Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Tôi vẫn đứng yên một chỗ bên ngoài Bed & Breakfast sau khi Faith biến mất vào trong nhà. Cố gắng xử lý những gì cô vừa nói với tôi. Một chiếc xe khác đã đỗ ở đây vào đêm của bữa tiệc và Sadie đã ở trong chiếc xe đó.

Sadie đã ở ngay đây, một năm trước, bước ra khỏi chiếc xe hơi được đỗ tại B&B, và đi bộ đến bữa tiệc. Tôi nhìn vào những cái cây ở lối đi, tưởng tượng hồn ma của cô ấy.

Tôi lái xe trở về Sea Rose, tôi cần phải ở một mình để suy nghĩ. Tất cả mọi thứ tôi đã tin vào đêm đó đều sai. Liệu mọi thứ tôi biết về Sadie có như vậy không?

Trong những năm qua, cuộc sống của chúng tôi đã trở nên rất rối, những mảnh ghép đã không còn khớp nhau nữa. Các chi tiết mờ đi và chồng chéo lên nhau. Nhà tôi là nhà của cô ấy, cả hai đều có chìa khóa nhà của nhau, dấu vân tay mở mật mã của cô ấy trên điện thoại của tôi, hình xăm đôi - hay đó là một dấu hiệu đánh dấu?

Tuy nhiên, sao tôi có thể không nhận ra cô ấy đã có mặt ở đó? Cô đã đến bữa tiệc. Nhưng bằng cách nào đó, cô ấy đã quay lại vách đá phía sau nhà và bị trôi dạt vào bãi biển Breaker. Sao lại có thể như thế?

Tôi lái xe rẽ ra khỏi trung tâm thành phố, vòng qua những con đường tắt để tránh giao thông, trước khi tiến về phía bờ biển và Sea Rose. Trong toàn bộ quá trình lái xe, tôi chỉ có thể nghĩ về đêm đó. Những điều tôi đã nói vái cảnh sát, và những điều tôi đã không nói.

Faith đã ném một cái cột về phía Parker ở bên ngoài và vô tình phá vỡ cửa sổ. Connor cãi nhau với Faith trong bóng tối, khi Luce đến tìm tôi. Cửa phòng ngủ đã bị khóa. Tôi đã muốn tìm cuộn băng dính trong phòng tắm để dán cửa sổ ngăn nó vỡ thêm, nhưng một người khác đã ở đó. Tôi đã đập tay vào cửa phòng ngủ, nhưng không ai trả lời.

Có phải Sadie đã ở trong căn phòng đó, khi tôi dồn dập đập cửa? Tôi đã tìm thấy điện thoại của cô trong nhà, trong căn phòng đó. Có lẽ không hề có người đem giấu nó ở đó. Hoặc có lẽ chính là Sadie, người đã đánh mất nó hay giấu nó ở đó.

Nhưng thật vô lý. Tại sao không ai thấy cô ấy rời đi? Không ai nhìn thấy cô ấy, ít nhất họ đã khai như vậy. Bất cứ ai cũng sẽ nhận ra cô ấy - làm thế nào mà không chứ? Greg Randolph chắc chắn sẽ nhận ra. Và chúng tôi sẽ nhìn thấy cô ấy nếu cô ấy rời khỏi bữa tiệc bằng lối sân sau, đi dọc theo con đường và đi về phía bãi đậu xe B&B.

Nhưng, sự cố mất điện đã xảy ra, tiếng náo loạn ngoài hiên. Ellie Arnold đã ngã xuống hoặc bị đẩy xuống hồ bơi. Cô khăng khăng mình đã bị đẩy. Cô kiên quyết về điều đó, tức giận vì chúng tôi không tin cô ấy. Chúng tôi đã tập trung lại phía sau của ngôi nhà. Tò mò vì tiếng hét, sự hỗn loạn, như những con thiêu thân trước một ngọn lửa.

Có phải Sadie đã lẻn ra phía trước, trong khi tất cả mọi người bị phân tâm?

