Lần cuối tôi gặp Luce là tại đám tang của Sadie ở Connecticut.
Khi đó chị ấy đã theo dõi tôi rất chặt chẽ. Tôi không chắc chị ấy và Parker chia tay nhau khi nào và tại sao? Hai người họ đã cãi nhau tại bữa tiệc, nhưng rồi lại xuất hiện cùng nhau trong đám tang. Tôi không chắc hai người có tạm chia tay như Parker đã nói, hay có chuyện gì đó đã xảy ra và chia rẽ bọn họ.
Tôi thức dậy lúc 5 giờ 30 sáng, không có gì để mua vui ngoài những suy nghĩ. Bên trong ví của tôi là tờ giấy được gấp lại với các chi tiết của bữa tiệc.
Tôi -18 giờ 40 chiều
Luce - 20 giờ tối
Connor - 20 giờ 10
Parker - 20 giờ 30
Tôi cố gắng ghép nối các sự kiện của đêm đó, cố gắng để tìm thấy một cái gì đó mới. Tôi tự hỏi liệu mỗi người có thực sự ở đó toàn bộ thời gian.
Sau khi tất cả đã đến đông đủ, tôi đã tham gia trò chơi uống rượu phạt với Greg Randolph; Luce chỉ cho tôi ô cửa sổ bị vỡ; sự cố mất điện và Ellie Arnold ngã xuống hoặc bị đẩy xuống hồ bơi; Parker giúp tôi dọn dẹp phòng tắm; sau đó cuộc cãi vã của anh với Luce ở trên tầng; và Connor, đang định đi về, cho đến khi tôi kéo anh trở lại.
Và bây giờ, lúc 7 giờ 30 sáng, tôi đã ở cửa phụ của bệnh viện, chờ họ mở khóa. Khi tiếng cửa tự động kêu lên một tiếng bíp nhẹ nhàng, tôi đã ở trong. Tôi tìm thấy văn phòng của chị trong một loạt các căn phòng giống nhau như một mê cung màu trắng của hội trường. Tên của chị được ghi trên tấm bảng ở cửa cùng với ba người khác. Mặc dù giờ làm việc chính thức là 8 giờ 30, nhưng tôi biết chị sẽ đến sớm.
Tôi nhìn thấy một bóng người, dù không nghe thấy tiếng bước chân, đang rẽ ngoặt ở một góc. Sau đó, một người phụ nữ: giày đế bằng cao su, quần lửng, áo màu xanh. Tóc búi lại và kẹp thấp, một tay cầm cốc cà phê, tay còn lại cầm điện thoại. Đó là Luce. Chị dừng lại ngay khi rẽ vào góc phòng, mắt vẫn nhìn vào điện thoại của mình, như thể cảm nhận được điều gì đó. Một thứ gì đó không đúng chỗ.
Chị ngước lên và chớp mắt hai lần, khuôn mặt không thay đổi.
“Xin chào!” - Tôi nói.
Chị nhìn tôi chằm chằm, như thể không chắc tôi là ai.
Và rồi dường như chị chợt nhớ ra - ghép tôi vào một bối cảnh phù hợp, kéo ký ức ra khỏi bộ nhớ. “Avery?” - Chị nói. Chị nhìn qua tôi, như thể tôi đang đợi một người khác chứ không phải chị.
“Em đã hy vọng tìm thấy chị trước giờ hành chính.” Tôi gõ vào bảng hiệu trên cửa phòng chị, như muốn nói rằng tôi biết giờ làm việc của chị nhờ việc tìm kiếm thông tin công khai trên mạng. “Em đã hy vọng được nói chuyện với chị.”
“Mọi thứ đều ổn cả chứ?” - Chị tiến lại gần hơn, và tôi tự hỏi có phải chị đang nói về Parker không. Có thể họ vẫn còn thân thiết, và bây giờ chị ấy lo lắng về bạn trai của mình - có thể họ thực sự đang tạm nghỉ, hoặc có thể vẫn đang hẹn hò. Có lẽ chị ấy phải làm việc và Parker đã nói dối. Nếu vậy thì cũng không phải lần đầu tiên anh làm thế.
