Cuối cùng, tôi lùi ra khỏi đường lái xe của One Landing Lane với những món đồ mà tôi đã mang theo bảy năm trước: một chiếc máy tính xách tay trên ghế bên cạnh tôi; hộp đựng những món đồ của người thân và hành lý của tôi ném vào ghế sau; các vật dụng còn lại từ nhà bếp, phòng tắm và bàn làm việc được nhét vội vã vào một vài chiếc túi đựng rác để vừa vặn ở sàn xe. Tôi thậm chí còn không phải mở cốp xe để đựng đồ.
Tang lễ của Sadie được tổ chức năm trước đó ở Connecticut, một ngày ấm áp với bầu trời trong xanh đẹp đến nhức nhối.
Tôi đã chọn một bộ đồ của cô để mặc, bởi vì tôi muốn cảm thấy cô luôn bên mình khi tôi luồn tay vào chiếc váy, tưởng tượng lớp vải màu xám sẫm cọ vào chân cô. Tôi đã nghĩ bộ đồ của cô sẽ giúp tôi hòa nhập với thế giới của cô. Nhưng tôi cảm thấy bộ đồ của cô quá chật, dây kéo thít lại thắt lưng tôi, đường viền của chiếc váy phù hợp cho đi dự tiệc hơn là một buổi lễ trang trọng. Tôi cảm thấy ánh mắt liếc qua từ cặp vợ chồng bên cạnh, và lớp vải chiếc váy dường như trở nên chật hơn.
Tôi đã từng nghe một câu nói: bạn có thể mơ thấy một khuôn mặt cho đến khi bạn nhìn thấy nó, trong cuộc sống thực.
Rằng những hình bóng trong mơ là người thật, những hình bóng mập mờ không rõ hình dạng, những thứ bạn chẳng thể nhớ nổi khi thức dậy. Nhưng hôm đó tôi cảm thấy như mình đã mơ thấy cả thị trấn. Những hình bóng nối tiếp nhau, không có cảm xúc. Ở mọi nơi tôi nhìn, tôi đều thấy một cảm giác xa lạ. Những con người tôi chỉ nhớ mang máng tên. Những con người tôi mường tượng ra qua những câu chuyện kể của Sadie.
Khi tất cả mọi người quay trở lại ngôi nhà chính của nhà Loman, sau khi lễ tang kết thúc, tôi chợt cảm thấy ngôi nhà quen thuộc đến kỳ lạ, giống như một cái gì đó tôi gần như biết rõ. Có lẽ đó là do cách Bianca trang trí nhà, gần giống với các ngôi nhà của họ ở Littleport. Hoặc do một mùi hương quen thuộc. Những bức ảnh chụp theo năm tháng đã hằn sâu trong tiềm thức của tôi. Giống như tôi có thể mở một cánh cửa và biết thứ gì sẽ ở đó ngay trước cả khi tôi đặt chân vào phòng. Bên phải tôi là tủ áo. Cánh cửa thứ ba bên trái xuống sảnh sẽ là phòng tắm, và nó sẽ được sơn một màu xanh nhạt.
Tôi tin rằng một người có thể bị chiếm hữu bởi người khác, ít nhất là một phần. Cuộc sống của người này có thể trộn lẫn với cuộc sống của người khác, định hình nó. Chính vì vậy, tôi có thể nhận biết phản ứng của Sadie hước khi nó xảy ra, hình dung một biểu hiện trước khi cô thực sự làm điều đó. Đó là cách tôi dự đoán những gì cô sẽ làm trước khi cô làm điều đó, bởi vì tôi tin rằng mình hiểu cách cô suy nghĩ và đưa ra quyết định, ngoại trừ quyết định cuối cùng của cô.