Tôi cố gắng hình dung ra cảnh đó. Ai đó cần phải đưa cô ấy ra khỏi nhà. Tìm kiếm điên cuồng cho các lựa chọn tốt nhất. Cửa sau, không còn là một lựa chọn. Chiếc xe tại B&B, quá xa. Họ sẽ làm gì? Một người vô danh, nhìn qua tủ phòng tắm, ngăn kéo tủ quần áo - bất cứ thứ gì để thoát thân. Hắn sẽ nhìn qua ví của cô và thấy chìa khóa ở đó. Nhưng đó lại là chìa khóa xe của tôi. Tôi đã nhìn thấy các vết lốp xe trên cỏ vào ngày hôm sau khi bố của Faith chở tôi về nhà vì xe của tôi đã bị chặn.

Tôi hít vào một hơi. Cô đã ở đó. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ấy đã ở trong chính chiếc xe này.

Tôi đột ngột tấp xe vào lề, ở ngay khúc cua của con đường hướng vào thị trấn, nhìn chằm chằm vào ghế hành khách. Tìm kiếm dấu hiệu của một sự xô xát. Tôi lướt tay trên chiếc ghế bọc nỉ màu be sờn rách. Tôi giật phanh khẩn cấp và cúi nhìn xuống dưới ghế. Không có gì ngoài bụi bẩn, cát, mảnh vụn - một năm của ký ức.

Nhưng tôi nhớ sáng hôm sau, khi tôi quay lại lấy xe. Tôi đã cảm thấy một sự lạ lẫm mơ hồ khi ngồi vào trong xe. Vào thời điểm đấy, tôi nghĩ mình có cảm giác đó là vì toàn bộ thế giới của tôi và cảm xúc của tôi đã thay đổi trước cái chết của Sadie. Nhưng bây giờ...

Đầu tôi quay cuồng và tôi tắt máy. Tôi đi lại, tay run rẩy và cắm chìa khóa vào ổ để mở cốp. Một ánh sáng lờ mờ bật lên và tôi nhìn vào khoảng trống.

Nó có mùi của vải, xăng và mùi của biển.

Tay tôi run lên khi tôi lướt ngón tay trên vật liệu. Lớp vải tối màu mang lại một cảm giác gờn gọn, phủ đầy những mảnh sợi. Nó đã bị xô lệch ở các cạnh, bong tróc ở các góc vì thời gian sử dụng.

Tôi hít một hơi thật sâu để ổn định bản thân. Có lẽ tôi chỉ đang tưởng tượng mọi chuyện, để trí tưởng tượng đi quá xa. Tôi bật đèn pin của điện thoại và chiếu nó vào các góc sau của cốp xe nhưng nó hoàn toàn trống rỗng. Có một điểm tối hơn ở góc, gần phía trước, bên phải. Một sự đổi màu nhẹ, tôi lướt những ngón tay qua mảng đó, nhưng không thể luận ra cái gì đã tạo ra vết đó. Có thể là vodka, bia chưa uống hết và bị đổ ra vào đêm diễn ra bữa tiệc. Có thể là một túi đồ bị rò rỉ trong những tháng sau đó. Chiếc xe đã cũ nên đó có thể là bất cứ thứ gì.

Tôi đặt điện thoại xuống để có thể nhìn gần hơn, và ánh sáng chiếu lên bề mặt phía trên, tôi chợt nhìn thấy một cái rãnh ở mặt dưới của mái kim loại phía đối diện, bên trái. Tôi cúi đầu nhìn xuống bên dưới, lướt những ngón tay lên vết rãnh đó. Một vết lõm và vài vết xước. Một vết lõm khác bên cạnh nó. Khuỷu tay của tôi vừa khít với vết lõm đó. Tôi đưa tay dọc theo mặt dưới mát lạnh của cốp xe. Một mạng lưới các vết xước bên thân xe.

Nó có thể là bất cứ điều gì hoặc cũng có thể không là gì cả. Tâm trí của tôi, giống như Sadie, bắt đầu hình dung tất cả các viễn cảnh có thể dẫn đến cái kết. Tôi lấy tay vuốt lại lớp vải quăn lên ở góc và chợt thấy ánh đèn pin phản chiếu lên một mảnh kim loại. Tôi cúi xuống gần hơn, nghiêng người để chui vào trong cốp xe.

Đó là một mảnh kim loại nhỏ. Có lẽ rơi ra từ một cái túi. Nó có màu vàng và xoắn ốc, và...

