Vị Khách Cuối Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Parker đứng đợi tôi quay lại. Ellie và những người bạn của cô cuối cùng cũng đã để anh yên. “Em tìm thấy điện thoại chưa?”

Tôi đưa chìa khóa lại cho anh và giơ điện thoại lên. “Em tìm thấy đây rồi. Cảm ơn anh.”

Greg tiến đến bàn của chúng tôi, trên tay cầm ba ly rượu: “Rượu đến đây rồi!” - Anh ta nói, giống như cả hai người họ đều đợi tôi vậy.

“Không, tôi không uống nữa đâu!” - Tôi từ chối. “Tôi còn phải lái xe về nhà.”

Dường như Parker hiểu ra chúng tôi đến đây không phải để thư giãn hay hồi tưởng lại ký ức, anh nói: “Em cứ uống một ly đi!” - Anh đẩy ly rượu về phía tôi, mắt vẫn chăm chú nhìn tôi.

Tôi giơ ly rượu lên không trung, giống như họ đã làm. “Nâng ly nào!” - Parker nói rồi nhìn thẳng vào mắt tôi khi chúng tôi cụng ly.

Khi tôi uống, ly rượu vô tình va vào răng tôi. Vị của rượu khiến tôi rùng mình, mặc dù căn phòng rất ấm.

Tôi nhìn vào mắt anh, tự hỏi anh đã biết những gì. “Nâng ly nào!” - Tôi đáp.

Ba tiếng sau, chúng tôi lên đường trở về nhà. Mặc dù sau đó, tôi không uống thêm ly nào nhưng cổ họng vẫn cảm thấy khát khô vì phải cố cười nói để anh không phát hiện ra điều bất ổn từ tôi.

“Chuyện gì đã xảy ra trong đó vậy?” - Parker tựa đầu vào ghế, hỏi.

“Chuyện gì cơ?” - Tôi hỏi lại trong lo lắng vì túi của tôi ở hàng ghế sau bên trong có cuốn nhật ký, liệu có phải anh đã biết tất cả mọi thứ không.

“Anh cũng không rõ nữa, từ khi chúng ta đến đây em cư xử lạ lắm.”

“Cái gã đó, Greg...- Tôi nói khi chui vào trong xe.

“Hắn làm sao?”

“Hắn là một kẻ đê tiện!” - Tôi nghiến chặt hàm răng và nói với thái độ khó chịu.

Parker bật cười. “Thì Greg Randolph đúng là một kẻ đê tiện mà. Vậy thì sao chứ?”

“Sadie rất ghét anh ta.”

“Sadie ghét nhiều người lắm!” - Anh lầm bầm.

Con quái vật của Sadie. Tôi vặn mình trên ghế. “Anh ta luôn thầm thích cô ấy.” - Tôi nói, và Parker cau mày. Tôi có thể thấy anh đang nghĩ về chuyện đó. Có rất nhiều người thích cô, nhưng tất cả bọn họ đều không còn cơ hội nữa.

Đèn hiên đã tắt khi tôi lái xe về phía gara. Cả con dốc chìm trong bóng tối. Tôi giữ cho đèn pha bật sáng trong khi Parker mở cửa nhà để xe. Có thể anh đã say, nhưng anh vẫn đủ tỉnh táo để khóa cửa nhà xe. Tôi đợi trong khi anh khóa cửa và chúng tôi cùng đi bộ bên nhau, bóng tối bao phủ toàn bộ không gian xung quanh chúng tôi.

“Chúc ngủ ngon, Parker!”

“Em không vào nhà cùng anh sao?” - Anh hỏi rồi rảo bước nhanh hơn.

“Cũng muộn rồi!” - Tôi nói. “Có thể anh không tin, tuy hôm nay là một tối cuối tuần đối với anh, nhưng sáng mai em vẫn phải đi làm sớm.”

Nhưng đó không phải là điều anh đã hỏi, và cả hai chúng tôi đều biết điều đó. “Sadie đã không còn trên cõi đời này nữa rồi, Avery à.” Chắc anh đã biết sắc lệnh của Sadie đối với tôi. Có lẽ cô ấy cũng đã nói điều tương tự với anh. Khi Sadie nói với tôi: Đừng hẹn hò với Parker, anh ấy trở thành tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến. Bất cứ khi nào tôi đi qua phòng anh, bất cứ khi nào tôi thấy bóng anh đằng sau tấm kính cửa sổ.

