
Ngày ấy, chỉ có mình tôi, chạy tự do trong khu rừng phía sau nhà chúng tôi, học cách bơi trong dòng nước lạnh, với phao nổi nhờ nước biển. Chạy cắm mặt xuống Harbor Drive trước khi máy cày đi qua, tin rằng thế giới này là của tôi, chỉ của tôi mà thôi.
Cách nhìn thế giới của tôi, vốn vẫn luôn làm mẹ tôi thất vọng, thường giống bố tôi hơn - thực tế và không chịu khuất phục. Đó là lý do tại sao tôi luôn chắc rằng mẹ tôi sẽ yêu Sadie. Đây là một người có thể nhìn tôi và thấy một thứ gì đó khác, một cái gì đó mới.
Đến bây giờ, tôi mới hiểu những gì Sadie tin rằng cô đã thấy vào lần đầu tiên gặp tôi.
Sáu năm, cô ấy nghĩ rằng cô ấy biết tôi là ai. Dẫn tôi đi quanh nhà cô ấy, chế giễu bố mẹ cô ấy, tự nhận tôi là của cô ấy. Một cách để chọc giận mẹ cô; một động thái quyền lực với bố cô. Sáu năm, và cuối cùng cô đã phát hiện ra sự thật.
Vào đầu mùa hè năm ngoái, cô đã mua hai bộ dụng cụ xét nghiệm ADN được quảng cáo rằng có thể đưa ra báo cáo về mẫu gen của gia đình đồng thời sàng lọc một loạt các loại bệnh. Chỉ để chắc chắn, cô nói. Chúng ta sẽ cảm thấy tốt hơn rất nhiễu. Biết đâu chúng ta lại có chung họ hàng xa xưa từ mấy đời trước.
Tôi đã do dự. Cho dù tôi thích xem xét mọi thứ nhưng tôi cũng không chắc liệu mình có muốn biết kết quả xét nghiệm như vậy hay không. Một thứ bệnh gì đó không thể điều trị, một điều không thể tránh khỏi mà tôi không có sức mạnh để ngăn lại. Nhưng làm thế nào để từ chối Sadie, người đang ngồi đối diện trên chiếc giường của nhà tôi, trong khi thật ra đây là nhà của cô ấy, giường của cô ấy? Tôi nhổ vào ống nghiệm cho đến khi cổ họng tôi khô rát và thế là tôi đã giao cho cô cốt lõi về sự tồn tại của tôi.
Phải mất hơn một tháng để lấy kết quả và tôi gần như đã quên mất. Cho đến khi cô ấy xông vào và bảo tôi kiểm tra email. Tin vui, tớ sẽ không chết. Ít nhất, không phải trong bất kỳ điều kiện nào trong số 18 điều kiện này, cô nói. Và bất ngờ không này, tớ có dòng máu Ai-len. Đấy là nếu cậu chưa nhận ra điều đó khi chứng kiến tớ thường xuyên bị cháy nắng ra sao.
Cô nhìn qua vai tôi khi tôi kiểm tra email, sau đó chỉ cho tôi cách cô ấy nhập thông tin của mình vào cơ sở dữ liệu phả hệ. Có lẽ chúng ta là chị em họ xa, cô nói. Cô chờ đợi và nín thở, tôi cũng vậy.
Chúng tôi hoàn toàn không có quan hệ máu mủ gì với nhau.
Tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của khuôn mặt cô trên màn hình máy tính của tôi, lông mày nhíu vào nhau, khóe miệng cô xịu xuống. Nhưng tôi đã quá bận tâm với thực tế là cây gia đình của tôi đột nhiên phân nhánh ra bên ngoài. Tôi là người duy nhất còn sống trong số những người thân mà tôi biết. Mẹ tôi đã cắt đứt liên lạc với chính gia đình của mình trước khi tôi chào đời, và họ thậm chí còn không đến dự đám tang. Nhưng hôm đó, tôi đã thấy một thứ gì đó mới trải dài trước mắt tôi, một mối quan hệ huyết thông, kết nối tôi với một thế giới có những người ngoài kia mà tôi chưa từng biết tồn tại.
Lúc đó tôi không nhận ra rằng Sadie đã mong đợi một điều gì đó khác. Rằng cô ấy muốn tôi biết sự thật, và đây là cách để làm điều đó. Một khi đi nước này thì sẽ không còn đường lùi nữa. Không còn bí mật. Mọi thứ và mọi người sẽ bị vạch trần.
Nhưng cô ấy đã sai.
Tôi không thể kết nối khoản thanh toán cho bà tôi với bất cứ điều gì có ý nghĩa. Và có một khoản thanh toán thứ hai cho một người khác sử dụng cùng một ngân hàng.
Mùa hè sau năm đầu tiên ở trường đại học, Sadie đã thực tập ở công ty của bố cô ấy, đó là khi tôi gặp cô ấy. Cô đã từng làm việc trong văn phòng của ông, với các tài khoản của ông. Có phải cô ấy tình cờ tìm thấy điều này, và từ đó tìm thấy tôi không?