Tôi đánh rơi mảnh kim loại. Lùi lại một chút. Nhìn lại một lẫn nữa.

Đôi xăng đan màu vàng của cô ấy trong hộp bằng chứng - bị thiếu một mảnh khóa. Tôi đã nghĩ rằng vì đôi xăng đan đó đã cũ, các lỗ trên nó đã bị rão, chỉ khâu hiện rõ và gót bị mòn. Nhưng mảnh khóa bị thiếu đó ở ngay đây - trong cốp xe của tôi.

Tôi nhìn vào vết lõm và trầy xước một lần nữa.

Dường như cô ấy đá xăng đan của mình vào nắp cốp xe rất nhiều lần. Lặp đi lặp lại.

Ôi Chúa ơi! Ôi lạy Chúa! Tôi làm rơi chiếc điện thoại vào cốp xe, tay đặt lên thanh chắn ở sau xe để ổn định bản thân.

Sadie đã ở trong cốp xe, còn sống. Sadie đã ở đây, cố gắng chiến đấu. Cố gắng để được sống.

Tôi trượt xuống đất. Vỉa hè mát lạnh dưới đầu gối của tôi, hai tay tôi vẫn để nguyên trên thanh chắn, nôn nao, miệng đắng ngắt. Ánh sáng duy nhất trên con đường tối là từ cốp xe của tôi, màu vàng ám ảnh và tôi không thể thở nổi. Sadie, Sadie đã trong cốp xe của tôi. Chỉ cách bữa tiệc vài mét. Và cô ấy đã ở đây. Trong xe của tôi, chờ tôi tìm thấy cô ấy. Cứu cô ấy.

Những vết trầy xước trên thân xe cho thấy cô muốn sống. Tất cả những năm tháng cười cợt về cái chết, đùa giỡn về nó, và vào giây phút cận kề nhất, cô ấy đã chiến đấu hết sức để được sống. Sadie, người mà tôi đã từng tin rằng có thể vượt qua bất cứ điều gì.

Tôi không thể thở được. Những tiếng khò khè phát ra khi tôi cố gắng thở.

Ánh đèn pha từ một chiếc xe khác chiếu tới, tôi bám vào thanh chắn để đứng dậy và ổn định bản thân. Tiếng bánh xe dừng lại phía sau tôi, kéo theo tiếng cửa xe mở ra, nhưng động cơ vẫn tiếp tục chạy, đèn vẫn chiếu sáng con đường trống trải.

“Cô có sao không?”

Tôi quay lại đối mặt với anh ta, nhưng phải đưa tay lên mặt để chắn ánh sáng chói lòa, đôi mắt tôi ngấn nước vì hình ảnh của Sadie. Sadie còn sống và rồi đã chết. Đâu đó ở giữa hai trạng thái. Tôi chớp mắt để cố gắng tập trung nhìn vào hình ảnh trước mắt, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi.

“Whoa, whoa”. Cái bóng phía trước ánh đèn lớn dần. Đôi vai rộng, với bàn tay đưa về phía tôi. Thám tử Ben Collins đang đứng trước mặt tôi. Anh đặt một tay lên khuỷu tay tôi, một tay khác đặt lên vai tôi và dẫn đường giúp tôi rời khỏi xe và đi về phía lề đường.

Cốp xe vẫn mở toang trước mắt tôi và bụng tôi lại cồn cào, tôi ngồi ôm đầu gối và tựa đầu vào hai tay. Anh ta ngồi xuống để ánh mắt của anh ta có thể ngang tầm với tôi và tôi lắc đầu, cố gắng tập trung.

“Cô uống rượu à?” - Anh ta hỏi nhẹ nhàng. Khuôn mặt anh ta ở gần tôi đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi bạc hà trong hơi thở của anh ta.

“Sao cơ. Không, không.” - Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ ngẩng đầu lên.

Anh ta nhìn về phía chiếc xe, rồi nhìn tôi. Cuối cùng, tôi đã hiểu Sadie đi từ bữa tiệc đến con dốc tối hôm đó như thế nào. Toàn bộ sự việc là một nỗi kinh hoàng. Cuối cùng, tôi đã có bằng chứng chứng minh những gì tôi đã tin, mọi người sẽ nghiêm túc xem xét lại mọi chuyện - một hướng đi mới cho cuộc điều tra. Xe của tôi với cốp xe mở, nơi Sadie đã từng ở trong trước khi chết, chỉ có điều tất cả các chứng cứ lại một lần nữa hướng về phía tôi.