Tôi phải học cách tự kiềm chế bản thân trước mọi việc và dồn toàn bộ sự tập trung cho việc mình làm. Đó là một loại trò chơi mới, khác với việc hành động theo bản năng trước đây của tôi. Tôi đã rèn luyện sự kiềm chế, và tôi đã biết để sự căng thẳng vào đúng hoàn cảnh của nó.

Nhưng bây giờ khi Sadie đã chết, Luce không có ở đây và Parker đang đứng ngay trước mặt tôi, còn thứ gì mà tôi có thể hủy hoại đây? Khi không có những người khác ở đây, có một thứ gì đó sôi sục và không được thỏa mãn trong tôi, lúc này không có gì có thể ngăn cản tôi. Một thứ gì đó trong tầm với của tôi nhưng tôi lại chưa thể gọi thành tên.

Anh đứng đó với thái độ chần chừ nửa muốn bước, nửa không muốn bước khiến tôi mềm lòng. Anh luôn khiến tôi mềm lòng bằng những hành động như vậy đó. Cái cách anh để lộ sự bất an, khiến tôi cảm thấy anh đang cần một chỗ dựa là tôi và chỉ trong giây lát nhưng tôi lại thấy mình như được tôn trọng.

Tôi bước lại gần, anh đưa bàn tay của mình lên vuốt mái tóc tôi. Tôi đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt anh, ngón tay cái lướt qua vết sẹo ở lông mày. Bất chợt anh nắm lấy cổ tay tôi. Sự không hoàn hảo ở anh có thể khiến bạn tin rằng anh đã phải đấu tranh để có được cuộc sống như ngày hôm nay.

Trong bóng tối đôi mắt anh đen thẫm. Khi anh hôn tôi, các ngón tay trên bàn tay của anh như đang vuốt ve, vỗ về trên cổ tôi. Bàn tay ấy giữ chặt lấy tôi như sợ chỉ cần buông nhẹ ra thôi là tôi sẽ biến mất trong một tích tắc vậy.

Tôi không biết có phải do tiềm thức trỗi dậy hay không. Với anh, thật khó để nói. Nhưng trong đầu tôi hiện lên những hình ảnh sau đó, sẽ thế nào nếu anh đẩy tôi áp sát vào bên cạnh nhà để xe, hai tay siết chặt lấy cơ thể tôi, ký ức về giọng nói của Sadie từ đâu đó về: Những chuyện như vậy có thể xảy ra đấy. Cậu sẽ không nuốt được, không thể thở được. Cậu sẽ chết một cách từ từ, tớ nói chỉ để cậu biết vậy thôi.

Tôi thở hổn hển và đẩy anh ra. Tôi đưa tay lên cổ theo phản xạ, Parker nhìn tôi như không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi tự hỏi, liệu mình có bỏ lỡ điều gì về những thành viên trong gia đình đó không - liệu Parker có khả năng làm hại tôi, hay tệ hơn là làm hại Sadie không?

Tôi là con một nên tôi không biết những cặp anh em bình thường cư xử với nhau như thế nào? Tôi tưởng với những mâu thuẫn mỗi ngày, những cạnh tranh hàng ngày thì các cặp anh em luôn mong đợi sẽ chiến đấu để thoát khỏi cái bóng của đối phương. Nhưng có lẽ Sadie biết điều gì đó mà tôi không biết. Có lẽ khi cô nói: Đừng hẹn hò với Parker, cô có ý muốn cứu tôi chăng?

Càng ngày, tôi càng tin rằng đã có ai đó ám hại Sadie. Bức thư tuyệt mệnh không phải của cô và cuốn nhật ký cũng vậy. Không có những thứ đó, cảnh sát vẫn sẽ phỏng vấn tất cả chúng tôi, hết lần này đến lần khác, cho đến khi một người nào đó chịu khai. Ai đó trong chúng tôi đã nói dối.

Hơi thở của Parker nóng và mang theo chút gấp gáp hay giận dữ gì đó, không có ai ở đây ngoài chúng tôi. “Chuyện gì vậy?”

Tôi hắng giọng, hít một hơi thật sâu để cảm nhận không khí mát mẻ của buổi đêm. “Anh say rồi!” - Tôi nói.

“Đúng vậy.” - Anh đáp.

