“Ôi Chúa ơi!”- Tôi nói khi tay dò dẫm bật các công tắc đèn còn lại. “Anh làm em sợ chết điếng. Anh đang làm gì ở đây?”
“Đây là nhà của anh mà!” - Anh nói. “Anh phải hỏi em câu đó mới đúng?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm sau câu nói của anh. Khoảng không rộng mở của tầng dưới, trần nhà hình vòm, hành lang trải dài ngăn cách tôi và anh.
“Em nghe thấy tiếng gì đó.” - Tôi đã cầm đèn pin lên để làm bằng chứng.
Anh nghiêng đầu sang một bên, một động tác quen thuộc, giống như đang thừa nhận điều gì đó. Tóc anh đã dài hơn trước nhiều hoặc có thể anh để một kiểu đầu khác. Mài tóc dài làm các đường nét trên khuôn mặt của anh trông hiền từ hơn, xương gò má không còn quá sắc cạnh, và trong một khoảnh khắc, khi anh quay người tôi có thể nhìn thấy hình bóng của Sadie.
Anh quay người lần nữa và hình bóng của cô biến mất. “Anh thấy ngạc nhiên là em vẫn ở lại đây đấy!” - Anh nói. Cứ như thể khi không có tôi thì doanh nghiệp địa phương của gia đình Loman vẫn cứ thế tự tiếp tục hoạt động trong nguyên một năm vậy.
Tôi gần như đã định trả lời: Em đâu còn nơi nào khác để đi?
Nhưng sau đó anh đã bật cười, tôi nghĩ rằng mình cũng dọa anh một phen hú vía khi cứ thế bước vào cửa trước.
Sự thật là, tôi cũng đã vài lần nghĩ đến việc rời đi. Không chỉ rời khỏi căn nhà khách của nhà Loman, mà là rời khỏi thị trấn này. Tôi cảm nhận được rằng thị trấn này đang ẩn chứa một hiểm họa tiềm tàng, nhưng dường như không ai khác nhận thấy điều đó trừ tôi. Cái níu kéo tôi ở lại không phải vì doanh nghiệp của nhà Loman hay công việc hiện tại của tôi, sự thật là tôi đã tạo ra một cuộc sống cho chính mình ở đây. Tôi quá gắn bó với nơi này.
Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy việc tôi ở lại cũng giống như một bài kiểm tra sức chịu đựng của mình, gần giống với một sự tự ngược đãi bản thân. Tôi cũng không chắc mình đang cố gắng chứng minh điều gì nữa.
Tôi dần bình tĩnh lại. “Em không nhìn thấy xe của anh.” - Tôi nói và nhìn về phía cầu thang: hai chiếc túi da ở chân cầu thang, một chùm chìa khóa ném trên bàn ở lối vào, một chai rượu được mở sẵn bên cạnh một cái ly đặt trên bàn đá hoa cương; và Parker, tay áo được xắn lên, cổ áo buông lơi, nhìn anh giống vừa đi làm về, chứ không phải vừa đột kích vào nhà lúc nửa đêm.
“Anh đỗ trong gara. Anh vừa lái xe lên đây tối nay.”
Tôi hắng giọng, đầu hất về phía hai chiếc túi của anh. “Luce có đi theo anh không?” Đã một thời gian trôi qua, tôi không thấy Grant Loman nhắc đến tên chị ấy, nhưng thực ra lúc nào Grant cũng chỉ bàn chuyện công việc với tôi và Sadie không còn ở đây để kể cho tôi những câu chuyện về gia đình cô nữa. Tôi cũng đã nghe qua các tin đồn, nhưng trăm nghe không bằng một thấy. Bản thân tôi cũng là chủ đề của rất nhiều lời đồn vô căn cứ.
Parker đứng cạnh bàn đá, một khoảng cách dài giữa chúng tôi, anh cầm ly lên và uống một hơi. “Chỉ có anh thôi. Bọn anh đang tạm chia tay.” - Anh nói.
Một khoảng lặng. Đó là điều Sadie đã từng nói với tôi, một điều gì đó vu vơ, mơ hồ. Tay anh nắm chặt ly rượu, mắt nhìn sang một bên và nói với tôi.
“Nào lại gần đây, uống với anh một ly, Avery!”
