Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Tôi chỉ cách Bãi biển Breaker bốn dãy nhà, nhưng không tài nào tìm nổi một chỗ để đỗ xe. Tất cả mọi người đều đang có mặt ở đây, tôi đã đúng. Lễ tưởng niệm sẽ được bắt đầu sớm. Tôi đỗ xe vào vị trí đầu tiên tôi nhìn thấy, rồi tạt vào Sea Rose để thu thập tất cả mọi thứ tôi có trong tay - tất cả những bằng chứng dẫn tôi đến thời khắc này. Tôi muốn cầm toàn bộ các bằng chứng để có thể trình bày với thám tử Collins sau buổi Lễ tưởng niệm.

Đeo chiếc túi đựng đồ chéo qua ngực, tôi đi về phía buổi lễ.

Tôi có thể nhìn thấy tất cả mọi người. Những người tràn ra từ bãi biển Breaker, tấp xe vào bãi đậu xe hoặc đứng trên những tảng đá phía sau cồn cát. Ô tô đỗ kín cả hai bên đường, con phố tắc nghẽn xe cộ và người tới tham dự. Đó là một bưổi sáng thứ Ba và mọi người đã dành chút thời gian, xin nghỉ việc và tạm dừng hoạt động kinh doanh để đến tham dự buổi lễ. Đây là cách họ bày tỏ tấm lòng của họ đối với một cô gái đặc biệt. Đó là tất cả những gì họ có thể cho đi.

Một đám đông đã tụ tập gần lối vào bãi biển, tiếng chuông vang lên ở trung tâm tổ chức Lễ tưởng niệm, các lời cầu nguyện được khắc lên bề mặt bằng đồng của chiếc chuông.

Tôi nhìn thấy Bianca đứng bên cạnh Grant trên một cái bục cao, khuôn mặt bà nghiêm khắc, đầu hơi cúi xuống. Tay Grant đặt lên lưng bà, Parker đứng phía sau hai người, đầu lướt qua đám đông.

Nhà Randolph và nhà Arnold đều có mặt ở đây, ở gần phía hàng đầu. Tôi tiếp tục di chuyển qua biển người đang chặn lối đi. Khi tôi đi qua, tôi thấy những người nhà Sylva, Harlow, những gia đình tôi đã quen biết từ khi còn bé, cũng có mặt tại đây để tỏ lòng tôn kính đối với một người đã mất khác tại Littleport, ủy ban tổ chức cùng nhau đứng thành một hàng phía sau bục tạm thời. Erica đứng bên cạnh thám tử Ben Collins, anh ta đeo kính râm, gương mặt toát lên vẻ nghiêm trang và tĩnh lặng.

Bà ủy viên bước về phía trước và nói thật to, dõng dạc vào micro: “Cảm ơn các bạn đã có mặt cùng chúng tôi sáng nay và cùng chúng tôi tưởng niệm cuộc đời của Sadie Janette Loman, người đã để lại dấu ấn trên thị trấn này, và tất cả những ai biết cô ấy.”

Mọi người cùng nhau cúi đầu, những giọng nói nhỏ thì thầm dần chìm vào im lặng...

Tha thứ cho tớ nhé, Sadie.

Tôi tiếp tục đi, cố lách người vượt qua đám đông đang tụ tập tại góc đường vòng cung và đi lên con dốc tới Landing Lane. Tôi ngoảnh lại nhìn phía sau, nhưng không thấy ai. Không ai có thể nhìn thấy nơi tôi đang hướng đến.

Xe Parker vẫn để trong nhà để xe, nhưng xe của Grant và Bianca đã biến mất, họ chắc hẳn đã lái xe xuống Bãi biển Breaker cùng nhau. Lẽ ra họ đã có thể đi bộ, nhưng với địa hình dốc thì khá khó để đi bộ với giày cao gót.