“Em cũng không chắc nữa. Lễ tưởng niệm Sadie sẽ diễn ra vào tuần này, chị biết không? Parker sẽ có mặt ở đó. Và vụ điều tra, nó không đơn giản như mọi người vẫn nghĩ.”
Chị cất điện thoại vào ví, rút chìa khóa ra và mở cửa. “Ngay từ đầu chị đã biết nó không hề đơn giản.” Chị lấy chân giữ cánh cửa để tôi bước vào trong, chị chỉ chỗ ngồi cho tôi khi bật điện và thả chiếc ví ra sau bàn. Đó là một văn phòng nhỏ, với những chiếc ghế nằm rải rác dọc theo bức tường đối diện bàn tiếp tân, từ nơi chúng tôi đứng có thể thấy một hành lang với một vài cánh cửa mở.
Chị kiểm tra đồng hồ. “Chúng ta có khoảng 10 phút trước khi thư ký đến. Cô ấy luôn luôn đến sớm.”
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào chị, điều đó khiến chị nhăn mặt. Nhưng tôi thực sự ngạc nhiên trước thái độ của chị. Chị cư xử rất khác so với người mà tôi đã gặp vào mùa hè năm ngoái, trong chiếc mũ trắng và trang sức bằng vàng, mái tóc uốn xoăn hoàn hảo dài quá xương quai xanh. Tôi đoán đối với chị, nhìn tôi cũng rất khác khi ra khỏi Littleport. Chính thị trấn đã bổ sung thêm những giá trị cho con người. Đó là lý do vì sao du khách đến đó. Việc được bao quanh bởi những ngọn núi và đại dương khiến bạn trở nên khác biệt hơn. Một người chèo thuyền kayak qua những con sóng lớn; một người leo lên đỉnh núi, nhìn qua rừng cây, thẳng ra đại dương, tin rằng mình xứng đáng với mọi thành tựu mình đạt được. Một người về nhà và uống rượu sâm-panh với tôm hùm tối hôm đó. Một người xứng đáng với tất cả mọi thứ nơi đây cung cấp.
Chị liếc nhìn một lần nữa về phía cánh cửa đóng kín, hắng giọng. Chị dần trở nên lơ đãng khi có thời gian để suy nghĩ mọi chuyện. Để nhận ra rằng tôi hẳn đã tìm kiếm tên chị trên mạng, lái xe nửa ngày đường chỉ để đến đây đứng trước mặt chị.
“Lần cuối chị nói chuyện với Parker là khi nào?” - Tôi hỏi.
Điều đó dường như thu hút sự chú ý của chị, bởi đôi mắt chị khẽ mở to, hơi thở chị gấp gáp. Gần như là chị đang sợ hãi. “Bọn chị không nói chuyện với nhau kể từ khi chia tay.”
“Chuyện đó xảy ra khi nào vậy?”
Chị nghiêng đầu. “Tháng 9 năm ngoái. Thực ra thì, vào chính đêm hôm đó. Đêm của bữa tiệc.”
“Sao cơ?” - Tôi nhớ lại hình ảnh của chị lúc đó, rời khỏi căn phòng ngủ trên tầng. Cái nhìn hoang dại trong mắt chị. Có phải Parker đã chia tay chị ngay lúc đó? Hay người nói lời chia tay chính là chị ấy?
“Bọn chị đã có một cuộc cãi vã trong đêm đó, vụ việc đó chính là giọt nước tràn ly.”
Tôi đã nghe thấy tiếng họ từ phòng tắm. Tiếng va đập vào tường. Tôi nói nhỏ. “Anh ta có làm chị bị thương không?”
“Parker ấy à? Không đâu. Chuyện không phải như vậy đâu... anh ấy mở toang cửa để rời đi và chị sập cửa vào.” Chị lắc đầu. “Chị chỉ muốn một lần được nghe anh ấy nói thật. Chị phát chán với sự dối trá rồi.”