“Nhưng em thì tỉnh táo!” - Tôi nói tiếp.

Anh nghiêng đầu sang một bên, khóe miệng nhếch lên. “Thì ra là vậy?”

Tôi không bao giờ biết cách từ chối anh, hay với bất kỳ thành viên nào trong gia đình anh. Tôi chẳng thể nào thích nghi với cung cách cư xử và nói chuyện của họ. Nhưng chuyện này quá mạo hiểm. Quá nhiều thứ trước đây tôi đã không biết, không hiểu hay chưa được biết.

“Hãy quay trở lại 30 giây trước nhé. Chúc ngủ ngon, Parker. Hẹn gặp lại vào buổi sáng.”

Ngay cả trong bóng tối, tôi cũng có thể thấy nụ cười của anh. Tôi cảm thấy anh ấy nhìn tôi khi tôi rời đi.

Tôi khóa cửa, bật công tắc đèn, nhưng không có gì xảy ra. Tôi thử lại lần nữa, nhưng chỉ có bóng tối.

Chết tiệt. Tôi không thể quay trở lại để gạt cầu chì. Không phải vì Parker vẫn đang đứng đó quan sát và nhất là khi các ngôi nhà cho thuê đã bị đột nhập mấy ngày gần đây.

Tôi hình dung ra bóng người bên trong Sunset Retreat rồi rùng mình. Chỉ sử dụng điện thoại để thắp sáng, tôi đi quanh ngôi nhà, kéo tất cả rèm cửa lại. Sau đó, tôi đi lấy những chiếc đèn vốn được đặt ở góc bồn tắm và thắp sáng chúng xung quanh phòng ngủ. Để cẩn thận, tôi khóa cả cửa phòng. Tôi lấy cuốn nhật ký từ trong túi xách ra. Cảm nhận những cái rãnh quen thuộc ở trên bìa, và mở cuốn sổ.

Những vách đá, nó bắt đầu.

Con đường.

Các lọ thuốc trong tủ thuốc.

Lưỡi dao.

Những dòng chữ đong đầy sự tức giận, các nét chữ để lại những vết hằn sâu vào trang giấy, tôi có thể cảm nhận được cảm xúc trong từng lời khi lướt các ngón tay qua những dòng chữ trong bóng tối. Tôi lật từng trang, tay run run. Có rất nhiều trang giống như thế này. Sự chết chóc hiện hữu, trong tầm tay. Thời điểm chết dường như đã rất gần.

Đi đến rìa đá, giữ thăng bằng.

Đỉnh ngọn hải đăng, nghiêng về phía trước.

Tỉnh dậy trên bãi biển thở hổn hển, mơ thấy thủy triều đã dâng lên.

Lưỡi dao lướt qua. Máu trong huyết quản tôi.

Tôi đã cố gắng đọc những trang này dưới con mắt của cảnh sát. Họ nghĩ rằng chính Sadie đã làm những việc này, viết những dòng này. Ngồi nhìn chằm chằm vào mạch máu, giống như Parker đã kể với tôi, và liệt kê những cách mọi người có thể chết.

Tôi đã không nhìn thấy cuốn nhật ký trong nhiều năm. Kể từ mùa đông năm đó. Khi ánh sáng của mùa xuân không còn mang lại niềm vui, và mùa hè cũng giống như mùa đông, trống rỗng và vô tận. Đó là một câu chuyện về sự đau buồn, thất vọng, về một tâm hồn trống rỗng.

Nó kể câu chuyện về con người cũ của tôi cho đến khi tôi gặp Sadie Loman, và tôi đã chọn cô ấy. Cuộc sống của tôi nằm gọn trong tay cô, được cô điều khiển và thay đổi theo định hướng của cô, tôi không còn trôi dạt hay cô đơn nữa.

Đây là cuốn nhật ký về một khoảng thời gian trong cuộc đời tôi - khoảng thời gian tôi muốn quên đi nhưng nó lại giúp tôi định hình những sự kiện diễn ra sau đó. Khi đó tôi đã chìm sâu trong sự tuyệt vọng và tất cả những gì tôi muốn làm là chìm sâu hơn nữa, giống như đang cố đuổi theo một điều gì đó chực chờ ở thế giới bên kia. Tất cả những suy nghĩ đó của tôi đều được bộc lộ rõ rệt. Khi nhìn những trang này, tôi có thể thấy chính xác thời điểm tôi đánh mất Connor, nơi tôi đánh mất niềm tin và nơi tôi đã đánh mất chính mình.