Tôi có thể thấy rằng tất cả mọi người đều đã tập trung tại nơi tổ chức Lễ tưởng niệm, nhưng dù vậy, tôi vẫn nhìn qua cửa sổ để kiểm tra, hai tay che ánh sáng để nhìn được vào bên trong. Đèn tắt và bên trong không có bóng người. Tôi bấm chuông rồi đếm đến mười trước khi sử dụng chiếc chìa khóa mà họ không bận tâm đòi lại.

Nhưng hóa ra điều đó là không cần thiết vì cánh cửa không hề bị khóa. Lời nói dối lớn nhất của Littleport, một nơi an toàn, không có gì phải sợ. Như thể họ đang muốn nói, ngay cả bây giờ: Không có bí mật nào ở đây.

“Có ai ở nhà không?” - Tôi gọi khi bước vào trong. Giọng nói của tôi vang vọng khắp tầng dưới.

Ngôi nhà vắng tanh. Nhưng đã có bằng chứng của cuộc sống. Một đôi giày ở lối vào, một chiếc áo khoác quăng qua ghế bếp, ghế ngoài trung tâm trong phòng ăn. Lần này tôi đã bỏ qua tầng dưới vì biết chính xác nơi mình cần tìm.

Tôi đi lên lầu, bỏ qua cánh cửa phòng ngủ lớn đóng kín, ánh sáng chiếu vào căn phòng vẫn còn nguyên vẹn của Sadie, thay vào đó tôi đi vào văn phòng của Grant. Tôi tiến tới chiếc tủ bị khóa, bên trong có chứa các tập tài liệu.

Bàn làm việc đã trông khác hơn so với tuần trước - mặt bàn được dọn sạch sẽ, mọi thứ ngăn nắp. Giống như Grant đã chiếm lại vị trí xứng đáng của mình và loại bỏ toàn bộ dấu ấn của Parker đi nơi khác. Tôi mở ngăn kéo bàn trên cùng, lục qua các ổ usb và hoảng loạn.

Tôi không thể tìm thấy chìa khóa.

Ai đó chắc hẳn đã sử dụng nó gần đây hoặc đã đem giấu nó đi. Tôi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ và bắt đầu mở các ngăn kéo, từng ngăn một. Trống rỗng, trống rỗng, trống rỗng.

Nhịp tim của tôi bắt đầu tăng lên. Trong tuyệt vọng, tôi lấy tay sờ mặt dưới của ngăn kéo bàn, tìm kiếm bất cứ thứ gì. Tim tôi nhảy lên khi móng tay tôi kẹt vào một khung kim loại, một cái ngăn nhỏ. Tôi lướt ngón tay trên bề mặt cho đến khi tôi cảm nhận được một cái nút và một ngăn kéo nhỏ bật mở về phía trước.

Tôi nắm chặt chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay.

Chỉ có Grant mới có thể cất giấu mọi thứ về nơi nó thuộc về. Dọn dẹp mớ hỗn độn và rắc rối của con trai mình.

Bây giờ, tôi đứng trước cái tủ đó với mục đích: Rút ra các tập tài liệu được buộc kỹ và xếp chúng trên bàn Grant.

Faith chưa bao giờ vào được đây. Cô ấy đã lẻn vào bên trong, giống như chúng tôi đã làm nhiều năm trước đó, nhưng lần này với một mục đích. Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy đang tìm kiếm thứ gì đó. Bất cứ thứ gì cô ấy có thể sử dụng để chống lại nhà Loman. Nhưng cô ấy đã không biết tới các tập tài liệu này. Các tập tài liệu về từ thiện, các bản thiết kế. Các hợp đồng mua tài sản cho thuê.

Trong chiếc tủ này có toàn bộ tài liệu liên quan đến Littleport. Vì vậy, tôi biết điểm gì khiến tôi thấy lạ, khiến tôi quay trở lại chiếc tủ này một lần nữa: tập tài liệu y tế, dành cho những việc đã xảy ra ở đây.