“Nhưng em đã thấy chị tại đám tang.” Đứng bên cạnh Parker, theo dõi tôi. Anh cúi xuống thì thầm vào tai chị và chị giật mình quay lưng đi.
“Phải, anh ấy đã nhờ, đúng hơn là đã nói rằng sẽ không được hay cho lắm nếu bọn chị chia tay vào cùng đêm em gái anh ấy chết.” Chị đảo mắt chán ngán. “Em có tin nổi không? Ngay cả khi đó, họ vẫn nghĩ cách giữ thể diện. Bọn chị đồng ý tiếp tục ở bên nhau cho đến khi đám tang kết thúc, sau khi mọi thứ dần trở lại bình thường và chị bắt đầu làm công việc này.” Chị ra hiệu quanh phòng. “Thực tế thì bọn chị đã dần trở nên xa cách sau đó... Không còn gì để nói. Chị đã rất cố gắng để tránh mặt người nhà Loman kể từ đó. Cho đến nay, chị đã thành công.”
“Em đã nghĩ... họ có vẻ rất quý mến chị. Và chị cũng vậy?”
Chị bỗng bật cười. “Chắc chắn rồi. Bọn họ trông có vẻ nhiều thứ lắm.” Chị ấy cắn chặt một bên môi, quan sát tôi. Một thói quen tôi chưa bao giờ nhìn thấy trước đây. “Em đã từng chơi cờ vua chưa?”
Bố tôi đã từng chơi, nhưng bộ bàn cờ của ông đã biến mất sau lần tôi chuyển nhà và tôi thực sự không biết chơi.
“Chị nghĩ họ đang lợi dụng mọi người như những quân cờ sao?”
Chị đưa tay vuốt tóc, từ đỉnh đầu xuống phần tóc đuôi ngựa. “Chị nghĩ họ chính là những quân cờ, Avery à. Quân tượng và hiệp sĩ. Những vị vua và hoàng hậu. Quân tốt.”
Tôi không hiểu nghĩa ẩn dụ của trò chơi. “Chị nghĩ mình là một con tốt sao?” Hoặc có lẽ chị đang nói đến tôi.
Chị mím môi, không trả lời. “Họ sẽ hy sinh mọi thứ vì nhà vua.”
Tôi nhớ những gì Grant đã dạy tôi về việc bạn phải sẵn sàng mạo hiểm, để giành chiến thắng. Rằng bạn phải sẵn sàng từ bỏ một thứ gì đó. Bạn phải sẵn sàng để thua.
Cái gia đình đó rất điên rồ.” - Chị nói tiếp, giọng chỉ hơn tiếng thì thầm. “Bọn họ căm ghét lẫn nhau.”
“Không!” - Tôi nói, một cách không thuyết phục. Trong đầu tôi nghĩ: Họ coi trọng nhau theo thứ hạng. Khi mọi thứ đi sai, họ sẽ bao che cho nhau. Đào tạo Parker để tiếp quản công ty. Điều chỉnh sự nghiệp của Sadie. Điều hướng cuộc sống của hai người họ. Nhưng tôi cũng đã chứng kiến sự thù địch giữa Sadie và Parker. Luce chắc chắn đã nhận thấy điều đó. Tôi nghĩ rằng nó bắt nguồn từ sự ghen tuông, từ sự kỳ vọng của cha mẹ họ, sự đấu đá điển hình giữa những người anh em, nhưng có lẽ tôi đã sai.
“Tất cả đều là giả.” - Chị nói. “Hãy tưởng tượng những nỗ lực mà họ đã bỏ ra để khiến em tin tưởng họ. Mọi thứ đều giả mạo. Không có gì là thật cả.”
Nhưng chính lời khai của Luce đã khiến tôi bị nghi ngờ. Thám tử Collins đã nói với tôi như vậy.
“Chị đã nói với cảnh sát rằng em bị ám ảnh bởi Sadie.”