“Mai em phải đến kiểm tra một căn nhà lúc sáng sớm.” - Tôi nói. Nhưng giọng của tôi nhỏ dần khi anh nhìn thẳng vào tôi. Anh cười, lấy thêm chiếc ly thứ hai ra và rót rượu.
Parker trao cho tôi một cái nhìn như muốn nói rằng, anh biết chính xác tôi là ai, và tôi không việc gì phải giả vờ. Việc tôi đang giám sát tất cả ngôi nhà cho thuê của gia đình ở Littleport suốt sáu mùa hè vừa qua không quan trọng, chừng đó thời gian cũng đủ để bạn biết rõ thói quen của một con người.
Thực ra, tôi quen biết anh lâu hơn thế. Lớn lên ở đây ai cũng biết đến nhà Randolph ở Hawks Ridge; nhà Shores xưa kia đã sửa sang lại một quán trọ cũ ở góc phố, rồi sau đó dính vào một loạt các vụ ngoại tình, để lại hậu quả là hàng loạt các vụ kiện tụng ly hôn và giờ những đứa con của họ không bao giờ xuất hiện trong cùng một sự kiện; và cuối cùng là nhà Loman, những người sống trên con dốc nhìn thấy toàn bộ Littleport, đây là gia đình quyền thế nhất vùng, những ngôi nhà cho thuê của họ nằm ở khắp thị trấn cho đến khi tên của họ đồng nghĩa với mùa hè. Những ngôi nhà cho thuê, các vị khách đến thăm, các bữa tiệc xa hoa. Một lời hứa cho điều gì đó tốt đẹp hơn.
Người dân địa phương gọi ngôi nhà của nhà Loman, là The Breaker, một sự nói lái ngầm của những người địa phương chúng tôi. Nó như một lời công nhận cho sự xa hoa của ngôi nhà gần Bãi biển Breaker của họ, nhưng cũng là một sự ám chỉ đến ngôi biệt thự của nhà Vanderbilt ở Newport, một gia đình giàu có, quyền thế mà ngay cả người nhà Loman cũng phải ghen tị. Luôn luôn có những lời bàn tán, một ẩn ý mà ai cũng biết trừ họ.
Parker đẩy chiếc ly về phía tôi trên mặt bàn đá làm cho rượu trong ly sánh cả ra ngoài. Parker chỉ cư xử phóng khoáng thế này khi có ý định muốn uống say ngay từ đầu. Tôi đỡ lấy chiếc ly trên mặt bàn.
Anh thở dài và quay người đi vào phòng khách. “Chúa ơi, cái nơi này...” - Anh nói khi tôi cầm chiếc ly lên và uống một ngụm. Tôi uống vì tôi đã không gặp anh ấy trong suốt 11 tháng, và vì tôi hiểu ý anh muốn nói: Nơi này. Ngay lúc này mà không có Sadie. Bức ảnh gia đình của họ từ nhiều năm trước vẫn được treo phía sau chiếc ghế dài. Bốn người họ mỉm cười, tất cả đều mặc đồ màu be và trắng, những đụn cát của bãi biển Breaker ẩn hiện ở phía sau. Tôi có thể cảm nhận sự thay đổi giống như anh ấy.
Anh nâng ly của mình lên và cụng ly với tôi đủ mạnh để ngụ ý rằng đây không phải ly đầu tiên anh uống trong ngày, để phòng trường hợp tôi không nhận ra.
“Cụng ly nào!” - Anh vừa nói vừa cau mày. Đó là điều Sadie luôn nói khi chúng tôi chuẩn bị ra ngoài đi chơi. Các ly rượu mạnh được xếp thành hàng, rượu được rót tràn ra ngoài. Cụng ly nào. Giống như cô đang tự cổ vũ bản thân, trong khi tôi nốc trọn mà không chần chừ. Uống một hơi thật nhanh, cổ họng tôi rát cháy và môi tôi nóng hổi.
Tôi nhắm mắt sau khi uống thêm ngụm nữa, cảm thấy cơ thể dần trở nên ấm áp và thư giãn hơn. “Cụng ly nào” - Tôi trả lời một cách lặng lẽ theo thói quen.
“Vậy là chỉ còn hai chúng ta.” - Parker nói khi rót thêm cho mình nửa ly rượu nữa.
Tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu bên cạnh anh, tay ôm gọn chiếc ly của tôi. “Anh định ở đây bao lâu?” Tôi tự hỏi liệu anh ở đây có phải là vì Luce, có lẽ họ đã dọn vào sống chung với nhau, và bây giờ anh ấy cần một nơi nào đó để trốn tránh.
“Chỉ đến hết Lễ tưởng niệm thôi!”
Tôi nhấp một ngụm nữa, lượng rượu nhiều hơn dự định. Tôi đã tránh không nghĩ đến Lễ tưởng niệm của Sadie. Tôi biết Lễ tưởng niệm chỉ được tổ chức một cách tượng trưng, buổi lễ được tổ chức ở gần bãi biển Breaker. Thắp sáng con đường dẫn lối các linh hồn tìm đường về nhà - đó sẽ là những lời được khắc lên bia tưởng niệm. Người dân ở đây đã nghĩ và chọn ra câu nói đó.
Littleport đã tổ chức rất nhiều Lễ tưởng niệm, bản thân tôi cũng đã phải tham dự rất nhiều buổi lễ như vậy. Từ những chiếc ghế dài xếp dọc theo lối đi, đến những bức tượng của ngư dân trước tòa thị chính, chúng đã trở thành một nơi không chỉ phục vụ du khách, mà còn cả người đã khuất. Tên bố tôi được đặt cho một lớp học ở trường tiểu học. Tên mẹ tôi được khắc trên một bức tường tại phòng trưng bày hên Harbor Drive. Một bia tưởng niệm dành để khắc tên những người đã mất.
Tôi xoay người trên ghế. “Bố mẹ anh có tới tham dự không?”
Anh lắc đầu. “Bố anh đang bận nhiều việc. Và Bee thì, có lẽ sẽ tốt hơn nếu bà ấy không đến!” Tôi đã quên mất rằng Parker và Sadie luôn gọi Bianca là Bee nhưng không bao giờ dám gọi trước mặt bà ấy. Giữa ba mẹ con họ luôn luôn có một sự xa cách và một khoảng cách nhất định. Tôi nghĩ đó là một sự lập dị của những người giàu có. Có Chúa mới biết tôi đã gặp biết bao gia đình giàu có nhưng lập dị rồi.
“Parker này, dạo này anh thế nào?”
Anh xoay chiếc ghế đẩu để đối mặt với tôi. Giống như cuối cùng anh ấy cũng nhận ra tôi đang ngồi bên anh và tôi là ai. Đôi mắt anh dõi theo những đường nét trên khuôn mặt tôi.
“Không tốt lắm!” - Anh nói và ngả người thư giãn trên chiếc ghế. Tôi biết, chính rượu đã giúp anh có thể trả lời thành thật như vậy.
Sadie đã trở thành người bạn tốt nhất của tôi kể từ mùa hè chúng tôi gặp nhau. Bố mẹ cô ấy gần như đã nhận nuôi tôi, họ tài trợ cho các khóa học của tôi, hứa hẹn sẽ cho tôi công ăn việc làm nếu tôi chứng tỏ được mình xứng đáng. Tôi đã sống và làm việc ở ngôi nhà dành cho khách của họ trong nhiều năm, kể từ khi Grant Loman mua ngôi nhà của bà ngoại tôi. Và thậm chí sau ngần đó thời gian sống gần nhau, Parker rất hiếm khi nói ra những lời chân thật với tôi.
Ngón tay anh chạm vào phần tóc của tôi, kéo nhẹ rồi thả tay ra. “Tóc của em nhìn khác quá!”
“Vậy à?” - Tôi lấy tay vuốt tóc thẳng lại. Tóc tôi đúng là có sự thay đổi nhưng không nhiều. Tôi đã để những lọn tóc nhuộm mọc dài ra trong năm qua, màu tóc tôi giờ đây ngả về màu nâu đậm, và tôi mới cắt tóc ngắn đến tầm ngang vai. Có một điều thú vị của việc chỉ nhìn thấy mọi người trong mùa hè đó là bao giờ gặp lại nhìn chúng tôi cũng khác. Chúng tôi lớn nhanh như thổi và bề ngoài thay đổi trưởng thành hơn.
“Trông em có vẻ già dặn hơn, nhìn cũng hợp lắm!” - Anh nói thêm.