Sadie tìm thấy cuốn nhật ký này khi nào chứ? Tôi không thể nhớ được nơi tôi đã cất nó. Nó có thể đã ở trong tủ quần áo của tôi, tại ngôi nhà của bà ngoại tôi. Nó đã bị lãng quên sau khi tôi gặp Sadie và bước vào một thế giới mới. Một thế giới qua đôi mắt của cô.

Tôi tự hỏi liệu có phải Sadie đã tìm thấy thứ này khi cô và Grant giúp tôi chuyển nhà hay không? Mặc dù vậy, tôi không hiểu tại sao cô ấy lại giữ nó. Nhưng cảnh sát đã tìm thấy thứ này trong phòng của cô và đưa ra nhận định rằng một người có thể viết ra những thứ này, chắc chắn sẽ có ý nghĩ tự sát. Lúc đó trời tối, rất tối. Đó là những gì vị thám tử nói với tôi. Bọn họ tin rằng, một cô gái viết ra những thứ này chắc chắn đã mất đi ý chí sống. Cô chìm trong bóng tối, và sẽ nhảy khỏi vách đá.

Cuốn nhật ký buồn và viết ra trong lúc đầy tức giận này chỉ là một lát cắt của thời gian. Bây giờ nhìn lại những trang này, tôi biết tôi đã cố gắng tìm cách vượt qua nó. Và khi đã vượt qua khoảng thời gian đó, tôi mới thấy mình đã thực sự gần như đánh mất mình. Những khoảng tối trong tâm trí mà tôi đã sẵn sàng lao đầu vào.

Tôi cứ nhìn vào tất cả những trang có dấu hiệu của sự chết chóc rình rập. Trong rất nhiều trang, tôi đã kết thúc với lưỡi dao. Tôi nhớ cảm giác lúc đó, cảm giác máu chảy dưới da tôi. Hình ảnh của một vụ tai nạn xe hơi, những cơ thể va đập vào kim loại và gỗ. Áp lực của máu trong hộp sọ của bà ngoại tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào tĩnh mạch của tôi, vào sự yếu đuối của chúng, thật gần với da.

Lưỡi dao, lưỡi dao, tôi viết đi viết lại từ đó.

Ánh sáng sắc nét của bạc. Nhà bếp trống rỗng. Sự thúc đẩy và hỗn loạn của một khoảnh khắc đều lần lượt hiện hữu.

Tôi đã không dự đoán trước lượng máu sẽ chảy ra. Tiếng bước chân. Tôi không thể làm cho máu ngừng chảy.

Tôi trốn trong phòng tắm, ấn giấy vệ sinh vào cổ tay.

Tôi nhớ lúc đó mình đã nghĩ, Không, không. Cho đến khi Sadie trốn vào trong phòng tắm.

Cậu may mắn là vết cắt đó không trúng động mạch đấy! - Cô nói

Tôi hầu như không chợp mắt được chút nào. Cảm giác này thật giống như năm tôi 18 tuổi, lúc đó các dây thần kinh của tôi có cảm giác như đang bốc cháy.

Ngay khi trời vừa sáng, tôi đã lái xe xuống thị trấn, vào thời điểm đó chỉ có những ngư dân ở bến cảng và những chiếc xe tải giao hàng trong các con hẻm. Tôi lái xe lên đồi, qua đồn cảnh sát, qua khách sạn Bed and Breakfast, đến nơi tôi có thể nhìn thấy ánh đèn của ngọn hải đăng vẫy gọi, ngay cả trong ánh sáng ban ngày. Sau đó, tôi rẽ xuống ngã ba đường, hướng về những ngôi nhà ở phía bên kia.

Hầu hết các tài sản cho thuê của nhà Loman đều nằm dọc theo bờ biển. Đây là yếu tố đã khiến chi phí thuê nhà tăng gần gấp đôi, và thậm chí còn cao hơn nữa nếu bạn muốn có thể đi bộ đến trung tâm thành phố. Để bù đắp chi phí, những ngôi nhà nhìn ra biển có không gian rộng rãi hơn và thường dành cho các gia đình có nhiều thành viên thuê. Và với việc nhập học sớm, đây thường là những ngôi nhà đầu tiên bị bỏ trống.