Chị hít một hơi thật sâu. “Vị thám tử đó... đang tìm kiếm một thứ gì đó. Và chị không muốn anh ta gắn nó với chị. Anh ta đã hỏi mọi hoạt động chị làm đêm đó. Chị đã ở đâu trong mỗi giây. Thật khó để nhớ từng khoảnh khắc. Những gì mình đã làm, những gì mình đã nhìn thấy...” Chị nhắm mắt lại, nhưng tôi có thể thấy chúng di chuyển bên dưới mí mắt. “Nhưng chị nên nói gì đây? Khi chị đến vào mùa hè năm ngoái, em thực sự không hài lòng khi thấy chị ở đó. Vậy nên lời chị nói cũng không hẳn là sai.”
“Chỉ là em không nghĩ chị cũng sẽ đến. Không ai nói gì với em cả.”
Chị xoay cốc cà phê trong tay, nhấp một ngụm dài rồi bỏ phần còn lại vào thùng rác bên cạnh bàn. “Lúc đầu, chị đã nghĩ em theo đuổi Parker. Nhưng sau đó chị thấy mối quan hệ giữa em và Sadie. Chị không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với hai đứa vào mùa hè năm đó, nhưng đúng vậy, chị đã khai như vậy với cảnh sát. Đó là một đêm nhục nhã đối với chị, và chị phát ốm khi phải nhớ lại nó. Và rồi Sadie, Chúa ơi. Chị chỉ muốn ra khỏi đó.” Một cơn rùng mình chạy qua người chị khi chị nói xong.
“Ý chị là, có thể có một lý do họ tập trung vào chị sao?”
Chị mím chặt môi: “Không phải chị!”
Vậy là Parker. Ý của chị là Parker. Sự liên quan của Parker sẽ kéo chị vào mớ hỗn độn. Bạn có thể bị ai đó kéo vào một thế giới khác, nhưng họ cũng có thể kéo bạn xuống vũng bùn. Đó là một bài học mà chúng tôi đã học được từ nhà Loman.
Luce nhún vai trên chiếc áo khoác trắng. Tay đeo thẻ tên. Tôi chợt nghĩ về những cách con người ăn mặc như một cách để thể hiện bản thân. Cách chúng ta mặc lên một lớp ngụy trang khác, một làn da khác. Cách chúng ta thay đổi diện mạo theo những cách khác nhau để giao tiếp với nhau. Diện mạo của Luce bây giờ như muốn nói: Tôi là một người sẽ giúp bạn. Hoặc: Tôi thuộc về nơi này.
Chị nhìn đồng hồ một lần nữa. “Em đến đây để hỏi những câu đó thôi đúng không? Như vậy đã đủ chưa?”
“Ai đó đã giết Sadie. Bức thư đó không phải của cô ấy.”
Chị nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu, hai tay bất động trên thẻ tên. Cuối cùng, chị vuốt tay xuống chiếc áo blouse. Chị hạ giọng: “Em đang muốn hỏi liệu chị có nghĩ một người trong gia đình họ đã làm điều đó phải không?”
Có phải tôi định hỏi vậy không? Đó có phải là điều tôi đến để hỏi không? “Chị biết về họ rõ hơn em.” Tôi đã hắng giọng. “Chị đã thấy họ cư xử thế nào?” Tôi đã ở quá gần để nhìn rõ. Và, như chị đã nói với tôi vào ngày chúng tôi gặp nhau, chị ấy đã quen biết họ lâu hơn.
“Đúng là như vậy.”
“Em nghĩ rằng Sadie đã tìm thấy điều gì đó về gia đình mình.” Tôi đã liếc sang bên cạnh, bỏ qua phần liên quan đến mình. Rằng bất cứ thứ gì cô ấy tìm thấy không chỉ liên quan tới gia đình của cô, mà còn cả gia đình tôi. Hành vi trộm cắp, các khoản thanh toán đã được kết nối ra sao và tôi là một phần của nó.