Tôi cảm thấy má mình nóng lên, và tôi đưa chiếc ly lên để giấu đi sự xấu hổ của mình. Đó là vì rượu, nỗi nhớ và ngôi nhà này. Giống như mọi thứ luôn trong trạng thái của sự bùng nổ. Mùa hè bùng cháy - Connor vẫn thường nói vậy. Và câu nói đó đã hằn sâu trong tâm trí tôi, dù chúng tôi có ở bên nhau hay không đi nữa.
“Cả hai chúng ta đều già đi mà!” - Tôi nói và anh mỉm cười.
“Vậy chúng ta vào phòng khách nhé?” - Parker nói, nhưng tôi không biết là anh ấy đang tự chế giễu mình hay tôi. “Em phải vào nhà vệ sinh một chút.” - Tôi nói. Tôi cần phải giữ khoảng cách một chút. Parker có cách nhìn khiến bạn cảm thấy như thể bạn là người quan trọng duy nhất trên thế giới này. Trước khi hẹn hò Luce, tôi đã thấy anh sử dụng ánh mắt đó hàng tá lần cho hàng tá cô gái khác. Chính bản thân tôi cũng đã từng xao xuyến trước ánh mắt đó.
Tôi đi dọc hành lang ra khu tiền sảnh, sát cửa phụ đi ra ngoài. Phòng tắm ở đây có một cửa sổ, không che chắn và hướng ra biển như sợ rằng người trong nhà sẽ quên mất sự hiện diện của đại dương. Cát và muối dường như thấm vào mọi thứ ở đây - lẫn trong các vỉa hè và đường phố, làm gỉ sét những chiếc ô tô và làm mai một các cửa hàng bằng gỗ dọc theo Harbor Drive. Cho đến giờ tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi mặn của nước biển trong không khí khi tôi đan các ngón tay qua mái tóc của mình.
Tôi té nước lên mặt, tưởng mình nhìn thấy một bóng người đi qua cửa sổ. Tôi tắt vòi, nín thở và nhìn chằm chằm vào chốt cửa, nhưng không có gì xảy ra. Tất cả chỉ là tưởng tượng của tôi, một ký ức xa xôi của ngày xưa.
Có một điều nực cười là mọi căn phòng trong nhà Loman đều không có khóa. Tôi không bao giờ biết liệu đây là một sự thiếu sót trong thiết kế, một sự đánh đổi cho các chốt cửa kiểu cổ, hay liệu đó là ý tưởng thể hiện sự xa hoa của giới thượng lưu. Rằng bạn luôn phải gõ cửa trước khi bước vào phòng. Cho dù cảm hứng ở đây là gì thì với tôi nó chỉ có thể theo ý ám chỉ rằng sẽ không có chuyện giữ bí mật ở đây.
Dù vậy, đó cũng chính là điều giúp tôi gặp được Sadie Loman. Ở đây, ngay trong chính căn phòng này.
Đó không phải là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy.
Mùa hè sau khi tốt nghiệp, gần sáu tháng sau cái chết của bà tôi. Một cú trượt chân trên tuyết, một cú chấn động đi kèm một cơn đột quỵ đã biến tôi trở thành người sống sót cuối cùng của nhà Greer ở Littleport.
Tôi đã cố gắng sống sót qua mùa đông, bất định và nguy hiểm. Tôi đã tốt nghiệp suýt soát nhờ các bài tập được giao thêm và vì có hoàn cảnh đặc biệt. Tôi dần trở nên khó đoán và không đáng tin cậy. Tuy nhiên, vẫn có những người như Evelyn, hàng xóm của bà ngoại tôi, chịu thuê tôi làm những công việc lặt vặt, cố gắng đảm bảo tôi sống qua ngày.
Nhưng điều đó chỉ khiến tôi nghĩ về những thứ mà mình thiếu sót.
Nơi này luôn như vậy: mọi thứ đều được trưng ra cho bàn dân thiên hạ, kể cả sự khổ sở của bạn.
Nếu tiết kiệm được một số vốn và biết cách sắp xếp, bạn có thể mở một cửa hàng bán xà phòng tự chế, hoặc điều hành một nhà hàng phục vụ từ nhà bếp của nhà trọ. Bạn có thể kiếm sống từ việc ra khơi, nếu bạn đủ yêu thích nghề bắt cá. Bạn có thể kiếm sống với việc bán kem hoặc cà phê từ một cửa hàng hoạt động chủ yếu bốn tháng trong năm. Bạn có thể có ước mơ, miễn là bạn sẵn sàng từ bỏ một thứ gì đó. Miễn là bạn không làm điều gì quá nổi trội.