Khi tôi đi quanh nhà, tôi tin rằng người duy nhất có thể thấy sự chiếm hữu đó trong tôi là Luce, người đang đứng bên cạnh Parker ở phía bên kia phòng khách, chị cầm ly nước trên tay và quan sát tôi thật kỹ. Kể từ khi Parker giới thiệu chúng tôi vào mùa hè năm đó, chị ấy đã luôn theo dõi tôi. Lúc đầu, tôi nghĩ là do chị không biết chuyện giữa tôi và nhà Loman, cũng như với Parker. Nhưng gần đây, tôi tin rằng đó là vì một điều khác: rằng chị ấy có thể nhìn thấy những điều bí mật được giấu kín. Như thể có thứ gì đó tôi đã bỏ qua và chỉ có chị mới thấy rõ.
Parker cúi xuống thì thầm điều gì đó vào tai chị, chị giật mình và mất tập trung. Khuôn mặt của chị không hề biểu lộ cảm xúc khi chị quay sang đối mặt với Parker, tôi đã tận dụng khoảnh khắc đó để trốn lên tầng 2. Cho dù sàn gỗ tối màu, các cánh cửa đều đóng kín thì hành lang vẫn rất sáng sủa và thoáng mát. Ngay khi đặt tay lên nắm cầm của cửa, cái thứ hai ở cuối hành lang, tôi biết đây là phòng của cô.
Bên trong phòng khác rất nhiều so với tưởng tượng của tôi. Có nhiều kỉ vật thời thơ ấu, như những bức tượng ngựa trên kệ cao. Những bức ảnh chụp cùng một nhóm các cô bạn mà có thể tôi đã gặp ở tầng dưới được nhét vào một góc gương của tủ quần áo. Sadie đã trải qua những năm học cấp ba tại một trường nội trú và mùa hè ở Littleport. Căn phòng của cô chỉ là một nơi ở tạm thời giống như bất kỳ nơi nào, chứa đầy những thứ không dùng đến, mọi thứ không còn phù hợp với vị chủ nhân trưởng thành sau mỗi lần quay lại.
Tấm chăn của cô sặc sỡ đủ sắc màu: từ tím, xanh lam đến xanh lá cây, nó hoàn toàn trái ngược với chiếc giường của cô ở Littleport, tất cả đều có màu ngà. Cô ấy đã không ở đây từ trước khi mùa hè bắt đầu, nhưng tôi tiếp tục tìm kiếm những dấu hiệu của cô; một thứ gì đó đã bị bỏ lại phía sau, với ước mong có thể lấp đầy khoảng trống mà cô đã từng chiếm giữ.
Tôi lướt tay trên những vệt gỗ ở bề mặt tủ quần áo của cô. Sau đó là hộp trang sức, sơn màu trắng của hoa đào và được khắc chữ cái đầu của tên cô. Bên cạnh chiếc hộp là một cái cây giả bằng thiếc được đặt trước gương, cành cây trơ trụi và lởm chởm, có lẽ là để trưng bày đồ trang sức trong một căn phòng dành cho trẻ con. Một chiếc vòng cổ duy nhất được treo trên đó. Một mặt dây chuyền màu vàng ánh hồng, hình chữ S, tinh tế và được chạm kim cương tinh xảo. Tôi cầm mặt dây chuyền trong tay, và cảm thấy các cạnh của nó chọc vào da thịt của tôi.
“Tôi vẫn luôn biết cô là một tên trộm.”
Tôi nhìn thấy bà ấy trong gương, tái nhợt và không động đậy, như một con ma. Tôi quay lại, thả chiếc vòng cổ khỏi tay và đối mặt với Bianca. Bà đứng ở ngưỡng cửa, với chiếc váy đen ngắn ngang đầu gối và đi chân trần. Ngón chân bà bám chặt mặt sàn khi thấy tôi đang cúi xuống nhìn.
“Cháu chỉ đang xem qua thôi!” - Tôi hoảng hốt nói. Tôi đang cố gắng giữ lấy thứ gì đó đang dần tuột ra khỏi tay tôi.