“Chị cũng không rõ liệu Sadie muốn rời đi hay không?” - Luce nói. “Chị nghĩ con bé cũng muốn được công nhận, giống như Parker. Anh ấy cần điều đó, em biết đấy, từ mọi người xung quanh. Sự ngưỡng mộ đối với Parker Loman.” Chị đảo tròn mắt. “Nhưng Sadie không bao giờ có được điều đó.” Một hậu duệ tài năng. Một phiên bản thu nhỏ nhưng không tốt của bố tớ. “Con bé rất hay trêu chọc anh ấy, điều đó khiến anh ấy tức giận. Chị chưa bao giờ thấy Parker giận đến vậy khi Sadie trêu đùa anh ấy. Hành động đó luôn hàm ý gì đó. Con bé cứ trêu chọc anh ấy về vết sẹo. Chị không nghĩ đó là chuyện gì lớn. Ai mà chả từng có thời trẻ dại.” Chị chạm vào lông mày và nhún vai. “Tuy nhiên, con bé không chịu buông tha. Ồ, anh hãy kể với Luce về tuổi trẻ hoang dại của anh đi. Parker luôn thoát tội chị biết không? Chuyện xảy ra như thế nào ấy nhỉ, một trận đánh nhau tay đôi? Một trận đánh nhau vì một cô gái? Anh ấy sẽ im lặng, nhưng con bé sẽ tiếp tục trêu chọc và nói điều gì đó như, Parker, câu tiếp theo anh nên nói là: Lẽ ra em phải thấy gã kia. Hay em nhớ sai nhỉ? Thôi nào, kể cho bọn em nghe đi. Hoặc, những tội lỗi từ tuổi trẻ của anh ấy, bị giấu kín vĩnh viễn.”
Tôi có thể tưởng tượng cảnh cô ấy làm điều đó, biểu cảm trên khuôn mặt cô. Đùa mãi cho đến khi đối phương không chịu nổi nữa. Parker luôn thoát tội. Cô ghét anh trai mình. Tất nhiên là vậy. Cuộc sống mà cô không bao giờ có thể có, cho dù lớn lên trong cùng một ngôi nhà, có cùng cha mẹ, cùng một cơ hội.
Tại sao chị lại chia tay? Chị sợ anh ấy sao?”
“Không, chị không sợ. Chị đã rất tức giận.” Chị nhìn sang một bên và sụt sịt mũi. “Đó là một đêm bẽ bàng đối với chị, cái ô cửa sổ bị vỡ, em nhớ không?”
Tôi nín thở chờ đợi.
“Chị đã ở bên trong nhà, tìm kiếm Parker. Nhưng khi cuối cùng chị cũng thấy anh ở bên kia qua cửa sổ. Chị đã cười. Chị nhớ là mình đã mỉm cười.” Chị lắc đầu với chính mình. “Cho đến khi chị nhìn thấy tay của anh ấy. Anh ấy đang nói chuyện với một cô gái khác, cố gắng làm cô ấy bình tĩnh lại. Và khi nhìn biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy, chị đã hiểu. Tức giận, đúng vậy, nhưng cũng cả đau lòng nữa. Và rồi cô ấy nhặt một trong những cây cột xung quanh hiên nhà và vung nó về phía đầu anh ấy.”
Luce vung tay, giống như đang cầm một cây gậy bóng chày - tái hiện lại mọi chuyện. Miệng tôi há hốc.
Khóe miệng chị nhếch lên thành một nụ cười. “Biểu cảm của chị lúc đó cũng giống như em vậy. Cô ấy thực sự đã có ý định làm điều đó. Cô ấy muốn làm anh ấy bị thương. Cô ấy đã rất tức giận... Sau đó, khi chị đối chất anh ấy, anh ấy tuyên bố rằng chuyện đó đã dừng lại từ lâu rồi. Rằng cô ấy không chịu từ bỏ. Nhưng thôi nào.” Chị bẻ các ngón tay. “Chị muốn biết sự thật. Không một lời nói dối nào nữa. Đâu có ai đợi đến ngày cuối cùng của mùa hè rồi tấn công ai đó về một chuyện đã xảy ra cách đây một năm chứ. Cô ấy đã rất tức giận, tức giận đến mức muốn làm tổn thương anh ấy ngay lúc đó.” Chị nuốt nước bọt. “Cái nơi đó... Giống như, em bước vào đó và nó trở thành một thế giới riêng. Không có gì khác tồn tại. Thời gian dừng lại. Em nghĩ rằng mình có thể làm bất cứ điều gì...” Sau đó, chị chuyển sự tập trung vào tôi. “Em không biết chuyện đó sao? Chị thực sự đã nghĩ mọi người đều cấu kết lừa gạt chị.”