Evelyn đã thuê tôi cho bữa tiệc Chào mừng mùa hè của nhà Loman. Tôi mặc quần đen đồng phục, áo sơ mi trắng, tóc búi để hòa nhập và không gây sự chú ý. Tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh, dùng giấy vệ sinh để cầm máu trên tay của mình thì cánh cửa bật mở rồi lặng lẽ chốt lại.
Sadie Loman đứng đó, cô vội quay mặt đi, lòng bàn tay ấn vào cửa, đầu cúi xuống. Nếu bạn gặp ai đó đang cố trốn mọi người trong phòng tắm, bạn sẽ ngay lập tức thấy được một phần con người họ.
Tôi hắng giọng và đứng dậy đột ngột. “Xin lỗi, tôi chỉ..- Tôi cố gắng lách qua cô ấy rồi nghiêng người đi thật sát tường, cố gắng trở nên vô hình và không làm cô chú ý đến mình.
Cô nhìn tôi chăm chú.
“Tớ tưởng trong này không có người?” - Cô nói. Không có lời xin lỗi, vì Sadie Loman không cần phải xin lỗi bất cứ ai. Đây là nhà của cô ấy.
Cổ cô bắt đầu ửng hồng theo cách mà tôi sau này biết rất rõ. Giống như tôi mới là người phát hiện ra cô ấy. Lời nguyền của làn da trắng - cô ấy đã giải thích sau đó. Với gương mặt ửng hồng và những vết tàn nhang nhạt trên sống mũi, trông cô trẻ hơn so với tuổi, nhưng không có nghĩa cô suy nghĩ như một đứa trẻ.
“Cậu có ổn không?” - Cô hỏi rồi cau mày nhìn máu bắt đầu thấm qua lớp giấy vệ sinh quấn quanh tay tôi.
“Mình vô tình cắt phải tay thôi!” - Tôi ấn mạnh hơn để cầm máu nhưng không có tác dụng gì. “Còn cậu thì sao?”
“À, cậu biết đấy!” - Cô nói, tay vẫy vẫy. Lúc đó tôi không hiểu nhưng sau này thì biết rõ, vẫy tay là cách nhà Loman nói: Cũng không đến nỗi nào.
Cô đưa tay về phía tôi, ra hiệu tôi tiến lại gần hơn, và không có gì để làm ngoài việc làm quen. Cô gỡ các mẩu giấy vệ sinh ra khỏi tay tôi, đầu cúi xuống để nhìn rõ hơn rồi mím môi lại. “Tớ hy vọng là cậu đã tiêm phòng uốn ván?” - Cô nói. “Dấu hiệu đầu tiên sẽ là cứng hàm.” Cô dập hai hàm răng vào nhau như để miêu tả sự gãy vụn của xương quai hàm. “Sau đó là sốt, nhức đầu, co thắt cơ bắp. Cho đến khi cậu không thể nuốt, hoặc thở. Cậu sẽ không chết một cách nhanh chóng đâu, tớ chỉ nói vậy thôi.” Cô ngước lên nhìn tôi với đôi mắt màu hạt dẻ. Cô ấy đứng gần đến mức tôi có thể nhìn thấy lớp phấn trang điểm dưới mắt cô ấy, một sự không hoàn hảo nhỏ do bị quẹt bởi ngón tay.
“Chỉ là con dao trong nhà bếp thôi mà.” Không phải một cái đinh bẩn, chỉ khi bị đinh bẩn đâm thì mới bị uốn ván, tôi giả định như vậy.
“Dù vậy, hãy cứ cẩn thận. Bất kỳ sự nhiễm trùng nào đi vào trong máu đều có thể dẫn đến nhiễm trùng máu. Chết vì bệnh này cũng không phải là một cái chết êm đẹp đâu, nếu bạn không biết cách phòng chống nó.”
Tôi không biết cô ấy đang nói nghiêm túc hay đang đùa nhưng tôi bật cười và cô ấy cũng vậy.
“Cậu học ngành Y à?”
Cô khẽ cười một tiếng. “Tài chính. Ít nhất thì tớ định như vậy. Nghe hấp dẫn nhỉ? Con đường dẫn đến cái chết chỉ là các vấn đề cá nhân.”