Bà di chuyển rất nhẹ, gương mặt bà thất thần, giống như đang cố để vượt qua sự đau khổ - bà bước vào phòng với ý nghĩ sẽ thấy hình ảnh của con gái mình ở đây, nhưng thay vào đó bà lại nhìn thấy tôi, trong phòng con gái của bà và mặc bộ váy của con gái bà. Nhưng khi đó, tôi không chắc mình là người bước đi hay bà ấy nữa. Nhìn bà ấy xanh xao đến mức tôi nghĩ nếu chớp mắt, bà ấy có thể sẽ biến mất vào những bức tường màu ngà.
“Tôi tự hỏi là tiền của gia đình tôi đã đi đâu mất?” - Bianca vừa nói vừa bước đi, âm thanh của sàn gỗ phát ra dưới gót chân bà. Tôi có thể cảm nhận không khí trong căn phòng dần thay đổi, Bianca đã trút hết sự đau buồn mà bà đã chất chứa bao lâu nay lên tôi: “Cô kiếm sống nhờ lương được trả từ chúng tôi. Không phải trả hóa đơn, chi phí sinh hoạt và tôi biết chính xác khoản tiền mà chúng tôi đã bỏ ra để mua nhà của bà ngoại cô.” Từng bước một, bà tiến sâu hơn vào căn phòng và tôi cảm thấy lưng tôi đã chạm vào cánh tủ quần áo. “Cô có thể lừa được chồng tôi, nhưng tôi thì không đâu. Ngay từ ngày đầu tiên tôi đã nhìn thấu con người cô.”
“Bianca, cháu xin lỗi, nhưng...”
Bianca giơ tay ra để ngăn tôi nói: “Không. Cô không được quyền nói nữa. Cô không được phép đi quanh nhà của tôi, của tôi, như thể đây là nhà của cô.” Sau đó, bà nhìn thấy một bức ảnh của Sadie ở góc gương tủ quần áo. Ngón tay bà lướt trên nụ cười của cô. “Cô có biết là con bé đã nói đỡ cho cô không? Nó nói rằng lấy cắp tiền là ý tưởng của nó, rằng nó là người duy nhất phải chịu trách nhiệm. Nhưng không đời nào tôi tin chuyện đó.” Ngón tay bà lướt sang sợi dây chuyền hình chữ S tinh xảo và cầm nó trong tay giống như tôi đã làm.
Tôi nghiến chặt răng. Bianca đã sai. Bà ấy tin rằng tôi đã lấy cắp tiền từ công ty của họ, giành mất công việc của Sadie và ép cô ấy nhận tội thay, nhưng đó không phải là sự thật.
Vào giữa tháng 7, hơn một tháng trước cái chết của Sadie, tôi đang cân bằng tài chính cho một ngôi nhà cho thuê khi tôi nhận ra rằng những con số không hề khớp nhau. Có một khoản tiền đã bị lấy mất, một cách có hệ thống và lặng lẽ, mà không hề bị phát giác.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã cân nhắc việc hỏi Sadie về vấn đề này. Nhưng tôi lo sợ mình sẽ bị đổ tội, suốt mùa hè tôi cảm thấy cô ấy đang giữ khoảng cách với tôi. Đó là lời nhắc nhở rằng mọi thứ trong cuộc sống của tôi đều thoáng qua và thật mong manh. Chẳng có điều gì tốt đẹp kéo dài mãi mãi.
Vì vậy, tôi đã tóm tắt các chi tiết và gửi chúng cho Grant trong khi không nói ra điều tôi biết là đúng: Nếu không phải là tôi thì sẽ là Sadie, người về bản chất đóng vai trò phụ trách. Tôi có thể đã phạm nhiều tội, nhưng tôi không phải là một tên trộm. Tôi sẽ không đánh mất tất cả những gì tôi đã cố gây dựng chỉ vì một sự nổi loạn nhất thời của cô ấy.