Tôi cầm trong tay tất cả các chìa khóa, mỗi khóa được gắn nhãn, đánh số tương ứng với một ngôi nhà cụ thể. Đến thời điểm này thì tôi đã thuộc nằm lòng con số nào thuộc về nhà nào.

Ai đó đã đột nhập vào một ngôi nhà nằm ở rìa trung tâm thị trấn có tên Trail End và đập vỡ một chiếc tivi. Ai đó đã lẻn vào Blue Robin để tìm kiếm thứ gì đó. Và ai đó đã thắp những ngọn nến ở Sea Rose, ngôi nhà ở gần Bãi biển Breaker.

Tôi bắt đầu thấy đây không phải là một lời đe dọa dành cho nhà Loman, mà là một thông điệp. Ai đó biết sự thật về đêm đó. Ai đó đã ở bữa tiệc đấy và biết chuyện gì đã xảy ra với Sadie Loman.

Khi tôi lái xe ra đài quan sát, tôi thấy một chiếc ô tô tối màu đậu trước Blue Robin ở bên kia đường.

Một bóng người ngồi bên trong. Mắt nhìn vào gương chiếu hậu.

Tôi đậu xe ngay sau chiếc xe đó và chờ đợi, tiếng động cơ của tôi kêu lên như một lời thách thức. Một lúc sau thì thám tử Ben Collins bước ra khỏi xe. Anh ta đi về phía tôi, cau mày.

“Tôi không nghĩ sẽ gặp cô ở đây?” - Anh ta nói khi tôi ra khỏi xe.

“Tôi phải kiểm tra các ngôi nhà vào mỗi cuối tuần. Trước khi các gia đình mới đến thuê.” - Tôi trả lời.

“Có người sẽ tới đây vào tuần tới à?” - Anh ta vừa hỏi vừa đưa tay chỉ về phía Blue Robin.

“Đúng!” - Tôi đáp.

“Không được đâu.” - Anh ta lắc đầu. “Chuyển họ sang ngôi nhà khác đi. Chúng tôi sẽ lục soát toàn bộ bên trong ngôi nhà này.” Tim tôi đập mạnh hơn khi nghe những lời anh ta vừa nói.

“Anh sẽ điều tra lại vụ án sao?” Có lẽ sau tất cả thì cuối cùng anh ta cũng đã tin tôi.

Thám tử Collins đứng lại, đánh giá ngôi nhà - đẹp và yên bình một cách kỳ lạ, giống như một ngôi nhà tổ chim đang ẩn mình giữa những tán cây. “Tôi muốn biết làm thế nào một người lẻn ra ngoài mà không ai để ý. Có một con đường phía sau nhà, phải không?” Anh ta không trả lời câu hỏi của tôi, nhưng cũng không phủ nhận. Anh ta tin rằng chuyện đó là có thể, và rằng một chuyện khác đã xảy ra đêm đó.

“Đúng. Hướng đến khách sạn Bed and Breakfast. Chỉ việc đi bộ trong vòng năm đến mười phút. Nếu chạy thì thời gian sẽ ngắn hơn.”

“Cô có thể dẫn tôi đi xem quanh ngôi nhà được không?” - Anh ta đề nghị.

Tôi dẫn anh ta vào cửa trước, quan sát khi anh ta nhìn xung quanh ngôi nhà trống. Anh ta không phải là một trong những sĩ quan đến đón Parker tối hôm đó. Nhưng anh ta là người đã nhận được cuộc gọi từ Donaldson về vụ đột nhập vào đầu tuần.

“Hãy chỉ cho tôi nơi cô tìm thấy chiếc điện thoại.” - Anh ta nói.

Tôi mở cửa bước vào phòng ngủ chính, chỉ vào cái rương đang đóng ở chân giường. Cả đống chăn vẫn được đặt ở cạnh giường, chưa được dọn dẹp hay giặt lại sạch sẽ. “Ở đó.” - Tôi nói. “Tôi tìm thấy nó ở góc rương. Có vẻ như nó đã ở đó một thời gian dài.”

“Thì ra là vậy?” - Anh ta nói. Anh ta mở nắp rương quan sát. Anh ta nhìn chăm chú vào bóng tối trống rỗng, rồi đóng lại. “Nghe tôi nói này, Avery!” - Anh nói rồi xoay gót chân 180 độ. “Chúng tôi đã kiểm tra điện thoại của cô ấy, và nó thực sự không có thứ gì chúng tôi không biết.”