Tôi lật mở tập tài liệu được đánh dấu Y tế. Bên trong là các chuyến thăm khám của bác sĩ tư được gọi đến bởi những người như nhà Loman - các bác sĩ được gọi tới tận nhà để họ không phải đứng chờ ở phòng chờ cấp cứu. Bất cứ thứ gì, với một mức giá nhất định.

Điều đầu tiên tôi thấy là bản xét nghiệm kháng nguyên và kháng thể của Sadie hai mùa hè trước. Sau đó là xét nghiệm máu vì Sadie nổi phát ban trầm trọng do phản ứng với kem chống nắng mới. Rồi một trận ho kéo dài của Grant khiến Bianca không chịu nổi và tự gọi cho bác sĩ, khiến ông hoàn toàn ngạc nhiên khi thấy bác sĩ xuất hiện vào giữa ngày làm việc. Các hồ sơ điều trị, một chuỗi lịch sử trong hồ sơ của họ.

Tôi xem các tài liệu trong quá khứ, cho đến khi một từ thu hút sự chú ý của tôi - vết khâu. Chỉ một tờ duy nhất và có rất ít chi tiết khác. Trên đó có tên Parker và ngày sinh. Bác sĩ chẩn đoán là rách da. Một bản tóm tắt điều trị. Có một lưu ý về các dấu hiệu cần chú ý, một cơn chấn động có thể xảy ra. Một loại thuốc giảm đau được kê theo toa. Một lời khuyến nghị về bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, nếu như Parker cảm thấy cần. Tay tôi bắt đầu run rẩy.

Và ở đó, phía cuối trang, ngay bên cạnh chữ ký của bác sĩ - dòng chữ ghi ngày tháng. Hai ngày sau khi bố mẹ tôi bị tai nạn. Như thể người nhà Loman đã cố giấu nhẹm vụ này, tránh sự nghi ngờ, trước khi họ nhận ra rằng con trai của họ cần được chăm sóc y tế.

Tôi tự hỏi liệu đó có phải lý do tại sao anh ấy có vết sẹo đó, có phải vì họ đã chờ đợi quá lâu, không muốn thu hút sự chú ý, đảm bảo rằng phía cảnh sát xác nhận đó là một tai nạn xe hơi.

Có lẽ khoản thanh toán thứ hai mà Sadie đã sao chép trên ổ đĩa usb đã được chuyển cho một vị bác sĩ nào đó biết rằng Parker đã bị thương và anh ta được trả tiền để đổi lại sự im lặng. Ai đó đã được khen thưởng vì không hỏi quá nhiều câu hỏi.

Đây chính là nó, bằng chứng mà tôi cần nhất. Tôi nhìn ra cửa sổ, nhưng đường lái xe vẫn trống rỗng. Tôi chụp một bức ảnh của tập tài liệu nói về vết thương của Parker, bao gồm cả ngày điều trị và gửi nó vào số của thám tử Ben Collins, với một tin nhắn: Tôi cần nói chuyện với anh về Parker Loman.

Sau đó, tôi gửi cho Connor một tin nhắn: Buổi lễ vẫn đang diễn ra phải không?

Tôi kiểm tra lại cửa sổ. vẫn không có xe.

Tôi bắt đầu xếp chồng các tập tài liệu, rồi dừng lại. Tôi không quan tâm nếu họ phát hiện ra. Những lời của Grant vang vọng trong tai tôi, một lời thì thầm tàn nhẫn - rằng ông đã đánh giá tôi quá cao. Giống như Faith, tôi muốn họ biết. Còn ai khác có thể biết đích xác chỗ cần tìm, ngoại trừ người đã được chính họ đưa vào nhà?

Cuộc sống của tôi đã bị thay đổi vì họ. Tất cả mọi thứ tôi đã mất, tất cả đều vì họ.

Điện thoại của tôi rung lên khi nhận được tin nhắn. Không phải từ vị thám tử, mà từ Connor: Buổi lễ sắp kết thúc rồi, em đang ở đâu ?