Hậu quả của chuyện đó được xử lý kín trong nội bộ gia đình, và tôi chưa bao giờ dám hỏi trực tiếp Sadie về chuyện đó. Cô ấy im lặng khi tôi cố gắng đề cập đến nó. Hồi đó, tôi nghĩ đó chỉ là sự liều lĩnh của cô ấy. Giống như sự ám ảnh của cô về cái chết, một thứ gì đó để thu hút sự chú ý. Cô luôn muốn tìm kiếm một lợi thế, khám phá xem mình sẽ được bỏ qua những lợi gì mà không bao giờ dừng lại để xem xét thiệt hại về sau.
Trong một tháng sau đó, cô ấy tránh mặt tôi, không trả lời các tin nhắn của tôi, hoặc các cuộc gọi của tôi. Thay vào đó, tình bạn của cô với Luce thân thiết hơn. Cùng với Parker họ tạo thành một bộ ba không thể tách rời. Chỉ trong vòng một tháng và tôi đã bị tước đi mọi thứ mà tôi biết, giống như tôi đã từng. Nhưng lần này tôi đã trưởng thành hơn. Tôi có thể dự đoán trước mọi thứ và tôi biết chính xác Sadie sẽ làm gì.
Vì vậy, tôi đã để lại cho cô ấy một lời nhắn, một lời xin lỗi tặng kèm hộp kẹo mềm mà cô yêu thích. Tôi đặt chúng ở giữa bàn làm việc của cô, để chắc chắn rằng cô ấy đã nhìn thấy chúng.
Tớ xin lỗi. Tớ ước gì mọi chuyện không diễn ra theo cách này.
Như vậy cô sẽ biết tôi không hề giận hay nghĩ xấu về cô. Tôi hiểu cô ấy, tất nhiên là vậy. Lời xin lỗi sẽ phải đến từ phía tôi. Tôi thậm chí không chắc liệu cô có biết cách xin lỗi hay có khả năng cảm thấy hối lỗi hay không. Nhưng khi bạn yêu một người, tấm chân tình của bạn sẽ chỉ được công nhận khi bạn biết những khuyết điểm của họ nhưng bạn vẫn chấp nhận chúng.
Ngay tối hôm sau, cô ấy gửi cho tôi một tin nhắn: Avie, bọn tớ sẽ đi chơi, đi cùng bọn tớ nhé! - Cô không hề nhắc lại chuyện đó và tôi đã trở lại; mọi thứ đều ổn.
Cô ấy gõ cửa sổ phòng khách của tôi. Mặt cô ấy áp lên kính, má và đôi mắt màu hạt dẻ, nhăn lại vì cười. Cô ấy làm tôi nhớ đến Sadie lúc 18 tuổi, và có lẽ đó là dụng ý của cô. Tôi nghe thấy tiếng của Luce và Parker trên đường lái xe.
Cô ấy cầm sẵn một chai rượu trong tay khi tôi mở cửa và tự lấy một vài ly rượu từ tủ của tôi, mỗi ly được rót lượng vừa đủ. “Anh tưởng là chúng mình sẽ đi chơi?” - Parker nói khi đứng ở ngưỡng cửa.
“Chúng ta sẽ đi chơi, trong một vài phút nữa. Bởi vậy, anh không nên đứng ở đó như thế nữa!” - Cô vừa nói vừa đảo mắt để tôi chỉ có thể nhìn thấy. Luce đi qua phòng, nghe theo lệnh của Sadie và nâng ly lên.
“Chờ đã!” - Sadie nói rồi đưa tay ra và Luce dừng lại, chờ đợi. “Chờ đủ mọi người đã!” Mỗi người chúng tôi cầm một ly. “Nâng ly nào!” - Cô nói. Cô cụng ly với tôi, đôi mắt của cô mở to và không chớp, tôi tin rằng mình có thể nhìn thấy mọi thứ được phản chiếu bên trong nó, những thứ cô ấy không bao giờ nói.
“Uống vì chúng ta,” Luce nói và Parker lặp lại, tạo thành một tiếng vang. Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim của tôi ở ngón chân, ngón tay và đầu của tôi. Sadie nhìn tôi, chờ đợi. Sự im lặng kéo dài, khoảnh khắc dần trở nên ngộp thở.