“Ngoài việc tại sao nó lại được giấu ở đây phải không?” - Tôi hỏi lại.

Anh ta dừng lại rồi gật đầu. “Chính xác.” Anh ta bước vào phòng, nhìn vào phòng tắm nơi tôi đã từng lau sàn nhà với Parker.

“Tuy nhiên, có một điều tôi nhận thấy là trong tất cả những bức ảnh trong điện thoại của cô ấy, không hề có tấm nào có mặt cô.”

Tôi đứng im bất động. Sadie và Luce; Sadie và Parker; Connor; những bức ảnh phong cảnh. Tất cả mọi người trừ tôi.

“Tôi tưởng cô là bạn tốt nhất của cô ấy?” - Anh ta dò hỏi. “Đó là những gì cô đã khai với tôi phải không?”

“Đúng.”

“Tuy nhiên, trong máy cô ấy không có bức ảnh nào của cô. Cô ấy đã không trả lời tin nhắn của cô tối hôm đó. Và, chúng tôi đã nhận được rất nhiều thông tin mâu thuẫn trong các cuộc thẩm vấn.”

Tôi cảm thấy máu trong người tôi như đang sôi lên, tôi siết chặt nắm đấm. “Cô ấy không trả lời tin nhắn của tôi vì có chuyện gì đó đã xảy ra với cô ấy. Và tôi không có trong các bức ảnh vì mùa hè đó tôi bận rất nhiều công việc.” Nhưng tôi có thể cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, tự hỏi liệu có tin đồn nào về sự rạn nứt, về tôi, về cô ấy không? Tôi đã nghĩ sẽ không ai biết chuyện, nghĩ rằng Grant sẽ giữ kín chuyện đó.

“Về chuyện đó. Công việc của cô...” - Anh ta tiếp tục nói trong khi ruột gan tôi như đang nóng bừng lên. “Luciana Suarez đã cung cấp cho chúng tôi một số chi tiết thú vị. Đây là mùa hè đầu tiên của cô ấy trong thị trấn, phải không?”

“Đúng. Cô ấy đã bắt đầu hẹn hò với Parker vào mùa thu trước đó.”

“Có đúng là cô đã tiếp quản công việc của Sadie không?” Vậy người để lộ chuyện đó ra là Luce. Đáng lẽ ra tôi nên đoán ra.

“Luce nói vậy sao?” - Tôi hỏi, nhưng anh ta không trả lời. Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi thay cho câu trả lời. Tôi đưa tay lên làm động tác như gạt lời bình luận đó, động tác này giống như Sadie đã làm. “Họ không cần hai người làm công việc đó. Cô ấy được điều chuyển sang công việc khác.” Chứ không phải bị sa thải.

“Nhưng rõ ràng, cô đã lấy mất công việc của cô ấy.”

Tôi mím môi lại. “Về cơ bản thì là vậy.”

“Cô có biết Luciana nói gì nữa không?” - Anh ta dừng lại, nhưng rồi tiếp tục nói như thể không mong tôi sẽ trả lời. “Cô ấy nói cô ấy chưa bao giờ nghe về cô trước đây. Rằng cô ấy không biết gì về cô cho đến khi cô ấy đến đây. Không ai nhắc đến sự tồn tại của cô. Thậm chí cả Sadie.”

“Vì cô ấy là bạn gái của Parker!” - Tôi nói bằng giọng thể hiện sự tức giận. “Không có lý do gì để nhắc đến tôi cả.” Một lần nữa tôi lại bị nghi ngờ. Đây là một cuộc thẩm vấn, và tôi đã bị đưa vào tròng.

“Cô ấy nói với chúng tôi rằng cô ấy là người bạn của gia đình.”

“Vậy thì sao? Điều đó không có nghĩa là cô ấy và Sadie thân thiết với nhau.”

Anh ta nhìn tôi chăm chú. “Tôi có nghe lời đồn rằng, cô và Sadie đã xảy ra cãi vã.”

“Những tin đồn ở đây đều không đáng tin, anh biết vậy mà.”

Anh ta mỉm cười như muốn nói: Đây rồi! Cô gái mà tất cả những người trong thị trấn đều nhớ.

“Tôi chỉ nghĩ rằng thật kỳ lạ khi Sadie không bao giờ nhắc đến cô.”