Rốt cuộc cô đã hiểu ra điều gì, khi cô nhận ra mình đã sai?
Harbor Drive đang vô cùng náo nhiệt với các hoạt động giữa buổi sáng. Đó là Chủ nhật cuối cùng trước ngày cuối tuần của Ngày Lao động và khi tôi tìm thấy một nơi để đỗ xe, tôi cảm thấy đáng lẽ ra mình nên đi bộ từ Sea Rose.
Đường phố đông đúc, nhưng mọi thứ đều lạ lẫm một cách mơ hồ. Một biển những khuôn mặt luôn thay đổi từng tuần, nhưng bằng cách nào đó đã thay đổi bối cảnh với sự hiện diện của họ. Tôi len lỏi qua đám đông trên vỉa hè và đi về phía bến cảng, nhưng rồi chợt thấy một hình bóng quen thuộc đứng yên trong sự nhộn nhịp của các hoạt động trên đường. Quần tối màu, áo sơ mi cài khuy, kính râm đeo trên mắt, hai chân rộng bằng vai, đầu di chuyển chậm chạp qua lại, thám tử Ben Collins đang ở đây.
Tôi hít một hơi thật sâu và đi vào cửa hàng đầu tiên phía bên phải. Tiếng chuông reo vang trên đầu và tôi thấy mình đang đứng trong hàng dài ngoằn ngoèo của Harbor Bean, cửa hàng cà phê yêu thích của người dân địa phương cũng như du khách. Vào mùa thu, giờ mở cửa sẽ thay đổi, và thậm chí giá cũng sẽ thay đổi. Vì vậy vào thời điểm này trong năm, nó chủ yếu là một nơi dành cho du khách. Không ai trong số những người dân địa phương của chúng tôi muốn trả giá cao hơn giá trị thực của nó.
Tôi nhìn qua vai khi dòng người tiến về phía trước, nhưng đã không còn nhìn thấy vị thám tử qua các cửa kính phía trước. Có quá nhiều người qua lại, quá nhiều tiếng nói, quá nhiều sự hỗn loạn. “Kế tiếp?”
“Cà phê.” - Tôi trả lời và cậu thiếu niên phía sau quầy nhướn mày. Cậu nghiêng đầu về phía menu viết bằng phấn phía sau, nhưng các nét chữ đã nhòe vào nhau. “Tôi không quan tâm.” - Tôi nói: “Chỉ cần một món gì đó có caffein.”
“Tên của chị là gì?” - Cậu thanh niên hỏi, cây bút đã sẵn sàng để viết lên một cái cốc xốp.
“Avery.”
Tay cậu ta lơ lửng một giây trước khi tiếp tục viết, và tôi tự hỏi liệu cậu ta đã nghe được những gì và biết được những gì về tôi.
“Chào đằng ấy!” - Giọng của một người phụ nữ vang lên từ một cái bàn dựa vào bức tường gạch. Đó là Ellie Arnold, mỉm cười như thể chúng tôi là bạn thân. Cô đang ngồi đối diện với Greg Randolph, người đang cười toe toét như đang đùa giỡn. Có một người đàn ông thứ ba ngồi ở bàn và quay lưng lại với tôi.
Cậu thiếu niên trả lại thẻ của tôi và người đàn ông thứ ba đứng dậy khi tôi đến gần. Và rồi tôi hiểu: đó là Parker Loman, với chiếc cốc rỗng trong tay.
“Avery!” - Anh nói, rồi tiếp tục bước đi. Như thể tôi là một câu chuyện cũ. Như thể tôi chỉ là một người bị phát hiện đang sống bất hợp pháp trên tài sản của anh; như thể tôi không phải là người bạn thân nhất của em gái anh, như thể tôi không làm việc cùng anh trong nhiều năm; như thể anh chưa từng hôn tôi hai đêm trước đó.
Đó là một kỹ năng của cả gia đình họ, tạo ra câu chuyện và sở hữu nó. Sadie, chính bản thân cô đã chào mừng tôi đến với The Breakers. Và bây giờ Parker, có lẽ đang lan truyền câu chuyện mới về tôi. Tôi tự hỏi liệu có phải tất cả mọi người ở bàn, đằng sau quầy, trên bến cảng, biết rằng tôi vừa mới bị sa thải một giờ trước.
Tuy nhiên, tôi gần như cảm thấy thương hại anh khi nghĩ về những điều bố anh đã nói về anh. Parker đã bị cướp mất cơ hội được khao khát bất cứ thứ gì. Tham vọng không chỉ có trong công việc. Tôi tin rằng tham vọng cũng gần giống với một loại tuyệt vọng, một cái gì đó gần với sự hoảng loạn. Giống như một công tắc mà thời gian ngủ đông của nó quá dài, chỉ có thể bị đánh thức hay thúc đẩy bởi một sự cần thiết. Một thứ gì đó có thể được dùng để chống trả, cho đến khi cuối cùng bạn cũng có được thứ bạn muốn.