“Nâng ly nào!” - Tôi nói, và cô nở nụ cười.
Vào đêm cô chết, cô đã bước vào phòng tôi mà không suy nghĩ gì, hoặc trông có vẻ như vậy vào lúc đó. Chúng tôi đã trở lại bình thường khoảng hai tuần và tôi không muốn phá hỏng mọi thứ. Nếu có gì đó không ổn, thì có lẽ tôi đã không nhận ra vì quá tập trung vào công việc.
Nhưng với Bianca, tôi là người đã gây ra mọi chuyện. Tôi là người đã khiến Sadie bị sa thải. Tôi đã hủy hoại cô ấy. Cướp công việc của cô ấy. Vạch mặt cô ấy trước cha mẹ cô ấy. Đẩy cô đến kết cục tất yếu này.
Khi đứng đối diện với Bianca, cuối cùng tôi cũng biết lý do thực sự khiến Sadie lấy số tiền đó - đây hoàn toàn không phải một hành động nổi loạn liều lĩnh. Tôi chợt nhớ lại những gì cô ấy đã nói sau khi tôi được chào đón trở lại cuộc sống của cô, khi tất cả chúng tôi đều ở The Fold. Parker lúc đó đang tham gia một cuộc họp trực tuyến qua Skype với hội đồng quản trị mà anh ấy đã quên mất ở một góc của quán bar, với một ly rượu trong tay và cười ngượng ngùng.
Dù Parker làm gì sai thì anh ấy vẫn được bỏ qua, còn tớ thì chẳng bao giờ thoát nổi! - Cô chia sẻ. Đó là lần duy nhất cô gần như đã nói tới hậu quả từ sai lầm của cô.
Nghĩ lại, có lẽ đó là điều tôi đã bỏ lỡ. Cô muốn bỏ trốn. Thoát khỏi sự kìm kẹp của nhà Loman, bằng mọi cách có thể. Bỏ trốn đến một nơi thật xa mà gia đình cô không thể tìm thấy. Vì vậy, cô đã dự trữ tiền. Và đó không phải là lỗi của tôi. Không, lỗi lầm có thể được truy ngược sang người khác.
“Chính bà mới là người khiến chuyện này xảy ra!” - Tôi bước về phía Bianca và nói như hét lên. “Tôi chẳng thể tưởng tượng cảm nghĩ của cô ấy như thế nào khi phải lớn lên trong ngôi nhà này.” Giống như cách sự đau buồn đã chiếm lấy tôi nhiều năm trước đó - ngoại trừ lần này tôi không để bản thân chìm trong nỗi đau, mà thay vào đó tôi dùng nó để làm mình mạnh mẽ hơn, không còn đuổi theo thứ gì đó mông lung, mơ hồ trong quá khứ, một thứ gì đó trong tôi đã được giải thoát.
Tôi đã được trang bị để tấn công với tất cả những điều Sadie từng nói với tôi. Cô ấy thì thầm vào tai tôi, một trong những điều đầu tiên cô ấy nói về mẹ mình: Tất cả đều phải cung phụng Bianca Loman. “Bà thử nghĩ xem tại sao cậu ấy lại tự vẫn tại nơi đó?” - Tôi hỏi. “Tại nơi bà muốn được sống bằng mọi giá? Chẳng phải chính Grant đã từng nghĩ ở đó không an toàn sao? Sống quá gần vách đá như vậy? Nhưng bà vẫn không chịu từ bỏ.” Mọi cảm xúc dồn nén trong tôi đã bật ra theo mỗi lời tôi nói.
“Bây giờ, bà nhìn xem.” - Tôi run rẩy, vẻ mặt giận dữ phản chiếu trong gương. Liệu bố mẹ của Sadie đã từng nhìn thấy con người thật của cô thay vì con người mà họ muốn cô ấy phải trở thành chưa?
Khuôn mặt Bianca không thay đổi. Bà đang cố kìm chế sự sự giận dữ. “Cút ra ngoài!” - Bà nói. “Tôi muốn cô đi ngay.”