Tôi không thể nói bất cứ điều gì mà không gây liên lụy đến bản thân.

Anh ta không thể khám xét chiếc xe đó nếu không có lệnh trừ khi anh ta nghĩ tôi say hoặc đã sử dụng thuốc kích thích. Tôi phải giữ bình tĩnh.

“Tôi bị say xe.” - Tôi nói rồi đưa tay lên ôm bụng. “Và...” - Tôi vẫy tay một cách bâng quơ, tìm kiếm lý do...

“Tôi biết, tôi biết.” - Anh nói, tay vỗ đầu gối tôi. “Ngày mai là Lễ tưởng niệm. Mọi thứ ký ức đau buồn đều ập về. Tôi biết hai cô rất thân thiết.”

Anh ta để tôi ngồi đó trong im lặng, nhìn qua vai anh. “Cô có cần lấy món gì ở cốp xe không?” Anh ta ra hiệu, ánh sáng lờ mờ từ của cốp xe đang vẫy gọi.

“Không. Tôi nghĩ rằng có một thứ gì đó để uống trong cốp xe, nhưng tôi đã nhầm.” Tôi không muốn anh ta nhìn vào trong cốp. Không muốn anh ta thấy những gì tôi đã thấy, khám phá những gì tôi vừa khám phá. Tôi hít vào một hơi và nó nghe như một tiếng nức nở.

“Cô cứ ngồi yên nhé!” - Anh ta nói và tôi không thể ngăn anh ta lại. Không thể ngăn anh ta nhìn nếu anh ta muốn. Mảnh kim loại đó vẫn nằm trong tầm nhìn - chẳng phải sẽ rất rõ ràng sao?

Nhưng anh hướng về phía xe của mình vẫn đang đậu sau lưng tôi. Bây giờ tôi nhận ra đó không phải là chiếc xe cảnh sát của anh ta mà là một chiếc xe mui kín, màu xanh hoặc xám rất khó để nhìn rõ trong bóng tối. Anh ta tắt máy, vậy là chỉ còn tôi và anh cùng tiếng dế trong đêm.

Anh đưa tôi một chai nước đã uống hết một nửa. “Xin lỗi, tôi chỉ còn từng này thôi, nhưng...” - Anh ta đổ phần nước còn lại lên một chiếc khăn tay rồi đặt nó lên trán tôi. Cảm giác mềm xốp của chiếc khăn khiến cảm giác nôn nao, cồn cào trong tôi dịu đi, nó giúp tôi tập hung suy nghĩ. Anh ta di chuyển nó ra sau gáy tôi và khi tôi mở mắt ra, anh ta đứng thật gần. “Cô cảm thấy đỡ hơn chưa?” - Anh ta hỏi, những nếp nhăn quanh mắt anh ta hiện rõ vì lo lắng.

Tôi gật đầu. “Vâng. Cảm ơn anh. Tôi thấy đỡ hơn rồi.”

Tôi chống người đứng dậy và anh ta đưa tay đỡ lấy tôi. “Được rồi, tôi đỡ được cô rồi. Tôi đã rất muốn nói chuyện với cô. Tôi có thể đi cùng cô về nhà không? Hoặc quay lại vào một lúc khác? Có điều này chúng ta cần phải nói rõ trước Lễ tưởng niệm cho Sadie vào ngày mai.”

“Có...” - Tôi nói và rồi hắng giọng để chắc chắn rằng tôi nghe có vẻ bình tĩnh, có kiểm soát. “Có phải về cuộc điều tra không? Cảnh sát sẽ mở lại vụ án sao?”

Anh ta cau mày, nhưng thật khó để nhìn rõ khuôn mặt anh ta trong bóng tối. “Không, đây là về một thứ chúng tôi tìm thấy trong điện thoại của cô ấy. Chúng tôi tự hỏi ai đã chụp một số hình ảnh, không biết là Sadie hay là cô?” - Anh ta mỉm cười gượng gạo. “Cũng không có gì quan trọng, nhưng nếu biết rõ cũng sẽ rất có ích.”