Đó là trước khi cô biết về bố mẹ tôi, về tốc độ lái xe mà lẽ ra họ đã có thể thoát chết. Trước khi cô biết rằng đó là điều tôi thường tự hỏi, và vì vậy tôi đã tha thứ cho cô về sự thản nhiên của cô khi thảo luận về cái chết. Nhưng sự thật là, có một điều gì đó gần như lôi cuốn về cô. Cô gái này không biết gì về tôi, người có thể buông một câu nói đùa về cái chết trước mặt tôi mà không hề suy nghĩ.
“Tớ đùa thôi.” - Cô nói khi mở vòi nước ở bồn rửa mặt để rửa vết thương cho tôi, tay tôi đau đến tê dại. Bụng tôi cồn cào với một ký ức mà tôi không thể nắm bắt - một sự khao khát tình thương. “Đây là căn phòng tớ thích nhất trên thế giới. Không có gì xấu được phép xảy ra ở đây. Tớ cấm đấy!” Sau đó, cô lục lọi tủ dưới và rút ra một miếng băng. Bên dưới bồn rửa có một tuýp thuốc mỡ, băng, bộ dụng cụ may và các sản phẩm dành cho phòng tắm.
“Chà, cậu chuẩn bị đủ cả nhỉ?” - Tôi nói.
“Chỉ thiếu mỗi túi đồ du lịch thôi.” Cô nhìn lên ô cửa sổ không che và thoáng mỉm cười. “Cậu gặp may đấy, vết cắt không chạm vào dây thần kinh nào cả.” - Cô nói khi băng bó cho tôi.
“Ôi, máu dính lên áo len của cậu rồi!” - Tôi thốt lên, kinh hoàng với suy nghĩ rằng máu của tôi đã làm bẩn đồ của cô. Một chiếc áo len mỏng rất đẹp, mặc chồng lên một chiếc váy cũng đẹp không kém, trong một đêm hè hoàn hảo. Cô nhún vai, cởi áo len và ném nó vào thùng rác bằng sứ ở góc nhà. Chiếc áo đó chắc chắn có giá cao bằng lương cả ngày của tôi, tôi chắc chắn như vậy.
Cô lặng lẽ lẻn ra ngoài cũng như khi bước vào, để lại tôi trong phòng. Một cuộc gặp gỡ tình cờ, tôi nghĩ thầm. Nhưng đó mới chỉ là điểm khởi đầu. Một thế giới mới đã được mở ra với tôi, tất cả bắt đầu với chỉ một vết dao cắt. Một thế giới của những điều nằm ngoài tầm với của tôi.
Bây giờ, khi bắt gặp hình ảnh của chính mình trong cùng một tấm gương, vã nước lên mặt để muốn mình tỉnh táo hơn, nhưng tôi gần như có thể nghe thấy tiếng cười nhẹ của cô. Cách cô sẽ nhìn tôi khi biết anh trai cô và tôi đang ở cùng nhau trong một ngôi nhà, uống rượu vào giữa đêm. Tôi nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương, nhìn đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ của mình và hồi tưởng. “Đừng làm vậy!” Tôi nói thành tiếng để khẳng định quyết định của mình. Việc nói ra buộc tôi phải làm theo đúng như thế và kìm hãm một thứ gì đó trong tôi.
Đôi khi việc tưởng tượng rằng đó là điều Sadie sẽ nói cũng giúp tôi kiểm soát được hành động của mình. Nó giống như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí tôi, dẫn tôi đi đúng hướng.
Parker nằm dài trên đi văng, nhìn chằm chằm vào bóng đêm bên ngoài cửa sổ. Anh nằm ngay dưới bức chân dung gia đình cũ, với ánh mắt vô hồn, vẻ mặt hốc hác, tôi không biết liệu mình có nên để anh một mình hay không. Bây giờ tôi đã trở nên cẩn thận hơn khi giao tiếp. Tôi chú ý đến từng từ anh nói, từng cử chỉ của anh.
“Em không định uống hết cốc rượu đó, đúng không?” - Anh nói khi vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Những giọt mưa đập vào cửa kính liên hồi, một tiếng sét vang lên ở phía xa ngoài khơi. “Em nên về nhà trước khi cơn bão ập đến!” - Tôi nói với anh, nhưng anh vẫy tay gọi tôi lại gần.