“Đằng nào thì cháu cũng đi!” - Tôi bước qua mặt Bianca nhưng bà đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, những ngón tay lạnh lẽo nắm chặt cổ tay tôi, móng tay của bà ấy sượt qua da tôi, như thể để tôi biết rằng bà ấy không muốn có tranh cãi.
“Không!” - Bà nói: “Ý tôi là, ra khỏi gia đình này. Ra khỏi nhà của chúng tôi. Cô không còn được chào đón tại căn nhà số 1 đường Landing Lane nữa.”
Tôi vẫn nhớ những lời đó của Bianca. Nhưng khi tôi trở lại Littleport tối hôm đó, không có ai ở đây để đuổi tôi đi. Khoảng cách khiến mọi thứ trở nên mơ hồ và không chắc chắn.
Không ai gọi điện hay kiểm tra. Và thời gian cũng như khoảng cách thường là những yếu tố xoa dịu mọi tình hình.
Tôi vẫn tiếp tục giám sát các ngôi nhà và tiền tiếp tục được chuyển vào tài khoản của tôi.
Đó chỉ là một sai lầm. Một cuộc cãi vã giống như trong bất kỳ gia đình nào khác. Lời nói thoáng qua, theo thời gian cảm xúc sẽ lắng xuống.
Trong gần một năm, tôi đã tự hỏi liệu Bianca thực sự có ý đó hay không. Và bây giờ tôi đã biết.
Tôi đi xe xuống đồi, băng qua Bãi biển Breaker và đi vào trung tâm thành phố. Giống như mẹ tôi, lái xe qua thị trấn, tìm kiếm một lý do để dừng lại với tất cả những gì tôi sở hữu trong xe.
Khi tôi đạp phanh ở lối băng qua đường, tôi nghe thấy tiếng kim loại dưới ghế dành cho khách. Tôi cúi xuống và cảm nhận các cạnh của hộp kim loại, chìa khóa của những căn nhà mà tôi vẫn chưa trả lại.
Giống như một dấu hiệu. Giống như Sadie đang gọi tên tôi. Tất cả những bóng ma, nhắc nhở tôi rằng đây là nhà của tôi. Nhắc nhở tôi về những lý do tôi vẫn phải ở lại.
Ngôi nhà Sea Rose được xây cách biển ba dãy nhà, trong đó dãy nhà một tầng được xây liền kề với đường và được rải đá cuội thay cho sân cỏ. Tại một thời điểm, cụm nhà này đã từng là nơi quy tụ của những nghệ sĩ, nhưng giờ đây chúng chủ yếu là những ngôi nhà độc quyền, chỉ có người đến ở vào mùa hè, hoặc những ngày nghỉ cuối tuần kéo dài vào mùa xuân và mùa thu - đặc biệt là chúng cũng hiếm khi được rao bán.
Đây là nơi mà tôi có thể tưởng tượng rằng mẹ tôi sẽ chọn để ở nếu được sống một kiếp khác. Ở đây bà có thể mang dụng cụ vẽ xuống Bãi biển Breaker một cách dễ dàng, và làm việc không ngừng nghỉ tại nhà - cuộc sống mà ắt hẳn bà đã hình dung khi chu du trên chiếc xe của mình. Thay vì một cuộc sống bận rộn mà bà đã sống, làm việc tại xưởng vẽ, nuôi nấng tôi và chỉ vẽ tranh vào ban đêm, trong sự im lặng tĩnh mịch. Bị giằng xé giữa hai cuộc đời, một ở ngay trước mặt bà và cái còn lại bà vẫn đang cố gắng lý giải trong tâm trí.
Tuy nhiên, có lẽ bà sẽ chẳng bao giờ có đủ tiền để mua một căn ở đây.
Nhà Loman đã trả giá cao hơn gấp ba lần so với những lời đề nghị gần nhất cho dù chỉ định xây những ngôi nhà cho thuê ở đây, nhưng cho đến nay, họ đã được đền đáp. Việc nằm rất gần trung tâm thành phố, trên một con đường lịch sử, ở một nơi mà những người nghệ sĩ đã từng sáng tác những bài thơ và các tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng, đã đánh bại những ngôi nhà cho thuê nhỏ và không có góc nhìn ra biển.