“Không hề!” - Tôi trả lời. Tôi thực sự đã không biết, tôi không biết Parker đã làm gì khi anh ấy một mình.
“Parker cầu xin chị đừng khiến cô gái đó dính dáng đến chuyện này. Và chị chỉ làm thế bởi vì chị không tin rằng anh ấy có thể làm tổn thương Sadie. Ba người bọn chị đã ở bên nhau hầu hết các đêm, nhưng rồi bức thư đó... Chị không tin rằng anh ấy có thể hại cô ấy. Nhưng chị không biết nữa, nhất là mỗi khi nhìn lại, khi thời gian dần trôi.” Chị lắc đầu. Nhưng tôi hầu như không nghe chị nói. Tôi đang bận hình dung cô gái ở sân sau, với một cây cột trên tay như một cây gậy bóng chày. Tôi nghĩ lại những khuôn mặt mà tôi đã thấy trong bữa tiệc. Tin đồn tôi đã nghe hoặc tưởng tượng về Parker.
“Cô gái kia, chị có biết tên của cô ấy không?”
“Không. Nhưng chị biết cô ấy là ai. Chị đã nhìn thấy cô ấy trước đây. Tóc xoăn, màu nâu đỏ. Làm việc tại Bed and Breakfast, nơi bọn chị thỉnh thoảng đến ăn trưa.” Chị cười nghẹn ngào: “Anh ấy đã đưa chị đến đó vào mùa hè, dẫn chị đi xem khắp căn nhà. Sau này chị mới hiểu lý do tại sao anh ấy muốn đậu ở đó. Tại sao anh ấy đã mất rất lâu để xuất hiện tại bữa tiệc. Để có thời gian để gặp cô gái đó trước tiên.”
Tôi lùi lại khi cánh cửa bật mở. Một phụ nữ lớn tuổi mặc váy hoa đứng đó, nửa người đã bước vào cửa ra vào, cửa được chặn lại bằng hông của cô. Cô ấy nhìn chúng tôi. “Mọi chuyện vẫn ổn chứ?” Chắc hẳn cô ấy đã cảm nhận được điều gì đó trong không khí, sự căng thẳng, nguy hiểm của thời khắc này.
Bảng tên đã được kẹp phía trước váy của cô ấy. Vậy đây là cô thư ký.
“Em phải đi đây!” - Tôi nói.
“Avery?” - Tiếng gọi của Luce nhỏ dần khi cánh cửa đóng lại sau lưng tôi. Tôi di chuyển nhanh, gần như chạy xuống hội trường. Tôi đầy cửa lối ra gần nhất, hòa mình vào không khí buổi sáng cuối hè gay gắt, hít vào một hơi thật sâu.
Connor chết tiệt. Anh ấy đã biết. Cô gái mà Parker đã cãi nhau trong bóng tối, người đã vung cây cột vào Parker. Tôi đã nhìn thấy họ qua những vết nứt trên cửa sổ, gần rìa sân - khuôn mặt cô ấy bị khuất sau khung cửa. Connor đã nhìn thấy chuyện đó và anh nói dối. Anh đã chọn người mà anh trung thành, lúc đó và bây giờ.
Giờ đây, tôi có thể thấy cô ấy một cách hoàn hảo, cô gái trong bóng tối. Làn da trắng. Tôi nhớ lại ánh mắt của cô ấy khi cô ấy ngã về phía sau. Tôi có thể nhìn thấy nó rõ ràng, theo một cách mà tôi chưa từng trước đây. Sợ hãi, đúng vậy, nhưng cả tức giận nữa.
Là Faith, cô gái đó chính là Faith...