“Anh không thể tin được là họ vẫn tiếp tục tổ chức bữa tiệc” - Anh nói, giống như vừa chợt nhận ra điều đó. “Một buổi Lễ tưởng niệm, theo sau đó là một bữa tiệc Cuối Mùa.” Anh uống thêm một ngụm rượu, rồi nói tiếp: “Nơi này chẳng hề thay đổi chút nào.” Sau đó, anh quay sang nhìn tôi. “Em thực sự phải về à?”
“Không!” - Tôi nói, như thể đó là quyết định của riêng tôi. Tôi không thể nói với anh rằng tôi không hề biết gì về bữa tiệc Cuối Mùa năm nay, liệu nó có được tổ chức như mọi năm hay không, vẫn còn vài tuần nữa mới hết kỳ nghỉ hè, và tôi không có chút thông tin nào về nó. Vậy mà anh đã nghe tin về nó chỉ sau vài giờ.
Anh gật đầu. Đối với nhà Loman, luôn chỉ có một câu trả lời đúng. Tôi đã nhanh chóng biết rằng họ không hỏi bạn những câu hỏi để biết bạn nghĩ gì, mà là để đánh giá bạn.
Tôi tự rửa ly của mình và giữ khoảng cách với anh. “Nếu anh có ý định ở lại thì em sẽ gọi người tới dọn dẹp nhà.”
“Đợi đã, Avery!” - Anh nói, nhưng tôi không muốn nghe điều anh định nói.
“Ngủ đi, Parker.”
Anh thở dài: “Ngày mai em hãy đi với anh!”
Tôi sững người, tay chống lên bàn đá hoa cương. “Đi cùng anh tới đâu?”
“Buổi họp với Uỷ ban Tưởng niệm.” - Anh vừa nói, vừa cau mày. “Cho buổi lễ của Sadie. Ăn trưa tại Bay Street. Anh thực sự cần một người bạn đi cùng.”
Một người bạn. Như thể đó là mối quan hệ của chúng tôi vậy.
Dù vậy tôi vẫn nói: “Được rồi!” lần đầu tiên sau gần một năm, sự khuấy động quen thuộc của mùa hè như lại hiện hữu trong tôi. Bay Street nghe có vẻ như một địa điểm được chọn bởi Parker, không phải bởi Ủy ban. Người Loman luôn có một cái bàn được đặt sẵn ở đó, mặc dù thực tế, Bay Street không có hệ thống đặt bàn trước. Nghe có vẻ như một điều mà chắc chắn anh sẽ làm, để gợi nhắc họ về vị trí của anh và của họ.
Tôi dám chắc là anh ấy sẽ không nhớ cuộc trò chuyện này vào buổi sáng ngày mai. Hoặc sẽ hối tiếc vì đã mở lời và giả vờ như chưa từng nói vậy.
Nhưng có một điều nữa tôi học được về nhà Loman đó là: những lời hứa được đưa ra ngay cả khi chưa suy nghĩ thấu đáo thì bạn cũng sẽ không có cơ hội để rút lại. Chỉ một lời đồng ý bất cẩn là bạn sẽ bị ràng buộc.
Trong màn đêm tôi nghe thấy tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài cửa sổ. Tôi cúi đầu, sẵn sàng để chạy về nhà dưới cơn mưa. Nhưng tôi đã thấy thứ thu hút tôi ngay từ đầu qua ánh đèn pin. Chiếc thùng rác vốn được đặt vào cái hốc bên ngoài lối vào tiền sảnh, giờ đã bị lật nghiêng và rác rơi vương vãi xung quanh. Cánh cổng của hàng rào trắng, giờ đã bật mở và đung đưa theo mỗi đợt gió.
Tôi sững người, dùng đèn pin để soi những hàng cây và phía cuối nhà để xe. Bất chợt một cơn gió khác trong trận bão thổi đến, cánh cổng được đóng lại một lần nữa và đập nhẹ vào bên hông nhà.
Nhìn tất cả những thứ đang diễn ra trước mắt, tôi nghĩ: Có thể là do gió bão.
Tôi sẽ sửa nó vào buổi sáng. Sấm sét chằng chịt như muốn xé toang cả bầu trời. Cơn bão đã ập đến rồi.