Không có đường lái xe ở đây, chỉ có những ngôi nhà với vỉa hè hình bán nguyệt và bãi đậu xe tự do, ai đến trước thì được đỗ trước. Chúng tôi gọi chúng là nhà gỗ hạng sang, vì chẳng ai muốn trả nhiều tiền đến vậy cho một cabin.
Không giống như nhà Donaldson, Katherine Appleton và bạn bè của cô ta đã không tuân thủ theo đúng hợp đồng thuê nhà. Không có chìa khóa trong hộp thư và cửa trước vẫn được mở khóa. Không có gì ngạc nhiên khi có người đột nhập được vào nhà đêm trước đó. Tôi bắt đầu nghĩ rằng bất kể người nào đang cố phá hoại các ngôi nhà, thì người đó đều chọn các mục tiêu dễ dàng: Cửa sổ bị vỡ chốt ở Blue Robin. Hộp điện bên ngoài tại The Breakers. Và Katherine Appleton, người đã quên không khóa cửa. Ngôi nhà duy nhất tôi không thể tìm ra cách họ vào được trong nhà là Sunset Retreat.
Những người dọn dẹp đã được đặt lịch vào cuối ngày, không có khách nào được lên kế hoạch cho tuần tiếp theo - thế nhưng bên trong căn nhà còn tệ hơn tôi dự đoán.
Mặc dù là giữa trưa, nhưng có một ánh sáng mờ ảo bao phủ ngôi nhà, rèm cửa được kéo kín, những túi rác ở các góc. Và cảnh tượng bị bỏ lại trong phòng khách thật là đáng sợ. “Chúa ơi!” - Tôi thốt lên rồi quét ngón tay dọc theo quầy bếp và cảm thấy ghê sợ, tôi lau những chất bẩn dính trên tay vào chiếc quần jean mình đang mặc. Chìa khóa nằm ở giữa quầy, bên cạnh một tập tài liệu dính đầy chất bẩn có chứa số điện thoại của tôi. Một điều bí ẩn ở đây là họ đã tìm ra tập tài liệu đó nhưng không hoàn thành thủ tục trả phòng.
Tôi bắt gặp ánh nến được nhắc đến trong cuộc gọi, vẫn còn một ngọn nến đang cháy trên bệ cửa sổ nhà bếp. Tôi cúi xuống và thổi tắt nó. Phần còn lại của những ngọn nến đã được tập trung trong phòng khách, dồn lại ở cuối bàn và lò sưởi giống như một nghi thức huyền bí nào đó. Không đời nào tôi trả lại cho họ phí dọn vệ sinh.
Tôi tìm thông tin liên lạc trên điện thoại của mình để gửi email cho người đàn ông đã thuê địa điểm, kèm theo một ghi chú về tình trạng của ngôi nhà sau khi con gái của ông ta tới ở, nhưng rồi tôi nhìn thấy một chồng 20 đô la trên bàn cà phê. Tôi hình dung mỗi người đã mở ví, rút ra một tờ tiền và dần cảm thấy hết có lỗi khi đã phá nát căn nhà. Như thể tiền có thể xóa bỏ mọi chuyện vậy.
Tuy nhiên, khi cầm những tờ tiền trên tay, tôi nhận ra rằng khoản tiền này còn nhiều hơn khoản tiền bồi thường mà tôi muốn đòi. Tôi xóa email và thay vào đó là gọi cho công ty vệ sinh. “Hủy bỏ lịch dọn vệ sinh ở ngôi nhà Sea Rose hôm nay nhé!” - Tôi nói.
Sau đó, tôi đi đến tủ quần áo trong phòng giặt ủi và lấy ra các vật dụng cần thiết. Tôi lột sạch ga giường, ném chúng vào máy giặt, bấm nút giặt rồi bắt đầu đi chà rửa quầy.