“Lại đây ngồi đi!” - Greg Randolph lấy chân đẩy chiếc ghế mà Parker đã ngồi, tiếng kim loại cào xuống bê tông phát ra. Tôi ngồi xuống chờ đồ của tôi.
“Dạo này cô thế nào? Ý tôi là, kể từ thứ Sáu.” - Anh ta hỏi với một nụ cười. Cậu thiếu niên đằng sau quầy gọi tên tôi, tôi xin lỗi để đi lấy đồ uống của mình. Đó là thứ gì đó trộn với caramen, nóng hổi với một loại gia vị mà tôi không thể gọi tên. Khi tôi ngồi xuống một lần nữa, tôi bỏ qua câu hỏi cuối cùng của anh ta.
Greg ra hiệu về phía Ellie. “Chúng tôi đang nói chuyện về bữa tiệc vào tuần tới. Cô sẽ tham gia cùng chúng tôi tại Hawks Ridge chứ?” Anh ta nghiêng đầu sang một bên, và tôi nhấp một ngụm. Bữa tiệc Cuối Mùa chắc sẽ được tổ chức tại nhà anh ta trong năm nay. Hawks Ridge, một cụm các bất động sản độc quyền đặt trên một vùng đất gần những ngọn núi, với một tầm nhìn hướng ra biển.
“Có lẽ là không!” - Tôi trả lời.
“Ôi, thôi nào!” - Anh ta nói, thở dài giả tạo. Tôi chợt hiểu tại sao anh ta lại muốn tôi tới. Để tạo tranh cãi, gây náo loạn để ai đó có thể nói: Hãy nhìn xem, Avery Greer, cậu có thể tin rằng cô ta dám vác mặt tới đây không? Để ai đó có thể phạt tôi bằng một ly rượu và nói: Tôi biết một bí mật về cô.
“Thế này thì bữa tiệc sẽ không còn cảm giác như xưa nữa.” - Greg vừa nói vừa cố ăn nốt miếng bánh nướng xốp cuối cùng. “Đầu tiên là Ellie, bây giờ là cô.” - Anh ta nói ngay cả khi đang nhai.
“Cậu không đi à?” - Tôi quay sang Ellie hỏi bằng giọng ngạc nhiên.
Cô lắc đầu, nhìn xuống bàn, rồi ấn ngón tay trỏ vào một miếng bánh trên bàn và thả nó vào đĩa của mình. “Không phải sau chuyện năm ngoái.”
Sadie, tôi nghĩ. Cuối cùng, cũng có người đủ ý thức để nhận ra đây là điều không nên. Một năm nữa, một bữa tiệc khác, như không có gì thay đổi.
Dường như không ai khác biết sự thật: rằng một người trong số họ đã làm điều gì đó với Sadie.
“Đó là một tai nạn mà, tình yêu!” - Greg nói thì thầm. “Và anh có một máy phát điện dự phòng, sẽ không có chuyện mất điện ở đó đâu.”
“Chờ đã. Cậu không muốn đi năm nay vì cậu bị ngã xuống bể bơi năm ngoái sao?”
Cô ấy quay sang nhìn tôi với ánh mắt mang vẻ khó chịu. “Tôi không tự ngã. Ai đó đã đẩy tôi.” Cô dường như giận vì tôi đã quên lời khẳng định của cô vào năm ngoái, và đúng là tôi đã quên. Năm ngoái, tôi nghĩ rằng cô ấy đã làm quá lên, muốn được chú ý, giống như Sadie đã cảnh báo. Nhưng có lẽ mọi chuyện trong đêm đó đều không như tôi nghĩ.
“Xin lỗi!” - Tôi nói. Nhưng ngay cả Greg Randolph cũng không để yên.
Anh ta nhếch mép cười khi nâng cốc lên môi. “Biết đâu chính cô ấy đã vô tình va phải em trong bóng tối.” Sau đó, anh ta quay sang nói với tôi, với một tiếng thì thầm giả tạo: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô cũng uống kha khá đấy.”
“Mẹ kiếp, Greg.” - Cô nói. “Em nhớ rất rõ.”
Mọi thứ đã thay đổi. Ký ức của tôi về đêm đó: Đèn tắt, lưới điện bị hỏng. Một sự hỗn loạn. Một tiếng hét.
Liệu có phải ai đó đã bỏ đi trong sự hỗn loạn? Có ai đó đã quay lại chăng?
Tôi lùi khỏi bàn một cách đột ngột. “Tôi phải đi đây.” Tôi phải nói chuyện với một người khác đã từng ở đó, người đã nhìn thấy mọi thứ. Connor chẳng hạn. Ngoại trừ một điều rằng anh không hiểu tất cả những điều phức tạp - các phần trong và ngoài của thế giới nhà Loman.
Nhưng có một người khác. Một ngưòd đã ở đó. Nhìn thấy mọi thứ. Một người nguy hiểm, tôi nghĩ, vì những điều mà người đó nhận ra.
Và người đó, sau tất cả mọi chuyện, đã không quay trở lại.