Lúc đó tôi không biết liệu đây có phải là một cái bẫy không. Có thể anh ta đang dụ dỗ tôi với sự tốt bụng giả tạo và sẵn sàng tấn công. Nhưng tôi cần phải kéo dài thời gian. “Tối nay tôi không thể nói chuyện với anh được.” - Tôi nói. Không phải bây giờ, với tình trạng của chiếc xe như vậy. Không phải cho đến khi tôi có một hướng điều tra khả thi cho anh ta. Mặt anh ta cứng lại và tôi nói: “Sáng mai nhé?”

Anh ta khẽ gật đầu. “Được rồi. Bây giờ cô ở đâu?” Và ngay trong giây phút đó tôi biết, anh ta đã nghe được chuyện xảy ra ở nhà Loman, rằng tôi không được phép sống ở đó nữa. Rằng tôi đã bị đuổi ra khỏi nhà của họ và bị bỏ rơi. Mọi điều xảy ra bây giờ đều như đang bảo anh ta hãy hướng sự điều tra vào tôi.

“Tôi ở với một người bạn.”

Anh khẽ lùi lại, như có ai đó vừa xuất hiện và chắn giữa chúng tôi. “Người bạn này có địa chỉ không?”

“Chúng ta có thể gặp nhau tại quán cà phê vào buổi sáng được không? Harbor Bean thì sao?”

Anh ta mím chặt môi, khuôn mặt anh ta thật khó để đọc trong đêm. “Tôi muốn gặp mặt ở chỗ riêng tư một chút. Cô có thể chờ ở đồn cảnh sát, nếu cô thích... hoặc tôi có thể qua đón cô, chúng ta có thể trò chuyện trên đường đến buổi tưởng niệm.”

Tôi gật đầu. “Tối nay tôi sẽ gửi cho anh địa chỉ khi tôi về nhà.” - Tôi nói.

“Tuyệt vời!” - Anh nói. “Cô có chắc mình đủ khỏe để lái xe không?”

“Có!” - Tôi trả lời trong khi cố đóng cốp xe và vội nuốt nước bọt.

Anh ta đi theo tôi suốt chặng đường lái xe vào trung tâm thành phố, cho đến khi tôi rẽ vào khu phố còn anh ta tiếp tục đi về phía đồn cảnh sát. Tôi đỗ xe cách Sea Rose một dãy nhà và đi bộ. Nhưng tôi không thể gạt bỏ cảm giác rằng nơi đây không an toàn. Không an toàn cho Sadie và không an toàn cho tôi. Bóng người theo dõi trong bóng tối. Một thứ gì đó vẫn đang chờ tôi.

Nơi đây mang lại một cảm giác nguy hiểm - Một điều tối kị len lỏi trong khoảng không giữa chúng tôi nhưng không ai trong chúng tôi có thể nhìn thấy nó.

Quay trở lại bên trong Sea Rose, ngay lập tức tôi lấy danh sách thời gian có mặt bữa tiệc của mọi người từ trong ví. Tôi viết thêm cái tên cuối cùng: Sadie.

Có phải lúc tôi nói chuyện với Luce và Parker, cô ấy đã lẻn vào trong không? Có phải cô đã trốn qua cửa trước và đi thẳng xuống sảnh để vào phòng ngủ?

Tôi cố gắng cảm nhận sự hiện diện của cô, cố gắng tìm cô trong trí nhớ của tôi. Tìm khoảnh khắc khi tôi quay lại và nhìn thấy cô, gọi tên cô và cứu cô. Thay đổi tiến trình của các sự việc diễn ra sau đó. Ai đó đã đưa cô lên đó. Bất cứ ai cũng có thể làm tổn thương cô, nhưng có người biết cô ấy đã ở đó và đã giữ im lặng. Một ngôi nhà đầy người, vừa lạ vừa quen. Luce đã nắm gọn không khí tối hôm đó khi chị chạy ra khỏi căn phòng trên tầng: Chị chưa bao giờ thấy nhiều kẻ nói dối ở cùng một nơi như thế này.