Tôi muốn gặp Connor để kể lại toàn bộ mọi chuyện với anh. Có thể anh đã giữ bí mật chuyện của Faith, nhưng anh cũng đã giữ bí mật chuyện của tôi. Và sau tất cả, anh xứng đáng được biết sự thật.

Nhưng tôi cần tìm thám tử Collins trước, yêu cầu được nói tại đồn cảnh sát, trình bày tất cả mọi thứ tôi đã tìm thấy một cách bình tĩnh, rõ ràng. Tôi không biết chắc ai đã giết Sadie. Tuy không thể chứng minh đó là Parker nhưng tôi đã có động cơ của anh. Điều quan trọng nhất là họ cần phải tin tôi.

Tôi thu dọn đồ đạc, sẵn sàng để đi nhưng rồi tôi nghe thấy tiếng một cánh cửa được đóng lại ở đâu đó trong nhà.

Tôi sững người, hai tay vẫn đặt trên bàn. Tôi thậm chí còn quên cả thở. Tiếng bước chân vang vọng trên cầu thang và tôi điên cuồng tìm nơi trốn. Nơi duy nhất khuất tầm mắt là chiếc tủ đựng tài liệu, tất cả các tập tài liệu và giấy tờ đều đã được lôi ra ngoài. Nếu người đó đi xuống phía hành lang bên kia thì tôi có thể cố chạy thoát thân.

“Avery?” - Tiếng nói vang tới thật gần. Một người đàn ông. Không phải Parker, cũng không phải Grant. Có trốn cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, cho dù người đó là ai thì người đó cũng đang tìm tôi.

Và rồi thám tử Ben Collins xuất hiện trước cánh cửa văn phòng đang mở, trán anh ta nhăn lại trong sự bối rối. Mắt anh ta nhìn qua bàn và bàn tay tôi vẫn đang đặt trên mặt bàn. Anh ta bước một bước vào phòng và hỏi: “Cô đang làm gì ở trong này?”

Tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Anh có nhận được tin nhắn của tôi không?”

“Có!” - Anh ta nói rồi tiến lại gần bàn. “Tôi đã thấy cô đi về phía ngôi nhà từ lúc buổi lễ bắt đầu. Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi. Cô đang làm gì ở trong này?”

Tôi đã đột nhập bất hợp pháp vào nhà và anh ta đã tìm thấy tôi. Anh ta biết tôi đã tìm kiếm thứ gì và biết chỗ để tìm tôi. Anh ta cố tình dồn tôi vào chân tường và bắt quả tang tôi.

“Đợi đã!” - Tôi năn nỉ, tay đưa ra phía trước. “Làm ơn, hãy đợi đã.” Tôi phải cho anh ta thấy bằng chứng ngay lúc này, trước khi anh ta thay đổi ý định, bắt tôi về đồn và gọi cho nhà Loman, nếu vậy, tôi sẽ không còn cơ hội nữa. Nhà Loman có thể hủy hoại bất cứ ai. “Tôi cần phải cho anh xem vài thứ.”

Tôi lục lọi túi xách của mình, rút ra tất cả những gì tôi mang theo, cố gắng dọn mặt bàn để có chỗ cho những bằng chứng của tôi.

“Đây là những thứ tôi đã gửi cho anh.” - Tôi nói, giơ ra cho anh ta thấy hồ sơ y tế của Parker. “Anh nhìn thấy không?”

Trán anh ta nhăn lại khi tập trung đọc tài liệu. “Rốt cuộc thì cô đang cho tôi xem thứ gì?”

“Đây là bằng chứng cho thấy Parker đã bị tai nạn vào cùng thời điểm bố mẹ tôi chết trong một vụ tai nạn xe hơi.”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt màu xanh lục phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ. Tôi không thể đọc được biểu hiện của anh ta, liệu anh ta có tin tôi không, liệu anh ta có khả năng tự ghép nối các bằng chứng tôi vừa nói với anh ta không.