Nếu xét tình trạng lúc đó thì ngôi nhà cũng không tốn quá nhiều thời gian để dọn sạch.
Tuy không có nhà để xe, nhưng xe ô tô xếp chật kín đường phố kéo dài từ đây đến trung tâm thành phố. Sẽ chẳng có ai nhận ra một chiếc xe khác được đỗ vào đây. Tôi tự gật đầu với chính mình và đi lấy những hộp đồ cá nhân ở trong xe.
Ngôi nhà này sẽ là nơi trú chân của tôi.
Đặt máy tính xách tay lên bàn bếp, tôi đăng nhập vào mạng wi-fi và gửi cho Grant một email nhắc tới tin nhắn thoại tôi đã để lại trước đó. Tôi giữ cho bức email mang tính chất kinh doanh và vào thẳng vấn đề, không có gì ngoài sự thật và số liệu khi tôi liệt kê những vấn đề tại các ngôi nhà. Tôi nói về ô cửa sổ bị hỏng chốt ở Blue Robin, vụ rò rỉ khí gas ở Sunset Retreat, thiệt hại về tài sản ở Trail End vào tuần trước và nhà Donaldson đã báo rằng có người đột nhập vào nhà. Tôi hỏi liệu ông có muốn tôi gọi thợ thay khóa không, và liệu ông có muốn tôi nộp đơn khuyến cáo hay không?
Tôi thậm chí còn báo ông về sự cố mất điện tại ngôi nhà chính của gia đình ông. Nói rằng có lẽ ông nên gọi thợ tới xem xét, và để ông tự đưa ra quyết định cho mọi việc.
Sau đó, tôi kéo rèm và mở thư mục trên màn hình của mình, nơi tôi đã sao chép hình ảnh của Sadie. Tôi xem qua chúng, từng cái một. Tìm kiếm thứ gì đó tôi đã bỏ lỡ trước đây. Tôi tin chắc rằng điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra với cô. Tôi nhấp vào các bức ảnh, từng cái một, cố gắng dò lại các bước cô ấy đã thực hiện trong những tuần dẫn đến cái chết của cô.
Cảnh sát cũng đã truy cập vào những thứ này, nhưng thám tử Collins dường như chỉ tập trung vào thứ không có ở đó. Trong khi Sadie luôn cho chúng tôi thấy một thứ gì đó ở ngay đây, trong thế giới thực, qua đôi mắt của cô ấy.
Ảnh cô đứng bên cạnh Luce và cười. Có Parker ngồi bên bể bơi. Cảnh chụp ở con dốc, nơi cô đã từng đứng nhiều lần trước đây. Con đường núi rợp bóng mát, với ánh sáng xuyên qua những chiếc lá phía trên. Bãi biển Breaker lúc bình minh, với bầu trời màu hồng pha sắc xanh.
Tiếp theo, một bức ảnh của Grant và Bianca đứng cạnh nhau trong bếp, giữa hàng loạt những chiếc bánh mì nướng. Bianca ngước nhìn Grant, khuôn mặt tươi vui và hạnh phúc. Những nếp nhăn ở mắt Grant khi ông cười và nhìn chằm chằm vào những vị khách giấu mặt.
Và rồi tôi thấy ảnh của Connor. Connor đang ở trên thuyền, không mặc áo với làn da rám nắng. Tấm ảnh duy nhất không hề phù hợp. Tôi liên tục nhìn lại bức ảnh này. Bóng của cô ở ngang ngực anh. Một sợi tóc vàng, thổi qua ống kính khi cô cúi xuống chụp ảnh.
Tôi phóng to vào kính râm của Connor, cho đến khi tôi có thể nhìn thấy Sadie trong hình ảnh phản chiếu. Đôi vai trần của cô, dây quai áo màu đen của bộ đồ tắm, mái tóc xõa xuống phía trước và điện thoại trước mặt cô, khi cô chụp ảnh anh mà anh không hề hay biết.