*

Một năm rưỡi sau khi bà tôi qua đời, Grant Loman đã mua nhà của bà tôi, giúp đỡ tôi về mặt tài chính. Ông ấy đã nắm quyền kiểm soát khi tôi đang cố ngoi ngóp để sống và ông ấy đã đảm bảo rằng tôi sống một cuộc sống thoải mái. Nhưng đến một thời điểm, tôi đã tự nhớ cách đọc sổ cái và cách theo dõi tài chính của mình.

Vì vậy, tôi biết rằng vào thời điểm bà tôi qua đời, bất kỳ khoản thanh toán lớn thường xuyên nào mà bà từng nhận được đã không còn tồn tại. Sau khi bà chết, tôi đã chuyển số tiền nhỏ còn lại trong tài khoản của bà sang cho tôi. Tài khoản cũ đó không còn tồn tại. Quả thật không dễ gì để tìm thấy khoản tiền mà Sadie đã phát hiện ra.

Nhưng có lẽ nó tồn tại ở một nơi khác, ở một dạng khác, có lẽ bằng chứng về nó vẫn còn tồn tại.

Tất cả những gì tôi còn lại của bà đều nằm trong một chiếc hộp duy nhất mà tôi đã mang theo đến chái nhà cho khách của nhà Loman, với một chữ G do chính tay Sadie viết nhiều năm trước. Bây giờ, tôi kéo nó ra quầy bếp và lấy toàn bộ đồ trong đó ra: album ảnh, công thức nấu ăn, thư được buộc thành một tập, các bài báo được cắt xén nói về cái chết của bố mẹ tôi, hồ sơ cá nhân với tất cả các giấy tờ chuyển tài sản.

Tôi không thể tìm thấy bất kỳ tờ biên lai nào, chẳng có gì mới lạ cả.

Tài sản lớn duy nhất bà sở hữu là ngôi nhà của bà.

Sau khi tôi bán căn nhà đó, tôi giữ tất cả các thông tin bất động sản của ngôi nhà và sắp xếp chúng theo từng loại, đúng như Grant đã dạy tôi.

Đó là tập tài liệu đầu tiên tôi tạo ra, tôi không bao giờ nhìn quá kỹ vào tập giấy tờ đó, tại sao tôi phải làm vậy chứ? Nhưng tôi đã có nó, lịch sử thanh toán được lưu trữ trong các tập tin của tôi.

Bây giờ tôi xem lại nó trên máy tính xách tay của mình với một con mắt khác. Trong những năm trước khi bà qua đời, có vẻ như bà tôi đã trả một khoản tiền nhỏ hàng tháng cho việc rút tiền tự động. Nhưng trước đó, bà đã từng trả nhiều tiền hơn. Có một khoảng thời gian, trước và sau khi khoản thanh toán giảm đáng kể, có một khung thời gian cho thấy bà tôi đã được nhận một khoản tiền lớn.

Đây rồi. Nó đây rồi. Khoản tiền được rút ra. Một mảnh bằng chứng để lại.

Tôi áp ngón tay lên màn hình để theo dõi ngày tháng.

Đó là tháng sau khi bố mẹ tôi qua đời.

Tôi ngồi xuống ghế, căn phòng trở nên lạnh lẽo và trống rỗng. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi đã nhận được một khoản thanh toán bảo hiểm nhân thọ - đó là những gì Grant đã đề cập, khi ông ấy giúp tôi sắp xếp hồ sơ. Nhờ khoản tiền đó tôi đã có thể sống tốt.

Nhưng khi tôi nhìn lại. Một trăm nghìn đô la không hơn không kém. Số tiền đó khớp hoàn toàn với số tiền Sadie đã phát hiện ra, được gửi từ chính tài khoản nhà Loman đến tài khoản của bà tôi. Không có chính sách bảo hiểm nhân thọ nào cả. Cũng không phải một khoản tiền thừa kế. Tiền bỗng dưng xuất hiện.

Bụng tôi thắt lại, những mảnh ghép kết nối trong đầu tôi.

Tôi nhìn lại những hình ảnh trong điện thoại của Sadie, những bức ảnh cô ấy đã chụp. Bức ảnh về con đường núi quanh co, rợp bóng cây. Và cuối cùng, tôi cũng hiểu điều Sadie đã phát hiện ra. Thứ trói buộc tôi với nhà Loman. Các khoản thanh toán tiền mặt cô đã tìm thấy.

Đó là một khoản tiền cho cái chết của bố mẹ tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.