“Sadie!” - Tôi nói và đưa cho anh ta ổ usb, cổ họng tôi trở nên ngứa rát khi nhắc tới tên cô ấy. “Cô ấy đã tìm thấy bằng chứng rằng gia đình cô ấy đã trả tiền cho bà tôi sau khi bố mẹ tôi qua đời. Một trăm ngàn đô la. Toàn bộ đều có ở trong này.”

Anh ta lấy ổ usb từ tay tôi và cau mày, tay vân vê ổ usb.

“Tôi vẫn còn nhiều bằng chứng khác nữa.” - Tôi nói. Tôi có tất cả mọi thứ. Tôi lấy bằng chứng ra và đẩy nó qua bàn về phía anh ta. Số tài khoản trùng khớp với số séc của bà tôi. Chừng đó chắc chắn là đủ. “Có một số bằng chứng chỉ ra rằng bà tôi đã trả tiền thế chấp bằng số tiền này, ngay sau khi bố mẹ tôi qua đời.” Và tôi nói trong khi rút điện thoại ra, tay vẫn run rẩy. “Đây là bằng chứng cho thấy Sadie đã bị làm hại tại bữa tiệc năm ngoái. Thám tử, cô ấy đã ở đó.” Tôi cho anh ta thấy những bức ảnh tôi vừa chụp, các từ ngữ tuôn ra từ tôi quá nhanh. Tôi cố gắng kể lại cho anh ta các sự kiện - vết máu từ phòng tắm, niềm tin của tôi rằng ai đó đã đưa cô ấy ra khỏi nhà, quấn cô ấy trong chăn và làm mất điện thoại của cô trong quá trình đó.

“Kẻ đó đã sử dụng xe của tôi, cốp xe của tôi!” - Tôi nói, một tiếng nức nở kẹt trong cổ họng. “Đó mới là hiện trường thực sự của vụ án. Không phải ở đây. Cô ấy đã không tự vẫn.”

Khóe miệng anh ta xịu xuống và anh ta lắc đầu. “Avery, cô nói chậm lại chút đã.”

Nhưng tôi không thể làm vậy, tôi phải tăng tốc và nói ra tất cả. Sadie sẽ không muốn một tiếng chuông chết tiệt hay một lời trích dẫn buồn. Cô sẽ muốn điều này. Được nhìn thấy, được báo thù. Nhưng anh ta không hề chú ý. Tôi cần phải làm gì để khiến anh ta nhận ra mọi chuyện ở đây?

Anh ta nhìn chằm chằm vào những bức ảnh trên điện thoại của tôi, tay anh ta cũng khẽ run lên, giống như tôi đã truyền nỗi sợ hãi của mình sang cho anh ta vậy. Đôi mắt anh ta trôi dạt về ô cửa sổ phía sau tôi và tôi biết anh ta đang nghĩ gì - nhà Loman sẽ sớm trở lại.

Tôi cần anh ta phải tin tôi trước khi họ quay về nhà.

“Chắc chắn có người nào đó ở đồn cảnh sát nhớ vụ tai nạn.” - Tôi nói. “Ai đó biết chuyện này. Chuyện xảy ra đã lâu rồi nhưng chắc chắn có người vẫn nhớ.” Thật là kinh khủng, đó là những gì vị sĩ quan đầu tiên đến hiện trường đã nói. Tôi cũng đã mang theo bài báo đó, kẹp trong tệp bằng chứng trên bàn. “Có lẽ chúng ta nên nói chuyện với vị sĩ quan có mặt tại hiện trường đầu tiên. Có lẽ có một số bằng chứng đã không khớp.” - Tôi nói. Một mảnh bằng chứng khác để liên kết các vụ án vào với nhau.