Luce. Chị ta đã khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn. Luôn luôn nhìn tôi với một ánh mắt khó hiểu - như thể tôi là một mối nguy hiểm, điều đó thường khiến tôi cảm thấy mặc cảm. Luce đã trở thành một yếu tố thêm vào của mùa hè năm đó, khiến mọi thứ mất cân bằng. Nếu có ai hiểu chuyện gì đã xảy ra trong ngôi nhà đó, thì đó là chị ta. Chị ta luôn luôn ở đó, khi tôi nghĩ rằng chúng tôi chỉ có một mình. Tôi không biết chị ta đã nói gì với cảnh sát trong cuộc thẩm vấn. Vào thời điểm đó lời khai của chị ta không quan trọng vì cảnh sát đã tìm thấy bức thư tuyệt mệnh.

Thám tử Collins đi kiểm tra lại căn phòng một lần nữa, sàn nhà kêu lên dưới chân anh ta. “Nếu tôi đánh giá một cách chuyên nghiệp, tôi sẽ nói rằng tình bạn của hai người có vẻ hơi một phía. Thành thật mà nói thì có vẻ như cô bị ám ảnh bởi cô ấy.”

“Không!” - Tôi nói to hơn dự tính và hạ giọng trước khi nói tiếp. “Chúng tôi lúc đó đã trưởng thành. Chúng tôi có những trách nhiệm người lớn cần phải hoàn thành.”

“Cô sống trong nhà của họ, làm việc cho gia đình họ, giao du với những người quen của cô ấy.” - Anh ta vừa liệt kê vừa giơ tay lên, mặc dù tôi không hề nói gì. “Cô coi họ là gia đình, tôi biết. Nhưng...- Anh ta tiếp tục, hạ giọng và nói: “Nhưng liệu họ có nghĩ như vậy về cô không?”

“Có!” - Tôi trả lời dứt khoát, vì tôi muốn vậy. Tôi tin rằng họ đã chọn tôi. Đưa tôi về sống cùng họ, chào đón tôi vào nhà của họ, vào cuộc sống của họ. Họ đâu còn sự lựa chọn nào khác? Lúc đó tôi đang lang bạt và cần một nơi để ở...

“Tôi biết con người ngày xưa của cô, Avery. Những gì cô đã trải qua.” - Giọng nói của anh nhỏ dần, anh ta thay đổi dáng đứng. “Có thể là một kết luận tồi nhưng chẳng lẽ cô chưa từng ước rằng mình có thể thay thế Sadie hay sao?”

Tôi lắc đầu, nhưng không trả lời. Bởi vì, tôi đã từng nghĩ như vậy, đó là sự thật. Hồi đó, khi tôi gặp cô ấy, tôi đã muốn mình có thể đọc được suy nghĩ trong đầu người khác, xỏ vào lớp da của họ. Co duỗi ngón tay của họ. Cảm thấy máu chảy trong tĩnh mạch của họ. Chỉ để xem, liệu họ có cảm nhận thấy nó, và để xem trái tim của mình với của họ có đồng điệu với nhau hay không. Hoặc liệu họ có nhận ra một thứ gì đó khác đang hình thành bên trong xương của họ không?

Tôi muốn cảm thấy một cái gì đó ngoài việc chỉ biết đau buồn với hối tiếc, và tôi thực sự đã có được điều đó.

“Tuy nhiên, chiếc điện thoại này lại dấy lên những câu hỏi mới theo nhiều cách. Tất nhiên, dấu vân tay của cô có trên đó vì cô là người đã tìm thấy nó đúng chứ?”

Tôi giật mình. Anh ta nghĩ rằng tôi nói dối sao?

Tôi muốn nói với anh ta về bức thư tuyệt mệnh, về cuốn nhật ký của cô ấy. Nhưng tôi biết họ sẽ hỏi gì tiếp theo: “Tôi xin lỗi. Tôi ước gì mọi chuyện không diễn ra theo cách này. Chính xác thì cô xin lỗi vì điều gì, Avery?”

Tôi biết ngay lúc này mình không nên nói gì thêm nữa.

“Chà, cuộc nói chuyện này đã sáng tỏ nhiều thứ. Tôi sẽ liên lạc với cô sau.” - Anh ta nói và gõ tay vào đầu giường khi bước ra khỏi phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.