Tôi mở tập tài liệu và rút bài báo ra với hy vọng anh ta sẽ nhớ ra. Thám tử Collins đã từng nói với tôi rằng anh ta biết con người thật của tôi, những gì tôi đã trải qua - rằng tôi là nạn nhân của số phận. Anh ta lớn tuổi hơn tôi nên chắc chắn anh ta sẽ nhớ vụ tai nạn đó.

“Tôi có thể...” - Anh ta hắng giọng và cầm điện thoại của tôi lên. “Tôi có thể giữ điện thoại của cô được không?”

Tôi gật đầu và anh ta nhét điện thoại của tôi vào túi, sau đó anh ta rút ra bao thuốc lá, lấy một điếu thuốc và tìm chiếc bật lửa bằng tay kia. “Thói quen xấu, tôi biết.” - Anh ta nói. Tay anh ta run lên khi anh ta bật cái đánh lửa hai lần trước khi nó bắt lửa. Anh ta rít một hơi thật chậm, mắt nhắm nghiền. “Tuy nhiên, đôi khi nó giúp tôi bình tĩnh.”

Tôi tưởng tượng làn khói thuốc ngấm vào tường nhà Loman và tấm thảm trang trí công phu dưới chân chúng tôi. Họ sẽ ghét điều đó ra sao. Tôi gần như đã định ngăn anh ta theo bản năng, nhưng rồi tự ngăn mình lại. Sao tôi phải quan tâm cơ chứ?

Trong bài báo có một bức ảnh đen trắng của con đường xảy ra vụ tai nạn - tại sao tôi chưa từng nhìn thấy nó trước đây? Trong khi Sadie đã chụp một bức ảnh của nơi đó. Hình dáng của cây, thật khác biệt trong ánh sáng ban ngày nhưng tất cả đều khớp. Bài báo cùng hình ảnh của đống đổ nát sau vụ tai nạn. Những mảnh vụn của một chiếc ô tô, nát bấy bên gốc cây. Trái tim tôi thắt lại và tôi phải nhắm mắt lại, thậm chí sau ngần ấy năm.

Tôi lướt qua những câu văn, những đoạn văn, cho đến khi đọc đến đoạn tôi vẫn còn nhớ, đoạn báo đó đã được khắc ghi vào tâm trí tôi, nhiều năm trước đó.

“Vị sĩ quan đầu tiên đến hiện trường đã đưa ra tuyên bố với phóng viên.” - Tôi nói. Đọc thật to những từ mà tôi đã muốn quên từ rất lâu. “Chính là đoạn này: “Tôi chẳng thể làm gì cả. Vụ tai nạn thật kinh khủng. Quá sức kinh khủng. Tôi đã tưởng rằng các nạn nhân đều đã tử vong ngay tại hiện trường, nhưng khi EMT đến, họ phát hiện ra rằng người phụ nữ ở ghế sau vẫn còn sống. Chỉ là đã bất tỉnh mà thôi!” Nỗi mất mát này sẽ được cảm nhận bởi tất cả mọi người trong cộng đồng, bao gồm cả vị sĩ quan trẻ...”

Tôi dừng đọc, căn phòng trở nên trống rỗng. Tôi không thể đọc hết đoạn báo. Không thể nói nên lời. Thay vào đó, tôi chỉ đứng yên và nhìn mọi thứ thay đổi ngay trước mắt.

Vị thám tử nhướn mày và lại dùng bật lửa. Anh ta giơ hồ sơ y tế của Parker ngay phía trên ngọn lửa, để cho nó bắt lửa và thả rơi vào thùng rác bằng thép không gỉ.

Tôi nhìn chằm chằm một lần nữa, xuống bài báo trong tay. Sự thật luôn chỉ cách tôi vài phân, chờ tôi nhìn lại một lần nữa.

Đoạn báo tôi chẳng thể nào đọc hết, hóa ra cuộc đời của chúng tôi vốn đã luôn giao nhau, hết lần này đến lần khác mà tôi không hề hay biết. Sĩ quan Ben Collins.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.